Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 716: Bình Yên Nơi Buông Bỏ: Lời Hứa Với Tình Yêu Đã Qua

***

Khi những ánh đèn vàng đầu tiên của thành phố bắt đầu len lỏi qua màn đêm, Trần Hạo đã tìm đến sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh. Đây là nơi anh thường lui tới khi cần sự yên tĩnh, khi cần thoát khỏi sự ngột ngạt của văn phòng và áp lực công việc. Không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, được bao bọc bởi hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực. Gió mạnh rít lên, thổi tung mái tóc anh, mang theo mùi không khí cao, mùi kim loại và cả mùi khói bụi đặc trưng của thành phố. Trời se lạnh, cái lạnh thấm vào da thịt, nhưng không thể lạnh bằng cái giá băng trong lòng anh.

Anh đứng tựa vào lan can kính, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hàng triệu ánh sáng nhỏ li ti lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục và mê hoặc. Tiếng còi xe từ xa vọng lên, hòa lẫn với tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng lại mang một vẻ cô đơn lạ thường.

Trần Hạo nhắm nghiền mắt lại. Anh đã cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới suốt cả ngày, nhưng giờ đây, khi không còn gì để che giấu, nó hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, sắc nét đến từng chi tiết. Anh thấy Lê An mỉm cười, nụ cười hạnh phúc, rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy. Anh nghe thấy tiếng chuông nhà thờ, tiếng chúc phúc, tiếng cười nói của mọi người. Tất cả đều là những điều anh đã không thể mang lại cho cô.

"Lê An... em có hạnh phúc không?" anh thì thầm, giọng nói bị gió cuốn đi. "Anh đã sai rồi... sai thật rồi." Nỗi đau và sự hối hận bùng lên mạnh mẽ, như một cơn sóng dữ dội đánh úp lấy anh. Anh nắm chặt tay vào lan can kính, các khớp ngón tay trắng bệch vì lực siết. Cảm giác lạnh lẽo của kính truyền qua lòng bàn tay anh, nhưng nó không thể làm dịu đi ngọn lửa thiêu đốt trong tim anh.

Anh nhớ lại lời nói của Lê An bên bờ sông cũ: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy, như một vết sẹo nhắc nhở anh về giá trị của thời điểm và sự dũng cảm, đã khắc sâu vào tâm khảm anh. "Thích thì không đủ. Phải rồi," anh lặp lại, giọng đầy cay đắng. "Anh đã không đủ dũng khí, không đủ mạnh mẽ để giữ em lại." Anh đã để "lời nói không thành" chôn vùi tình yêu của mình, đã để "khoảng cách vô hình" trở thành vực thẳm không thể vượt qua.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống gò má anh, chảy dài trên khuôn mặt tiều tụy, rồi biến mất trong gió lạnh. Anh nhanh chóng lau đi, không muốn thừa nhận sự yếu đuối của mình. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng vào đường chân trời, nơi những ánh đèn thành phố trải dài vô tận.

Nỗi đau này sẽ là vết sẹo không thể lành trong trái tim Trần Hạo, ảnh hưởng đến cách anh nhìn nhận tình yêu và hạnh phúc trong tương lai, khiến anh trở nên cảnh giác và khó mở lòng hơn. Anh sẽ trở thành một người nghiện công việc, dùng sự nghiệp để lấp đầy khoảng trống tình cảm, dẫn đến những thành công lớn nhưng cũng khiến anh cô độc và xa cách hơn trong các mối quan hệ cá nhân. Anh Long đã nhận ra điều đó, và có thể đây sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ mentor-mentee sâu sắc hơn, nơi Anh Long sẽ cố gắng giúp Trần Hạo đối mặt với cảm xúc của mình, dù anh có muốn hay không.

Trần Hạo đứng đó, một mình giữa mênh mông gió và ánh đèn. Anh biết con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng, nhưng anh sẽ bước đi, với tất cả sự lạnh lùng và lý trí mà anh đã tự tôi luyện. Anh sẽ sống, không phải để quên đi Lê An, mà để mang theo cô trong một góc khuất của trái tim, như một bài học đắt giá về một tình yêu đã "chậm một nhịp". Cơn gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá của một tương lai không có cô, một tương lai mà anh phải tự mình định đoạt, một mình.

***

Vài ngày sau đám cưới của Lê An, những ngày đầu tiên trôi qua với Trần Hạo như một đoạn phim quay chậm, mờ nhạt và đầy ám ảnh. Anh trở lại Tập Đoàn Trần Thịnh, một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép cao 50 tầng, với thiết kế hiện đại, tối giản nhưng sang trọng. Bên trong là không gian mở, sử dụng công nghệ tiên tiến, nội thất cao cấp với tông màu xám, trắng và đen chủ đạo. Đại sảnh lát đá cẩm thạch lấp lánh dưới ánh sáng nhân tạo và ánh sáng tự nhiên từ các cửa sổ kính lớn, toát lên vẻ chuyên nghiệp, quyền lực.

Sáng muộn, Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính của mình, tay lướt trên bàn phím một cách chậm rãi, rệu rã. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, đều đặn, hòa vào tiếng máy tính chạy rì rầm và tiếng điều hòa không khí khe khẽ. Xung quanh, tiếng điện thoại reo thưa thớt, tiếng bước chân vội vã của đồng nghiệp, và thoang thoảng mùi cà phê nguội, mùi giấy mới, mùi nước hoa cao cấp từ những người qua lại. Mùi kim loại và nhựa mới của thiết bị điện tử phảng phất trong không khí, tạo nên một không gian làm việc vô cùng bận rộn nhưng cũng đầy căng thẳng.

Anh không còn vùi mình vào công việc một cách điên cuồng như những ngày đầu, thay vào đó là những khoảnh khắc trầm tư kéo dài, đôi mắt anh vô định hướng ra ngoài cửa sổ kính lớn, nhìn về phía xa xăm, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh ngắt. Anh cố gắng tập trung vào những con số, những báo cáo đang hiển thị trên màn hình, nhưng tâm trí anh lại không ngừng quay về những ký ức, những lời nói của Lê An. Những dòng dữ liệu cứ nhảy múa trước mắt anh, vô nghĩa và xa lạ, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng.

"Mọi thứ đã kết thúc thật rồi..." anh thì thầm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Giọng anh trầm, mang một nỗi buồn sâu thẳm. "Thật sự kết thúc rồi."

Cái cảm giác về sự mất mát vĩnh viễn, về một cánh cửa đã đóng sập không chút hy vọng, từ từ len lỏi vào từng tế bào anh. Nó không còn là nỗi đau nhói lên từng cơn nữa, mà là một sự tê dại, một sự chấp nhận chậm rãi và cay đắng. Anh đã cố gắng gồng mình, cố gắng dùng công việc để che lấp, nhưng hiện thực phũ phàng vẫn ở đó, không đổi thay. Anh đã biết điều này từ khoảnh khắc đứng trước cửa nhà cô, từ lời nói "thích thì không đủ" bên bờ sông cũ. Nhưng biết và chấp nhận là hai chuyện hoàn toàn khác biệt.

Anh nhớ lại lời Lê An nói về "bến đỗ an yên". Lúc đó, anh đã hiểu, nhưng hiểu bằng lý trí, chứ không phải bằng trái tim. Giờ đây, khi mọi chuyện đã rồi, anh mới cảm nhận được sâu sắc ý nghĩa của nó. Đó là một điều mà anh, với tất cả sự bồng bột, e dè và tham vọng tuổi trẻ, đã không thể mang lại cho cô. Anh đã bận mải chạy theo những thứ xa vời, những thành công vật chất, mà quên mất rằng điều một cô gái cần, đôi khi chỉ là sự ổn định, sự quan tâm hiện hữu, một chỗ dựa an toàn.

Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi của những đêm dài không ngủ, của những ngày vật lộn với chính mình. Anh gác tay lên trán, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới, nhưng nó cứ hiện về, rạng rỡ và đau đớn. Nụ cười của cô, sự bình yên trong ánh mắt cô khi đứng cạnh Nguyễn Hoàng Huy, tất cả đều là minh chứng cho một hạnh phúc mà anh đã không thể trao.

Mở mắt ra, Trần Hạo nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình. Vỏ thép không gỉ sáng bóng, mặt kính sapphire trong suốt, kim đồng hồ chuyển động nhịp nhàng, không ngừng nghỉ. Chiếc đồng hồ ấy là biểu tượng cho thành công, cho thời gian anh đã đổ vào sự nghiệp. Nó là một lời nhắc nhở về những gì anh đã đạt được, một đỉnh cao mà nhiều người mơ ước. Nhưng cũng là một lời nhắc nhở về những gì anh đã đánh mất, về thời gian đã trôi qua không thể lấy lại, về "chậm một nhịp" đã khiến anh lỡ mất cả một đời.

Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu điều quan trọng nhất. Thời gian. Sự dũng cảm. Một lời nói đúng lúc. "Nếu như ngày đó..." câu nói quen thuộc lại vang lên trong tâm trí anh, đầy tiếc nuối và vô vọng. Anh biết, không có "nếu như" nào cả. Cuộc đời là một dòng chảy, và anh đã để cô trôi đi khỏi tầm tay mình.

Trần Hạo đứng dậy khỏi ghế, bước đến cửa sổ kính. Anh nhìn xuống những con đường tấp nập bên dưới, những dòng xe cộ như những con kiến bò không ngừng. Thành phố này, nơi anh đã xây dựng sự nghiệp, đã cho anh danh vọng và tiền bạc, giờ đây lại mang một vẻ xa lạ và cô độc đến tột cùng.

Anh sẽ không làm phiền Lê An nữa. Đó là một quyết định khó khăn, một sự buông bỏ đau đớn, nhưng cũng là một hành động của tình yêu. Yêu cô, nên anh phải tôn trọng lựa chọn của cô, tôn trọng hạnh phúc mà cô đã tìm thấy. Dù cho "bến đỗ an yên" ấy không phải là anh, anh cũng sẽ chấp nhận. Anh sẽ sống tiếp, không phải để quên đi, mà để mang theo cô trong một góc khuất của trái tim, như một bài học đắt giá về một tình yêu đã "chậm một nhịp".

Anh quay trở lại bàn làm việc, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn một chút, mặc dù vẫn còn vương vấn nỗi buồn sâu thẳm. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những dự án mới, vào những thử thách của thị trường. Anh sẽ biến nỗi đau này thành động lực, thành một ngọn lửa cháy âm ỉ bên trong, thúc đẩy anh vươn tới những đỉnh cao mới. Thành công, có lẽ, sẽ là cách duy nhất để anh lấp đầy khoảng trống này, dù anh biết, nó sẽ không bao giờ thực sự lấp đầy được trái tim anh.

***

Chiều tối, sau giờ làm việc, Trần Hạo lái xe trở về thị trấn, về ngôi nhà cấp bốn quen thuộc. Trời đã tối hẳn, se lạnh sau một cơn mưa chiều. Mùi đất ẩm đặc trưng của vùng quê, mùi cây cỏ dại ven đường xộc vào khoang xe khi anh mở cửa. Ngôi nhà cũ hiện ra, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ phòng khách, như một lời mời gọi về sự bình yên, về mái ấm gia đình.

Bước vào nhà, bà Tư, mẹ anh, đang lúi húi trong bếp. Tiếng bát đĩa lách cách nhẹ nhàng, tiếng nước chảy từ vòi, và mùi cơm canh mẹ nấu tỏa ra, thơm lừng, xua đi cái lạnh giá bên ngoài. Ông Ba, cha anh, ngồi trên chiếc ghế sofa cũ trong phòng khách, đôi mắt dán vào màn hình tivi đang chiếu một chương trình thời sự. Không khí trong nhà ấm cúng, quen thuộc, nhưng lại có một sự căng thẳng ngầm, một nỗi trầm lắng bao trùm Trần Hạo.

"Hạo đấy à con? Về rồi sao không bật thêm đèn?" Bà Tư quay ra, giọng nói nhẹ nhàng, đầy sự quan tâm. Khuôn mặt bà lộ rõ vẻ lo lắng, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn. "Vào rửa tay rồi ra ăn cơm con. Mẹ nấu canh chua cá lóc con thích đấy."

Trần Hạo cố gắng nở một nụ cười nhạt nhẽo. "Vâng, con về rồi mẹ." Giọng anh trầm, cố gắng che giấu sự mệt mỏi đang vây lấy anh. Anh bước vào rửa tay, cảm nhận dòng nước mát lạnh xoa dịu đôi bàn tay đang cóng.

Trên bàn ăn, mâm cơm đạm bạc nhưng đầy ắp tình thương của mẹ. Cá kho tộ, rau luộc, và bát canh chua cá lóc bốc khói nghi ngút. Mùi gỗ cũ của bàn ăn, mùi thức ăn quen thuộc, tất cả đều gợi lên những ký ức tuổi thơ, những bữa cơm gia đình đầm ấm. Nhưng hôm nay, những ký ức ấy lại mang theo một nỗi chua xót khó tả. Anh nhìn thấy hình ảnh Lê An cũng từng ngồi ở đây, cùng anh và ba mẹ anh, cùng nhau cười nói.

Bà Tư gắp cho anh một miếng cá to, đặt vào bát. "Con ăn thêm đi, dạo này gầy quá. Mấy hôm nay cứ thấy con sụt sịt, có phải bị cảm không?" Ánh mắt bà lo lắng nhìn anh.

Trần Hạo lắc đầu. "Con không sao đâu mẹ. Chắc tại làm việc nhiều thôi." Anh cúi xuống, cố gắng nuốt miếng cơm. Lòng anh nặng trĩu. "Con no rồi, mẹ ạ." Anh muốn nói rằng nỗi đau này không gì có thể lấp đầy, không một món ăn nào có thể xoa dịu. Nó là một cơn đói khác, một cơn đói của tâm hồn.

Ông Ba, nãy giờ vẫn im lặng, đặt tờ báo xuống. Giọng nói địa phương của ông trầm và có phần nghiêm nghị. "Con cũng nên lo cho sức khỏe đi Hạo. Công việc thì quan trọng, nhưng cái thân mình mới là gốc. Cứ như thế này thì làm sao mà bền được." Ông chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt nặng trĩu nhìn con trai. Ông không nói nhiều, nhưng sự lo lắng của người cha thể hiện rõ qua từng cử chỉ, ánh mắt. Ông biết con trai mình đang có chuyện, một chuyện buồn mà ông không tiện hỏi sâu.

Trần Hạo biết cha mẹ đang lo lắng cho anh, nhưng anh không thể mở lòng. Anh không muốn họ phải buồn thêm vì những lỗi lầm của anh. Anh chỉ muốn mọi chuyện cứ thế trôi đi, để thời gian làm lành vết thương, dù anh biết, vết sẹo sẽ còn mãi. Anh chỉ có thể im lặng, gật đầu, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể.

Sau bữa ăn, Trần Hạo đứng dậy. "Con xin phép lên phòng nghỉ ngơi, mẹ ạ." Anh nói, giọng vẫn trầm và khẽ. Anh khẽ chạm vào vai mẹ, bàn tay anh ấm áp nhưng lại mang một sự trống rỗng, như một lời trấn an vô vọng rằng anh vẫn ổn, dù trong lòng đang tan nát. Bà Tư nhìn theo bóng lưng con trai, ánh mắt đầy xót xa.

Trần Hạo bước lên bậc cầu thang cũ, tiếng gỗ kẽo kẹt dưới chân anh. Mỗi bậc thang là một bước lùi vào quá khứ, vào căn phòng nơi anh đã lớn lên, nơi chất chứa bao kỷ niệm. Căn phòng giờ đây vẫn vậy, nhưng anh đã khác. Anh không còn là chàng trai trẻ đầy hy vọng ngày nào, mà là một người đàn ông mang trong mình một trái tim đầy vết sẹo.

***

Đêm khuya, khi cả thị trấn đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng côn trùng kêu ri rỉ và tiếng gió thổi xào xạc qua hàng cây, Trần Hạo rời khỏi nhà. Anh đi bộ, không mục đích, đôi chân anh cứ thế đưa anh đến bờ sông cũ. Dòng sông vẫn đó, lặng lẽ trôi dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước sông, mùi phù sa, mùi cỏ cây hoang dại, tạo nên một không khí se lạnh, thấm vào da thịt.

Anh ngồi xuống bậc đá quen thuộc, nơi anh và Lê An đã từng ngồi hàng giờ, trò chuyện vu vơ, ngắm nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Nơi tình yêu của họ từng chớm nở, và cũng chính là nơi nó đã đổ vỡ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ đều đặn, như một điệu ru buồn, đưa anh trở về với những ký ức xa xưa.

Không còn là sự dằn vặt hay hối tiếc điên cuồng như những ngày đầu. Thay vào đó là một sự chấp nhận trầm lặng, nặng trĩu. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu thẳm và âm ỉ, nhưng nó đã không còn xé nát anh. Nó đã trở thành một phần của anh, một vết sẹo không thể lành, một bài học khắc cốt ghi tâm.

Anh nhớ lại những lời Lê An đã nói, những lần cô nhắc đến "bến đỗ an yên", cái khao khát bình dị mà anh đã không thể nhìn thấy, không thể đáp ứng. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy, giờ đây không còn là một nhát dao cứa vào tim anh, mà là một lời giải thích rõ ràng, một sự thật hiển nhiên mà anh buộc phải chấp nhận.

"An à, anh hiểu rồi..." Trần Hạo thì thầm, giọng nói tan vào trong màn đêm. "Anh đã thật sự hiểu rồi."

Hiểu rằng tình yêu không chỉ là cảm xúc, không chỉ là những rung động đầu đời. Nó còn là sự quan tâm, là sự hiện diện, là sự an toàn, là một bến đỗ vững chắc giữa dòng đời. Và anh, ngày đó, đã không thể mang lại cho cô những điều đó. Anh đã để "lời nói không thành" chôn vùi tình cảm, để "khoảng cách vô hình" trở thành vực thẳm không thể vượt qua. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã lỡ cả một đời.

Trần Hạo nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, mang theo tất cả nỗi tiếc nuối và sự buông bỏ. Nó không còn là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận, của sự giải thoát. Anh mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn lấp lánh của thị trấn, nơi có lẽ là ngôi nhà của Lê An, nơi cô đang sống hạnh phúc bên người đàn ông của mình.

"Em đã tìm được bến đỗ của mình. Anh sẽ không làm phiền em nữa," anh nói, giọng kiên quyết nhưng vẫn chất chứa nỗi đau. "Anh sẽ sống tiếp, dù cho có đau đớn thế nào... Anh sẽ tôn trọng quyết định của em."

Lời hứa này không phải là cho Lê An, mà là cho chính anh. Một lời hứa để anh có thể bước tiếp, để anh không còn mãi chìm đắm trong quá khứ. Quyết định buông bỏ này sẽ là khởi đầu cho một giai đoạn mới trong cuộc đời anh, nơi anh tập trung hoàn toàn vào sự nghiệp, trở nên thành công hơn nhưng cũng cô độc và khép kín hơn trong tình cảm. Nỗi đau và sự chấp nhận này sẽ là một 'vết sẹo' định hình tính cách và cách anh đối diện với tình yêu, các mối quan hệ sau này, khiến anh trở nên lý trí hơn nhưng cũng khó mở lòng hơn.

Trần Hạo đứng dậy, quay lưng lại với dòng sông, với quá khứ, và bước đi chậm rãi. Bóng lưng anh in trên nền ánh trăng, cô độc và xa cách. Anh không quay đầu lại. Anh biết, đây là sự đoạn tuyệt dứt khoát, dù đau đớn, để anh có thể tiến về phía trước. Con đường phía trước sẽ dài, đầy chông gai, nhưng anh sẽ bước đi, một mình, với tất cả sự lạnh lùng và lý trí mà anh đã tự tôi luyện. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những ký ức, những lời nói không thành, và một tình yêu đã "chậm một nhịp".

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free