Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 743: Đêm Chia Ly Không Lời
Màn đêm buông xuống thị trấn ven sông mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu, thấm đẫm mùi ẩm mốc của đất và cỏ dại. Khoảng 2-3 giờ sáng, khi mọi nhà đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua những tầng mây xám xịt, Trần Hạo lặng lẽ bước đi trên con đường quen thuộc, từng bước chân nặng trĩu. Anh không biết mình đã đứng ở đây bao lâu, ẩn mình trong bóng tối của tán bàng cổ thụ đối diện nhà Lê An, như một linh hồn lạc lối. Cả thị trấn yên bình chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá, mang theo những lời thì thầm của quá khứ.
Anh nhìn chằm chằm vào ngôi nhà quen thuộc, nơi mái ngói đỏ thẫm đã phai màu theo năm tháng, nơi từng ô cửa sổ gỗ cũ kỹ vẫn còn nguyên vẹn, hằn sâu trong tâm trí anh từng đường nét. Từ một ô cửa sổ tầng hai, nơi anh biết chắc là phòng của Lê An, một vệt sáng yếu ớt vẫn còn hắt ra, như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm thăm thẳm. Nó lập lòe, đủ để anh hình dung ra cô đang ở bên trong, có lẽ đang thao thức, hoặc có thể đã ngủ say, bình yên đến độ không hay biết về sự hiện diện đau khổ của anh ngay ngưỡng cửa. Mỗi sợi gân trên bàn tay Trần Hạo đều căng cứng, run rẩy không kiểm soát. Trái tim anh đập như muốn vỡ tung lồng ngực, những nhịp đập hỗn loạn dội vào màng tai, át đi cả tiếng gió đêm. Nó là sự pha trộn của nỗi đau, sự hối hận, và một tia hy vọng mỏng manh đến tội nghiệp, một khát khao ích kỷ cuối cùng.
“Chỉ một lần nữa thôi, Hạo… Chỉ một lời cuối…” Trần Hạo tự thì thầm trong đầu, giọng nói khản đặc như tiếng gió lùa qua vách đá. Anh muốn gõ cửa, muốn nhìn thấy cô một lần cuối, muốn nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín, những gì anh đã không dám thốt lên suốt bao nhiêu năm qua. Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại dội vào tâm trí anh, sắc lạnh và tàn nhẫn: “Nhưng để làm gì? Để em lại phải bận tâm sao? Để anh lại làm phiền em vào đêm cuối cùng này ư?”
Ký ức về lời “thích thì không đủ” của Lê An vang vọng trong đầu anh, rõ ràng như thể cô vừa nói bên tai. Câu nói ấy, không một chút trách móc, không một chút oán giận, nhưng lại mang sức nặng của ngàn vạn lời từ chối. Nó là bản án cuối cùng cho tình yêu câm lặng của anh, là lời khẳng định rằng tất cả đã quá muộn, rằng “nếu như ngày đó” đã trở thành một ảo ảnh không thể chạm tới. Khoảnh khắc ấy, khi anh đứng trước cô bên bờ sông cũ, thổ lộ nỗi lòng, anh đã thấy ánh mắt cô dịu dàng, nhưng cũng đầy sự chấp nhận, một sự chấp nhận mà không cần đến anh. Đó là cái “khoảng cách vô hình” đã lớn dần theo năm tháng, không phải do địa lý, mà do chính sự e dè, chần chừ của anh.
Trần Hạo từ từ bước tới vài bước, đôi chân như bị kéo lê bởi một lực vô hình. Anh đứng ngay trước cổng nhà cô, cánh cổng gỗ đã sờn màu, nơi anh đã từng đứng đợi cô đi học mỗi sáng. Bàn tay anh giơ lên khẽ run rẩy, những ngón tay như muốn chạm vào cánh cửa, muốn gõ nhẹ, muốn tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút dấu vết của những gì đã từng là của họ. Anh hình dung ra gương mặt cô, đôi mắt cô, nụ cười cô khi anh gọi tên. Nhưng rồi, anh lại chùn bước. Toàn thân anh cứng đờ, một nỗi sợ hãi vô hình xâm chiếm. Anh sợ hãi ánh mắt mệt mỏi của cô, sợ hãi lời nói không thành của chính mình, sợ hãi rằng sự xuất hiện của anh sẽ làm xáo trộn đi cái bình yên mà cô đang có, cái hạnh phúc mà cô đã lựa chọn. Anh không muốn trở thành kẻ phá bĩnh, dù đó là điều cuối cùng anh có thể làm cho cô, và cho chính mình.
Anh nắm chặt tay, các khớp xương kêu răng rắc. Đôi mắt anh nhắm nghiền, đầu cúi xuống, những lọn tóc lòa xòa che đi gương mặt tiều tụy. Nước mắt không rơi, nhưng vị mặn chát của chúng đã tràn ngập trong khoang miệng. Cả cơ thể anh run lên từng đợt, như một cây khô đứng giữa bão tố, cố gắng chống chọi với những cơn gió gào thét trong tâm can. Đó là khoảnh khắc của sự dằn vặt tột cùng, giữa bản năng muốn níu giữ và lý trí buộc phải buông tay. Sau một khoảnh khắc dài như vô tận, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, mang theo tất cả những u uất, những tiếc nuối, những điều chưa nói thành lời. Anh chậm rãi hạ tay xuống, để mặc cho sự tuyệt vọng xâm chiếm.
Quyết định đã được đưa ra, không bằng lời nói, mà bằng một hành động từ bỏ. Anh quay lưng lại với ngôi nhà, với ánh sáng yếu ớt kia, với tất cả những gì anh đã từng ôm ấp. Bước chân anh, dù nặng nề, nhưng lại mang một sự dứt khoát đến lạnh lùng. Anh không gõ cửa. Anh không gọi tên. Anh không một lời từ biệt. Anh rời đi trong im lặng, để lại sau lưng tất cả những gì đã từng là của anh và Lê An, những kỷ niệm giờ đây chỉ còn là mảnh vụn ký ức đau thương. Đêm đó, dưới ánh trăng mờ, hình bóng Trần Hạo khuất dần vào bóng tối, mang theo vết sẹo không bao giờ lành của một mối tình đầu lỡ làng. Quyết định rời đi không lời từ biệt sẽ định hình con người Trần Hạo trong tương lai, làm anh trở nên khép kín và khó mở lòng hơn trong các mối quan hệ.
Anh cứ bước đi, không định hướng, không biết mình sẽ đi đâu. Đôi chân anh tự dẫn lối, băng qua những con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi từng hàng cây cổ thụ ngả bóng in hình lên vách tường cũ kỹ. Không khí lạnh lẽo của đêm, tiếng gió rít nhẹ, mùi đất ẩm và cỏ cây hoang dại, tất cả dường như càng khắc sâu thêm nỗi cô đơn trong lòng anh. Anh đi qua những góc phố đã từng chứng kiến bao kỷ niệm của anh và Lê An, những nơi mà tiếng cười của họ từng vang vọng, giờ đây chỉ còn là sự im lặng đến đáng sợ. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào trái tim, mỗi hơi thở là một lời than trách cho sự chậm trễ của chính mình.
Rồi, như một bản năng tự nhiên, đôi chân anh dừng lại bên bờ sông cũ, nơi gắn liền với bao kỷ niệm đẹp đẽ, nơi anh và Lê An đã từng dành hàng giờ đồng hồ trò chuyện dưới ánh trăng, nơi anh đã từng thề nguyện sẽ không bao giờ quên cô. Dòng sông vẫn chảy, đen kịt và thăm thẳm dưới ánh sáng lờ mờ của những vì sao đã ẩn hiện. Nước sông phản chiếu một bầu trời đầy u ám, như chính tâm trạng của anh lúc này. Anh đứng đó, một mình, giữa không gian rộng lớn và sự tĩnh mịch của đêm khuya, cảm thấy mình nhỏ bé và vô vọng đến cùng cực.
“Sông vẫn chảy… nhưng người đã khác.” Trần Hạo thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió. Anh nhìn dòng nước cuộn chảy không ngừng, mang theo tất cả những gì đã cũ, trôi về phía biển cả vô tận. Dòng sông là biểu tượng cho thời gian, cho sự thay đổi không thể tránh khỏi. Nó đã từng là chứng nhân cho tình yêu chớm nở của họ, giờ đây lại là nhân chứng cho sự tan vỡ, cho cái kết cục của một mối tình "chậm một nhịp". “Anh đã từng hứa sẽ không quên em, An à… Nhưng anh đã quên mất cách nắm giữ em.” Lời hứa năm xưa, khi anh đỗ vào trường chuyên thành phố, khi cô tiễn anh ở bến xe, anh đã nói sẽ không bao giờ quên cô. Nhưng anh đã làm gì để giữ lấy cô? Anh đã để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, những lời nói không thành cứ thế chất chồng, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy. Anh đã vô tâm, đã e dè, đã để sự nghiệp và tham vọng che mờ đi điều quan trọng nhất.
Anh cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ, nắm chặt trong lòng bàn tay lạnh buốt. Viên đá thô ráp, góc cạnh, giống như những mảnh vỡ trong tâm hồn anh. Anh ngắm nhìn nó một lúc, rồi đưa tay ném mạnh xuống dòng sông. “Tõm!” Một âm thanh nhỏ vang lên, tạo nên những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước đen ngòm, rồi nhanh chóng mất hút vào màn đêm. Nó giống như tình yêu của anh, dù có cố gắng đến đâu, cũng chỉ tạo nên những gợn sóng nhỏ nhoi, rồi tan biến, không để lại dấu vết gì trên dòng chảy cuộc đời của Lê An.
Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh giá của không khí đêm đang tan dần. Sương đêm bắt đầu tan, để lộ ra những đường nét mờ ảo của thị trấn đang dần thức giấc. Mùi ẩm ướt của đất và cỏ cây hòa quyện với mùi sông tanh nồng, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Anh đứng đó thật lâu, nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua màn mây, báo hiệu một ngày mới đã đến. Một ngày mới mà anh biết, Lê An sẽ bắt đầu một chương mới trong cuộc đời mình, không có anh.
Vị đắng của nước mắt không rơi vẫn nghẹn đắng trong cổ họng anh. Anh biết, đã đến lúc phải chấp nhận. Chấp nhận rằng anh đã lỡ làng, chấp nhận rằng anh đã mất cô vĩnh viễn. Không có lời cầu xin nào, không có lời hối tiếc nào có thể thay đổi được thực tại nghiệt ngã này. Vết sẹo của mối tình đầu lỡ làng sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong con người Trần Hạo, ám ảnh anh trong suốt hành trình ở thành phố.
Cuối cùng, anh quay người lại, không ngoái đầu nhìn dòng sông hay thị trấn nữa. Dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng anh biết mình phải dứt khoát. Anh không thể sống mãi trong quá khứ, trong những "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra. Bước chân anh, dù vẫn còn nặng nề, nhưng đã có một chút kiên định hơn. Anh hướng thẳng về phía bến xe, nơi chuyến xe đêm cuối cùng sẽ đưa anh rời xa thị trấn này, rời xa tất cả những gì đã từng là của anh. Hành động quay lưng rời đi mà không ngoảnh lại báo hiệu một sự đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ, dù nỗi đau vẫn còn đó. Anh sẽ mang theo vết sẹo này, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về bài học đau đớn nhất trong cuộc đời. Con đường phía trước còn dài, là một hành trình cô độc, nhưng anh phải tiếp tục bước đi, mang theo vết sẹo không bao giờ lành này, và tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một cuộc đời không có Lê An.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.