Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 745: Vùi Mình Vào Tham Vọng
Chiếc xe hơi màu bạc của Hoàng Huy lăn bánh khuất dạng sau cổng Văn phòng UBND thị trấn, mang theo một Lê An với nụ cười bình yên, đã chấp nhận buông bỏ những “nếu như ngày đó”. Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số, tại một thành phố ồn ào và không ngủ, một chiếc taxi đang lướt đi trong màn đêm cuối cùng trước khi bình minh ló dạng, đưa Trần Hạo về lại căn penthouse sang trọng, nơi anh đã từng coi là biểu tượng của thành công, nhưng giờ đây chỉ còn là một không gian rộng lớn và lạnh lẽo.
Màn đêm buông xuống thành phố như một tấm chăn dày, nuốt chửng những ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Gió bấc thổi từng đợt lạnh buốt, mang theo hơi ẩm của một trận mưa phùn vừa tạnh. Trần Hạo bước ra khỏi thang máy, tiếng giày da gõ nhẹ trên nền đá cẩm thạch của hành lang vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh tra chìa khóa vào cánh cửa căn hộ penthouse của mình, một cảm giác quen thuộc đến rợn người ùa về. Vẫn là mùi gỗ sồi mới hòa quyện với chút hương da thoang thoảng, vẫn là ánh đèn cảm ứng tự động bật sáng, rọi lên những món đồ nội thất tối giản theo phong cách Bắc Âu hiện đại. Mọi thứ đều y nguyên như khi anh rời đi, nhưng dường như lại xa lạ đến lạ lùng.
Anh đặt vali xuống góc phòng, không buồn mở ra. Cả cơ thể anh rệu rã sau chuyến xe đêm dài, tâm trí thì nặng trĩu những hình ảnh và câu nói cuối cùng của Lê An. “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Câu nói đó cứ lởn vởn trong đầu anh như một điệp khúc bi ai, khoét sâu thêm vào khoảng trống đã hình thành trong lồng ngực. Anh nhìn ra ô cửa kính lớn, nơi khung cảnh thành phố đang dần hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo của rạng đông. Những tòa nhà cao tầng xám xịt vươn mình giữa màn sương, những ánh đèn đường còn lấp lánh như những giọt nước mắt chưa khô. Nó lạnh lẽo và vô cảm, giống hệt như những gì anh đang cảm thấy.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của căn phòng mà vì sự cô độc đang bủa vây. Anh cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, ném lên ghế sofa da màu xám tro, rồi bước thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy xối xả át đi mọi âm thanh khác trong căn hộ, nhưng không thể xoa dịu được tiếng vọng trong tâm trí anh. Anh đứng dưới vòi sen, để dòng nước nóng làm tan đi phần nào sự mệt mỏi thể chất, nhưng những vết xước trong tâm hồn thì vẫn còn nguyên đó, âm ỉ và nhức nhối. Gương mặt anh trong gương vẫn phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn thì lại kiên định đến đáng sợ. Anh không cho phép bản thân gục ngã. Không phải bây giờ.
Sau khi tắm xong, Trần Hạo khoác lên mình chiếc áo choàng tắm lụa, bước ra phòng khách. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh tự động bật lên, những giai điệu buồn bã như muốn xoa dịu không khí căng thẳng. Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ. Mùi rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí, nhưng anh chỉ nhấp môi một chút, đủ để cảm nhận vị chát xót đầu lưỡi, như chính cuộc đời anh lúc này.
Anh ngồi xuống chiếc ghế bành xoay, đối diện với khung cửa sổ khổng lồ, nơi thành phố đang cựa mình thức giấc. Một ý nghĩ lạnh lẽo và tàn nhẫn len lỏi vào tâm trí anh. Thị trấn ven sông yên bình đó, những kỷ niệm thơ ấu, tất cả đã bị anh bỏ lại phía sau. Anh đã chọn không gõ cửa. Anh đã chọn rời đi không một lời từ biệt. Đó là một sự đoạn tuyệt hoàn toàn, một việc làm dứt khoát để ép buộc bản thân phải đối mặt với thực tại. Và giờ đây, anh phải sống với quyết định đó. Không có đường lùi.
Anh đưa tay bật chiếc laptop đặt trên bàn kính. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt anh một cách méo mó. Hàng loạt email, thông báo công việc hiện ra. Anh không cho phép mình nghỉ ngơi, dù chỉ một giây. "Công việc... Chỉ có công việc mới có thể lấp đầy khoảng trống này." Anh độc thoại, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Mọi thứ đã lỡ rồi. Giờ đây, chỉ còn lại sự nghiệp." Mục tiêu "ổn định tài chính để lo cho người mình yêu" ngày nào đã tan biến, thay vào đó là một tham vọng trần trụi, một khao khát khẳng định bản thân đến mức cực đoan. Anh sẽ dùng thành công để che giấu đi sự thất bại trong tình yêu, dùng sự bận rộn để che lấp đi sự trống rỗng trong tâm hồn. Căn phòng rộng lớn, hiện đại nhưng lạnh lẽo, đối lập hoàn hảo với không khí ấm cúng, dù chỉ là trong ký ức, ở thị trấn mà anh vừa rời bỏ. Thành phố ngoài kia, xám xịt dưới cơn mưa phùn nhẹ, như phản chiếu tâm trạng anh lúc này. Nó là nơi anh sẽ vùi mình vào, nơi anh sẽ xây dựng một bức tường vô hình quanh trái tim mình, để không một ai có thể chạm vào được nữa. Anh hít một hơi thật sâu, gõ phím. Những dòng code, những con số, những báo cáo tài chính bắt đầu hiện ra, như một tấm màn che phủ lấy tất cả những gì còn sót lại của một mối tình đã lỡ.
***
Sáng cùng ngày, khi Lê An đang bắt đầu một ngày làm việc bình thường tại Văn phòng UBND thị trấn, thì Trần Hạo đã có mặt tại văn phòng của mình ở tầng cao nhất tòa nhà Trần Thịnh, sớm hơn bất kỳ ai. Mùi cà phê đậm đặc từ chiếc máy pha tự động lan tỏa khắp căn phòng, hòa quyện với mùi gỗ óc chó và mùi da bọc ghế, tạo nên một không khí làm việc trang trọng và có phần áp lực. Ánh nắng ban mai cố gắng xuyên qua những đám mây xám xịt, hắt lên ba mặt tường kính, soi rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí.
Anh Long, cấp trên trực tiếp và cũng là một người đồng nghiệp thân thiết, bước vào văn phòng Tổng Giám đốc. Anh Long là người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, luôn quan tâm đến cấp dưới. Anh khá ngạc nhiên khi thấy Trần Hạo đã ngồi vào bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính, tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím. Tiếng gõ phím đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một bản nhạc không lời của sự tập trung cao độ.
“Cậu về sớm thế, Hạo? Nghỉ ngơi thêm đi chứ,” Anh Long nói, giọng điệu có chút lo lắng khi thấy gương mặt phờ phạc của Trần Hạo. Anh biết Trần Hạo vừa trải qua một kỳ nghỉ phép cá nhân, và theo lịch trình thì phải vài ngày nữa mới trở lại.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, đôi mắt thoáng vẻ mệt mỏi nhưng nhanh chóng được che giấu bởi sự lạnh lùng thường thấy. Anh khép laptop lại, quay ghế về phía Anh Long. Giọng nói anh trầm và hơi khàn, đúng như phong cách của anh, ngắn gọn và súc tích. “Không cần. Anh có dự án nào khó không? Tôi muốn tập trung vào công việc.” Anh không muốn nói về chuyến đi, không muốn nói về bất cứ điều gì liên quan đến thị trấn hay Lê An. Công việc là cách duy nhất để anh giữ mình khỏi sự sụp đổ.
Anh Long nhìn Trần Hạo một lúc, nhận ra sự khác biệt trong ánh mắt của người đối diện. Dù Trần Hạo luôn là người đam mê công việc, nhưng lần này, có một sự cuồng nhiệt, một sự tuyệt vọng ẩn giấu phía sau vẻ ngoài điềm tĩnh đó. “Dự án khó thì có. Dự án ‘Tái cấu trúc và mở rộng thị trường khu vực Đông Nam Á’ đang gặp một số vướng mắc. Áp lực rất lớn, và rủi ro cũng không nhỏ. Tôi định giao cho cậu sau khi cậu ổn định hơn.” Anh Long nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt dò xét.
Trần Hạo không chần chừ. “Giao cho tôi. Tôi muốn bắt đầu ngay lập tức.” Anh nói một cách dứt khoát, không chút do dự. “Tôi muốn những gì khó khăn nhất, áp lực nhất. Càng nhiều việc, càng ít thời gian để suy nghĩ.” Anh không nói ra vế cuối, nhưng Anh Long dường như đã đọc được nó trong ánh mắt của anh.
Anh Long thở dài. “Được thôi. Nhưng cậu phải đảm bảo sức khỏe. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng sức khỏe là vàng.” Anh Long đặt tập tài liệu dày cộp lên bàn Trần Hạo. “Đây là báo cáo tổng quan. Tôi sẽ gọi họp đội dự án vào chiều nay để cậu nắm bắt tình hình.”
Trần Hạo gật đầu. Anh ngay lập tức mở tập tài liệu, bắt đầu lướt qua từng trang. Những con số, biểu đồ, chiến lược, kế hoạch… tất cả như một dòng lũ dữ dội đổ vào tâm trí anh, cuốn trôi đi những hình ảnh không mong muốn. Mùi giấy mới và mực in đậm đà xộc thẳng vào khứu giác, như một lời nhắc nhở về thực tại khắc nghiệt.
Vài phút sau, Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, một người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch và luôn hiệu quả trong công việc, bước vào với một tách cà phê nóng hổi trên tay. “Anh Hạo, cà phê của anh ạ. Và anh Long, cà phê của anh.” Chị đặt tách cà phê xuống bàn, nhìn Trần Hạo với vẻ mặt có chút lo lắng. Chị đã quen với việc Trần Hạo là người đến sớm, nhưng không phải sớm đến mức này, và với vẻ mặt hốc hác đến thế. “Anh Hạo, có cuộc hẹn với đối tác lúc 2 giờ chiều, và cuộc họp với phòng Marketing lúc 4 giờ.”
Trần Hạo không ngẩng đầu lên, giọng nói đều đều nhưng mang theo sự ra lệnh rõ ràng. “Hủy tất cả. Chỉ giữ lại những cuộc họp quan trọng nhất liên quan đến dự án mới. Những cuộc hẹn không cần thiết, cứ dời lại tuần sau hoặc giao cho phó tổng phụ trách.”
Chị Nguyệt hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng ghi lại. “Vâng, anh Hạo.” Chị biết khi Tổng Giám đốc của mình đã ra lệnh, không có chỗ cho sự bàn cãi. Chị thoáng liếc nhìn Anh Long, người chỉ khẽ lắc đầu, ám chỉ rằng không cần phải hỏi thêm.
Trần Hạo tiếp tục vùi mình vào các báo cáo, cuộc gọi, email. Anh không ngừng nghỉ. Điện thoại anh rung liên tục với các thông báo mới, tiếng gõ phím không ngừng vang lên, tiếng giấy tờ sột soạt khi anh lật tài liệu. Anh gạt bỏ mọi lời khuyên của Anh Long về việc nghỉ ngơi. Anh Long chỉ còn biết thở dài, rời khỏi phòng, để lại Trần Hạo một mình với núi công việc và sự tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại nội bộ hoặc tiếng điều hòa hoạt động. Trần Hạo đã biến căn phòng làm việc của mình thành một pháo đài, nơi anh có thể trốn tránh khỏi mọi thứ, kể cả chính mình.
***
Tối muộn cùng ngày, đèn thành phố đã lên rực rỡ, biến những tòa nhà chọc trời thành những khối ánh sáng lung linh, nhưng bên trong phòng họp chiến lược của Trần Thịnh, không khí lại vô cùng căng thẳng và ngột ngạt. Trần Hạo chủ trì cuộc họp đầu tiên cho dự án “Tái cấu trúc và mở rộng thị trường khu vực Đông Nam Á”. Căn phòng hình oval rộng lớn, với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng, ghế da cao cấp, và những màn hình chiếu lớn hiển thị đầy rẫy biểu đồ và con số. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh, mùi giấy mới từ những tập tài liệu dày cộp, hòa quyện với mùi nước hoa cao cấp của các thành viên trong phòng, tạo nên một sự pha trộn khó tả.
Trần Hạo đứng trước màn hình chiếu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt trong phòng. Dù anh đã làm việc không ngừng nghỉ từ sáng sớm, gương mặt anh vẫn toát lên vẻ lạnh lùng và kiên định, không hề lộ chút mệt mỏi. Giọng nói anh trầm, rõ ràng, vang vọng trong không gian. “Mục tiêu của chúng ta không chỉ là lợi nhuận, mà còn là khẳng định vị thế trên thị trường. Bất cứ ai không theo kịp, sẽ bị bỏ lại.” Câu nói của anh không chỉ là lời nhắc nhở, mà còn là một lời cảnh báo, một tuyên bố về phong cách làm việc mới của anh. Nó thể hiện sự quyết đoán đến tàn nhẫn, một sự khác biệt rõ rệt so với Trần Hạo điềm tĩnh nhưng vẫn có phần nhân nhượng trước đây.
Hà Minh, một đồng nghiệp có vẻ ngoài bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn có chút cạnh tranh ngầm với Trần Hạo, ngồi ở phía đối diện. Anh ta cố gắng đưa ra những câu hỏi hóc búa, giọng điệu có phần thách thức. “Liệu tiến độ này có quá mạo hiểm không, thưa sếp? Với tình hình thị trường hiện tại và những rủi ro về chính trị ở một số quốc gia mục tiêu, liệu chúng ta có nên thận trọng hơn?”
Trần Hạo không nao núng. Anh nhìn thẳng vào Hà Minh, đôi mắt đen sâu thẳm. “Rủi ro luôn đi kèm với cơ hội, Hà Minh. Nếu chúng ta không dám chấp nhận rủi ro, chúng ta sẽ không bao giờ đạt được những thành tựu đột phá. Đây là lúc chúng ta phải bứt phá. Tôi đã tính toán kỹ lưỡng mọi kịch bản. Nếu có bất kỳ ai cảm thấy không đủ năng lực hoặc không đủ quyết tâm, tôi sẵn sàng tìm người thay thế.” Anh nhấn mạnh từng chữ cuối cùng, ánh mắt quét qua cả phòng, khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Cuộc họp tiếp diễn, Trần Hạo điều hành với phong thái lạnh lùng và quyết đoán. Anh liên tục đưa ra những chỉ đạo sắc bén, những phân tích logic đến mức không ai có thể phản bác. Tiếng slide trình chiếu liên tục chuyển động, tiếng máy tính xách tay của các thành viên gõ lạch cạch khi ghi chép, tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên phá vỡ sự im lặng đầy áp lực.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi ánh mắt anh lướt qua màn hình chiếu, nơi có những con số khô khan, những biểu đồ tăng trưởng đầy tham vọng, một thoáng mệt mỏi, trống rỗng hiện lên trong đôi mắt anh. Đó chỉ là một phần ngàn giây, một vết nứt nhỏ trong bức tường kiên cố mà anh đang cố gắng xây dựng quanh mình. Vết nứt đó, dù nhỏ, nhưng đã bị Hà Minh vô tình bắt gặp. Ánh mắt tò mò của Hà Minh dừng lại trên Trần Hạo, nhận ra sự khác lạ. Hắn thầm nghĩ, “Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn.”
Trần Hạo nhanh chóng che giấu nó bằng một động tác điều chỉnh chiếc mắt kính gọng bạc của mình. Anh đưa tay lên cổ tay, nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire lấp lánh phản chiếu ánh đèn. Thời gian đã trôi qua rất nhanh. Đã gần nửa đêm. Nhưng đối với anh, thời gian dường như không còn ý nghĩa gì nữa, ngoài việc là một công cụ để đong đếm những giờ làm việc miệt mài. Chiếc đồng hồ sang trọng đó, biểu tượng của sự thành công và quyền lực, giờ đây lại mang một ý nghĩa cay đắng. Anh đang đánh đổi thời gian, tuổi trẻ, và cả hạnh phúc cá nhân để đạt được những con số khô khan trên màn hình. Liệu nó có đáng giá? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí anh, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó. Anh không có quyền đặt câu hỏi đó nữa. Anh đã chọn con đường này.
Anh hít một hơi sâu, rồi tiếp tục bài phát biểu của mình, giọng nói vẫn kiên định, không chút run rẩy. “Vậy thì, không còn câu hỏi nào nữa. Chúng ta sẽ triển khai dự án theo đúng kế hoạch. Tôi muốn báo cáo tiến độ chi tiết vào sáng thứ Hai tuần tới. Cuộc họp kết thúc.”
Các thành viên nhanh chóng thu dọn tài liệu, rời khỏi phòng họp. Trần Hạo vẫn đứng đó, một mình, giữa căn phòng rộng lớn. Thành phố bên ngoài vẫn đang rực rỡ ánh đèn, nhưng đối với anh, tất cả chỉ là một mảng màu xám xịt. Sự vùi đầu vào công việc một cách điên cuồng này đã trở thành một thói quen, một cơ chế tự vệ kéo dài. Nó sẽ giúp anh vượt qua thời điểm hiện tại, nhưng đồng thời, nó cũng đang dần khiến anh trở nên xa cách và khó mở lòng với những mối quan hệ khác trong tương lai. Vết sẹo tình cảm từ Lê An sẽ không bao giờ lành hẳn, nó sẽ âm ỉ và ảnh hưởng đến mọi quyết định, mọi cảm xúc của anh trong những năm tháng sắp tới, dù cho sự nghiệp anh có rực rỡ đến đâu. Anh đã chấp nhận mất mát, nhưng cái giá phải trả cho sự chấp nhận đó là một trái tim đóng băng và một linh hồn vĩnh viễn mang theo nỗi tiếc nuối của “một bước lỡ, cả một đời”.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.