Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 746: Đêm Trước Ngưỡng Cửa: Lựa Chọn Của Sự Hối Tiếc
Thành phố về đêm, dù rực rỡ và lộng lẫy đến mấy, cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo, trống rỗng đang bủa vây Trần Hạo. Hơi ấm từ chiếc ghế da cao cấp, mùi hương nước hoa còn vương vất trên cổ áo anh, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi tâm trí anh chỉ hướng về một nơi duy nhất: thị trấn ven sông, nơi ánh đèn vàng vọt đang thắp sáng một ngôi nhà nhỏ. Tiếng máy bay gầm rú trên cao, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tất cả như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy nặng nề trong tâm hồn anh.
Anh đã hoàn tất cuộc họp như một cỗ máy không cảm xúc, những quyết định sắc bén, những chỉ đạo lạnh lùng đã được đưa ra. Anh đã thấy ánh mắt tò mò, xen lẫn chút dè chừng của Hà Minh khi thoáng bắt gặp nét mệt mỏi trên khuôn mặt mình. Nhưng anh không quan tâm. Anh đã quá giỏi trong việc che giấu, quá quen thuộc với việc đeo lên chiếc mặt nạ của một doanh nhân thành đạt, lạnh lùng và không thể chạm tới. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và hạnh phúc, giờ đây lại nặng trĩu trên cổ tay, như một lời nhắc nhở cay đắng về cái giá của sự lựa chọn.
Anh không về căn hộ của mình. Thay vào đó, anh lái xe, một cách vô thức, đưa chiếc xe hơi sang trọng của mình rời khỏi những tòa nhà chọc trời, xuyên qua màn đêm của những con đường cao tốc vắng vẻ, hướng về phía Nam. Tốc độ của chiếc xe không thể xoa dịu được sự trỗi dậy của những cảm xúc đã bị anh cố gắng chôn vùi. Mỗi mét đường trôi qua là một lần anh lùi về quá khứ, về những ký ức mà anh tưởng chừng đã niêm phong thật kỹ. Thị trấn ven sông đón anh bằng cái lạnh se sắt của cuối thu, cùng với màn sương đêm mỏng manh bắt đầu giăng mắc. Không khí ở đây khác hẳn với thành phố, nó mang một mùi hương của đất ẩm, của cây cỏ, và một chút gì đó rất đỗi quen thuộc, rất đỗi đỗi dịu dàng, như chính Lê An vậy.
Anh tắt máy xe, ẩn mình trong bóng tối của một gốc cây cổ thụ lớn nằm cách nhà cô không xa. Chiếc xe đen bóng loáng, đắt tiền, trở thành một phần của đêm tối, hòa lẫn vào những bóng cây đổ dài trên con đường đất quen thuộc. Từ vị trí này, anh có thể nhìn rõ ngôi nhà nhỏ của Lê An. Ngôi nhà ấy, nơi đã từng chứng kiến những buổi chiều tan học, những câu chuyện thì thầm, những lời hứa hẹn non nớt. Giờ đây, nó sáng đèn lấp lánh, không phải ánh đèn vàng vọt của những đêm khuya cô đơn, mà là ánh sáng rực rỡ từ những dải hoa tươi, những chiếc đèn lồng đỏ, và những tấm vải lụa thêu rồng phượng. Chúng báo hiệu cho một sự kiện trọng đại sắp diễn ra vào sáng mai, một sự kiện sẽ vĩnh vi viễn đóng lại cánh cửa của một quá khứ mà anh đã từng ôm ấp.
Tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, tiếng chó sủa xa vọng lại từ một xóm nhỏ nào đó, và tiếng gió xào xạc luồn qua tán lá cây cổ thụ như một khúc hát buồn. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, nhưng trong lòng Trần Hạo, một cơn bão tố đang gào thét không ngừng. Anh cảm nhận sự yên bình mong manh của thị trấn, một sự yên bình mà anh đã từng từ bỏ để chạy theo những tham vọng của mình. Sự yên bình đó, giờ đây, đối lập hoàn toàn với bão tố trong lòng anh.
Anh siết chặt vô lăng, những khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh dán chặt vào ngôi nhà, từng khung cửa sổ, từng bóng người thấp thoáng qua rèm cửa, tất cả đều trở thành những nhát dao cứa vào tim anh. Anh thở dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng mỏng manh trong không khí lạnh, tan biến vào hư vô, giống như những hy vọng cuối cùng của anh vậy.
“Ngày mai… em sẽ là vợ người khác.” Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong cổ họng, như một lời thú tội với chính mình, với màn đêm, và với bóng hình cô đơn của ngôi nhà ấy.
Hình ảnh Lê An với nụ cười dịu dàng, với mái tóc dài xõa ngang vai, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhớ từng chi tiết nhỏ nhất: ánh mắt cô khi nghe anh kể chuyện về thành phố, đôi môi hơi cong lên khi cô cố gắng giấu đi sự lo lắng, hay cái cách cô cúi đầu khe khẽ khi anh vô tình chạm vào tay cô bên bờ sông cũ. Tất cả những ký ức đó, giờ đây, không còn là những kỷ niệm ngọt ngào mà trở thành những mũi kim châm vào trái tim đã chai sạn của anh.
Anh đưa tay lên chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, mặt kính sapphire lấp lánh phản chiếu ánh đèn từ nhà Lê An, như một lời chế giễu cho sự thành công mà anh đang có. Cái lạnh của kim loại truyền qua ngón tay anh, một cái lạnh buốt nhói, không thể sánh bằng cái lạnh trong tâm hồn. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có đủ mọi thứ, anh sẽ quay về và mang lại cho cô một cuộc sống đủ đầy, một bến đỗ an yên. Nhưng anh đã sai. Anh đã quên mất, có những thứ không thể đong đếm bằng vật chất, có những thứ cần phải được nói ra, được thể hiện, ngay tại thời điểm nó cần nhất.
"Thích thì không đủ... phải không, Lê An?" Anh tự hỏi, câu nói đó như một lời nguyền rủa, khắc sâu vào tâm trí anh kể từ khoảnh khắc anh nghe cô thốt ra. Nó không phải là một câu hỏi, mà là một sự thừa nhận đau đớn về thất bại của chính anh. Anh đã thích cô, thích rất nhiều, thích đến mức anh đã dành cả tuổi thơ, cả thanh xuân để theo dõi, để quan tâm cô trong im lặng. Nhưng anh đã e dè, anh đã không dám bày tỏ, anh đã để cho một "khoảng cách vô hình" dần dần lớn lên giữa hai người. Anh đã tin rằng sự im lặng của anh là sự quan tâm, sự chờ đợi của anh là sự kiên nhẫn. Nhưng đối với Lê An, đó chỉ là sự im lặng, sự mơ hồ, và cuối cùng là sự mệt mỏi.
Anh nhớ lại đêm định mệnh bên bờ sông cũ, khi anh đã gom hết can đảm để thốt ra lời thổ lộ muộn màng đó. “Ngày đó… anh đã rất thích em.” Giọng anh khi đó, chắc hẳn đã run rẩy, đã chất chứa biết bao nhiêu nỗi dằn vặt. Nhưng cô chỉ mỉm cười, một nụ cười bình thản, nhưng ẩn chứa cả một đại dương của sự chấp nhận và buông bỏ. “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”
Nó không đủ. Nó không đủ để vượt qua những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Nó không đủ để vượt qua sự cô đơn của một cô gái trẻ ở lại thị trấn, trong khi người cô yêu thương đang chạy theo những tham vọng nơi thành thị. Nó không đủ để giữ cô lại, khi có một người khác, Hoàng Huy, đã đến và mang lại cho cô sự quan tâm, sự rõ ràng, và một bến đỗ an yên mà anh đã không thể trao.
Cái kim đồng hồ trên chiếc đồng hồ của anh nhích từng chút một, chậm rãi, nhưng mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một nhát dao khoét sâu vào trái tim anh. Anh tự hỏi, liệu có bao nhiêu đêm, Lê An đã chờ đợi một tin nhắn của anh, một cuộc gọi của anh, một lời hỏi thăm của anh, nhưng rồi chỉ nhận lại sự im lặng? Liệu có bao nhiêu lần, cô đã nhìn ra con đường này, chờ đợi một bóng hình quen thuộc, nhưng rồi chỉ thấy sự trống vắng? Anh đã luôn nghĩ rằng thời gian còn dài, rằng anh có thể quay lại bất cứ lúc nào. Nhưng thời gian đã không chờ đợi anh. Anh đã "chậm một nhịp", và cái giá phải trả là cả một đời hối tiếc.
Mùi hoa tươi từ những vòng hoa cưới thoang thoảng bay trong gió, hòa lẫn với mùi hương trầm từ một ngôi nhà nào đó gần đó, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng của niềm vui và nỗi buồn. Đối với anh, nó là mùi hương của sự chia ly, của một kết thúc không thể tránh khỏi. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những âm thanh đang giày vò mình. Nhưng chúng cứ hiện rõ mồn một, như một thước phim quay chậm, tái hiện lại toàn bộ những sai lầm, những hèn nhát của anh.
Anh tự nhủ, nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra. Nếu như ngày đó, anh không để sự nghiệp, tham vọng làm mờ mắt. Nếu như ngày đó, anh không để khoảng cách địa lý trở thành một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Nhưng tất cả chỉ là "nếu như". "Nếu như" là một từ tàn nhẫn, nó chỉ mang lại sự dằn vặt và tiếc nuối.
Anh mở mắt ra, nhìn về phía ngôi nhà. Ánh đèn vẫn sáng rực, như một ngọn hải đăng của hạnh phúc mà anh không bao giờ có thể chạm tới. Khuôn mặt anh hốc hác trong ánh trăng mờ và ánh đèn lấp lánh, một khuôn mặt đã từng kiên định, lạnh lùng trong phòng họp, giờ đây lại mang đầy vẻ yếu đuối và đau khổ. Anh biết, anh không thể làm gì được nữa. Mọi thứ đã an bài. Sự chấp nhận, đối với anh, là một gánh nặng không thể chịu nổi, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
Ngồi trong chiếc xe sang trọng, Trần Hạo cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực hơn bao giờ hết. Chiếc xe này, lẽ ra phải là biểu tượng của quyền lực, của sự kiểm soát, nhưng giờ đây nó lại trở thành một cái lồng giam, nhốt anh lại với nỗi đau của chính mình. Sự yên tĩnh trong xe càng làm nổi bật tiếng gào thét trong tâm hồn anh. Anh đấu tranh nội tâm dữ dội, một trận chiến không tiếng súng, nhưng tàn khốc hơn bất kỳ cuộc chiến nào anh từng trải qua trên thương trường.
Một bên là nỗi sợ hãi bị từ chối, sự hèn nhát đã đeo bám anh suốt bao năm tháng, ăn sâu vào máu thịt anh. Nó là cái bóng của quá khứ, của những lần anh muốn nói ra nhưng rồi lại thôi, của những lần anh muốn níu giữ nhưng rồi lại buông tay. Nỗi sợ hãi ấy thì thầm vào tai anh, rằng anh sẽ lại thất bại, sẽ lại bị từ chối, sẽ lại phải nghe câu nói ấy một lần nữa: "thích thì không đủ." Nó là nỗi sợ hãi lớn nhất của anh, lớn hơn cả nỗi sợ mất đi sự nghiệp, mất đi tiền tài. Nó là nỗi sợ hãi bị tước đi hy vọng cuối cùng.
Nhưng một bên khác, là nỗi đau xé lòng của sự hối tiếc, một nỗi đau còn khủng khiếp hơn cả nỗi sợ hãi. Đó là tiếng nói của lương tâm, của trái tim đang rỉ máu, gào thét rằng anh phải cố gắng thêm một lần nữa. Một lần nữa thôi, để không phải sống trong sự dằn vặt của "nếu như". Một lần nữa thôi, để không phải hối hận rằng anh đã không làm tất cả những gì có thể. Nỗi đau ấy là sự giày vò không ngừng, là hình ảnh Lê An hạnh phúc bên người khác, là cảm giác của một cuộc đời đã "lỡ" chỉ vì "sai một bước".
Những hình ảnh về thành công rực rỡ của anh ở thành phố hiện lên trong tâm trí anh, như một thước phim quay nhanh. Những dự án bạc tỷ, những lời chúc tụng, những cái bắt tay xã giao, những chuyến công tác nước ngoài xa hoa. Tất cả, tất cả đều hiện lên, nhưng chúng trống rỗng, vô nghĩa. Anh đã từng nghĩ, những thứ đó sẽ lấp đầy khoảng trống trong anh, sẽ bù đắp cho những mất mát. Nhưng không. Chúng chỉ là những vỏ bọc hào nhoáng, không thể che giấu đi sự cô đơn, sự trống trải đang gặm nhấm linh hồn anh.
Anh nhớ lại lời của Lê An, khắc sâu như một vết dao vào trái tim anh. “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Câu nói ấy, giờ đây, không chỉ là lời từ chối, mà còn là bản án chung thân, tuyên phạt anh phải sống với nỗi tiếc nuối vĩnh viễn. Tiếng vọng của nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc buồn, không có hồi kết.
Anh đưa tay định mở cửa xe. Chỉ một bước thôi. Một bước chân ra khỏi chiếc xe này, anh có thể đi đến ngôi nhà ấy. Anh có thể gõ cửa. Anh có thể nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín suốt bao nhiêu năm. Anh có thể quỳ gối, cầu xin, làm bất cứ điều gì để níu giữ cô lại. Mùi hương của đất ẩm và mùi hoa tươi từ những vòng hoa cưới lại thoang thoảng bay vào xe, như một lời mời gọi, nhưng cũng như một lời chia ly.
Nhưng bàn tay anh, chỉ cách tay nắm cửa vài phân, lại run rẩy và rụt về. Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của sương đêm. Nó là giọt nước mắt của sự bất lực, của sự tuyệt vọng, của một trái tim đã quá mỏi mệt để chiến đấu. Giọt nước mắt đó, như lời nói không thành của anh, đã chảy ngược vào trong, âm thầm gặm nhấm anh từ bên trong.
Anh thở dài một hơi thật sâu, như trút bỏ tất cả những hy vọng cuối cùng, tất cả những giấc mơ còn sót lại. Hơi thở ra cũng nặng nề, mang theo cả một khối u uất, tan vào không khí lạnh. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Khoảnh khắc anh sẽ chọn không gõ cửa. Khoảnh khắc anh sẽ chấp nhận số phận, chấp nhận rằng anh đã "chậm một nhịp", và đã "lỡ cả một đời".
Tiếng động cơ xe khởi động, xé toạc sự tĩnh mịch của màn đêm. Âm thanh ấy vang vọng trong không gian vắng vẻ, như một tiếng khóc thầm. Anh nhấn ga, chậm rãi quay đầu xe, rời khỏi con đường quen thuộc đã từng chứng kiến tuổi thơ anh, tuổi trẻ anh, và giờ đây là sự tan vỡ của trái tim anh. Chiếc xe lăn bánh, dần dần xa khỏi ngôi nhà lấp lánh ánh đèn, xa khỏi thị trấn ven sông đang chìm trong sương đêm. Anh không một lần ngoảnh lại nhìn về phía ngôi nhà đã từng là cả thế giới của anh. Thành phố bên ngoài vẫn đang rực rỡ ánh đèn, nhưng đối với anh, tất cả chỉ là một mảng màu xám xịt, vô nghĩa.
Sự cô đơn và nỗi ám ảnh "thích thì không đủ" sẽ không bao giờ buông tha anh. Nó sẽ trở thành một "vết sẹo không thể xóa nhòa", định nghĩa cho cuộc đời anh sau này, dù cho sự nghiệp anh có rực rỡ đến mấy. Nó sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến mọi quyết định, mọi mối quan hệ của anh trong tương lai, khiến anh khó lòng mở cửa trái tim mình thêm một lần nữa. Bởi vì anh biết, có những thứ, một khi đã lỡ, sẽ là lỡ mãi mãi. Và một ngày nào đó, trên một chuyến tàu, anh và cô có thể sẽ gặp lại nhau. Nhưng khoảnh khắc đó, sẽ chỉ còn là một cái gật đầu xa lạ, một ánh mắt thoáng qua, và một cảm giác day dứt khôn nguôi về những điều đã không thể thay đổi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.