Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 740: Giọt Nước Mắt Vô Hình: Bữa Tiệc Của Sự Lỡ Làng
Từng bước chân Trần Hạo nặng trịch, như kéo lê một gánh nặng vô hình. Anh bước đi, rời xa nơi hạnh phúc đang ngập tràn, rời xa "bến bờ cũ" của tình yêu mà anh đã "chậm một nhịp" để nắm giữ. Khoảnh khắc Lê An trao lời thề nguyện và chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay cô sẽ trở thành một ký ức ám ảnh, một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn Trần Hạo, định hình con người anh và các quyết định trong tương lai. Sự chấp nhận đau đớn trong chương này là khởi đầu cho một hành trình dằn vặt nội tâm sâu sắc hơn của Trần Hạo, nơi anh sẽ phải đối mặt với những hệ lụy lâu dài của sự lựa chọn của mình, của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực.
***
Anh không biết mình đã đi đâu, chỉ biết rằng những con đường đất quen thuộc dẫn anh ra khỏi sảnh tiệc ồn ào, tách biệt anh khỏi những tiếng cười nói, những lời chúc tụng vang dội như tiếng sét đánh ngang tai. Bóng tối dần bao trùm, nhưng những ánh đèn rực rỡ từ ngôi nhà Lê An vẫn hắt ra, vẽ nên một vầng sáng ấm áp, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh buốt đang bao trùm lấy tâm hồn anh.
Trần Hạo dừng lại, ẩn mình sau hàng cây xoài cổ thụ rì rào bên lề đường, cách cổng nhà Lê An một quãng. Nơi này, từ bao đời nay, đã chứng kiến biết bao đám cưới, biết bao cuộc chia ly. Giờ đây, nó chứng kiến thêm một cuộc chia ly không thành tiếng, một tình yêu đã mãi mãi lỡ làng. Từ vị trí khuất lấp, anh có thể nhìn rõ khung cảnh bên trong. Cổng hoa rực rỡ kết từ đủ loại lan rừng và hồng nhung, những chiếc bàn tiệc xếp dài tăm tắp, trên mỗi bàn là những đĩa cỗ đầy ắp và những chai rượu đỏ sóng sánh. Tiếng nhạc cưới rộn ràng, những giai điệu tình ca quen thuộc, được chơi bởi một ban nhạc địa phương, hòa cùng tiếng cụng ly giòn tan, tiếng cười nói giòn giã của khách khứa. Mùi thức ăn tiệc tùng thơm lừng, mùi hoa tươi ngào ngạt quyện lẫn với mùi rượu bia nồng nàn tạo nên một bầu không khí tưng bừng, hạnh phúc mà Trần Hạo chưa từng cảm nhận được, dù anh đã từng tham dự không ít những bữa tiệc xa hoa hơn thế nhiều.
Anh thấy Lê An, cô dâu của ngày hôm nay, mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, đứng bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy. Họ đang đi chào bàn, nhận những lời chúc phúc từ hàng xóm láng giềng, từ bạn bè thân thiết. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào nụ cười rạng rỡ trên môi Lê An. Đó là một nụ cười không tì vết, không chút gượng gạo, không một ánh buồn vương vấn. Nụ cười ấy là minh chứng sống động nhất cho sự bình yên mà cô đã tìm thấy, một sự bình yên mà anh, trong suốt những năm tháng thanh xuân, đã không thể mang lại cho cô. Mỗi nụ cười ấy, mỗi cử chỉ ân cần của Hoàng Huy khi anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên eo Lê An, hay thì thầm điều gì đó vào tai cô khiến cô khẽ cười, đều như một nhát dao sắc lẻm cứa vào tim anh.
Anh thấy Bà Mai, người hàng xóm thân thiết đã chứng kiến anh và Lê An lớn lên, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Bà đang vui vẻ trò chuyện với cô dâu, ánh mắt đầy trìu mến. "Con bé An nhà mình lớn rồi, xinh đẹp quá chừng!", bà Mai nói, giọng khàn khàn nhưng chứa chan tình cảm. Lê An khẽ cúi đầu, đáp lại bằng một giọng nhẹ nhàng, ấm áp: "Dạ, con cảm ơn bà ạ. Mời bà dùng tiệc ạ." Hoàng Huy đứng bên cạnh, tự tin và hãnh diện, nắm lấy tay Lê An, và nói với bà Mai bằng giọng rành mạch, rõ ràng: "Chúng cháu sẽ sống thật hạnh phúc, bà cứ yên tâm ạ!"
Trần Hạo siết chặt nắm đấm. Những lời chúc phúc, những nụ cười, những cử chỉ yêu thương ấy, tất cả đều là những nhát búa đóng sập cánh cửa của quá khứ, của "nếu như ngày đó". Anh đưa tay chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay mình. Chiếc đồng hồ này, biểu tượng của sự thành công mà anh đã theo đuổi miệt mài nơi thành thị, giờ đây trở nên vô nghĩa. Nó nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã bỏ lỡ, về cái giá của sự e dè và những lời nói không thành.
Anh tự hỏi, liệu có ai nhận ra sự hiện diện của anh không? Một bóng ma của quá khứ, một kẻ lạc lõng đang đứng nhìn từ xa, lặng lẽ chứng kiến đoạn kết của một câu chuyện mà anh từng là một phần. Hay anh chỉ là một cơn gió thoảng qua, một hồi ức mờ nhạt không đáng để ai bận tâm? Ánh đèn vàng ấm áp từ tiệc cưới hắt lên khuôn mặt anh, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo, trống rỗng trong tâm hồn. Gió đêm bắt đầu se lạnh, thổi xào xạc qua hàng cây, mang theo mùi hoa đêm thoang thoảng, quyện lẫn với mùi khói bếp từ những ngôi nhà gần đó. Mùi hương quen thuộc của thị trấn, của những đêm hè tuổi thơ, giờ đây chỉ khiến nỗi cô đơn trong anh thêm phần da diết. Anh đứng đó, một mình giữa dòng chảy của thời gian và ký ức, như một hòn đá lạnh lẽo bị bỏ quên giữa một dòng sông đang cuộn chảy. Mỗi tiếng cụng ly, mỗi tiếng cười nói đều như những mũi kim châm vào trái tim anh, khiến nó rỉ máu trong câm lặng. Anh cố gắng giữ lại những giọt nước mắt chực trào, nuốt ngược những tiếng nấc nghẹn vào trong, bởi anh biết, ở đây, trong khoảnh khắc này, anh không có quyền được yếu đuối.
***
Không thể chịu đựng thêm nữa, Trần Hạo quay lưng lại với ánh sáng và tiếng ồn. Anh bước đi, rời khỏi đám cưới, rời khỏi những thứ khiến trái tim anh tan nát. Anh đi bộ dọc theo con đường quen thuộc, những con đường đã khắc sâu vào ký ức của anh và Lê An. Mỗi bước chân anh đều hướng về một nơi duy nhất: bờ sông. Nơi đó, từng là chứng nhân cho tình yêu đầu của họ, nơi mà "những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông" đã dệt nên mối tình thanh mai trúc mã. Anh cần tìm về nơi đó, để tìm lại một chút bình yên, hoặc ít nhất là một nơi để nỗi đau được phép bộc lộ.
Khi anh đến nơi, ánh hoàng hôn đang đổ dài trên mặt sông, nhuộm đỏ một góc trời. Màu đỏ cam rực rỡ của buổi chiều tà phản chiếu xuống mặt nước, tạo nên một bức tranh huyền ảo, đẹp đến nao lòng nhưng cũng buồn đến thắt ruột. Tiếng nước sông chảy rì rào, đều đặn, như một bản nhạc không lời của thời gian, của những điều đã qua và không bao giờ trở lại. Gió thổi xào xạc qua hàng cây dương liễu rủ bóng, tạo nên những âm thanh vi vút, thê lương, như tiếng thở dài của tạo hóa. Mùi đất ẩm đặc trưng của bờ sông, mùi nước sông quen thuộc, tất cả đều ùa về, gợi lên vô vàn ký ức.
Trần Hạo ngồi thụp xuống bờ cỏ, nơi mà ngày xưa anh và Lê An vẫn thường ngồi cạnh nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Anh vốc một nắm đất ẩm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và vô thường của nó. Những hạt đất nhỏ li ti tuột qua kẽ tay anh, giống như thời gian, như những cơ hội đã vụt mất. Anh nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn từ tiệc cưới Lê An vẫn còn lấp lánh, như những đốm lửa ma trơi, một lời nhắc nhở phũ phàng về sự thật không thể chối cãi.
"Nơi này... vẫn như xưa. Chỉ có chúng ta là đã đổi thay...", anh thì thầm, giọng khàn đặc, như muốn hòa vào tiếng gió. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, khi anh và Lê An cùng đạp xe trên con đường đất ven sông, những lời hẹn ước thầm kín, những ánh mắt trao nhau không cần lời nói. Anh nhớ về cái ngày anh đã không dám bày tỏ, cái ngày anh đã để Lê An chờ đợi mỏi mòn. Anh nhớ về lời hứa "không quên em" đã tan biến như bọt biển trước áp lực và tham vọng nơi thành thị.
Hoàng hôn dần tắt, để lại một khoảng không gian chìm trong ánh sáng lờ mờ, buồn bã. Trần Hạo ngồi đó, bất động, như một pho tượng. Trái tim anh đau nhói, nhưng không còn nước mắt để rơi. Nước mắt đã cạn khô từ khoảnh khắc Lê An nói "Em đồng ý", từ giây phút chiếc nhẫn bạc lấp lánh trên ngón tay cô. Anh tự hỏi, Lê An có bao giờ nhớ về nơi này không? Có bao giờ nhớ về anh, giữa hạnh phúc hiện tại của cô không? Hay tất cả đã chìm vào quên lãng, như những chiếc lá khô trôi theo dòng nước?
Anh biết, câu trả lời không còn quan trọng nữa. Quan trọng là Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của mình. Cô đã tìm thấy người đàn ông có thể mang lại cho cô sự quan tâm, sự chắc chắn mà anh đã không thể. Bờ sông vẫn chảy, vẫn rì rào kể những câu chuyện cũ, nhưng những câu chuyện của anh và Lê An đã khép lại, không còn là những dòng chảy song song nữa, mà đã rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi nước sông thấm đẫm vào phổi. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự chấp nhận lạ lùng len lỏi vào tâm hồn mình. Không phải là sự bình yên, mà là một sự cam chịu, một sự buông bỏ đau đớn. Cái cảm giác "chậm một nhịp" giờ đây đã trở thành một vết sẹo hằn sâu, không thể xóa nhòa, nhưng anh biết, anh phải sống với nó. Anh phải học cách sống với một cuộc đời không có Lê An.
***
Bóng đêm đã buông xuống hoàn toàn khi Trần Hạo đứng dậy. Chân anh tê dại, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự trống rỗng bao la trong lòng. Anh bước đi nặng nhọc, rời khỏi bờ sông, nơi những ký ức ngọt ngào và đau đớn đan xen. Anh đi qua những con phố nhỏ của thị trấn, nơi từng in dấu chân anh và Lê An. Đèn đường vàng vọt hắt xuống con đường vắng, tạo nên những vệt sáng lờ mờ. Tiếng nhạc cưới từ xa đã nhỏ dần, chỉ còn là một âm thanh mơ hồ, yếu ớt, như một lời thì thầm của quá khứ. Tiếng còi xe máy thỉnh thoảng vang lên từ xa, cùng với tiếng chó sủa lác đác, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya.
Mỗi góc đường, mỗi mái nhà đều gợi lên một kỷ niệm. Con hẻm nhỏ dẫn đến quán kem bà Năm, nơi họ từng trốn học để ăn kem dừa. Cây bàng già trước sân trường, nơi họ thường ngồi đọc sách cùng nhau. Căn nhà cũ kỹ của Lê An, giờ đây rực sáng ánh đèn, vẫn còn tiếng nói cười vọng ra, dù đã thưa thớt hơn. Anh không còn cảm thấy tức giận hay hy vọng hão huyền nào nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng và một sự chấp nhận nghiệt ngã, một sự thật đã định đoạt mà anh không thể nào thay đổi.
Anh biết, đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy Lê An trong vai trò đó, lần cuối cùng anh ôm ấp ảo ảnh về một "chúng ta". Cô đã chọn con đường của mình, và anh cũng phải chọn con đường của anh. Con đường của anh, từ giờ phút này, sẽ không còn hình bóng cô. "Em hạnh phúc... là đủ rồi," anh thì thầm, giọng lạc đi trong gió đêm. "Mãi mãi lỡ làng..." Câu nói ấy như một lời sám hối, một lời từ biệt cuối cùng gửi đến một tình yêu mà anh đã không thể giữ lại.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn nỗi đau vào trong lồng ngực. Hơi gió se lạnh luồn qua kẽ áo, khiến anh rùng mình. Nhưng cái lạnh từ bên ngoài không thể sánh bằng cái lạnh giá đang đóng băng trái tim anh. Anh quay lưng lại với thị trấn, với những con đường quen thuộc, với tất cả những gì thuộc về quá khứ. Anh bước đi vào bóng đêm, bóng dáng anh nhỏ dần và biến mất, như một vết mực nhòe trên bức tranh đã cũ. Anh không biết mình sẽ đi đâu, hay làm gì tiếp theo. Chỉ biết rằng, từ giờ phút này, Trần Hạo sẽ phải đối mặt với một cuộc đời mới, một cuộc đời không có Lê An, mang theo mãi mãi vết sẹo của một tình yêu đã "chậm một nhịp", của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực, và của "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.