Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 749: Hai Đường Thẳng Song Song

Gió đêm trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh vẫn còn ám ảnh trong tâm trí Trần Hạo, cái lạnh cắt da thịt và sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan và những cuộc họp dài dằng dặc, nhưng tất cả chỉ như một màn sương mỏng manh không thể che lấp được nỗi đau đang gặm nhấm bên trong. Anh đã xuống khỏi tòa nhà đó, lao vào dòng xe cộ hối hả của thành phố, nhưng tâm hồn anh vẫn lơ lửng giữa những ảo ảnh, những “nếu như ngày đó” không ngừng vọng lại. Đêm đó, anh đã lái xe không ngừng nghỉ, vượt qua hàng trăm cây số, bỏ lại phía sau những ánh đèn rực rỡ và sự nghiệp thăng hoa, để tìm về nơi mà trái tim anh vẫn khắc khoải, dù biết rằng nơi đó, hạnh phúc đã không còn thuộc về anh.

Rạng sáng ngày hôm sau, thị trấn ven sông hiện ra trong màn sương mờ ảo, được nhuộm bởi ánh bình minh hồng nhạt. Trần Hạo đậu chiếc xe sang trọng của mình khuất trong một con hẻm nhỏ, cách ngôi nhà của Lê An vài con đường. Chiếc xe đen bóng loáng, lạc lõng giữa những con hẻm đất đỏ và những mái ngói rêu phong, như chính anh lúc này, một kẻ xa lạ lạc bước về chốn cũ. Anh không dám tiến gần hơn, chỉ đủ để có thể nhìn thấy lờ mờ những chuyển động từ xa.

Ánh nắng ban mai dịu dàng rải xuống, làm tan đi lớp sương mỏng, hé lộ một khung cảnh đang dần trở nên rộn ràng. Từ xa, anh đã có thể nghe thấy tiếng cười nói líu lo, tiếng chuẩn bị rộn ràng phát ra từ phía ngôi nhà quen thuộc. Mùi hương hoa huệ, hoa nhài từ những lẵng hoa tươi đang được chuyển vào, quyện lẫn với mùi khói bếp thoang thoảng của những món ăn cỗ cưới, tạo nên một bản hòa tấu của niềm vui và sự ấm áp. Những người hàng xóm, bạn bè, họ hàng tấp nập qua lại, ai nấy đều mang trên mình vẻ mặt hân hoan, niềm nở. Họ mang theo những giỏ hoa tươi thắm, những hộp bánh, những món quà được gói ghém cẩn thận, tất cả đều hướng về một sự kiện trọng đại, một khởi đầu mới. Trần Hạo cảm nhận từng luồng gió nhẹ mang theo mùi hương ấy, mùi hương của hạnh phúc đang lan tỏa, như một nhát dao cứa vào lòng anh.

Anh tựa đầu vào vô lăng, đôi mắt thâm quầng sau một đêm không ngủ, nhìn chằm chằm về phía ngôi nhà đó. Anh đã hình dung ra cảnh này rất nhiều lần trong những cơn ác mộng, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại chân thực và nghiệt ngã đến vậy. Từng hình ảnh nhỏ nhoi lọt vào tầm mắt anh đều khiến lồng ngực anh quặn thắt. Anh thấy bóng dáng những người phụ nữ trong tà áo dài truyền thống, đang tất bật trang trí, chuẩn bị. Anh thấy những đứa trẻ nô đùa chạy nhảy, tiếng cười giòn tan vang vọng trong không khí.

Rồi, anh nhìn thấy cô ấy.

Lê An.

Trong một khoảnh khắc thoáng qua, giữa dòng người hối hả, anh thấy Lê An xuất hiện ở ngưỡng cửa. Cô mặc một tà áo dài trắng tinh khôi, mái tóc đen mượt được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai, nhưng đâu đó, trong ánh mắt, vẫn còn vương chút e ấp, chút bẽn lẽn của một cô gái sắp về nhà chồng. Cô đang nói chuyện với mẹ mình, Phan Thị Sáu, rồi khẽ cúi đầu nhận một bó hoa sen từ tay một người hàng xóm. Ánh mắt cô dịu dàng, bình yên đến lạ. Một vẻ đẹp thoát tục, tinh khôi.

Hình ảnh đó, như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim anh. Anh siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. Một cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực. Anh nhớ như in lời thổ lộ muộn màng của mình bên bờ sông cũ: “Ngày đó… anh đã rất thích em.” Và lời đáp bình thản của cô: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Giờ đây, anh hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó. Tình yêu của anh, dù có sâu đậm đến mấy, cũng đã "chậm một nhịp", không thể sánh bằng sự quan tâm, sự hiện diện đúng lúc mà Nguyễn Hoàng Huy đã mang lại. Khoảng cách vô hình giữa họ không chỉ là địa lý, mà còn là thời gian, là những lựa chọn không thể quay đầu.

"Anh đã đến, nhưng anh không đủ dũng khí để gõ cửa," anh thầm thì, giọng nói khàn đặc, hòa vào tiếng động cơ xe đang nổ nhỏ. "Và giờ thì đã quá muộn." Giọng anh lạc đi, như một lời sám hối muộn màng gửi đến chính mình, gửi đến một quá khứ không thể thay đổi. Anh đã có cơ hội, rất nhiều cơ hội, nhưng lại để nó vuột mất vì sự e dè, vì những "lời nói không thành" đã chôn chặt trong lòng. Anh đã sợ hãi, sợ hãi đối diện với cảm xúc của chính mình, sợ hãi đặt cược tất cả vào một tình yêu mà anh không chắc chắn có thể giữ gìn. Và bây giờ, cái giá phải trả là nhìn thấy người con gái mình yêu nhất thuộc về một người đàn ông khác, một cách đường đường chính chính, trong sự chúc phúc của tất cả mọi người.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, nhưng anh không buồn lau đi. Nó mặn chát, mang theo tất cả nỗi hối tiếc, nỗi dằn vặt mà anh đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, vật phẩm biểu trưng cho thành công vật chất mà anh đã đạt được, bỗng trở nên vô nghĩa. Nó không thể mua lại thời gian, không thể quay ngược lại những khoảnh khắc anh đã bỏ lỡ, không thể mang lại cho anh nụ cười bình yên của Lê An.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cuộc chiến nội tâm dữ dội đang diễn ra trong lồng ngực anh, giữa tình yêu, nỗi hối hận và sự chấp nhận định mệnh. Anh biết mình không thể ở đây mãi. Anh không thể phá vỡ khoảnh khắc hạnh phúc này, càng không thể để Lê An nhìn thấy anh trong bộ dạng thảm hại này. Anh là kẻ ngoài cuộc, là một cái bóng của quá khứ. Anh không còn là Trần Hạo của ngày xưa, người có thể đứng bên cạnh cô, cùng cô đón chào một ngày mới. Giờ đây, giữa họ là một vực thẳm không thể nào lấp đầy.

Anh chậm rãi khởi động xe, tiếng động cơ nhẹ nhàng phá vỡ sự tĩnh lặng trong con hẻm. Anh khẽ quay đầu nhìn lại một lần nữa về phía ngôi nhà đang rộn ràng, nơi hạnh phúc đang đơm hoa kết trái, nơi một chương mới của cuộc đời Lê An đang bắt đầu. Anh nhắm mắt lại, khắc ghi hình ảnh cô trong tà áo dài trắng tinh khôi, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt e ấp ấy, vào sâu thẳm ký ức. Đó sẽ là hình ảnh cuối cùng của Lê An mà anh mang theo, một hình ảnh đẹp đẽ nhưng cũng đầy đau xót. Anh đưa tay gạt cần số, chiếc xe từ từ lăn bánh, rời khỏi con hẻm nhỏ, để lại đằng sau những hình ảnh rực rỡ của lễ cưới, của một hạnh phúc không thuộc về anh, hòa vào dòng chảy của thị trấn đang thức giấc.

** **

Khi nắng vàng đã trải khắp các ngõ phố, phủ lên những mái ngói cũ kỹ một vẻ đẹp rực rỡ, Trần Hạo đã tìm một góc khuất trong một quán cà phê nhỏ, nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ, cách xa khu vực tổ chức lễ cưới chính. Từ vị trí này, anh vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ cổng chào được trang trí hoa tươi rực rỡ và nghe rõ tiếng nhạc đám cưới vui tươi, rộn ràng. Tiếng loa phóng thanh rè rè phát ra những bài hát chúc mừng, tiếng cười nói chúc tụng, tiếng cụng ly vang vọng trong không khí, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động của niềm vui, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến mức đau đớn trong lòng anh.

Anh ngồi đó, lặng lẽ, tách biệt hoàn toàn khỏi không khí hân hoan xung quanh. Một ly cà phê đen đá đã nguội lạnh trên bàn, bốc lên mùi hương đắng ngắt. Anh không động đến nó, chỉ đơn thuần ngồi nhìn, như một khán giả bất đắc dĩ của một vở kịch mà anh không bao giờ có thể trở thành nhân vật chính. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn lấp lánh trên cổ tay anh, như một lời nhắc nhở trớ trêu về những gì anh đã đạt được và những gì anh đã đánh mất.

Rồi anh lại thấy cô.

Lê An.

Giờ đây, cô không còn mặc tà áo dài trắng tinh khôi nữa, mà là một chiếc váy cưới lộng lẫy, màu trắng ngà, được thêu ren tinh xảo. Cô đứng đó, giữa trung tâm của sự chú ý, rạng rỡ như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích. Mái tóc cô được cài những bông hoa nhỏ li ti, tôn lên vẻ đẹp thanh thoát. Nụ cười của cô vẫn là nụ cười mà anh đã khắc sâu trong ký ức từ thuở ấu thơ, nhưng giờ đây, nó không còn chút e ấp nào nữa, mà tràn đầy sự bình yên, mãn nguyện và hạnh phúc. Cô nắm tay Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông lịch lãm trong bộ vest đen, ánh mắt anh ta tràn ngập sự trìu mến và yêu thương. Họ trao nhau những cử chỉ ân cần, những ánh nhìn đầy tình ý, như thể cả thế giới này chỉ còn lại hai người họ.

Trần Hạo nhìn cách Hoàng Huy ân cần chỉnh lại lọn tóc bay bay trên trán Lê An, cách anh ta thì thầm một điều gì đó khiến cô bật cười khúc khích. Anh thấy ánh mắt hạnh phúc của Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, và Lê Văn Năm, cha cô, khi họ nhìn con gái mình sánh đôi cùng người chồng mới. Anh thấy Bà Mai, người hàng xóm thân thuộc của Lê An, với mái tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, đang trò chuyện rôm rả với một người khác, đôi mắt bà lấp lánh niềm vui.

"Con bé An giờ tìm được người tốt rồi, mừng cho nó quá!" Trần Hạo nghe rõ tiếng Bà Mai vang lên, dù đã cố gắng lờ đi. Tiếng nói của bà như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào nỗi đau của anh. Mừng cho cô ấy? Đúng, anh cũng muốn mừng cho cô ấy, nhưng trái tim anh lại không cho phép. Nó chỉ biết quặn thắt, biết đau đớn khi nhìn thấy hạnh phúc của cô ấy lại được xây dựng trên sự vắng mặt của anh.

Anh cúi gằm mặt, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. Anh không muốn ai nhìn thấy anh ở đây, không muốn ai biết anh đang chứng kiến cảnh tượng này. Anh là một người lạ, một cái bóng, một phần của quá khứ đã bị lãng quên.

Trong một khoảnh khắc, Lê An khẽ quay đầu, ánh mắt cô lướt qua đám đông, qua những hàng cây, qua chính nơi Trần Hạo đang ngồi. Một thoáng. Chỉ một thoáng thôi. Nhưng ánh mắt cô hoàn toàn trống rỗng khi lướt qua anh, không một chút nhận ra, không một chút hoài nghi. Như thể anh là một phần của cảnh vật, hòa lẫn vào cái nền vô tri. Anh cảm nhận rõ ràng rằng cô đã thực sự bước đi, đã thực sự buông bỏ quá khứ. Anh, Trần Hạo, với tất cả những gì anh đã từng là, với tất cả những cảm xúc anh đã từng chôn giấu, giờ đây chỉ là một phần của ký ức xa xôi, một "nếu như ngày đó" đã không bao giờ thành hiện thực, bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian.

"Em đã chọn con đường của mình, An," anh thầm thì trong tâm trí, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho riêng anh nghe thấy. "Và anh… anh đã để em đi." Lời nói ấy, như một sự chấp nhận cuối cùng, một lời tự thú đầy cay đắng. Anh đã để cô đi, không phải vì anh không yêu cô, mà vì anh đã "chậm một nhịp", vì anh đã không đủ dũng khí để giữ cô lại, để phá vỡ "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Anh đã để những "lời nói không thành" chôn vùi tất cả.

Anh đặt một vài tờ tiền mệnh giá lớn lên bàn, đủ để trả cho ly cà phê nguội lạnh và một khoản tiền boa lớn cho chủ quán, như một cách để chuộc lỗi vì đã chiếm chỗ và làm lãng phí thời gian của họ. Anh đứng dậy, động tác chậm rãi và nặng nề, như thể mang trên vai một gánh nặng vô hình. Anh không quay đầu nhìn lại, không muốn bản thân mình thêm đau khổ, cũng không muốn phá vỡ giây phút hạnh phúc thiêng liêng của Lê An. Anh bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại phía sau tiếng nhạc, tiếng cười nói, tiếng cụng ly, và hình ảnh cô dâu rạng rỡ trong chiếc váy cưới lộng lẫy. Anh bước đi, với trái tim tan nát nhưng ý chí đã sắt đá hơn, chấp nhận rằng cuộc đời cô giờ đây đã là một trang sách mới, và anh không còn là một phần trong câu chuyện đó. Hai con đường của họ, giờ đây đã thực sự rẽ sang hai hướng, không thể nào giao nhau như thuở ban đầu.

** **

Chiều muộn cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt cuối chiều rải một màu u hoài lên bến xe khách liên tỉnh. Không khí ở đây luôn ồn ào và huyên náo, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng gọi nhau í ới của hành khách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của sự chia ly và hội ngộ. Mùi xăng xe nồng nặc quyện lẫn với mùi khói bụi, xộc vào cánh mũi Trần Hạo, mang theo chút vị mặn chát của gió từ con sông gần đó.

Trần Hạo đứng giữa dòng người đông đúc, thân hình cao lớn của anh dường như lạc lõng trong biển người. Anh khoác lên mình chiếc áo khoác đen, che đi sự mệt mỏi và nỗi đau đang hằn sâu trong đôi mắt. Bên cạnh anh là cha mẹ anh, ông Trần Văn Ba và bà Nguyễn Thị Tư. Khuôn mặt bà Tư hằn rõ vẻ lo lắng, đôi mắt bà rưng rưng nhìn con trai. Bà nắm chặt lấy bàn tay anh, hơi ấm từ bàn tay chai sạn của mẹ truyền sang, nhưng không thể xoa dịu được sự lạnh lẽo trong lòng Trần Hạo.

"Con trai à... con đừng buồn quá," bà Tư khẽ nói, giọng bà run run, cố nén tiếng nấc. Bà biết, người mẹ nào mà không biết con mình đang phải chịu đựng điều gì, nhất là khi chứng kiến tình yêu thanh mai trúc mã của con trai mình tan vỡ. Bà đã nhìn thấy nỗi đau trong ánh mắt Trần Hạo từ đêm qua, khi anh trở về nhà với vẻ mặt tiều tụy. Bà đã nghe thấy tiếng thở dài của anh trong màn đêm.

Trần Hạo khẽ siết lại tay mẹ, gượng cười. Một nụ cười méo mó, không đạt tới khóe mắt. "Con không sao đâu mẹ. Con sẽ ổn." Anh nói, cố gắng để giọng mình nghe thật bình thường, thật mạnh mẽ, dù trong lòng anh là một khoảng trống vô tận, một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh không muốn cha mẹ phải lo lắng thêm vì mình. Anh đã gây ra đủ đau khổ rồi.

Ông Trần Văn Ba, cha anh, đứng trầm ngâm bên cạnh. Ông không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát con trai. Ông vỗ nhẹ lên vai anh, một cái vỗ vai nặng trịch, chất chứa bao nhiêu lời muốn nói mà không thể thốt nên. Giọng ông trầm ấm, mang đậm chất địa phương, vang lên khẽ khàng nhưng đầy sức nặng: "Lo mà làm ăn cho tốt. Đừng để lỡ dở nữa." Câu nói của ông không chỉ mang ý nghĩa về sự nghiệp, mà còn ẩn chứa một lời khuyên răn sâu sắc về cuộc đời, về những cơ hội đã mất và những lựa chọn trong tương lai. Ông muốn con trai mình đừng lặp lại sai lầm, đừng để "chậm một nhịp" thêm một lần nào nữa trong bất kỳ khía cạnh nào của cuộc sống.

Trần Hạo gật đầu, cố gắng nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng. Anh hiểu ý cha. Ông muốn anh mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, không để những "khoảng cách vô hình" hay "lời nói không thành" cản trở anh nữa. Nhưng làm sao anh có thể? Khi mà trái tim anh vẫn còn nặng trĩu hình bóng Lê An, vẫn còn ám ảnh bởi câu nói "thích thì không đủ" và sự thật rằng anh đã "lỡ cả một đời" vì "sai một bước".

Tiếng còi xe khách vang lên dõng dạc, báo hiệu chuyến xe sắp khởi hành. Trần Hạo ôm chặt lấy cha mẹ, hít hà mùi đất, mùi mồ hôi quen thuộc từ họ. Anh đã không biết bao giờ mới có thể quay lại. Anh lùi lại, đôi mắt quét qua một lượt khung cảnh thị trấn thân thuộc, nơi anh đã lớn lên, nơi tình yêu đầu đời của anh đã nở rộ rồi lại lụi tàn. Những mái nhà rêu phong, những hàng cây xanh mướt, con sông hiền hòa chảy qua thị trấn, tất cả đều đang lùi dần vào dĩ vãng, mang theo những mảnh ký ức đã vỡ tan.

Anh bước lên xe, không quay đầu nhìn lại. Anh biết, nếu anh quay đầu, anh sẽ không bao giờ có thể rời đi. Anh tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy thị trấn lùi xa dần trong gương chiếu hậu. Chiếc xe lăn bánh, tiếng động cơ gầm gừ, đưa anh rời xa thị trấn, rời xa Lê An và những kỷ niệm đau đáu. Từng mét đường đi qua, anh cảm thấy như mình đang bỏ lại một phần linh hồn ở lại phía sau.

Thị trấn dần biến mất sau những ngọn đồi, những hàng cây. Thành phố xa hoa, nơi có những tòa nhà chọc trời, những ánh đèn rực rỡ, những cơ hội mới, đang chờ đợi anh. Nhưng trái tim anh vẫn còn ở lại nơi thị trấn ven sông, nơi hai đường thẳng đã mãi mãi song song. Sự trống rỗng và cô đơn trong thành công vật chất sẽ là động lực, nhưng cũng là gánh nặng cho anh trong các mối quan hệ tương lai, khiến anh khó mở lòng hoàn toàn. Lê An đã tìm được sự bình yên và ổn định, dù "chút hoài niệm rất nhỏ" về anh có thể vẫn còn ẩn sâu trong cô, sẽ được khơi gợi lại trong một cuộc gặp gỡ tình cờ rất xa trong tương lai. Nhưng giờ đây, anh đã chính thức là một người đàn ông đơn độc, mang theo vết sẹo không thể xóa nhòa của tình yêu đã lỡ. Chiếc xe lao vun vút trên con đường nhựa, đưa anh về phía một tương lai không có cô, một tương lai mà anh phải tự mình đối mặt, với tất cả những tiếc nuối và dằn vặt của một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free