Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 750: Lời Tiễn Biệt Trong Im Lặng
Chiếc xe lao vun vút trên con đường nhựa, đưa anh về phía một tương lai không có cô, một tương lai mà anh phải tự mình đối mặt, với tất cả những tiếc nuối và dằn vặt của một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Nhưng trước khi tương lai đó ập đến, có một đêm, và một ngày, mà Trần Hạo biết rằng anh sẽ không bao giờ quên.
***
Đêm khuya, không khí cuối thu se lạnh như một bàn tay vô hình siết lấy tâm can. Trần Hạo đứng ẩn mình dưới gốc cây bàng già đối diện nhà Lê An, bóng anh hòa lẫn vào bóng đêm dày đặc. Từ vị trí này, anh có thể nhìn rõ ánh đèn vàng lờ mờ hắt ra từ cửa sổ phòng Lê An. Ánh sáng yếu ớt ấy không đủ để soi rõ mọi vật bên trong, nhưng đủ để anh thấy thấp thoáng bóng người đang di chuyển, những cử động tất bật, có lẽ là đang chuẩn bị cho ngày trọng đại của sáng mai. Căn nhà gỗ nhỏ bé, đơn sơ mà anh thuộc từng góc cạnh, từng viên ngói, giờ đây bỗng trở nên xa lạ đến khó tin. “Anh đã từng ở đây biết bao nhiêu lần... nhưng chưa bao giờ thấy xa lạ đến thế,” Trần Hạo thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, hòa vào tiếng gió xào xạc trên những tán lá bàng.
Ký ức ùa về như một dòng sông chảy xiết, cuốn trôi mọi cố gắng trấn tĩnh của anh. Anh nhớ những đêm hè oi ả, anh trốn nhà sang đây, ngồi dưới gốc bàng này đợi Lê An ra tâm sự. Những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng cười khúc khích bị gió cuốn đi, và cả những ánh mắt thầm kín anh trao cô, mà cô có lẽ đã không bao giờ nhận ra. Hay có lẽ, cô đã nhận ra, nhưng anh lại không đủ dũng cảm để biến những ánh mắt ấy thành lời nói. Giờ đây, chỉ còn lại anh, một mình, đứng lặng lẽ, và cái bóng dáng thấp thoáng kia, vĩnh viễn thuộc về một người khác.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, vật tượng trưng cho sự thành công mà anh đã dày công xây dựng, lạnh lẽo trên cổ tay. Ánh kim loại phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, gợi nhắc về một thế giới khác, một cuộc sống khác mà anh đã chọn. Nhưng dù anh có đạt được bao nhiêu thành tựu, có đeo bao nhiêu món đồ xa xỉ, thì trái tim anh vẫn mãi mãi thuộc về cái thị trấn nhỏ bé này, và thuộc về bóng hình đang thấp thoáng trong căn nhà kia.
Anh hít một hơi thật sâu, cố nén lại tiếng thở dài đang chực trào. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa lài thoang thoảng từ hàng rào nhà ai đó, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm, những ngày tháng vô tư lự đã xa. Anh nhắm mắt lại, hình dung ra Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh, rạng rỡ và hạnh phúc. Một nhát dao vô hình cứa vào tim anh. Lê An xứng đáng với hạnh phúc đó, anh biết. Cô đã chờ đợi anh quá lâu, đã chịu đựng sự im lặng của anh quá nhiều. Cô đã tìm thấy bình yên, và anh, anh chỉ có thể đứng đây, chứng kiến.
Anh tiến lại gần cổng nhà Lê An, từng bước chân nặng trịch như mang theo cả gánh nặng của thời gian và những lời chưa nói. Bàn tay anh run rẩy đưa lên, ngón tay gần như chạm vào cánh cổng gỗ quen thuộc. Chỉ cần gõ một tiếng, chỉ cần gọi tên cô, liệu mọi thứ có thay đổi? Liệu có thể có một "nếu như ngày đó" khác? Kịch bản của một cuộc gặp gỡ cuối cùng hiện lên trong đầu anh. Anh sẽ nói gì? "Anh yêu em"? Hay "Đừng cưới anh ta"? Tất cả đều trở nên lố bịch và vô nghĩa vào khoảnh khắc này.
Anh nhớ lời cô đã nói, "thích thì không đủ." Và anh biết, sự e dè của anh, sự chậm trễ của anh, sự thiếu dũng cảm của anh đã tạo ra một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa bỏ. Anh đã "sai một bước," và giờ đây, anh "lỡ cả một đời." Cái "chậm một nhịp" định mệnh ấy đã chia cắt họ, không phải vì tình yêu không đủ sâu đậm, mà vì nó đến không đúng thời điểm, và không đủ mãnh liệt để vượt qua mọi rào cản.
Bàn tay anh lại rụt về, như một sợi dây vô hình kéo anh lại. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, vị mặn chát của nước mắt đọng lại nơi khóe môi. Anh không thể làm thế. Không thể phá vỡ sự bình yên mà cô đã vất vả lắm mới tìm được. Không thể gây thêm đau khổ cho cô, cho chính anh. Đây là cái giá của sự chậm trễ, của "lời nói không thành."
Anh quay lưng bước đi, bóng anh hòa vào bóng đêm. Tiếng dế kêu rả rích như tiếng lòng anh đang vỡ vụn. Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh buốt giá và cả mùi hoa lài xa xăm, như một lời tiễn biệt cho một mối tình đã không thể thành. Trần Hạo bước đi, không một lần quay đầu. Anh biết, nếu anh quay đầu, mọi thứ sẽ sụp đổ. Anh sẽ không thể rời đi. Và cái bóng dáng đơn độc của anh dần khuất vào màn đêm, bỏ lại phía sau ánh đèn vàng le lói, bỏ lại một phần trái tim anh mãi mãi nơi căn nhà gỗ nhỏ bé ấy, nơi giấc mơ hạnh phúc của Lê An đang được dệt nên, không có anh.
***
Sáng sớm ngày cưới, trời quang mây tạnh, nắng nhẹ trải vàng khắp thị trấn, xua tan đi cái lạnh se sắt của đêm cuối thu. Không khí trong lành mang theo mùi hương của cỏ cây và sự hân hoan thấp thoáng đâu đó. Nhưng trong căn nhà cũ kỹ của Trần Hạo, bầu không khí lại nặng trĩu một nỗi buồn khó tả.
Trần Hạo ngồi trầm lặng bên bàn ăn, chén cơm nóng hổi được mẹ anh đặt trước mặt đã nguội dần. Anh chỉ gẩy gẩy vài hạt cơm, không có chút khẩu vị. Cha anh, ông Trần Văn Ba, và mẹ anh, bà Nguyễn Thị Tư, ngồi đối diện, ánh mắt đầy lo âu dõi theo con trai. Khuôn mặt bà Tư hằn rõ những nếp nhăn của tuổi tác và sự trăn trở, đôi mắt bà đỏ hoe, rưng rưng như muốn khóc. Bà biết rõ con trai mình đang chịu đựng nỗi đau nào, biết rõ từng vết sẹo vô hình đang cứa sâu vào lòng anh. Đêm qua, bà đã nghe thấy tiếng anh trở về nhà muộn, tiếng bước chân nặng nề, tiếng thở dài kìm nén.
"Con ăn thêm chút nữa đi, Hạo. Đường xa...", bà Tư khẽ nói, giọng bà run run, cố nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng. Bàn tay chai sạn của bà nắm lấy tay anh, hơi ấm từ bàn tay mẹ truyền sang, nhưng không thể xoa dịu được sự lạnh lẽo trong lòng Trần Hạo. Mùi cơm nóng, mùi cá kho mẹ nấu, những mùi hương quen thuộc của gia đình, giờ đây chỉ khiến anh cảm thấy nghẹn đắng.
Trần Hạo khẽ siết lại tay mẹ, ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Một nụ cười méo mó, không đạt tới khóe mắt. "Con không sao đâu mẹ. Con phải đi rồi." Anh nói, cố gắng để giọng mình nghe thật bình thường, thật mạnh mẽ, dù trong lòng anh là một khoảng trống vô tận, một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh không muốn cha mẹ phải lo lắng thêm vì mình. Anh đã gây ra đủ đau khổ rồi. Anh không muốn họ phải chứng kiến thêm nỗi đau của anh.
Ông Trần Văn Ba, cha anh, đứng trầm ngâm bên cạnh. Ông không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát con trai. Ông vỗ nhẹ lên vai anh, một cái vỗ vai nặng trịch, chất chứa bao nhiêu lời muốn nói mà không thể thốt nên. Giọng ông trầm ấm, mang đậm chất địa phương, vang lên khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, như một lời sấm truyền mà anh đã thấm thía: "Về thành phố rồi, ráng mà lo công việc. Chuyện ở đây... thôi thì duyên số." Câu nói của ông không chỉ mang ý nghĩa về sự nghiệp, mà còn ẩn chứa một lời khuyên răn sâu sắc về cuộc đời, về những cơ hội đã mất và những lựa chọn trong tương lai. Ông muốn con trai mình đừng lặp lại sai lầm, đừng để "chậm một nhịp" thêm một lần nào nữa trong bất kỳ khía cạnh nào của cuộc sống.
Trần Hạo gật đầu, cố gắng nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng. Anh hiểu ý cha. Ông muốn anh mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, không để những "khoảng cách vô hình" hay "lời nói không thành" cản trở anh nữa. Nhưng làm sao anh có thể? Khi mà trái tim anh vẫn còn nặng trĩu hình bóng Lê An, vẫn còn ám ảnh bởi câu nói "thích thì không đủ" và sự thật rằng anh đã "lỡ cả một đời" vì "sai một bước."
Anh đứng dậy, ôm chặt lấy mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc của mẹ, mùi của đất, của mồ hôi, của những tháng ngày tần tảo. Anh nắm tay cha, cảm nhận sự chai sạn và vững chãi. Anh không nói nhiều, chỉ gật đầu một cách nặng nề. Anh biết, đây là một lời tạm biệt, có lẽ là rất lâu, rất lâu nữa anh mới có thể trở về.
Trước khi rời đi, anh đưa tay lên cổ tay, đeo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình vào. Ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh nắng ban mai, như một tuyên ngôn về sự trở lại với cuộc sống của anh, với thế giới của những con số, những dự án và những tòa nhà chọc trời. Nó là biểu tượng của thành công, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về sự cô đơn, về cái giá của việc đặt tham vọng lên trên tình yêu. Anh sẽ trở lại với thế giới đó, một Trần Hạo mạnh mẽ, quyết đoán, nhưng mang theo một vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim. Anh sẽ không để mình "lỡ dở" thêm một lần nào nữa, dù là trong sự nghiệp hay trong cuộc đời.
***
Buổi trưa ngày cưới, nắng vẫn nhẹ nhàng trải khắp thị trấn, nhưng không khí đã trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng pháo nổ lách tách từ xa, tiếng kèn đám cưới xập xình vọng lại, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của những người dân đang đổ ra đường để chứng kiến ngày vui. Trần Hạo chọn một góc khuất trong quán cà phê chú Nam, nơi anh có thể nhìn thấy con đường chính dẫn đến nhà Lê An và cả một phần lễ đường được trang trí lộng lẫy bằng hoa và lụa đỏ.
Quán cà phê nhỏ bé, quen thuộc của chú Nam, giờ đây cũng đông đúc hơn ngày thường. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi hương của hoa tươi, của thức ăn đường phố, tạo nên một không khí vừa thân thuộc vừa xa lạ. Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê đắng, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, thấm vào tận tâm can. Anh dõi theo dòng người tấp nập, những gương mặt quen thuộc, những câu chuyện anh không thuộc về.
Chú Nam, với nụ cười hiền hậu và mái tóc điểm bạc, mang ra thêm một ly nước lọc. "Hôm nay đám cưới con bé An, đông vui quá cháu nhỉ?" Chú Nam nói, giọng tự nhiên, thân tình, không hề biết đến nỗi đau đang dằn vặt người thanh niên trước mặt. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, cố gắng che giấu cảm xúc. Anh không muốn nói chuyện, không muốn để ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Anh thấy Bà Mai, người hàng xóm thân thiết của Lê An, đang cười nói rôm rả với vài người phụ nữ khác. Bà tóc bạc vấn cao, mặc chiếc áo bà ba màu nâu, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Bà chỉ trỏ về phía đoàn rước dâu đang dần tiến đến, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Câu nói đặc trưng của bà Mai bỗng vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, như một lời chế giễu cay đắng. Giờ thì cô ấy đã có đôi có cặp rồi, nhưng không phải với anh.
Rồi khoảnh khắc đó cũng đến. Tiếng kèn đám cưới vang lên dồn dập hơn, tiếng pháo hoa nổ giòn giã. Từ xa, anh thấy Lê An. Cô dâu của ngày hôm nay. Trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, Lê An bước đi như một nàng công chúa, rạng rỡ và xinh đẹp đến nao lòng. Nụ cười hạnh phúc nở trên môi cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui, không còn chút dấu vết nào của sự chờ đợi mỏi mòn hay nét trầm tư ngày nào. Bên cạnh cô là Nguyễn Hoàng Huy, chú rể, tự tin và tràn đầy yêu thương, nắm chặt tay cô. Họ trông thật đẹp đôi, thật xứng lứa vừa đôi.
Trần Hạo siết chặt ly cà phê trong tay, cảm nhận hơi ấm từ chiếc ly truyền qua lòng bàn tay. Anh thấy chiếc nhẫn cưới của Lê An lấp lánh trên ngón tay cô, một biểu tượng không thể chối cãi của một khởi đầu mới, một cuộc đời mới. Anh biết, "Em đã tìm thấy bến đỗ của mình... và đó không phải là anh." Đó là sự thật phũ phàng, không thể thay đổi. Anh đã bỏ lỡ cô, đã để tuột mất cô vì "chậm một nhịp", vì "lời nói không thành". Anh đã từng có mọi thứ, nhưng lại không đủ dũng cảm để giữ lấy.
Trần Hạo không rời mắt khỏi đoàn rước dâu cho đến khi họ khuất dạng sau khúc quanh. Từng hình ảnh, từng nụ cười, từng ánh mắt hạnh phúc của Lê An đều khắc sâu vào tâm trí anh, như một vết sẹo không thể nào xóa nhòa. Một cảm giác trống rỗng đến vô hạn xâm chiếm lấy anh. Anh đã chứng kiến, đã chấp nhận. Nhưng sự chấp nhận này, nó đau đớn đến nhường nào. Anh đã lỡ cả một đời, và giờ đây, anh phải sống với sự thật đó.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên những mái nhà rêu phong, trên con sông hiền hòa, và cả trên bến xe khách liên tỉnh, nơi những chuyến xe cuối cùng đang chuẩn bị rời bến. Trần Hạo bước lên chuyến xe cuối cùng rời khỏi thị trấn, mang theo tất cả những mảnh vỡ của trái tim mình. Anh tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy thị trấn nhỏ bé, nơi gắn liền với tuổi thơ và mối tình đầu, dần lùi lại phía sau.
Tiếng động cơ xe gầm gừ, tiếng loa thông báo về các tuyến xe vang lên lặp lại. Mùi xăng dầu đặc trưng của bến xe hòa vào không khí, một mùi hương xa lạ và lạnh lẽo, hoàn toàn khác với mùi đất ẩm và hoa lài của thị trấn. Anh tựa đầu vào cửa sổ, ánh mắt vô định dõi theo khung cảnh đang dần biến mất. Những hàng cây xanh mướt, những con đường quen thuộc, dòng sông chảy lững lờ, tất cả đều đang lùi xa, như những mảnh ký ức đã vỡ tan.
Anh không quay đầu nhìn lại. Anh biết, nếu anh quay đầu, anh sẽ không bao giờ có thể rời đi. Sự trống rỗng và cô đơn của anh, dù thành công trong sự nghiệp, sẽ là một gánh nặng tâm lý lớn, ảnh hưởng đến các mối quan hệ và hành trình tìm kiếm hạnh phúc của anh trong tương lai. Anh biết, đây là sự kết thúc của một chương, một chương đầy tiếc nuối và dằn vặt.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn lấp lánh trên cổ tay anh, như một lời nhắc nhở về thành công, nhưng cũng là gánh nặng của sự cô đơn. Nó là biểu tượng của thế giới mà anh đang trở về, một thế giới hào nhoáng nhưng có thể lạnh lẽo. Anh đã chọn nó, đã hy sinh quá nhiều cho nó, và giờ đây, anh phải sống với lựa chọn của mình.
“Anh đã thích em... nhưng không đủ dũng cảm. Và giờ đây, thời điểm đã không còn nữa.” Lời tự thú muộn màng vang vọng trong tâm trí anh, không còn là lời nói ra, mà là một sự thật khắc nghiệt anh phải đối mặt mỗi ngày. “Đây là cái giá của sự chậm trễ. Một bài học... đau đớn.” Anh đã học được bài học đó, một bài học mà anh không bao giờ mong muốn. Tình yêu đôi khi lỡ làng không phải vì không đủ sâu đậm, mà vì nó đến chậm hơn một nhịp, vì thiếu dũng cảm.
Chiếc xe lăn bánh nhanh hơn, đưa anh rời xa thị trấn, rời xa Lê An và những kỷ niệm đau đáu. Thị trấn dần biến mất sau những ngọn đồi, những hàng cây, chỉ còn lại một chấm nhỏ mờ ảo trong gương chiếu hậu. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má anh, mang theo tất cả những gì đã lỡ làng, tất cả những hối tiếc không thể nói thành lời. Nó là giọt nước mắt cho một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời," cho những "khoảng cách vô hình" không thể vượt qua, cho những "lời nói không thành" đã mãi mãi nằm lại trong trái tim anh.
Anh tựa đầu vào cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi hoàng hôn đang dần tắt. Trần Hạo đã chính thức là một người đàn ông đơn độc, mang theo vết sẹo không thể xóa nhòa của tình yêu đã lỡ. Hình ảnh anh không quay đầu khi rời thị trấn báo hiệu một hành trình dằn vặt nội tâm kéo dài và sự vĩnh viễn của sự mất mát này, dẫn đến một cuộc gặp gỡ trong tương lai giữa hai người đã hoàn toàn khác xưa, trên một chuyến tàu, nhiều năm về sau. Nhưng giờ đây, anh chỉ còn lại với nỗi đau và sự chấp nhận, rằng tình yêu của anh và Lê An đã mãi mãi trở thành hai đường thẳng song song.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.