Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 747: Bến Đỗ Bình Yên: Đêm Trước Hôn Lễ

Tiếng động cơ xe xa dần, nuốt chửng vào màn đêm đặc quánh của thị trấn ven sông. Trần Hạo đã đi, mang theo nỗi day dứt không lời và một "vết sẹo không thể xóa nhòa" mà anh biết sẽ đeo bám mình suốt phần đời còn lại. Nhưng bên trong ngôi nhà lấp lánh ánh đèn, cách đó không xa, một câu chuyện khác đang diễn ra. Một câu chuyện về sự lựa chọn, về bình yên tìm thấy, và về một cô gái đã quyết tâm bước sang trang mới của cuộc đời.

Mùi hương hoa ly thanh khiết, ngọt ngào hòa quyện cùng mùi thức ăn thơm lừng từ căn bếp, vấn vít khắp không gian ngôi nhà nhỏ của Lê An. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ mọi khung cửa sổ, vẽ lên bức tranh ấm cúng, rộn ràng của một đêm trước ngày trọng đại. Tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười giòn tan của những người phụ nữ, tiếng lách cách của chén đĩa va vào nhau tạo nên một bản hòa tấu của niềm vui và sự mong chờ. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, đang nhiệt tình giúp Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, sắp xếp những mâm cỗ cuối cùng. Bà Mai vừa lau chùi chiếc bình gốm cổ đặt trên bàn thờ, vừa quay sang nhìn Lê An, ánh mắt lấp lánh sự trêu chọc.

“Con bé An nhà mình lớn rồi, mai là theo chồng về dinh rồi đó nha! Mới ngày nào còn chạy lon ton quanh vườn, vậy mà giờ đã thành cô dâu rồi.” Giọng bà Mai sang sảng, ấm áp như nắng sớm.

Phan Thị Sáu, với dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, đang cẩn thận bày biện đĩa xôi gấc đỏ tươi lên mâm cỗ. Bà khẽ thở dài một tiếng, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười hạnh phúc. “Nhanh thật đó, chị Mai ạ. Cứ ngỡ mới ngày nào còn bé tí teo, cứ theo mẹ đi chợ, giờ thì đã có gia đình riêng rồi.” Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Lê An đang đứng cạnh, động tác trìu mến, đầy yêu thương. “Thật đúng là ‘con gái là con người ta’, lớn lên là bay đi mất.”

Lê An khẽ cười tủm tỉm, má ửng hồng. Cô cúi đầu, che đi nụ cười ngượng ngùng. “Mẹ với bác cứ trêu con mãi. Con vẫn là con của mẹ mà.” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng pha chút hờn dỗi đáng yêu. Cô đưa tay giúp mẹ đặt những chiếc chén sứ trắng ngà vào đúng vị trí, động tác uyển chuyển, khéo léo. Mùi hương trầm nhẹ từ bàn thờ thoảng qua, mang theo sự tĩnh tại, linh thiêng, như một lời chúc phúc thầm lặng từ tổ tiên. Bên ngoài, tiếng gió đêm khẽ xào xạc qua những tán lá bàng già cỗi đầu ngõ, như đang hát khúc ca tiễn biệt một ngày cũ, đón chào một ngày mới. Tiếng dế kêu rả rích từ góc vườn, đều đều và dai dẳng, càng làm cho không gian trở nên an bình, ấm cúng lạ thường.

Lê An ngước mắt nhìn quanh một lượt. Ngôi nhà này, từng viên gạch, từng góc nhỏ đều chất chứa biết bao kỷ niệm tuổi thơ, tuổi trẻ. Nơi đây đã chứng kiến những buổi chiều cô ngồi đợi Trần Hạo đi học về, những đêm cô thao thức chờ tin nhắn từ thành phố, và cả những giọt nước mắt thầm lặng khi tình yêu tưởng chừng như vĩnh cửu ấy dần phai nhạt. Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy chỉ còn là những bức tranh phai màu trong góc ký ức. Chúng không còn khả năng làm lay động trái tim cô mạnh mẽ như xưa. Thay vào đó, cô cảm nhận một sự bình yên lan tỏa, một niềm hạnh phúc giản dị mà cô đang nắm giữ trong tầm tay.

Cô đưa tay chỉnh lại chiếc khăn trải bàn thêu hoa sen, ánh mắt lướt qua những bức ảnh cũ trên tủ. Có tấm ảnh chụp cô và Hoàng Huy trong chuyến đi biển năm ngoái, anh cười rạng rỡ, ôm cô vào lòng. Có tấm ảnh cưới của ba mẹ, và cả tấm ảnh cô bé Lê An tóc hai bím, cười toe toét bên cạnh Trần Hạo gầy gò, tinh nghịch. Khoảng cách vô hình giữa cô gái trong ảnh và Lê An của hiện tại không chỉ là thời gian, mà còn là cả một hành trình dài của sự trưởng thành, của những bài học về tình yêu và sự chờ đợi.

“An này, con xem cái rèm cửa này đã thẳng chưa con?” Mẹ Phan Thị Sáu gọi, kéo Lê An về thực tại.

“Dạ, thẳng rồi ạ, mẹ đừng lo. Mai là ngày vui của con, mẹ cứ nghỉ ngơi đi ạ.” Lê An đáp, giọng dịu dàng. Cô bước tới cửa sổ, khẽ vén tấm rèm nhung xanh thẫm. Bên ngoài, đêm thu mát mẻ, gió nhẹ mơn man qua mái tóc cô. Mùi hương hoa sữa từ đâu đó bay về, pha lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một cảm giác vừa thân quen, vừa lạ lẫm. Cô hít thở thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành, cảm nhận sự thay đổi lớn lao sắp đến trong cuộc đời mình. Không phải là sự sợ hãi, mà là một niềm háo hức, pha chút hồi hộp, như một cánh chim non sắp sửa rời tổ.

Cô nhớ đến Hoàng Huy, nhớ đến ánh mắt kiên định, nụ cười chân thành của anh. Anh không phải là người đã cùng cô lớn lên bên bờ sông cũ, không phải là người biết mọi ngóc ngách tâm hồn cô từ thuở ấu thơ. Nhưng anh là người đã đến đúng lúc, đã ở lại, đã dùng sự kiên nhẫn và tình yêu thương chân thành để xoa dịu những vết thương lòng, để xây dựng nên một bến đỗ an yên cho cô. Anh đã không để cô phải chờ đợi mỏi mòn, không để cô phải đối mặt với "khoảng cách vô hình" hay "lời nói không thành". Anh đã đến, đã nói, đã làm, và đã ở bên cô một cách vững chãi.

Lê An khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không còn là sự cam chịu, thản nhiên như khi cô nói “thích thì không đủ” với Trần Hạo. Nụ cười này là sự thấu hiểu, là niềm hạnh phúc thực sự, được xây dựng trên sự tin tưởng và những điều giản dị, thiết thực của cuộc sống. Cô biết, hạnh phúc không phải là một giấc mơ xa vời, không phải là một câu chuyện cổ tích lãng mạn, mà là những điều nhỏ bé, chân thành, được vun đắp mỗi ngày. Và Hoàng Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó.

Bà Mai lại gần, đặt tay lên vai cô, ánh mắt trìu mến. “Thôi con bé, mọi việc cũng xong xuôi rồi. Con vào nghỉ đi, mai còn là cô dâu xinh đẹp nhất. Đừng có thức khuya quá, mắt thâm quầng là chú rể lại chê đó nha!” Bà Mai cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp gian phòng, xua đi những suy nghĩ miên man trong lòng Lê An.

Phan Thị Sáu cũng gật đầu đồng tình. “Đúng đó con. Mai là ngày quan trọng nhất đời con, phải thật tươi tắn, rạng rỡ. Mẹ đi cất đồ đây, con vào phòng nghỉ sớm đi.”

Lê An khẽ cúi đầu cảm ơn hai người phụ nữ thân thương. Cô biết, sự quan tâm của họ không chỉ là tình làng nghĩa xóm, mà còn là tình yêu thương vô bờ bến dành cho cô. Cô bước từng bước lên cầu thang gỗ đã bạc màu, tiếng chân nhẹ nhàng, đều đặn. Mỗi bước đi như một sự khẳng định, một sự tiến tới. Cô không ngoảnh lại, không luyến tiếc. Cô đang hướng về phía trước, về một ngày mai tươi sáng, nơi có Hoàng Huy đang chờ đợi. Mùi hoa ly vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây, nó mang theo một ý nghĩa khác: mùi hương của một khởi đầu mới, của một cuộc đời mới đang hé mở.

Sau khi tạm biệt mẹ và bà Mai, Lê An trở về căn phòng riêng của mình. Cánh cửa khép lại, cắt đứt hoàn toàn tiếng ồn ào, rộn ràng từ phòng khách. Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ lùng. Chỉ còn tiếng dế kêu rả rích từ bên ngoài, tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, và tiếng thở nhẹ của chính cô. Căn phòng, dù không quá rộng, nhưng là nơi cô đã lớn lên, nơi lưu giữ biết bao bí mật, ước mơ của cô gái nhỏ. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ trên bàn hắt xuống, tạo nên những vệt sáng vàng mờ ảo trên tường, đủ để cô nhìn rõ mọi vật.

Lê An cẩn thận tháo bỏ những món đồ trang sức đơn giản trên người – chiếc vòng bạc cũ kĩ mẹ tặng, đôi bông tai ngọc trai nhỏ nhắn. Cô đặt chúng vào chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn trang điểm. Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh ánh kim cương nhỏ, nằm yên vị trong chiếc hộp nhung đỏ. Chiếc nhẫn là minh chứng cho tình yêu của Hoàng Huy, cho lời hứa về một tương lai chung đôi. Lê An khẽ chạm ngón tay vào mặt nhẫn, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại. Đó không phải là một vật chất xa hoa, nhưng là một biểu tượng vững chắc của sự tin cậy và tình yêu thương.

Cô tiến đến bên chiếc tủ quần áo, nơi chiếc váy cưới trắng tinh khôi đang treo trên mắc. Chất liệu lụa mềm mại, ren thêu tinh xảo, phản chiếu ánh đèn mờ ảo, tạo nên một vẻ đẹp lộng lẫy, thuần khiết. Mùi vải vóc mới, thoang thoảng hương thơm nhẹ nhàng, ùa vào khứu giác cô. Đây là chiếc váy cô đã cùng Hoàng Huy chọn, từng đường kim mũi chỉ đều được làm thủ công tỉ mỉ. Khi mặc thử, Hoàng Huy đã đứng đó, ánh mắt anh tràn đầy ngưỡng mộ và hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy, Lê An biết, cô đã chọn đúng. Cô đã chọn một người đàn ông yêu cô bằng cả trái tim, một người sẵn sàng làm mọi thứ để cô được hạnh phúc.

Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên khe khẽ. Lê An giật mình, rồi mỉm cười khi nhìn thấy tên Hoàng Huy hiện trên màn hình. Anh vẫn vậy, luôn quan tâm và chu đáo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Cô nhấn nút nghe, giọng nói của anh truyền đến qua làn sóng điện thoại, ấm áp và trấn an.

“Em ngủ chưa, cô dâu của anh? Mọi việc chuẩn bị ổn thỏa chứ?” Hoàng Huy hỏi, giọng anh có chút khàn khàn vì thức khuya, nhưng vẫn đầy vẻ lo lắng.

Lê An tựa lưng vào mép giường, khẽ mỉm cười. “Em chưa ngủ. Mọi thứ đều ổn cả, anh đừng lo. Mẹ và bác Mai vừa về xong.” Cô cảm nhận hơi ấm từ chiếc điện thoại, như thể anh đang ở ngay bên cạnh. Một cảm giác an toàn, được che chở bao trùm lấy cô.

“Tốt rồi. Anh vẫn hơi lo cho em. Ngày mai em sẽ là người bận rộn nhất đấy. Cố gắng ngủ sớm một chút nhé. Mai anh sẽ đến sớm, đừng lo gì cả.” Giọng anh dịu dàng, mỗi lời nói đều như một lời động viên. “Anh cũng vậy. Mai gặp anh.”

Lê An cảm thấy trái tim mình ấm áp lạ thường. Cô không cần những lời nói hoa mỹ, những hành động phô trương. Cô cần sự hiện diện, sự quan tâm chân thành và đều đặn như thế này. Hoàng Huy không phải là người hứa hẹn những điều xa vời, anh là người thực hiện những điều nhỏ bé, thiết thực mỗi ngày. Anh đã lấp đầy những khoảng trống mà Trần Hạo, dù vô tình hay cố ý, đã bỏ lại trong trái tim cô. Khoảng cách vô hình giữa họ đã được lấp đầy bằng sự tin tưởng, bằng sự chia sẻ và bằng tình yêu không ngừng nghỉ của Hoàng Huy.

“Anh cũng vậy. Anh cũng ngủ sớm đi. Em biết anh cũng mệt rồi.” Lê An đáp lại, giọng cô dịu hơn bao giờ hết.

“Được rồi. Ngủ ngon nhé, cô dâu của anh. Anh yêu em.” Hoàng Huy nói, rồi khẽ cười.

“Em cũng vậy. Ngủ ngon.” Lê An đáp, cảm nhận một niềm hạnh phúc giản dị trào dâng. Cô cúp máy, rồi cầm chiếc điện thoại đọc lại tin nhắn của Hoàng Huy: "Ngủ ngon, cô dâu của anh. Mai anh sẽ đến sớm." Đặt điện thoại xuống bàn, cô ngắm nhìn chiếc nhẫn cưới một lần nữa. Nó lấp lánh dưới ánh đèn, không chỉ là một món trang sức, mà là biểu tượng của một cuộc sống mới, một gia đình mới, một bến đỗ bình yên mà cô đã chọn. Cô khẽ chạm vào nó, rồi nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên len lỏi vào từng tế bào. Hơi ấm từ điện thoại vẫn còn vương trên đầu ngón tay cô, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hiện diện không ngừng của Hoàng Huy. Tiếng gió bên ngoài khe khẽ xào xạc, tiếng dế vẫn kêu đều đều, đưa cô vào một trạng thái tĩnh tại, sẵn sàng cho một đêm dài.

Gần nửa đêm, khi mọi âm thanh đã chìm vào tĩnh lặng, Lê An vẫn nằm thao thức trên giường. Ánh trăng bạc từ bên ngoài hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mờ ảo, huyền ảo. Tiếng gió thoảng qua khe cửa, tiếng côn trùng đêm hòa vào bản giao hưởng của sự tĩnh mịch. Cô quay người, ôm lấy chiếc gối mềm mại, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ. Nhưng trong khoảnh khắc yên tĩnh tuyệt đối ấy, tâm trí cô lại tự động lướt về quá khứ, về những mảnh ký ức tưởng chừng đã ngủ yên.

Hình ảnh Trần Hạo bỗng thoáng qua tâm trí cô, như một thước phim cũ đã lâu không xem. Cô nhớ lại bờ sông cũ, nơi tuổi thơ của họ đã được dệt nên bằng những ước mơ ngây dại. Cô nhớ lại cái ngày anh trở về, ánh mắt anh chất chứa bao điều muốn nói, và lời thổ lộ muộn màng của anh: *“Ngày đó… anh đã rất thích em.”* Tiếng vọng của câu nói ấy lại vang lên trong đầu cô, không còn gay gắt, không còn đau đáu, mà chỉ như một nốt nhạc trầm buồn trong bản nhạc cuộc đời. Và rồi, lời đáp của cô cũng hiện về, rõ ràng như mới hôm qua: *“Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”*

Giờ đây, khi nằm một mình trong đêm khuya thanh vắng, Lê An không còn cảm thấy day dứt hay tiếc nuối cho câu trả lời đó. Cô hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của nó. "Thích thì không đủ" không phải là một lời từ chối tình cảm, mà là một sự khẳng định về những gì cô thực sự cần. Cô đã từng chờ đợi, từng hy vọng. Cô đã từng khao khát một lời nói, một cử chỉ, một sự hiện diện rõ ràng hơn từ Trần Hạo. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là "khoảng cách vô hình", là "lời nói không thành", là sự "chậm một nhịp" khiến cả một đời dường như đã lỡ.

Cô khẽ thở dài, không phải vì buồn, mà vì một sự chấp nhận sâu sắc. Giọt nước mắt nóng hổi mà Trần Hạo đã nuốt ngược vào trong đêm nay, Lê An đã từng nếm trải nó nhiều năm về trước. Cô biết cảm giác của sự bất lực, của nỗi tiếc nuối khi mọi thứ đã quá muộn. Nhưng cô đã học được cách bước qua nó. Cô đã không để quá khứ định nghĩa hiện tại và tương lai của mình. Cô đã không chấp nhận sống mãi trong cái "nếu như ngày đó" đầy dằn vặt.

Hoàng Huy đã không đến bằng những câu chuyện tình lãng mạn như phim ảnh, nhưng anh đã đến bằng sự chân thành, bằng sự kiên định, và bằng một tình yêu không ngừng nghỉ. Anh không để cô phải chờ đợi, không để cô phải tự hỏi về tình cảm của anh. Anh đã ở đây, luôn ở đây, một bến đỗ vững chãi giữa dòng đời vạn biến. Đó là điều cô cần. *“Hoàng Huy đã ở đây, luôn ở đây. Đó là điều em cần,”* cô thầm nghĩ, như một lời khẳng định cho chính mình.

Mùi hương dịu nhẹ từ chiếc lọ hoa ly trên bàn, nay pha chút mùi chăn gối thân quen, bao bọc lấy cô. Cô cảm nhận từng hơi thở đều đặn của chính mình, từng nhịp đập bình yên của trái tim. Không phải mọi tình yêu đều thua vì không đủ sâu đậm. Đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì nó không đủ mạnh mẽ để vượt qua "khoảng cách vô hình". Lê An đã không còn là cô gái ngây thơ chỉ biết chờ đợi. Cô đã trưởng thành, đã học cách tự mình tìm kiếm và nắm giữ hạnh phúc.

Cô quay người, ôm chặt chiếc gối vào lòng, khuôn mặt vùi vào sự mềm mại của vải. Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nở trên môi cô. Đó là nụ cười của sự chấp nhận, của sự bình yên nội tại, của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ của đời mình. Cô không phủ nhận quá khứ, không xóa bỏ những kỷ niệm. Chúng vẫn ở đó, như một phần của câu chuyện đã qua, nhưng không còn sức mạnh để níu giữ cô lại. Cô đã chọn con đường của mình, và cô tin tưởng vào lựa chọn ấy. Từ từ, Lê An chìm vào giấc ngủ sâu, giấc ngủ của một cô dâu sắp cưới, một giấc ngủ đầy bình yên và hy vọng, sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương mà cô sẽ tự tay viết nên, không còn những "sai một bước" hay "lỡ cả một đời" nào nữa. Cô biết, con đường của cô và Trần Hạo đã rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt, và sự gặp lại nếu có (trên chuyến tàu) sẽ chỉ là một cuộc gặp gỡ giữa những người xa lạ, mang theo một chút day dứt khôn nguôi về những điều đã không thể thay đổi, nhưng sẽ không thể lay chuyển hạnh phúc hiện tại của cô.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free