Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 741: Chuyến Xe Buýt Đêm: Chôn Vùi Kỷ Niệm
Bóng đêm đã buông xuống hoàn toàn khi Trần Hạo đứng dậy. Chân anh tê dại, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự trống rỗng bao la trong lòng. Anh bước đi nặng nhọc, rời khỏi bờ sông, nơi những ký ức ngọt ngào và đau đớn đan xen. Anh đi qua những con phố nhỏ của thị trấn, nơi từng in dấu chân anh và Lê An. Đèn đường vàng vọt hắt xuống con đường vắng, tạo nên những vệt sáng lờ mờ. Tiếng nhạc cưới từ xa đã nhỏ dần, chỉ còn là một âm thanh mơ hồ, yếu ớt, như một lời thì thầm của quá khứ. Tiếng còi xe máy thỉnh thoảng vang lên từ xa, cùng với tiếng chó sủa lác đác, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya.
Mỗi góc đường, mỗi mái nhà đều gợi lên một kỷ niệm. Con hẻm nhỏ dẫn đến quán kem bà Năm, nơi họ từng trốn học để ăn kem dừa. Cây bàng già trước sân trường, nơi họ thường ngồi đọc sách cùng nhau. Căn nhà cũ kỹ của Lê An, giờ đây rực sáng ánh đèn, vẫn còn tiếng nói cười vọng ra, dù đã thưa thớt hơn. Anh không còn cảm thấy tức giận hay hy vọng hão huyền nào nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng và một sự chấp nhận nghiệt ngã, một sự thật đã định đoạt mà anh không thể nào thay đổi.
Anh biết, đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy Lê An trong vai trò đó, lần cuối cùng anh ôm ấp ảo ảnh về một "chúng ta". Cô đã chọn con đường của mình, và anh cũng phải chọn con đường của anh. Con đường của anh, từ giờ phút này, sẽ không còn hình bóng cô. "Em hạnh phúc... là đủ rồi," anh thì thầm, giọng lạc đi trong gió đêm. "Mãi mãi lỡ làng..." Câu nói ấy như một lời sám hối, một lời từ biệt cuối cùng gửi đến một tình yêu mà anh đã không thể giữ lại.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn nỗi đau vào trong lồng ngực. Hơi gió se lạnh luồn qua kẽ áo, khiến anh rùng mình. Nhưng cái lạnh từ bên ngoài không thể sánh bằng cái lạnh giá đang đóng băng trái tim anh. Anh quay lưng lại với thị trấn, với những con đường quen thuộc, với tất cả những gì thuộc về quá khứ. Anh bước đi vào bóng đêm, bóng dáng anh nhỏ dần và biến mất, như một vết mực nhòe trên bức tranh đã cũ. Anh không biết mình sẽ đi đâu, hay làm gì tiếp theo. Chỉ biết rằng, từ giờ phút này, Trần Hạo sẽ phải đối mặt với một cuộc đời mới, một cuộc đời không có Lê An, mang theo mãi mãi vết sẹo của một tình yêu đã "chậm một nhịp", của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực, và của "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.
***
Đêm khuya buông xuống thị trấn ven sông như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng mọi âm thanh ồn ã của một ngày dài, chỉ để lại tiếng gió rì rào qua những hàng cây phượng vĩ đang vào mùa lá rụng. Trần Hạo bước đi nặng nề trên con đường lát đá quen thuộc, từng viên đá như in hằn dấu vết thời gian, cũng như tâm hồn anh đang hằn sâu những vết sẹo không thể xóa nhòa. Ánh đèn đường yếu ớt hắt bóng anh đổ dài, cô độc, như thể muốn kéo dài thêm nỗi cô đơn đang bủa vây. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào trái tim đã chai sạn, mỗi hơi thở là một sự dằn vặt không ngừng. Anh cố gắng không nhìn về phía nhà Lê An, nhưng hình ảnh cô dâu rạng rỡ bên chú rể, nụ cười bình yên của cô khi nói lời thề nguyện, vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí, sắc nét như vừa mới xảy ra.
"Kết thúc rồi... thật sự kết thúc rồi," anh thì thầm, giọng nói khản đặc như thể đã giữ kín quá nhiều lời không thể nói. Tiếng chó sủa vọng từ một xóm nhỏ xa xa, hòa lẫn vào tiếng gió như một bản hòa tấu buồn bã. Mùi bùn đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa đêm thoảng nhẹ từ những bụi lài ven đường, xen lẫn mùi thức ăn còn sót lại từ các nhà hàng đã đóng cửa, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Bầu không khí tĩnh lặng, yên bình của thị trấn lúc này lại càng khiến nỗi đau của anh trở nên nặng nề hơn. Anh siết chặt bàn tay, móng tay găm vào lòng bàn tay đến mức đau nhói, nhưng nó không thể sánh được với cảm giác trống rỗng đang gặm nhấm bên trong.
Anh nhớ về những buổi chiều tan học, khi anh và Lê An cùng đạp xe trên con đường đất ven sông, những lời hẹn ước thầm kín, những ánh mắt trao nhau không cần lời nói. Anh nhớ về cái ngày anh đã không dám bày tỏ, cái ngày anh đã để Lê An chờ đợi mỏi mòn. Anh nhớ về lời hứa "không quên em" đã tan biến như bọt biển trước áp lực và tham vọng nơi thành thị. Tất cả những ký ức ấy, giờ đây, không còn là những thước phim đẹp đẽ mà là những mũi kim nhọn đâm vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực.
Trần Hạo dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, tựa lưng vào thân cây sần sùi. Anh ngước nhìn lên vòm lá xào xạc, cố gắng tìm một sự bình yên trong màn đêm, nhưng vô ích. Sự trống rỗng và cảm giác mất mát dâng lên như thủy triều. Anh đã mất cô ấy, mất đi cả một phần tuổi trẻ của mình, mất đi cái khả năng tin vào một tương lai chung. Anh rút chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp ra, nhìn kim giây đang nhích từng chút một. Thời gian, thứ mà anh đã từng nghĩ là vô hạn, giờ đây lại khắc nghiệt đến vậy. Nó đã trôi đi, mang theo cả những cơ hội, những khoảnh khắc mà anh đã không nắm giữ.
Anh hít thở sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió đêm luồn qua kẽ áo. Nó không chỉ là cái lạnh của thời tiết, mà còn là cái lạnh từ bên trong, từ một trái tim đã mất đi hơi ấm. Anh hình dung Lê An đang ở đâu đó, trong vòng tay của người đàn ông khác, đang tận hưởng hạnh phúc trọn vẹn mà cô xứng đáng. Anh không trách cô. Làm sao có thể trách một người đã chờ đợi quá lâu, đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình? Anh chỉ trách chính mình, trách sự hèn nhát, sự chậm trễ, cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra giữa hai người. Cái khoảng cách đó, giờ đây, đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.
Mỗi bước chân của anh trên con đường lát đá như đang đạp lên những mảnh vỡ của kỷ niệm. Anh thấy những hình ảnh mơ hồ của Lê An hiện lên trong từng góc phố, từng ánh đèn hiu hắt. Cô bé Lê An với mái tóc dài xõa ngang vai, nụ cười hồn nhiên. Cô gái Lê An với ánh mắt chờ đợi, hy vọng. Và giờ là Lê An, người phụ nữ đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không có anh.
Trần Hạo tiếp tục bước đi, bàn chân như không còn cảm giác, chỉ theo một quán tính vô định. Anh không còn biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh phải rời xa nơi này, rời xa những gì đang bóp nghẹt trái tim anh. Thị trấn chìm vào giấc ngủ, nhưng tâm hồn anh lại thức trắng, đối mặt với những cơn sóng dữ của sự hối hận và tiếc nuối. Anh như một con thuyền lạc giữa biển đêm, không phương hướng, không bến bờ, chỉ có thể lênh đênh giữa những con sóng ký ức.
Cái cảm giác "chậm một nhịp" giờ đây không còn là một cụm từ đơn thuần, mà là một vết sẹo hằn sâu, không thể xóa nhòa, nhưng anh biết, anh phải sống với nó. Anh phải học cách sống với một cuộc đời không có Lê An. Anh sẽ mang theo vết sẹo này về thành phố, nó sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong con người anh, ảnh hưởng đến các quyết định và mối quan hệ của anh trong tương lai. Anh sẽ không bao giờ quên, nhưng anh cũng không thể quay lại. Mọi thứ đã an bài.
***
Không biết từ lúc nào, những bước chân vô định đã đưa Trần Hạo trở lại bờ sông, nơi tình yêu của anh và Lê An từng chớm nở, nơi anh đã thổ lộ muộn màng lời "Ngày đó... anh đã rất thích em" trong một khoảnh khắc định mệnh. Dòng sông vẫn chảy êm đềm, phản chiếu ánh trăng bạc vằng vặc trên mặt nước, tạo nên một dải lụa lung linh huyền ảo. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của quá khứ, của những câu chuyện tình yêu đã qua. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre ven bờ, tất cả tạo nên một khung cảnh mênh mông, thoáng đãng, nhưng cũng chất chứa một nỗi u buồn và hoài niệm sâu sắc. Mùi nước sông, mùi phù sa đặc trưng của miền quê, mùi ẩm của đất bốc lên, hòa quyện vào nhau, đánh thức những ký ức ngủ quên trong tâm trí anh.
Trần Hạo ngồi xuống bãi cát ven bờ, vốc một nắm đất cát mịn trong lòng bàn tay. Anh để từng hạt cát nhỏ chảy qua kẽ tay, rơi xuống dòng nước. Mỗi hạt cát như một mảnh ký ức, trôi đi không thể níu giữ. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, kim giây vẫn miệt mài chạy, không ngừng nghỉ. Thời gian đã trôi qua, mang theo bao nhiêu điều, bao nhiêu cơ hội. Anh đã từng có tất cả, nhưng rồi lại để tuột mất. "Anh đã từng nghĩ, chỉ cần em ở đây, mọi thứ sẽ ổn... Nhưng anh đã sai, sai từ rất lâu rồi," anh thầm nhủ, giọng nói lạc đi trong gió đêm.
Anh nhớ lại những buổi tối ngồi bên bờ sông này, cùng Lê An ngắm sao, cùng nhau mơ về một tương lai xa xăm. Những lời hứa hẹn không thành lời, những cái nắm tay vụng về, những ánh mắt ngại ngùng. Tất cả những điều đó giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ, sắc nhọn cứa vào tâm can anh. Anh đã sai, sai từ cái ngày anh chọn rời xa thị trấn, chọn sự nghiệp thay vì tình yêu. Sai từ cái ngày anh để "khoảng cách vô hình" lớn dần giữa hai người. Sai từ cái ngày anh không đủ dũng khí để nói ra lời yêu thương đúng lúc. Và giờ đây, cái giá phải trả là một cuộc đời "lỡ cả một đời".
Xa xa, dưới ánh đèn vàng vọt leo lét, một chiếc đò nhỏ lững lờ trôi qua. Đó là chiếc đò của Bác Sáu, người lái đò quen thuộc, người đã chứng kiến bao nhiêu mối tình, bao nhiêu cuộc chia ly trên dòng sông này. Làn da nhăn nheo của bác Sáu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía trước, như thể bác đã quá quen thuộc với những câu chuyện buồn vui của dòng đời. Bác Sáu khẽ gật đầu chào anh, một nụ cười hiền lành. "Sông vẫn chảy, người vẫn qua," bác nói, giọng trầm ấm, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều là quy luật tự nhiên, rằng cuộc đời vẫn tiếp diễn, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu đáp lại, lòng anh nặng trĩu. Lời nói của bác Sáu, tuy đơn giản, lại như một nhát dao nữa cứa vào vết thương lòng anh. Dòng sông chảy, cuộc đời trôi, nhưng anh thì lại mắc kẹt trong quá khứ, trong những "nếu như ngày đó" không thể thay đổi.
Xa hơn nữa, dưới bóng cây đa cổ thụ, Ông Lão Đánh Cờ vẫn ngồi bất động bên ván cờ, như một bức tượng sống. Râu tóc bạc phơ, vẻ mặt trầm tư, ông lão như đã hóa thân vào dòng chảy của thời gian, không quan tâm đến sự hiện diện của bất kỳ ai. Tiếng thở dài của ông lão thỉnh thoảng vang lên, hòa vào tiếng gió, như tiếng thở dài của chính số phận. Anh cảm thấy mình cũng giống như ông lão đó, đang mắc kẹt trong một ván cờ không có lối thoát, một ván cờ mà anh đã thua từ khi chưa kịp bắt đầu.
Trần Hạo nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phù sa và nước sông thấm đẫm vào phổi. Anh tưởng tượng đến cảnh Lê An đang ngủ say, với chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, tìm thấy sự bình yên mà anh đã không thể mang lại. Anh không còn hối hận vì những gì mình đã làm, mà hối hận vì những gì mình đã không làm. Anh đã không nói, đã không giữ, đã không chiến đấu. Và giờ đây, anh phải chấp nhận kết quả, chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng tình yêu của họ đã "chậm một nhịp", đã vĩnh viễn lỡ làng.
Anh mở mắt, nhìn dòng sông, nhìn ánh trăng bạc, nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay. Đã đến lúc phải rời đi. Đã đến lúc phải chôn vùi tất cả những kỷ niệm này lại, chôn vùi nó sâu trong trái tim, để rồi mang theo vết sẹo đó mà sống tiếp. Vết sẹo của mối tình đầu lỡ làng sẽ theo anh về thành phố, trở thành một phần không thể thiếu trong con người anh, ảnh hưởng đến các quyết định và mối quan hệ sau này. Anh biết, nó sẽ không bao giờ lành lại hoàn toàn, nhưng anh phải học cách sống chung với nó. Thị trấn chìm vào bóng đêm, như một lời ẩn dụ cho việc anh đang bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời, đầy cô đơn và những thách thức nội tâm. Anh đứng dậy, phủi nhẹ cát trên quần áo, rồi quay lưng lại với dòng sông, với thị trấn, với tất cả những gì thuộc về quá khứ. Lần này, anh sẽ không ngoảnh lại.
***
Trời vẫn còn tối mịt, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm như những viên kim cương vỡ vụn, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu. Cái lạnh giá của rạng sáng len lỏi qua từng thớ thịt, khiến Trần Hạo rùng mình. Sương đêm xuống nhẹ, bao phủ vạn vật trong một lớp áo mỏng manh, huyền ảo. Anh đến bến xe khách liên tỉnh khi những chuyến xe đêm cuối cùng chuẩn bị khởi hành, mang theo những hành khách vội vã và những câu chuyện đời riêng.
Bến xe lúc này vắng vẻ hơn thường lệ, nhưng không khí vẫn hối hả, ồn ào. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè vang vọng khắp nhà chờ, tiếng người gọi khách lanh lảnh, tiếng trò chuyện rì rầm của vài hành khách còn lại. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh mịch trong tâm hồn anh. Mùi xăng dầu nồng nặc, mùi khói xe cay xè, mùi ẩm mốc cũ kỹ của nhà chờ, xen lẫn mùi thức ăn đường phố từ những quầy hàng vỉa hè, tất cả xộc vào khứu giác anh, mang theo một cảm giác xa lạ và mệt mỏi.
Trần Hạo bước đến quầy vé, giọng nói khản đặc: "Một vé về thành phố... chuyến sớm nhất." Cô nhân viên trẻ tuổi ngước nhìn anh, đôi mắt ngái ngủ, gật đầu mà không hỏi thêm lời nào. Anh nhận tấm vé, cảm giác lạnh buốt của tờ giấy mỏng manh trong tay như một lời nhắc nhở về sự lạnh giá đang ngự trị trong lòng. Anh không giao tiếp với bất kỳ ai, chỉ giữ một khoảng cách nhất định, chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình. Sự hiện diện của anh ở đây, giữa đám đông xa lạ này, càng làm nổi bật lên nỗi cô đơn tột cùng.
Anh tìm thấy chuyến xe của mình, một chiếc xe giường nằm cũ kỹ. Anh bước lên xe, đặt chiếc hành lý nhỏ gọn vào khoang chứa đồ phía trên, rồi chọn một ghế cạnh cửa sổ, không muốn bất kỳ ai làm phiền. Cửa kính lạnh buốt dưới đầu ngón tay anh, hơi sương mờ mịt bên ngoài càng làm khung cảnh thị trấn trở nên mơ hồ, xa xăm. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang trào dâng. Nỗi đau mất mát, sự hối hận vì những gì đã không làm, và sự chấp nhận rằng Lê An đã thực sự thuộc về người khác – tất cả như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh. Anh đối mặt với sự trống rỗng, cô đơn sau khi từ bỏ hy vọng cuối cùng.
Tiếng động cơ xe nổ lớn, rung chuyển cả thân xe. Chiếc xe từ từ chuyển bánh, lăn đều trên con đường nhựa còn ướt đẫm sương đêm. Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô hồn dõi theo những hình ảnh cuối cùng của thị trấn. Những hàng cây ven đường, những mái nhà lùi dần về phía sau, rồi biến mất trong màn đêm dày đặc. Thị trấn nhỏ bé, nơi anh và Lê An đã lớn lên, nơi tình yêu của họ từng chớm nở và lụi tàn, giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ mờ dần trong gương chiếu hậu.
Anh biết, đây là một khởi đầu mới, nhưng không phải là một khởi đầu đầy hy vọng. Đây là sự khởi đầu của một hành trình mang theo vết sẹo, vết sẹo của một tình yêu đã "chậm một nhịp", của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực, và của "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Hình ảnh thị trấn chìm vào bóng đêm là ẩn dụ cho việc Trần Hạo đang bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời, đầy cô đơn và những thách thức nội tâm. Anh sẽ phải đối mặt với một tương lai mà anh đã tự mình định đoạt bằng sự chậm trễ và thiếu dũng khí.
Chiếc xe khách tăng tốc, rời xa thị trấn, mang theo một trái tim tan nát và một tâm hồn trống rỗng. Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng tìm một chút bình yên trong bóng tối. Nhưng những hình ảnh về Lê An, về đám cưới của cô, vẫn hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, ám ảnh anh không ngừng. Anh biết, vết sẹo này sẽ không bao giờ lành lại hoàn toàn, nhưng anh phải học cách sống chung với nó. Anh phải học cách sống với một cuộc đời không có Lê An. Từ giờ phút này, anh sẽ chỉ còn một mình, một mình đối mặt với những hệ lụy lâu dài của sự lựa chọn của mình. Con đường phía trước còn dài, nhưng anh không còn sợ hãi nữa. Anh đã mất đi tất cả, và giờ đây, anh không còn gì để mất.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh vẫn đều đặn nhích từng giây, từng phút, đếm ngược thời gian anh xa rời thị trấn, xa rời những mảnh ký ức đau buồn. Nó sẽ là nhân chứng cho hành trình cô đơn này, một hành trình mà Trần Hạo biết rằng, dù có đi đến đâu, vết sẹo của Lê An vẫn sẽ mãi mãi khắc sâu trong trái tim anh.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.