Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 748: Dòng Thời Gian Và Những Vết Sẹo Vô Hình
Gần nửa đêm, khi mọi âm thanh đã chìm vào tĩnh lặng, Lê An vẫn nằm thao thức trên giường. Ánh trăng bạc từ bên ngoài hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mờ ảo, huyền ảo. Tiếng gió thoảng qua khe cửa, tiếng côn trùng đêm hòa vào bản giao hưởng của sự tĩnh mịch. Cô quay người, ôm lấy chiếc gối mềm mại, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ. Nhưng trong khoảnh khắc yên tĩnh tuyệt đối ấy, tâm trí cô lại tự động lướt về quá khứ, về những mảnh ký ức tưởng chừng đã ngủ yên.
Hình ảnh Trần Hạo bỗng thoáng qua tâm trí cô, như một thước phim cũ đã lâu không xem. Cô nhớ lại bờ sông cũ, nơi tuổi thơ của họ đã được dệt nên bằng những ước mơ ngây dại. Cô nhớ lại cái ngày anh trở về, ánh mắt anh chất chứa bao điều muốn nói, và lời thổ lộ muộn màng của anh: *“Ngày đó… anh đã rất thích em.”* Tiếng vọng của câu nói ấy lại vang lên trong đầu cô, không còn gay gắt, không còn đau đáu, mà chỉ như một nốt nhạc trầm buồn trong bản nhạc cuộc đời. Và rồi, lời đáp của cô cũng hiện về, rõ ràng như mới hôm qua: *“Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”*
Giờ đây, khi nằm một mình trong đêm khuya thanh vắng, Lê An không còn cảm thấy day dứt hay tiếc nuối cho câu trả lời đó. Cô hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của nó. "Thích thì không đủ" không phải là một lời từ chối tình cảm, mà là một sự khẳng định về những gì cô thực sự cần. Cô đã từng chờ đợi, từng hy vọng. Cô đã từng khao khát một lời nói, một cử chỉ, một sự hiện diện rõ ràng hơn từ Trần Hạo. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là "khoảng cách vô hình", là "lời nói không thành", là sự "chậm một nhịp" khiến cả một đời dường như đã lỡ.
Cô khẽ thở dài, không phải vì buồn, mà vì một sự chấp nhận sâu sắc. Giọt nước mắt nóng hổi mà Trần Hạo đã nuốt ngược vào trong đêm nay, Lê An đã từng nếm trải nó nhiều năm về trước. Cô biết cảm giác của sự bất lực, của nỗi tiếc nuối khi mọi thứ đã quá muộn. Nhưng cô đã học được cách bước qua nó. Cô đã không để quá khứ định nghĩa hiện tại và tương lai của mình. Cô đã không chấp nhận sống mãi trong cái "nếu như ngày đó" đầy dằn vặt.
Hoàng Huy đã không đến bằng những câu chuyện tình lãng mạn như phim ảnh, nhưng anh đã đến bằng sự chân thành, bằng sự kiên định, và bằng một tình yêu không ngừng nghỉ. Anh không để cô phải chờ đợi, không để cô phải tự hỏi về tình cảm của anh. Anh đã ở đây, luôn ở đây, một bến đỗ vững chãi giữa dòng đời vạn biến. Đó là điều cô cần. *“Hoàng Huy đã ở đây, luôn ở đây. Đó là điều em cần,”* cô thầm nghĩ, như một lời khẳng định cho chính mình.
Mùi hương dịu nhẹ từ chiếc lọ hoa ly trên bàn, nay pha chút mùi chăn gối thân quen, bao bọc lấy cô. Cô cảm nhận từng hơi thở đều đặn của chính mình, từng nhịp đập bình yên của trái tim. Không phải mọi tình yêu đều thua vì không đủ sâu đậm. Đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì nó không đủ mạnh mẽ để vượt qua "khoảng cách vô hình". Lê An đã không còn là cô gái ngây thơ chỉ biết chờ đợi. Cô đã trưởng thành, đã học cách tự mình tìm kiếm và nắm giữ hạnh phúc.
Cô quay người, ôm chặt chiếc gối vào lòng, khuôn mặt vùi vào sự mềm mại của vải. Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nở trên môi cô. Đó là nụ cười của sự chấp nhận, của sự bình yên nội tại, của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ của đời mình. Cô không phủ nhận quá khứ, không xóa bỏ những kỷ niệm. Chúng vẫn ở đó, như một phần của câu chuyện đã qua, nhưng không còn sức mạnh để níu giữ cô lại. Cô đã chọn con đường của mình, và cô tin tưởng vào lựa chọn ấy. Từ từ, Lê An chìm vào giấc ngủ sâu, giấc ngủ của một cô dâu sắp cưới, một giấc ngủ đầy bình yên và hy vọng, sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương mà cô sẽ tự tay viết nên, không còn những "sai một bước" hay "lỡ cả một đời" nào nữa. Cô biết, con đường của cô và Trần Hạo đã rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt, và sự gặp lại nếu có (trên chuyến tàu) sẽ chỉ là một cuộc gặp gỡ giữa những người xa lạ, mang theo một chút day dứt khôn nguôi về những điều đã không thể thay đổi, nhưng sẽ không thể lay chuyển hạnh phúc hiện tại của cô.
***
Vài tuần sau đám cưới của Lê An, thành phố dường như đã nuốt chửng Trần Hạo vào vòng xoáy hối hả của nó. Sáng muộn, ánh nắng tháng tư trong vắt đổ xuống từ ba mặt tường kính của văn phòng Tổng Giám đốc Tập đoàn Trần Thịnh, tạo nên một không gian rộng lớn, sang trọng nhưng cũng phảng phất sự lạnh lẽo. Trần Hạo ngồi sừng sững sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ óc chó nguyên khối, bóng của anh đổ dài trên mặt bàn được đánh bóng loáng. Chiếc ghế da cao cấp dường như cũng không thể che giấu được sự gầy gò đi trông thấy của anh, chỉ khiến dáng vẻ ấy thêm phần cô độc.
Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, liên tục vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng tiếng điện thoại rung khe khẽ trên mặt bàn và thỉnh thoảng là tiếng giấy tờ sột soạt khi anh lật dở chồng tài liệu cao ngất. Mùi cà phê đậm đặc, đặc trưng của loại Robusta hảo hạng, quyện lẫn với mùi da mới và mùi giấy cao cấp, lấp đầy không gian. Anh vùi mình vào công việc với một cường độ gần như điên cuồng, cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm trí, mọi ngóc ngách của thời gian. Ánh mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính, dòng code và những bảng biểu số liệu nhảy múa liên tục, nhưng sâu thẳm bên trong, đôi mắt ấy lại ẩn chứa một nỗi u hoài khó tả, một sự trống rỗng mà những con số hay thành công vật chất không thể nào khỏa lấp.
Anh Long, cấp trên kiêm người đồng nghiệp thân thiết, đẩy nhẹ cánh cửa kính bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Anh đã quen với vẻ bề ngoài lạnh lùng của Trần Hạo, nhưng vài tuần trở lại đây, sự lạnh lùng đó dường như đã biến thành một bức tường vô hình, ngăn cách Hạo với cả thế giới bên ngoài.
“Hạo, cậu cứ làm việc thế này không nghỉ ngơi à?” Anh Long đặt tập hồ sơ xuống bàn, giọng nói pha chút lo lắng. “Từ hôm về lại thành phố, cậu có vẻ còn bận rộn hơn trước. Có chuyện gì sao?”
Trần Hạo không ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím. Giọng anh trầm, khàn và lạnh nhạt như những ngày đầu Anh Long mới gặp anh, khi anh còn là một thanh niên trẻ đầy tham vọng nhưng cũng đầy tổn thương. “Không có gì.” Anh nói, câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát. “Chỉ là muốn hoàn thành dự án sớm hơn thôi.”
Anh Long thở dài, biết rằng không thể moi thêm bất cứ điều gì từ Trần Hạo lúc này. Anh đã nghe phong thanh về chuyến trở về thị trấn của Hạo, về một mối tình cũ mà Hạo chưa bao giờ nhắc đến. Sự thay đổi của Hạo quá rõ ràng để có thể che giấu. Anh nhìn Trần Hạo, người đàn ông trẻ tuổi đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp ở tuổi này, nhưng lại mang trong mình một nỗi buồn sâu thẳm đến khó hiểu. Anh Long không dám hỏi sâu, chỉ vỗ nhẹ vai Hạo.
“Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.” Anh Long nói, câu nói quen thuộc của anh vang lên. “Nhưng con người thì cần phải nghỉ ngơi. Cậu nên về sớm một chút. Để anh sắp xếp lại lịch cho cậu.”
Trần Hạo cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng lướt qua Anh Long, nhưng lại nhanh chóng dán vào màn hình. “Không cần đâu, anh Long. Tôi vẫn ổn.”
Anh Long lắc đầu, rời đi, để lại Trần Hạo một mình trong căn phòng ngập tràn ánh sáng nhưng cũng đầy cô độc. Trần Hạo tiếp tục gõ phím, ký duyệt những tài liệu quan trọng với những nét bút dứt khoát. Nhưng sau mỗi chữ ký, anh lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố trải dài vô tận dưới chân anh. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, biểu tượng của sự phát triển không ngừng, của những tham vọng không giới hạn. Nhưng tất cả những thành công vật chất này, những vinh quang mà anh đã đổi bằng bao năm tháng cô đơn, liệu có ý nghĩa gì khi anh đã đánh mất điều quan trọng nhất?
Anh nhớ lại bờ sông cũ, tiếng gió rì rào qua những hàng cây, và nụ cười của Lê An. Anh nhớ lại lời thổ lộ của mình, và câu trả lời đã dằn vặt anh suốt những tuần qua: *“Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”* Câu nói ấy như một vết sẹo không thể xóa nhòa, hằn sâu vào tâm trí anh, nhắc nhở anh về sự chậm trễ, về những "lời nói không thành", về cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra. Nỗi cô đơn bủa vây anh, không phải là nỗi cô đơn của một người không có ai bên cạnh, mà là nỗi cô đơn của một người có tất cả, nhưng lại đánh mất một phần quan trọng nhất của chính mình. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, vào những dự án mới, vào những con số khô khan, nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, hay những khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi như thế này, hình bóng của Lê An lại hiện về, rõ ràng như một nỗi ám ảnh. Anh biết, quyết định không gõ cửa đêm đó đã định nghĩa cuộc đời anh sau này, khiến anh mang theo vết sẹo vĩnh viễn, dù có thành công đến mấy. Thành công này, chỉ là một vỏ bọc cho nỗi cô đơn và tiếc nuối vĩnh cửu.
***
Cùng thời điểm đó, tại thị trấn ven sông yên bình, chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Trong căn bếp ấm cúng của tổ ấm mới, Lê An đang nhẹ nhàng thái rau, tiếng dao lách cách nhịp nhàng trên thớt gỗ. Căn nhà của cô và Hoàng Huy không quá rộng lớn, nhưng tràn ngập hơi ấm và sự bình yên. Mùi hoa sen thoang thoảng từ bó hoa cắm trên bàn ăn, mùi gỗ đánh vecni mới, và mùi thức ăn đang được chế biến hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian dễ chịu. Tiếng chim hót líu lo trong vườn, tiếng lá cây xào xạc khi gió nhẹ thổi qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống.
Lê An mặc một chiếc váy cotton đơn giản, mái tóc buông xõa dịu dàng. Trên gương mặt cô là một nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh sự mãn nguyện. Cô sắp xếp những chiếc bát đĩa bằng gốm sứ lên bàn ăn một cách cẩn thận, từng cử chỉ đều toát lên sự chu toàn và yêu thương. Cuộc sống hôn nhân với Hoàng Huy là một bến đỗ an yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay. Anh không phải là người đàn ông lãng mạn như trong tiểu thuyết, nhưng anh chân thành, kiên định, và luôn ở đó, không bao giờ khiến cô phải chờ đợi hay nghi ngờ.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, rồi cánh cửa mở ra. Nguyễn Hoàng Huy bước vào, trên tay cầm một bó hoa sen tươi thắm, những cánh sen hồng hé nở, tỏa hương dịu nhẹ. Anh nhìn thấy Lê An trong bếp, nụ cười lập t���c nở trên môi. Dáng vẻ anh tuy có chút mệt mỏi sau một ngày làm việc, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự ấm áp khi nhìn cô.
“Em yêu, hôm nay em thế nào?” Hoàng Huy bước đến gần, đặt bó hoa lên bàn rồi vòng tay ôm nhẹ lấy Lê An từ phía sau, cằm tựa vào vai cô. Hơi ấm từ anh lan tỏa, bao trùm lấy cô, một sự an toàn đến quen thuộc. “Anh mua thêm ít hoa sen cho em cắm đấy. Em thích mùi sen mà, phải không?”
Lê An khẽ cười, nghiêng đầu áp vào má anh. “Em vẫn ổn anh ạ. Cảm ơn anh. Anh mệt không?” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng sự quan tâm chân thành.
Hoàng Huy lắc đầu, hít hà mùi hương trên tóc cô. “Không mệt lắm đâu. Chỉ cần về nhà thấy em là mọi mệt mỏi tan biến hết.” Anh buông cô ra, giúp cô sắp xếp những bông sen vào lọ. “Hôm nay ở nhà có gì vui không? Công việc của em thế nào rồi?”
Họ trò chuyện về những chuyện vụn vặt thường ngày, về những kế hoạch cho tuần tới, về cây hồng nhung trong vườn đang ra nụ. Cuộc sống của Lê An giờ đây ngập tràn sự quan tâm, sự ổn định và một tình yêu bình dị mà sâu sắc. Cô kể cho anh nghe về việc cô vừa hoàn thành một bức tranh thêu mới, về những câu chuyện cô nghe được từ những người hàng xóm thân thiện. Hoàng Huy lắng nghe cô một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời góp ý hay trêu chọc, khiến tiếng cười vang lên khắp căn bếp nhỏ.
Trong một khoảnh khắc khi Hoàng Huy đang mải mê ngắm nghía những bông sen, Lê An thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt cô xa xăm một chốc, như lạc vào một miền ký ức nào đó. Hình ảnh bờ sông cũ, tiếng ve kêu mùa hè, và bóng dáng một cậu thiếu niên e dè, thầm lặng bỗng hiện về. Đó là một ký ức đẹp, nhưng cũng đầy tiếc nuối, như một thước phim cũ đã được cất kỹ trong ngăn tủ. Cô vẫn nhớ lời nói của Trần Hạo, *“Ngày đó… anh đã rất thích em.”* Và lời đáp của cô, *“Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”* Lời đáp ấy không phải là sự tàn nhẫn, mà là sự thật, một sự thật đau lòng nhưng cần thiết để cô có thể bước tiếp.
Cô đã từng dằn vặt rất nhiều, đã từng tự hỏi "nếu như ngày đó" mọi chuyện có khác. Nhưng giờ đây, những câu hỏi ấy đã không còn mang sức nặng của sự day dứt. Chúng chỉ như những làn gió thoảng qua, đủ để làm lay động chút hoài niệm, nhưng không đủ để cuốn cô đi. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc không quá ồn ào, không quá mãnh liệt, nhưng vững chãi như một bến đỗ bình yên. Hoàng Huy đã mang đến cho cô điều đó. Anh không đến chậm một nhịp, anh đã đến đúng lúc, đúng người, mang theo sự chân thành mà cô hằng khao khát.
Lê An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm. Cô nhanh chóng quay lại với nụ cười hiền hậu, ánh mắt trở nên ấm áp và rạng rỡ khi nhìn Hoàng Huy. Cô đưa tay chạm nhẹ vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và sự ấm áp của tình yêu. Đó là lựa chọn của cô, và cô chưa bao giờ hối hận. Những gì đã qua, hãy để nó ngủ yên, như dòng sông vẫn trôi, mang theo bao nhiêu phù sa của quá khứ, để bồi đắp cho một bờ bãi mới, xanh tươi hơn.
***
Đêm đã buông xuống, bao phủ thành phố bằng một tấm màn nhung đen thẫm, điểm xuyết bởi hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh, gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh từ độ cao hàng trăm mét. Trần Hạo đứng một mình, hai tay đút túi quần, nhìn xuống khung cảnh choáng ngợp bên dưới. Những con đường tấp nập xe cộ, những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh sáng, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhưng cũng vô cùng xa lạ và lạnh lẽo. Mùi không khí cao, pha lẫn chút kim loại và mùi khói bụi từ xa, xộc vào cánh mũi anh. Tiếng còi xe từ xa vọng lên, nghe như tiếng vọng từ một thế giới khác, không liên quan gì đến sự tĩnh lặng đầy cô độc của anh lúc này.
Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, trị giá cả một gia tài, lấp lánh dưới ánh đèn neon hắt lên từ thành phố. Nó là biểu tượng cho tất cả những gì anh đã đạt được, nhưng cũng là vật chứng cho tất cả những gì anh đã đánh mất. *“Thành công này... liệu có ý nghĩa gì khi mất đi điều quan trọng nhất?”* Anh tự hỏi, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, hòa vào tiếng gió rít. Sự nghiệp rực rỡ, danh vọng, tiền bạc, tất cả đều nằm trong tầm tay anh, nhưng trái tim anh lại trống rỗng đến lạ lùng. Nỗi ám ảnh "thích thì không đủ" và "chậm một nhịp" cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một lời nguyền không bao giờ dứt. Anh đã cố gắng chạy trốn khỏi nó bằng công việc, bằng những chuyến công tác không ngừng nghỉ, nhưng nó vẫn bám riết lấy anh, như một cái bóng vô hình.
Cùng khoảnh khắc ấy, ở thị trấn ven sông cách xa hàng trăm cây số, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đêm quang mây, rải ánh sáng bạc xuống mái ngói rêu phong của căn nhà nhỏ. Lê An ngồi lặng lẽ bên cửa sổ phòng ngủ, mắt hướng ra mảnh vườn nhỏ trước nhà. Tiếng gió đêm rì rào qua những tán cây, tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của miền quê. Cô không bật đèn, chỉ để ánh trăng dịu dàng hắt vào phòng, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên tường.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại. Một cảm giác bình yên bao trùm lấy cô, nhưng đâu đó, trong sâu thẳm tâm hồn, vẫn còn một chút hoài niệm, một chút tiếc nuối không thể gọi thành tên. Cô nhắm mắt lại, hít sâu mùi hương của hoa nhài từ giàn cây ngoài cửa sổ. Trong đầu cô, hình ảnh Trần Hạo không còn rõ nét như trước, mà chỉ là một nét phác thảo mờ nhạt, một ký ức xa xăm. Cô không còn day dứt, không còn đau đáu, nhưng cũng không thể hoàn toàn xóa bỏ anh khỏi tâm trí mình. Anh là một phần của tuổi thơ, một phần của quá khứ, một "nếu như ngày đó" đã không bao giờ xảy ra.
*“...Chuyện cũ, cũng đã qua rồi,”* cô thầm thì, giọng nói nhẹ như gió thoảng, như một lời tự trấn an, một sự xác nhận cho lựa chọn của mình. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc thực tế, vững chãi, không còn những "khoảng cách vô hình" hay "lời nói không thành" nào nữa. Cô đã không để mình lỡ cả một đời vì một người đã "chậm một nhịp".
Một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua cả hai nơi, mang theo hơi sương của đêm. Trần Hạo rùng mình, siết chặt hai tay trong túi áo, ánh mắt vẫn vô định nhìn vào hư không. Lê An khẽ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn chiếu sáng một cách vô tư. Họ, ở hai đầu của một đất nước, cách biệt bởi không gian và thời gian, bởi những lựa chọn và định mệnh, lại cùng lúc chìm vào suy tư về những điều đã qua. Dù không hay biết, nhưng một sợi dây vô hình, mỏng manh như tơ, vẫn kết nối họ lại, một sợi dây của ký ức, của những cảm xúc phức tạp không thể gọi tên rõ ràng, quấn quýt lấy họ như một lời nhắc nhở rằng dù con đường đã rẽ sang hai hướng, nhưng một phần của họ vẫn mãi mãi thuộc về nhau, trong những mảnh ký ức đã trở thành vết sẹo không thể xóa nhòa.
Trần Hạo, lạc lõng giữa sự bao la của thành phố, và Lê An, nép mình trong cuộc sống an yên của mình, cả hai đều mang trong mình một sự thấu hiểu lặng lẽ về quá khứ đan xen của họ, một lời nhắc nhở đầy khắc khoải rằng, dù những con đường đã chia ly, nhưng một vài tiếng vọng sẽ không bao giờ thực sự phai nhạt.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.