Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 744: Bình Yên Mới, Ký Ức Ngủ Yên

Gió đêm dần tan, mang theo cái lạnh buốt xương của một tình yêu đã chết đi. Trần Hạo đã quay lưng, bước đi trên con đường nhuốm màu sương giá, bỏ lại phía sau dòng sông cũ và cả một thị trấn đã từng là tất cả của anh. Trong khoảnh khắc anh rời đi, bình minh cũng bắt đầu hé rạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua màn mây xám xịt, báo hiệu một ngày mới đã đến. Một ngày mới, không chỉ đối với anh, mà còn đối với Lê An, người con gái mà anh đã yêu thương, đã đánh mất.

***

Ánh nắng vàng dịu len lỏi qua khung cửa sổ, khẽ khàng đậu trên tấm rèm lụa trắng, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trong căn phòng. Lê An khẽ cựa mình, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc từ vòng tay đang ôm lấy cô. Đó không còn là chiếc giường đơn thân thuộc của những năm tháng thiếu nữ, mà là một chiếc giường đôi rộng rãi, êm ái, nơi cô đã chìm vào giấc ngủ đầu tiên trong vai trò một người vợ. Mùi hương của Hoàng Huy – mùi hương trầm ấm, pha chút hương gỗ nhẹ nhàng – vương vấn quanh cô, mang lại cảm giác bình yên đến lạ.

Cô từ từ mở mắt, để ánh sáng ban mai lùa vào, xua đi chút mộng mị còn sót lại. Nơi đây giờ là tổ ấm của Lê An và Hoàng Huy, mang vẻ ấm áp, yên bình của một ngôi nhà truyền thống ở thị trấn. Cô khẽ nghiêng đầu, nhìn gương mặt đang say ngủ của người đàn ông bên cạnh. Hoàng Huy nằm nghiêng, hơi thở đều đều, bờ vai rộng lớn che chở cho cô. Trái tim Lê An bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả: sự biết ơn, sự an toàn, và một niềm hy vọng mong manh về những điều tốt đẹp sẽ đến.

Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, từ tốn rời giường. Chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng lấp lánh trên ngón áp út, như một lời cam kết, một dấu ấn không thể chối cãi của cuộc đời mới. Lê An đưa bàn tay lên ngắm nhìn, ánh kim loại lạnh lẽo nhưng lại mang đến một cảm giác vững chãi, chắc chắn. Nó nhắc nhở cô rằng, đêm qua, cô đã chính thức bước sang một trang mới. Cô đã chọn con đường này, con đường của sự bình yên và ổn định, bên cạnh người đàn ông đã kiên nhẫn chờ đợi và yêu thương cô.

Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ bên ngoài vọng vào, lảnh lót và trong trẻo, như một bản giao hưởng chào đón ngày mới. Lê An bước đến bên cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm để ánh sáng tràn ngập căn phòng. Cả khu vườn nhỏ ngập tràn sắc xanh của cây lá, điểm xuyết những đóa hồng nhung đang hé nở, còn vương chút sương đêm. Mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng bay vào, mang theo sự tươi mới của buổi sớm. Mọi thứ thật dịu dàng, thật thanh bình.

Cô đứng đó một lúc, hít thở thật sâu, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể đang được đánh thức. Tối qua, đám cưới diễn ra trong không khí ấm cúng, tràn ngập tiếng cười nói và lời chúc phúc của hai bên gia đình, bạn bè. Cô đã mỉm cười thật nhiều, đã nhận được biết bao tình cảm. Trong sâu thẳm, có lẽ vẫn còn một khoảng trống nào đó, một "nếu như ngày đó" thoáng qua như một cơn gió nhẹ, nhưng nó không còn đủ sức để quấy động sự bình yên mà cô đang có. Khoảng trống ấy giờ đây đã được lấp đầy bằng sự trọn vẹn của hiện tại, bằng sự quan tâm chân thành từ Hoàng Huy.

"Em dậy rồi à, vợ yêu?"

Giọng nói trầm ấm của Hoàng Huy vang lên từ phía sau, kéo Lê An trở về thực tại. Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh. Anh đã thức dậy, đang tựa lưng vào đầu giường, mái tóc hơi rối, nhưng gương mặt vẫn ánh lên vẻ rạng rỡ.

Lê An mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và thanh thoát. "Vâng, anh ngủ ngon không?"

Hoàng Huy vươn tay, nhẹ nhàng kéo cô lại gần, đặt một nụ hôn lên trán cô. "Anh ngủ rất ngon, vì có em ở bên." Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương. "Em ngủ ngon không, vợ yêu?"

Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ làn da anh. "Em ngủ rất ngon. Cảm ơn anh." Câu nói của cô không chỉ là một lời đáp xã giao, mà còn chứa đựng sự chân thành. Cô biết ơn anh vì sự kiên nhẫn, vì tình yêu mà anh đã dành cho cô, và vì sự bình yên mà anh đã mang lại cho cuộc đời cô.

Hoàng Huy ôm cô chặt hơn một chút, thì thầm vào tai cô. "Từ nay về sau, anh sẽ luôn ở đây để em ngủ ngon mỗi ngày. Anh sẽ không để em phải lo lắng hay buồn phiền gì cả." Lời nói của anh như một lời thề nguyện, một cam kết vững chắc, khiến Lê An cảm thấy được bao bọc, được bảo vệ. Cô tin vào lời anh nói. Cô tin vào sự lựa chọn của mình. Có lẽ, đây chính là bến đỗ mà cô vẫn luôn tìm kiếm, một bến đỗ không quá mãnh liệt nhưng đủ ấm áp và an toàn. Cô đã từng khao khát một tình yêu cháy bỏng, một tình yêu định mệnh, nhưng cuộc đời đã dạy cô rằng, đôi khi, sự bình yên mới là điều quý giá nhất.

***

Dưới bếp, mùi thức ăn thơm lừng của bữa sáng đã lan tỏa khắp ngôi nhà. Bà Hiền, mẹ chồng của Lê An, đang lụi cụi chuẩn bị bữa ăn, tiếng chén đĩa lách cách vui tai. Bà là một người phụ nữ phúc hậu, thân hình đầy đặn, nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi. Khi Lê An và Hoàng Huy bước xuống, bà đã quay lại, ánh mắt rạng rỡ.

"Hai đứa dậy rồi đấy à? Mau mau rửa mặt xuống ăn sáng đi con. Mẹ làm phở gà, món con thích đấy An!" Bà Hiền nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sự nhiệt tình.

Lê An mỉm cười, cảm thấy ấm lòng. "Dạ, con chào mẹ ạ. Để con phụ mẹ ạ."

"Không cần đâu con, con cứ ngồi xuống đi. Mới cưới, con cứ để mẹ với thằng Huy lo." Bà Hiền vui vẻ từ chối, rồi quay sang Hoàng Huy, "Thằng Huy, con pha trà cho ba con đi. Ông cụ đang ngồi đợi ở ngoài hiên rồi đấy."

Hoàng Huy gật đầu, hôn nhẹ lên má Lê An trước khi đi. "Em cứ ngồi đi, anh ra giúp mẹ."

Ông Phúc, bố chồng của Lê An, đã ngồi sẵn ở bàn ăn. Ông là một người đàn ông gầy gò, dáng vẻ chất phác, ít nói. Ông chỉ khẽ gật đầu khi thấy Lê An, rồi mỉm cười hiền hậu, ánh mắt vẫn ánh lên vẻ hài lòng. Sự chấp thuận thầm lặng của ông khiến Lê An cảm thấy được đón nhận hoàn toàn vào gia đình mới.

Bữa sáng đầu tiên với gia đình chồng diễn ra trong không khí vô cùng ấm cúng. Hoàng Huy ngồi cạnh Lê An, không ngừng gắp thức ăn vào bát cô. "Em ăn thêm chút nữa đi, món này mẹ làm ngon lắm đó. Anh biết em thích phở gà mà."

Bà Hiền nhìn hai con, ánh mắt rạng rỡ. "Đấy, con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Từ nay về sau, con cứ coi đây là nhà của mình. Đừng khách sáo gì hết." Bà lại gắp thêm một miếng thịt gà lớn vào bát Lê An. "Con An à, con cứ ăn tự nhiên nhé. Từ nay nhà mình đông vui rồi."

Lê An cảm động, cô nhìn Bà Hiền, rồi lại nhìn Ông Phúc. "Con cảm ơn ba mẹ, cảm ơn anh. Mọi thứ thật ấm cúng ạ." Giọng nói cô nhẹ nhàng, ấm áp, thể hiện lòng biết ơn chân thành. Cô cảm nhận được sự yêu thương và quan tâm thật sự từ gia đình mới này. Mùi hương của phở gà thơm nồng, hòa quyện với mùi trà xanh thoang thoảng, tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả của buổi sáng đầu xuân. Tiếng cười nói nhỏ nhẹ, tiếng chén đĩa lách cách, tất cả tạo nên một giai điệu dịu êm, ru lòng người.

Cô nhìn Hoàng Huy, anh đang cười, ánh mắt anh tràn ngập niềm vui. Anh không phải là người lãng mạn theo kiểu sáo rỗng, nhưng sự quan tâm của anh thể hiện qua từng hành động nhỏ nhất, từng cử chỉ ân cần. Anh luôn ghi nhớ những điều nhỏ nhặt về cô, từ món ăn yêu thích đến sở thích cá nhân. Sự chu đáo ấy, có lẽ còn quý giá hơn ngàn lời mật ngọt. Nó khiến cô cảm thấy được trân trọng, được yêu thương một cách thực tế và bền vững.

Trong suốt bữa ăn, bà Hiền liên tục hỏi han về công việc của Lê An, về những dự định tương lai của hai vợ chồng. Ông Phúc tuy ít nói, nhưng thỉnh thoảng lại gật đầu đồng tình, hoặc đưa tay rót thêm nước trà cho cả nhà. Sự yên bình này, sự ổn định này, chính là điều Lê An đã tìm kiếm bấy lâu. Nó không có những sóng gió, những dằn vặt, không có "khoảng cách vô hình" hay "lời nói không thành" như cô từng trải qua. Tất cả đều rõ ràng, minh bạch, và đầy ắp sự quan tâm. Cô cảm thấy mình đã đưa ra một lựa chọn đúng đắn, một lựa chọn cho hạnh phúc của chính mình.

***

Giữa buổi sáng, nắng vàng dịu trải đều trên những con đường nhỏ của thị trấn. Không khí trong lành, sau một đêm có lẽ đã có chút mưa phùn, mùi đất ẩm và hoa dại ven đường vẫn còn thoang thoảng, xen lẫn với mùi thơm của bánh mì nướng từ một tiệm nhỏ đâu đó. Tiếng xe cộ thưa thớt hơn thành phố, chỉ có tiếng xe máy lướt qua, tiếng người rao hàng xa xa, và tiếng chim hót lanh lảnh từ những lùm cây ven đường.

Hoàng Huy lái chiếc xe hơi con màu bạc, đưa Lê An đến Văn phòng UBND thị trấn. Con đường này, Lê An đã đi qua không biết bao nhiêu lần. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần tan học, cô lại cùng Trần Hạo đi bộ trên con đường này, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt của tuổi học trò. Con đường đã từng chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu ước mơ non nớt của một thời thanh xuân. Giờ đây, ngồi trên chiếc xe của Hoàng Huy, ngắm nhìn những cảnh vật quen thuộc lướt qua khung cửa sổ, mọi thứ dường như mang một vẻ khác lạ. Vẫn là những ngôi nhà cổ kính, vẫn là những hàng cây xanh rợp bóng, nhưng trong mắt Lê An, chúng đã khoác lên mình một tấm áo mới, tấm áo của hiện tại, của một cuộc đời đã đổi thay.

Hoàng Huy khẽ liếc nhìn Lê An, thấy cô đang trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh đưa tay nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng bóp nhẹ. "Em đang nghĩ gì vậy?"

Lê An giật mình, quay sang nhìn anh, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Dạ không có gì ạ. Chỉ là thấy cảnh vật quen thuộc quá, em nhớ lại hồi nhỏ."

"À, thị trấn mình mà. Có gì mà không quen thuộc chứ." Hoàng Huy cười, giọng nói anh rành mạch, rõ ràng, luôn tạo cảm giác an tâm. "Hôm nay em có bận không? Tối nay anh đón em đi ăn nhé? Anh muốn đưa em đi thử quán mới mở ở đầu thị trấn."

Lê An lắc đầu. "Em bận một chút, nhưng chắc sẽ xong sớm. Anh không cần đón đâu, em tự về được." Cô không muốn anh phải vất vả, vì cô biết anh cũng có rất nhiều việc ở cơ quan.

Hoàng Huy vẫn kiên quyết. "Không sao cả, anh muốn đưa đón em mà. Vợ chồng mình mà. Anh muốn dành thời gian cho em." Anh đặt tay lên vô lăng, ánh mắt vẫn dịu dàng nhìn cô. "Em đừng ngại. Công việc của anh cũng không bận rộn đến mức đó đâu."

Trong khoảnh khắc đó, khi Hoàng Huy nói "vợ chồng mình mà", một hình ảnh chợt thoáng qua trong tâm trí Lê An. Hình ảnh một cậu bé gầy gò, đôi mắt sáng, đứng bên bờ sông cũ, hứa hẹn một lời hứa "không quên em". Rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, những "lời nói không thành" đã tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Cô nhớ lại câu nói của Trần Hạo bên bờ sông: "Ngày đó… anh đã rất thích em." Và câu trả lời của cô: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."

Mọi thứ như một thước phim cũ, lướt nhanh qua tâm trí cô. Không có nỗi đau giằng xé, không có sự tiếc nuối tột cùng. Chỉ là một chút hoài niệm nhẹ nhàng, một sự nhận thức rằng mọi thứ đã từng là như thế. Giống như một cuốn sách cũ đã đọc xong, tuy vẫn còn nhớ nội dung, nhưng cảm xúc đã lắng xuống, nhường chỗ cho những trang mới của cuộc đời. Lê An không còn tự hỏi "nếu như ngày đó" nữa. Cô đã chấp nhận rằng tình yêu của họ đã "chậm một nhịp", và đó là một phần không thể thay đổi của quá khứ.

Cô quay về với hiện tại, với Hoàng Huy và cuộc sống mới đang chờ đợi. Cô mỉm cười với anh, nụ cười thật lòng, không còn chút gợn buồn nào. "Vâng, vậy tối nay anh đón em nhé."

Hoàng Huy vui vẻ gật đầu. Chiếc xe dừng lại trước cổng Văn phòng UBND. Lê An mở cửa bước xuống, cảm nhận ánh nắng ấm áp trên vai. Hoàng Huy cũng xuống xe, vòng qua mở cửa cho cô, rồi đưa tay chỉnh lại mái tóc cô. "Em vào làm đi. Tan làm anh sẽ đến đón em."

Lê An nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa sự bình yên. "Anh về cẩn thận nhé."

Anh gật đầu, đợi cô bước vào cổng rồi mới quay lại xe. Lê An bước đi, cảm nhận chiếc nhẫn cưới lạnh lẽo trên ngón tay, nhưng trái tim lại ấm áp lạ thường. Cô biết, con đường phía trước sẽ khác, sẽ không có những giông bão hay dằn vặt của quá khứ. Nó sẽ là một con đường bình yên, ổn định, nơi cô được yêu thương và trân trọng. Ký ức về Trần Hạo, dù vẫn còn đó, nhưng đã như một dòng sông cũ chảy xuôi về biển, chỉ còn là những gợn sóng lặng lẽ, một phần đã ngủ yên trong sâu thẳm tâm hồn cô. Cô đã chấp nhận, và cô đang bước tiếp.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free