Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 717: Thời Khắc Vĩnh Biệt: Bình Minh Buông Xuôi

Trần Hạo mở mắt, ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua khe cửa sổ, phủ lên tấm chăn mỏng một vệt màu bạc. Đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, thứ tài sản duy nhất anh mang theo từ thành phố, lặng lẽ đặt trên tủ đầu giường, kim đồng hồ vẫn kiên nhẫn dịch chuyển từng giây, từng phút. Mới hơn sáu giờ sáng, nhưng đối với anh, cảm giác như một đêm dài vô tận đã vắt kiệt mọi năng lượng. Toàn thân anh nặng trĩu, không phải vì sự mệt mỏi thể xác đơn thuần, mà là gánh nặng của một quyết định vừa được đưa ra, một cánh cửa vừa được đóng lại vĩnh viễn trong đêm tối. Nỗi trống rỗng từ lời hứa với chính mình bên bờ sông đêm qua, cùng với sự thật nghiệt ngã của ngày hôm nay, đè nặng lên từng thớ thịt, từng hơi thở.

Chiếc giường quen thuộc của tuổi thơ, nơi anh đã trải qua bao giấc mơ và hoài bão, giờ đây lại giống như một cái lồng vô hình, giam cầm anh trong sự tuyệt vọng. Trần Hạo nằm bất động một lúc lâu, lắng nghe tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ. Tiếng chim, lẽ ra phải mang đến sự tươi mới của một ngày mới, nhưng trong tai anh, chúng nghe như những tiếng than khóc ai oán, than khóc cho một mối tình đã không thành, cho một tương lai đã rẽ lối. Anh cố gắng hít thở sâu, lồng ngực anh căng tức, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng. Mùi ẩm mốc của căn phòng cũ, mùi gỗ thân thuộc, mùi của những kỷ niệm đã xa, tất cả quện vào nhau, tạo thành một không khí ngột ngạt, khó thở.

Anh miễn cưỡng ngồi dậy, đôi chân anh bước xuống đất, cảm nhận sự lạnh lẽo của nền gạch men. Mỗi cử động đều chậm chạp, nặng nề, như thể anh đang mang một gánh xiềng xích vô hình, kéo lê thân xác mình khỏi nơi trú ẩn cuối cùng. Anh nhìn vào gương, khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt thâm quầng, vô hồn. Trần Hạo của ngày hôm nay hoàn toàn khác biệt với chàng trai đầy nhiệt huyết, ngập tràn hy vọng ngày nào. Giờ đây, anh chỉ còn là một cái bóng, một con người bị nỗi tiếc nuối và sự dằn vặt gặm nhấm. Anh vốc nước lạnh rửa mặt, hy vọng xua tan đi sự mệt mỏi, nhưng cái lạnh chỉ càng làm anh tỉnh táo hơn, đối diện với nỗi đau còn rõ ràng hơn.

Tiếng lạch cạch từ dưới bếp vọng lên, xen lẫn tiếng nói nhỏ nhẹ của mẹ và giọng trầm ấm của cha. Họ đang chuẩn bị bữa sáng. Trần Hạo biết, cha mẹ anh đã thức dậy từ sớm, không chỉ để lo bữa ăn, mà còn để dõi theo anh, để cố gắng thấu hiểu nỗi đau vô hình mà anh đang phải gánh chịu. Anh cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, hít một hơi thật sâu rồi bước xuống cầu thang. Tiếng gỗ kẽo kẹt dưới chân anh dường như càng làm tăng thêm sự nặng nề trong không khí.

Bà Tư ngẩng đầu lên, ánh mắt bà dừng lại trên khuôn mặt hốc hác của anh, đầy lo lắng và xót xa. Mùi thức ăn quen thuộc, mùi cháo hành thơm phức, lẽ ra phải kích thích vị giác, nhưng với Trần Hạo, nó chỉ khiến anh cảm thấy buồn nôn. Anh ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, đối diện với cha. Ông Ba chỉ liếc nhìn anh một cái, ánh mắt trầm tư, không nói gì, nhưng sự im lặng ấy lại nặng nề hơn vạn lời nói.

"Con trai, con ăn sáng đi," bà Tư nói, giọng bà nhẹ nhàng, dịu dàng như muốn xoa dịu vết thương lòng của anh. "Sao sắc mặt con kém thế? Đêm qua con có ngủ được không?"

Trần Hạo cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi anh khô khốc, khóe mắt anh trĩu nặng. Anh biết mẹ đang cố gắng an ủi anh, nhưng những lời nói ấy chỉ càng làm anh cảm thấy tội lỗi hơn. Tội lỗi vì đã khiến cha mẹ phải lo lắng, tội lỗi vì đã không thể che giấu nỗi đau của mình. Anh cầm lấy chiếc bát cháo, khuấy nhẹ, từng vòng xoáy trong bát cháo như những vòng xoáy trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại không ngừng.

"Con không sao đâu mẹ," anh nói, giọng trầm khàn, cố gắng tránh né ánh mắt lo lắng của bà Tư. "Con hơi mệt chút thôi, làm việc nhiều quá. Con ăn rồi."

Anh chỉ động đũa qua loa vài miếng, nuốt khan từng thìa cháo, cố gắng ép bản thân ăn một chút gì đó. Nhưng mỗi miếng cháo đều trở nên đắng ngắt trong miệng, và anh cảm thấy như đang nuốt xuống cả nỗi đau và sự tuyệt vọng. Ánh mắt anh vô định nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang rải vàng trên cây cối, chiếu rọi lên những giọt sương mai còn đọng trên lá. Ánh nắng ấy, lẽ ra phải mang đến sự ấm áp và hy vọng, nhưng trong mắt anh, nó lại gay gắt như trêu ngươi, như đang chế giễu sự u ám trong lòng anh. Anh cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt, bị giam cầm trong một khung cảnh bình yên giả tạo, trong khi bên trong anh là một trận bão tố không ngừng.

Trần Văn Ba đặt tờ báo xuống, giọng ông trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. "Nếu mệt thì ở nhà nghỉ ngơi một hôm đi con."

"Không cần đâu cha," Trần Hạo đáp, giọng anh có chút vội vã, như muốn chạy trốn khỏi sự quan tâm ấy. Anh biết cha mẹ anh đang lo lắng cho anh, nhưng anh không muốn họ phải chứng kiến sự suy sụp của mình. Anh đứng dậy, cố gắng tìm cớ lên phòng hoặc ra ngoài, để thoát khỏi không khí nặng nề đang bao trùm căn bếp. Anh cảm thấy như mình không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, không thể chịu đựng được những ánh mắt lo lắng, những lời hỏi han đầy ẩn ý. Anh cần không gian, cần sự cô độc để đối diện với nỗi đau của chính mình, nỗi đau mà anh đã tự nguyện ôm lấy. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim anh đều nhắc nhở anh về "lời nói không thành" đêm qua, về cái giá của "chậm một nhịp", và về "khoảng cách vô hình" đã chia cắt anh với Lê An vĩnh viễn.

***

Trần Hạo bước ra khỏi nhà, ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng và bóng đổ lấp lánh trên con đường đất quen thuộc. Không khí buổi sáng đã ấm dần, hơi se lạnh của buổi sớm đã tan đi, thay vào đó là cái nắng chói chang của một ngày mới. Nhưng đối với Trần Hạo, cái nắng ấy lại trở nên oi bức, ngột ngạt, như một ngọn lửa đang thiêu đốt tâm can anh. Anh đi bộ lang thang qua những con phố nhỏ, cố gắng tránh xa khu vực trung tâm thị trấn và đặc biệt là nhà Lê An. Anh hy vọng tìm được một góc yên tĩnh, một nơi nào đó để lẩn trốn, để đối diện với chính mình, với nỗi đau đang cào xé anh.

Thị trấn ven sông, nơi tuổi thơ anh và Lê An đã từng dệt nên bao kỷ niệm, hôm nay lại mang một vẻ khác lạ. Một vẻ hân hoan, rộn ràng đến đáng sợ. Dù cố gắng lẩn tránh, nhưng tai anh vẫn không ngừng bắt gặp những âm thanh quen thuộc của một lễ cưới. Tiếng nhạc đám cưới vang vọng từ xa, những giai điệu vui tươi, rộn ràng, nhưng trong tai anh, chúng nghe như những mũi dao cứa vào lòng, cứa vào từng vết sẹo chưa kịp lành. Thỉnh thoảng, tiếng pháo rộn rã nổ vang trời, kéo theo tiếng hò reo, tiếng người nói cười xôn xao chúc tụng. Tất cả như những lời nhắc nhở phũ phàng, tàn nhẫn về một sự kiện trọng đại đang diễn ra, một sự kiện mà anh không bao giờ có thể tham dự, một sự kiện mà anh là người ngoài cuộc, đứng nhìn từ xa trong nỗi đau vô bờ.

Anh lướt qua một ngã tư, vô tình nhìn thấy một chiếc xe hoa đang được trang trí rực rỡ, đậu ở ven đường. Những dải lụa trắng, những bông hoa tươi thắm, tất cả đều tượng trưng cho một khởi đầu mới, một tình yêu viên mãn. Anh vội vã quay đi, như thể bị bỏng, tìm một con hẻm khác, cố gắng tránh né mọi hình ảnh, mọi âm thanh có thể gợi nhớ đến Lê An và ngày hạnh phúc của cô. Nhưng dù đi đâu, hình ảnh chiếc xe hoa vẫn ám ảnh anh, hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, sánh bước bên người đàn ông của đời mình, hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, tra tấn anh không ngừng.

Trần Hạo bước đi chậm rãi, ánh mắt anh vô định, nhìn vào những ngôi nhà quen thuộc, những hàng cây, những con đường. Mọi thứ vẫn vậy, nhưng anh đã khác, và ý nghĩa của mọi thứ trong mắt anh cũng đã thay đổi. Anh có thể vô tình nhìn thấy một nhóm người đang hối hả chuẩn bị bàn ghế, trang trí cổng hoa cho tiệc mừng. Gương mặt họ rạng rỡ, tràn đầy niềm vui. Sự đối lập gay gắt giữa niềm vui của họ và nỗi đau của anh khiến lồng ngực anh càng thêm thắt lại. Anh cảm thấy như mình đang lạc lõng giữa một thế giới xa lạ, một thế giới mà anh không thuộc về, một thế giới mà anh đã đánh mất cơ hội để trở thành một phần của nó.

"Mỗi âm thanh, mỗi hơi thở của thị trấn này, hôm nay, đều nhắc nhở anh về một sự thật phũ phàng," Trần Hạo thầm nghĩ, giọng nói nội tâm anh trầm buồn, đầy cay đắng. "Cô ấy đang hạnh phúc. Và anh, là một phần của quá khứ đã được chôn vùi, một cái bóng mờ nhạt trong cuộc đời cô ấy."

Anh dừng chân bên một quán nước vắng vẻ, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã bạc màu, gọi một cốc trà đá. Tiếng lào xào của lá cây, tiếng ve kêu râm ran giữa trưa hè, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh đưa tay lên day thái dương, cố gắng xua đi những hình ảnh, những âm thanh đang vây bủa anh. Nhưng mọi cố gắng đều vô ích. Anh nghe thấy loáng thoáng tiếng một người hàng xóm nói chuyện qua điện thoại ở bàn bên cạnh, giọng nói đầy phấn khích: "Đám cưới An đẹp quá! Xe hoa vừa tới rồi!"

Tim Trần Hạo như thắt lại. Anh nắm chặt cốc trà đá trong tay, những ngón tay anh trắng bệch. "Xe hoa vừa tới rồi." Câu nói ấy, như một nhát dao cuối cùng, cứa sâu vào vết thương lòng anh. Nó xác nhận sự thật mà anh đã cố gắng chối bỏ, sự thật mà anh đã cố gắng lẩn tránh. Lê An, cô gái anh yêu, người con gái anh đã "chậm một nhịp" để bày tỏ tình cảm, giờ đây đã thực sự bước lên xe hoa, rời đi cùng một người đàn ông khác. Nước mắt anh chực trào, nhưng anh cố gắng kìm nén, nuốt ngược vào trong. Giọt nước mắt mặn chát, đắng nghét.

Anh đứng dậy, trả tiền cốc trà đá mà anh chưa kịp uống, rồi lại tiếp tục bước đi. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh không thể ở lại đây, không thể chịu đựng thêm bất kỳ âm thanh, bất kỳ hình ảnh nào nữa. Nỗi đau thể xác vì thiếu ngủ, vì mệt mỏi, giờ đây đã hòa lẫn với nỗi đau tinh thần, nỗi đau của sự mất mát vĩnh viễn. Anh cảm thấy như mình đang đi trên một con đường không có điểm dừng, một con đường dài hun hút, chỉ có bóng tối và nỗi cô độc. Anh đã tự nguyện chọn con đường này đêm qua, khi anh quyết định không gõ cửa nhà Lê An. Giờ đây, anh phải chấp nhận cái giá của sự lựa chọn ấy. Cái giá của một tình yêu đã "lời nói không thành", cái giá của một "khoảng cách vô hình" đã trở thành vực thẳm.

***

Buổi trưa, khi nắng đã lên đến đỉnh điểm, thiêu đốt mọi vật bằng cái nóng gay gắt, Trần Hạo trở về nhà. Căn nhà cũ giờ đây vắng lặng một cách kỳ lạ, không còn tiếng nhạc đám cưới vọng lại từ xa, không còn tiếng người nói cười huyên náo. Có lẽ, lễ rước dâu đã diễn ra xong, và mọi thứ đã an bài. Không khí oi bức càng làm tăng thêm sự ngột ngạt trong lòng anh.

Cha mẹ anh đang ngồi ở phòng khách, gương mặt họ đầy ưu tư. Ánh mắt bà Tư vẫn không ngừng dõi theo anh, đầy lo lắng. Ông Ba trầm ngâm, tay cầm cốc trà đã nguội lạnh. Không khí căng thẳng bao trùm, dù không ai nói ra. Họ không hỏi anh đã đi đâu, cũng không hỏi anh cảm thấy thế nào. Sự im lặng ấy, đôi khi, lại còn đau đớn hơn vạn lời nói. Trần Hạo biết, cha mẹ anh đã hiểu. Họ hiểu nỗi đau của anh, hiểu sự mất mát mà anh đang phải gánh chịu.

Anh biết mình không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Mỗi khoảnh khắc ở lại thị trấn này, mỗi hơi thở trong không khí này đều nhắc nhở anh về Lê An, về những kỷ niệm đã xa, về một tương lai đã không thành. Anh cần phải rời đi, phải quay trở lại thành phố, quay trở lại với công việc, với cuộc sống mà anh đã cố gắng xây dựng. Đó là cách duy nhất để anh có thể tồn tại, để anh không bị nỗi đau này nhấn chìm hoàn toàn.

Trần Văn Ba, sau một lúc im lặng, cất tiếng hỏi, giọng ông trầm ấm, đầy ẩn ý: "Con định bao giờ thì về lại thành phố?"

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của cha. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy sự thấu hiểu, sự chia sẻ, và cả một chút gì đó của sự chấp nhận trong ánh mắt của ông. Anh đã không còn là một đứa trẻ nữa, và cha anh cũng không còn là người chỉ biết bảo bọc. Ông đã nhìn thấy sự trưởng thành đau đớn trong anh.

"Ngay hôm nay, cha," Trần Hạo đáp, giọng anh kiên quyết, nhưng vẫn chất chứa nỗi mệt mỏi và nặng trĩu. "Con cần quay lại làm việc. Con đã đặt vé xe rồi." Anh nói dối về việc đặt vé xe, nhưng anh biết, đó là cách duy nhất để anh có thể thoát khỏi đây một cách nhanh chóng nhất, để anh không có cơ hội do dự, không có cơ hội quay đầu lại.

Bà Tư vội vã đứng dậy, tiến lại gần anh, ánh mắt bà ngấn lệ. "Con ở lại thêm vài ngày đi, con. Con mới về... Ăn uống cẩn thận, đừng làm việc quá sức." Bàn tay bà Tư khẽ chạm vào má anh, cảm giác ấm áp nhưng lại mang theo một nỗi xót xa vô hạn. Đó là sự quan tâm của người mẹ, sự lo lắng cho đứa con trai đang chịu đựng nỗi đau quá lớn.

Trần Hạo ôm lấy mẹ, anh hít sâu mùi hương quen thuộc từ mái tóc bà. Anh cảm thấy một sự bình yên thoáng qua, một sự an ủi nhỏ nhoi giữa bão tố trong lòng. "Không cần đâu mẹ. Con ổn. Con phải đi rồi. Mẹ cha giữ gìn sức khỏe." Giọng anh khẽ thì thầm, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Anh biết, đây là lời tạm biệt không chỉ với cha mẹ, mà còn với cả một phần cuộc đời anh, một phần ký ức mà anh đã cố gắng chôn vùi.

Sau đó, anh lên phòng, thu dọn hành lý một cách vội vã. Anh chỉ mang theo những thứ cần thiết nhất, những bộ quần áo, vài cuốn sách, và chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp. Mọi thứ khác, anh để lại. Anh đứng bên cửa sổ phòng mình, nhìn xa xăm về phía khu nhà Lê An. Nơi đó giờ đã vắng lặng hơn, không còn sự huyên náo của buổi sáng. Nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh Lê An rạng rỡ bên chú rể, chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên tay cô hiện lên rõ nét, như một lời khẳng định cuối cùng về sự thật nghiệt ngã. Đó là hình ảnh mà anh đã không dám nhìn trực tiếp, nhưng lại khắc sâu vào tâm trí anh, mãi mãi trở thành một vết sẹo không thể lành.

Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh Lê An mỉm cười bình thản với câu nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." lại hiện lên. Câu nói ấy, giờ đây không còn là một nhát dao cứa vào tim anh, mà là một lời giải thích rõ ràng, một sự thật hiển nhiên mà anh buộc phải chấp nhận. Anh khẽ thở dài, mở mắt ra. Anh quay lưng lại với khung cửa sổ, với căn phòng, với thị trấn này, không nhìn lại nữa. Anh mang theo nỗi đau, nỗi tiếc nuối vô hạn, nhưng cũng là sự kiên định để buông bỏ, để rời đi.

Trần Hạo đã chọn. Anh đã chọn không gõ cửa nhà Lê An đêm qua. Anh đã chọn rời đi, mang theo vết sẹo của "chậm một nhịp", của "lời nói không thành". Anh biết, sự rời đi này là một sự đoạn tuyệt dứt khoát với quá khứ và tình yêu đầu, đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh. Con đường phía trước sẽ dài, đầy chông gai, và anh sẽ bước đi một mình. Anh sẽ vùi mình vào công việc một cách điên cuồng ở thành phố để lấp đầy khoảng trống này, khiến anh trở nên thành công hơn nhưng cũng cô độc và lạnh lùng hơn trong các mối quan hệ cá nhân. Nỗi tiếc nuối và nỗi đau này sẽ trở thành một vết sẹo không thể lành trong con người Trần Hạo, định hình những quyết định và cách anh đối diện với tình yêu trong tương lai, khiến anh lý trí hơn, nhưng cũng khó mở lòng hơn. Anh bước ra khỏi nhà, cánh cửa khẽ khàng đóng lại phía sau, như một tiếng thở dài cuối cùng của một chương đời đã khép.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free