Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 742: Con Đường Ký Ức, Lối Về Đã Mờ

Giá lạnh của rạng sáng len lỏi qua từng thớ thịt, khiến Trần Hạo rùng mình. Sương đêm xuống nhẹ, bao phủ vạn vật trong một lớp áo mỏng manh, huyền ảo. Anh đến bến xe khách liên tỉnh khi những chuyến xe đêm cuối cùng chuẩn bị khởi hành, mang theo những hành khách vội vã và những câu chuyện đời riêng.

Bến xe lúc này vắng vẻ hơn thường lệ, nhưng không khí vẫn hối hả, ồn ào. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè vang vọng khắp nhà chờ, tiếng người gọi khách lanh lảnh, tiếng trò chuyện rì rầm của vài hành khách còn lại. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh mịch trong tâm hồn anh. Mùi xăng dầu nồng nặc, mùi khói xe cay xè, mùi ẩm mốc cũ kỹ của nhà chờ, xen lẫn mùi thức ăn đường phố từ những quầy hàng vỉa hè, tất cả xộc vào khứu giác anh, mang theo một cảm giác xa lạ và mệt mỏi.

Trần Hạo bước đến quầy vé, giọng nói khản đặc: "Một vé về thành phố... chuyến sớm nhất." Cô nhân viên trẻ tuổi ngước nhìn anh, đôi mắt ngái ngủ, gật đầu mà không hỏi thêm lời nào. Anh nhận tấm vé, cảm giác lạnh buốt của tờ giấy mỏng manh trong tay như một lời nhắc nhở về sự lạnh giá đang ngự trị trong lòng. Anh không giao tiếp với bất kỳ ai, chỉ giữ một khoảng cách nhất định, chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình. Sự hiện diện của anh ở đây, giữa đám đông xa lạ này, càng làm nổi bật lên nỗi cô đơn tột cùng.

Anh tìm thấy chuyến xe của mình, một chiếc xe giường nằm cũ kỹ. Anh bước lên xe, đặt chiếc hành lý nhỏ gọn vào khoang chứa đồ phía trên, rồi chọn một ghế cạnh cửa sổ, không muốn bất kỳ ai làm phiền. Cửa kính lạnh buốt dưới đầu ngón tay anh, hơi sương mờ mịt bên ngoài càng làm khung cảnh thị trấn trở nên mơ hồ, xa xăm. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang trào dâng. Nỗi đau mất mát, sự hối hận vì những gì đã không làm, và sự chấp nhận rằng Lê An đã thực sự thuộc về người khác – tất cả như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh. Anh đối mặt với sự trống rỗng, cô đơn sau khi từ bỏ hy vọng cuối cùng.

Tiếng động cơ xe nổ lớn, rung chuyển cả thân xe. Chiếc xe từ từ chuyển bánh, lăn đều trên con đường nhựa còn ướt đẫm sương đêm. Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô hồn dõi theo những hình ảnh cuối cùng của thị trấn. Những hàng cây ven đường, những mái nhà lùi dần về phía sau, rồi biến mất trong màn đêm dày đặc. Thị trấn nhỏ bé, nơi anh và Lê An đã lớn lên, nơi tình yêu của họ từng chớm nở và lụi tàn, giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ mờ dần trong gương chiếu hậu.

Anh biết, đây là một khởi đầu mới, nhưng không phải là một khởi đầu đầy hy vọng. Đây là sự khởi đầu của một hành trình mang theo vết sẹo, vết sẹo của một tình yêu đã "chậm một nhịp", của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực, và của "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Hình ảnh thị trấn chìm vào bóng đêm là ẩn dụ cho việc Trần Hạo đang bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời, đầy cô đơn và những thách thức nội tâm. Anh sẽ phải đối mặt với một tương lai mà anh đã tự mình định đoạt bằng sự chậm trễ và thiếu dũng khí.

Chiếc xe khách tăng tốc, rời xa thị trấn, mang theo một trái tim tan nát và một tâm hồn trống rỗng. Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng tìm một chút bình yên trong bóng tối. Nhưng những hình ảnh về Lê An, về đám cưới của cô, vẫn hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, ám ảnh anh không ngừng. Anh biết, vết sẹo này sẽ không bao giờ lành lại hoàn toàn, nhưng anh phải học cách sống chung với nó. Anh phải học cách sống với một cuộc đời không có Lê An. Từ giờ phút này, anh sẽ chỉ còn một mình, một mình đối mặt với những hệ lụy lâu dài của sự lựa chọn của mình. Con đường phía trước còn dài, nhưng anh không còn sợ hãi nữa. Anh đã mất đi tất cả, và giờ đây, anh không còn gì để mất.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh vẫn đều đặn nhích từng giây, từng phút, đếm ngược thời gian anh xa rời thị trấn, xa rời những mảnh ký ức đau buồn. Nó sẽ là nhân chứng cho hành trình cô đơn này, một hành trình mà Trần Hạo biết rằng, dù có đi đến đâu, vết sẹo của Lê An vẫn sẽ mãi mãi khắc sâu trong trái tim anh. Anh tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt, đôi mắt vô hồn nhìn ra màn đêm đen đặc. Ánh đèn đường lướt qua nhanh chóng, phản chiếu nét mặt tiều tụy của anh trong giây lát rồi lại biến mất. Tiếng động cơ xe khách đều đều, trầm đục, như một bản nhạc buồn không lời ru anh vào những suy nghĩ miên man, vô định. Mùi xăng dầu thoang thoảng, xen lẫn mùi vải ghế cũ kỹ, ẩm mốc, tạo thành một hợp hương của sự mệt mỏi và tàn phai. Toàn bộ khoang xe chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có vài ánh đèn ngủ yếu ớt hắt ra từ phía trên mỗi giường, đủ để thấy những bóng người đang co ro trong giấc ngủ chập chờn. Không một ai nói chuyện, không một tiếng động nào ngoài âm thanh của chiếc xe đang nuốt gọn từng dặm đường. Đó là một sự cô đơn đến tận cùng, một sự trống rỗng mà Trần Hạo đã tự mình tạo ra.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đám cưới vừa diễn ra, hình ảnh Lê An rạng rỡ bên một người đàn ông khác. Nhưng càng cố gắng, những ký ức lại càng trở nên rõ nét, sắc lạnh như những nhát dao cứa vào lòng. Anh thấy rõ nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui, và cả cái gật đầu chấp thuận khi Hoàng Huy trao nhẫn. Mọi thứ đã kết thúc, thật rồi. Không còn bất kỳ tia hy vọng mong manh nào, không còn cái "nếu như ngày đó" nào có thể thay đổi hiện thực phũ phàng này. Anh thở dài, một tiếng thở hắt ra nặng nề, hòa lẫn vào tiếng động cơ. Sự mệt mỏi không chỉ ở thể xác mà còn ăn sâu vào tận xương tủy, một cảm giác kiệt quệ sau những ngày tháng dằn vặt và đêm cuối cùng chứng kiến sự mất mát. Anh buông thõng tay, mặc cho cơ thể lắc lư nhẹ theo nhịp chuyển động của xe, như một con rối đã đứt dây, không còn sức lực để chống cự với số phận.

Trong bóng tối của khoang xe, tâm trí Trần Hạo lại lang thang về một thời điểm khác, một nơi chốn khác. Anh thấy mình đứng "bên bờ sông cũ", nơi mà những ký ức đẹp đẽ nhất về Lê An đã được dệt nên. Anh nhớ rất rõ, đó là một buổi chiều hoàng hôn mùa hè, không khí mát mẻ, gió nhẹ khẽ vuốt ve mái tóc Lê An. Ánh nắng vàng cam rực rỡ, nhuộm đỏ cả dòng sông, biến mặt nước thành một dải lụa mềm mại, lấp lánh. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran từ những hàng cây cổ thụ ven sông, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tuổi thơ. Mùi nước sông, mùi phù sa thoang thoảng, một mùi hương đặc trưng của thị trấn ven sông mà anh sẽ chẳng bao giờ quên.

Trong hồi ức ấy, Lê An ngồi ngay cạnh anh, chân trần chạm vào dòng nước mát lạnh, những ngón chân nhỏ xinh khuấy nhẹ mặt nước. Cô cười rạng rỡ, ánh mắt trong veo như mặt hồ mùa thu, kể cho anh nghe những câu chuyện vụn vặt ở trường, về bài kiểm tra khó nhằn, về cô bạn mới chuyển đến. Giọng nói của cô trong trẻo, hồn nhiên, như tiếng chuông gió khẽ rung trong buổi chiều hè. Trần Hạo chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt cô. Anh yêu cái cách cô say sưa kể chuyện, yêu cái cách cô vô tư, tin tưởng khi ở bên anh. Anh ước gì thời gian có thể ngừng lại mãi mãi ở khoảnh khắc đó, để anh có thể ngắm nhìn nụ cười ấy, lắng nghe giọng nói ấy, mà không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì.

"Hạo này, anh có nghe nói không? Cô Lan dạy Văn bảo tháng sau trường mình có buổi dã ngoại ở núi Tà Pao đó!" Lê An quay sang anh, đôi mắt mở to đầy háo hức. "Anh có đi không? Nhất định phải đi nha, vui lắm đó!"

Trần Hạo khẽ gật đầu, môi mỉm cười nhạt. "Ừ, anh đi. Em đi thì anh đi." Anh muốn nói nhiều hơn thế, muốn nói rằng chỉ cần có cô, dù đi đâu anh cũng thấy vui. Nhưng "lời nói không thành" cứ nghẹn lại ở cổ họng. Anh đã quá quen với sự e dè, với việc giấu kín cảm xúc của mình. Anh lén nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Lê An đang vỗ nước, bàn tay anh do dự, muốn nắm lấy, muốn đặt lên đó một lời hứa chắc chắn hơn cả những lời hứa hẹn vu vơ. Anh đã từng nói "anh sẽ không quên em" khi cô lo lắng anh đi học xa. Lời hứa ấy vang vọng trong tâm trí anh, giờ đây nghe sao mà xa xăm và vô nghĩa đến thế. Anh đã không quên, nhưng chỉ "thích" thì không đủ, và "thích" thì không cứu vãn được "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra bởi sự im lặng, bởi sự chậm trễ của mình. Lê An, trong hồi ức, vẫn vô tư mỉm cười, không hề hay biết về những đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra trong lòng người bạn thanh mai trúc mã. Ánh hoàng hôn dần lặn, để lại những vệt màu tím đỏ cuối cùng trên nền trời, hứa hẹn một đêm hè yên bình. Nhưng trong lòng Trần Hạo, sự yên bình ấy đã vĩnh viễn không còn nữa.

Những hình ảnh tuổi thơ cứ thế ùa về, nối tiếp nhau không ngừng. Từ bờ sông, tâm trí Trần Hạo lại dẫn anh qua "con đường quen thuộc" từ nhà ra trường, qua quán cà phê nhỏ của chú Nam. Đó là những buổi chiều tan học nắng vàng dịu nhẹ, không khí trong lành, thoảng mùi hoa sữa từ đầu phố. Con đường đất đỏ thân quen, hai bên là những hàng cây xanh rợp bóng, nay đã được trải nhựa phẳng lì, nhưng trong tâm trí anh, nó vẫn là con đường đầy ắp kỷ niệm. Trần Hạo hồi tưởng về những ngày anh đạp xe chở Lê An, tiếng cười nói ríu rít của cô vang vọng sau lưng anh. Tiếng lốp xe ma sát nhẹ nhàng trên nền đất, tiếng chuông xe lanh lảnh mỗi khi tránh một ổ gà, tất cả đều là những âm thanh thân thuộc đến nao lòng.

"Hạo, nhanh lên chút đi! Không khéo cô giáo lại phạt vì về muộn!" Lê An khẽ cấu vào lưng anh, giọng điệu vừa trách yêu vừa giục giã. Trần Hạo khẽ cười, đạp nhanh hơn một chút, cố ý để cô phải bám chặt hơn vào anh. Anh nhìn cô qua gương chiếu hậu xe đạp, mái tóc đen mượt của cô bay bay trong gió, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Anh nhớ cách cô thường gọi tên anh, ánh mắt cô trong veo và đầy tin tưởng. Anh đã từng nghĩ, đây là mãi mãi, một tình bạn, một tình yêu sẽ kéo dài không dứt.

Họ thường ghé "quán cà phê thị trấn" của chú Nam, một góc nhỏ yên bình với những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, mùi cà phê mới pha thơm lừng hòa quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của quán. Chú Nam, với bộ râu bạc phơ và nụ cười hiền hậu, luôn sẵn lòng pha cho họ những ly nước mía mát lạnh hay một ly cà phê sữa đá sánh mịn.

"Hai đứa lại hẹn hò đó à?" Chú Nam cười tủm tỉm trêu chọc, ánh mắt nhìn họ đầy vẻ trìu mến. "Cứ dính nhau như sam thế này, lớn lên không cưới nhau thì phí của giời!"

Lê An đỏ mặt, vờ đánh nhẹ vào vai Trần Hạo, còn anh chỉ mỉm cười ngại ngùng. "Chú Nam cứ trêu bọn cháu!" Lê An nói, rồi quay sang Trần Hạo, ánh mắt đầy vẻ trách móc nhưng môi lại không giấu được nụ cười.

Họ cùng nhau ôn bài, cùng nhau trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Lê An hồn nhiên cắn ống hút nước mía, đôi khi lại dùng bút vẽ nguệch ngoạc lên cuốn vở của anh. Anh nhớ cái mùi mực, mùi giấy cũ, mùi phấn bảng còn vương trên sách vở của cô. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây, mỗi viên gạch lát đường đều in đậm dấu chân và tiếng cười của họ. Ngay cả những lời trêu chọc của bạn bè về "đôi uyên ương" Hạo - An cũng chỉ khiến họ thêm ngượng ngùng, nhưng trong thâm tâm, anh đã từng hy vọng điều đó sẽ thành sự thật. Anh đã bỏ lỡ biết bao cơ hội, bao nhiêu "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chôn vùi dưới gánh nặng của sự e dè và thiếu dũng khí. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, giống như những thước phim cũ, chạy chậm rãi trong tâm trí anh, mỗi khung hình đều đẹp đẽ đến nao lòng, nhưng cũng đau đớn đến tột cùng vì biết rằng chúng đã không thể quay trở lại. Cái "khoảng cách vô hình" đã bắt đầu từ chính những khoảnh khắc tưởng chừng như gần gũi nhất ấy, khi anh không dám bước thêm một bước để biến "thích" thành "yêu".

Tiếng còi xe khách vút lên chói tai, kéo Trần Hạo trở về thực tại một cách đột ngột và tàn nhẫn. Anh mở bừng mắt, ánh sáng yếu ớt của bình minh đã bắt đầu hé rạng, xuyên qua khung cửa kính mờ sương. Sương đêm đang tan dần, để lộ ra những mảng xanh non của đồng ruộng, những mái nhà lụp xụp ven đường. Nhưng thị trấn ven sông, nơi cất giữ tất cả những mảnh ghép tuổi thơ anh và Lê An, đã hoàn toàn biến mất sau lưng anh, bị màn đêm và khoảng cách nuốt chửng.

Những con đường quen thuộc, những kỷ niệm đẹp đẽ giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ trong tâm trí, không thể nào chạm tới hay thay đổi. Chúng là quá khứ, là những điều đã vĩnh viễn trôi qua, không thể níu giữ. Nỗi đau và sự hối hận cào xé lồng ngực anh, một cơn đau âm ỉ, dai dẳng. Anh đã lỡ làng, và đây là cái giá phải trả cho sự chậm trễ của mình, cho những "nếu như ngày đó" không bao giờ được thốt ra. Vết sẹo của mối tình đầu lỡ làng sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong con người Trần Hạo, ảnh hưởng đến các quyết định và mối quan hệ sau này của anh ở thành phố, nơi anh sẽ phải học cách sống với nó, học cách chấp nhận nó như một phần của chính mình.

Trần Hạo siết chặt nắm tay, các khớp xương kêu răng rắc. Rồi, như một hành động của sự buông bỏ, anh buông thõng tay xuống, để mặc cho sự mệt mỏi và kiệt quệ xâm chiếm. Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má tiều tụy, hòa vào bóng tối của khoang xe. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự chấp nhận cay đắng, của một nỗi buồn đã quá lớn để có thể che giấu. Anh đã mất tất cả, và giờ đây, anh không còn gì để mất. Con đường phía trước còn dài, là một hành trình cô độc, nhưng anh phải tiếp tục bước đi, mang theo vết sẹo không bao giờ lành này. Sự chấp nhận đau đớn trong chương này là khởi đầu cho một hành trình dằn vặt nội tâm sâu sắc, nơi anh sẽ phải học cách sống với nỗi đau và tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một cuộc đời không có Lê An.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free