Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 739: Khoảnh Khắc Vĩnh Viễn: Lời Thề Nguyện
"Đẹp đẽ đến xé lòng... Em thật sự hạnh phúc, An à. Và anh... anh không có quyền gì để phá vỡ nó." Trần Hạo thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy, gần như là một tiếng nức nở không thành lời. Anh cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, một cảm giác mất mát không thể tả xiết, nhưng kỳ lạ thay, nó lại đi kèm với một sự bình yên đến nao lòng. Bình yên vì anh đã nhìn thấy cô hạnh phúc. Bình yên vì anh biết cô đã tìm được nơi thuộc về mình. Nhưng cũng xé lòng vì nơi đó, không có anh.
Cảnh tượng hạnh phúc của Lê An và Nguyễn Hoàng Huy sẽ trở thành một ám ảnh không thể xóa nhòa trong tâm trí Trần Hạo, một vết sẹo hằn sâu không bao giờ lành lặn. Nó sẽ là kim chỉ nam cho hành trình dằn vặt nội tâm của anh trong tương lai, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về cái giá của sự chần chừ và những "nếu như ngày đó". Sự bình yên và mãn nguyện của Lê An cho thấy cô đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, hoàn toàn vững vàng với lựa chọn của mình. Cô đã bước sang một trang mới, một trang mà anh không còn là một phần trong đó. Không có bất kỳ tác động nào từ anh, dù là lời nói hay hành động, có thể thay đổi được thực tế nghiệt ngã này. Anh biết, đây là dấu chấm hết. Dấu chấm hết cho một mối tình thanh mai trúc mã, dấu chấm hết cho những hy vọng mong manh cuối cùng. Và anh, phải học cách chấp nhận.
***
Trần Hạo vẫn đứng đó, nép mình trong bóng râm mát lạnh của một gốc cây cổ thụ sù sì, thân cây to lớn che khuất gần như toàn bộ hình dáng anh khỏi tầm mắt những người ra vào Văn phòng UBND thị trấn. Không khí buổi trưa tháng năm vốn đã trong lành, nay lại được điểm thêm chút hương hoa ngào ngạt từ những lẵng hoa tươi trang trí dọc lối đi vào sảnh tiệc, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những ngày vui. Mùi phấn son nhẹ nhàng vương vấn trong làn gió thoảng, hòa cùng mùi ẩm của đất sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một thứ hỗn hợp vừa quen thuộc vừa xa lạ, gợi nhớ về những buổi tiệc tùng, sum vầy mà anh đã từng tham dự, nhưng giờ đây, tất cả đều nhuốm màu u hoài.
Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào khe cửa hé mở của sảnh tiệc chính, nơi mà chỉ vài phút trước, anh đã chứng kiến Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, sánh bước bên Nguyễn Hoàng Huy. Anh không thể bước vào, như một kẻ không mời mà đến, một bóng ma của quá khứ không thuộc về hiện tại. Nhưng cũng không thể rời đi, đôi chân anh như bị đóng đinh xuống nền đất, trái tim anh bị níu giữ bởi một thứ lực vô hình, đau đớn nhưng không thể cưỡng lại. Mỗi âm thanh vọng ra từ bên trong, dù chỉ là tiếng nhạc nền du dương, tiếng cười nói xì xào của khách mời, đều như một nhát dao vô hình cứa vào trái tim anh, khiến lồng ngực anh quặn thắt. Anh hít một hơi thật sâu, cảm giác như không khí đặc quánh lại, khó khăn len lỏi vào phổi. Mùi hương của hoa tươi, đáng lẽ phải là biểu tượng của niềm vui, giờ đây lại trở thành một thứ hương liệu nồng nàn, ngột ngạt, ép chặt lấy lồng ngực anh.
Tiếng nhạc nền bỗng chuyển điệu, từ những giai điệu vui tươi, rộn ràng, nó chậm rãi, trang trọng hơn, như một khúc dạo đầu cho một nghi thức thiêng liêng. Rồi, qua khe cửa, anh nghe rõ tiếng micro khẽ xột xoẹt, sau đó là giọng nói trầm ấm, rõ ràng của Ông Trưởng Ban Tổ Chức Đám Cưới, vang vọng khắp sảnh tiệc. Giọng nói ấy như một hồi chuông báo hiệu, kéo Trần Hạo ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, đưa anh trở về với thực tại nghiệt ngã.
"Kính thưa quý vị quan khách, kính thưa hai họ cùng toàn thể bạn bè thân hữu..." Giọng ông Trưởng Ban Tổ Chức ngân nga, đầy trang trọng. "Giờ phút thiêng liêng nhất của buổi lễ thành hôn giữa chú rể Nguyễn Hoàng Huy và cô dâu Lê An đã đến. Xin mời toàn thể quý vị cùng hướng lên sân khấu, nơi tình yêu của đôi trẻ sẽ được kết nối bằng những lời thề nguyện vĩnh cửu."
Trần Hạo siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến mức đau buốt. Anh cảm thấy như có một tảng băng lớn đang đè nặng lên ngực, không khí xung quanh dường như bị hút cạn, khiến anh khó thở. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình không sụp đổ, không để những cảm xúc đang gào thét bên trong đánh gục anh. Anh tự nhắc nhở bản thân, đây là khoảnh khắc anh phải đối diện, khoảnh khắc mà anh đã tự hứa sẽ không trốn tránh. Nhưng cái giá của sự đối diện này, anh nào có ngờ, lại đau đớn đến tột cùng. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập đều như một lời trách móc, một lời nhắc nhở về những "nếu như ngày đó", về những "lời nói không thành" đã tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An.
Một tiếng vỗ tay rào rào vang lên từ bên trong, cùng với tiếng reo hò chúc mừng. Trần Hạo không cần nhìn cũng biết, đó là khoảnh khắc cô dâu chú rể bước lên sân khấu chính, đứng đối diện nhau, chuẩn bị cho lời thề nguyện. Anh cảm thấy một sự ghen tị cháy bỏng, một nỗi đau xé lòng khi tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Lê An của anh, cô gái mà anh đã yêu thầm từ thuở ấu thơ, giờ đây đang đứng đó, rạng rỡ và hạnh phúc, thuộc về một người đàn ông khác. Nụ cười bình yên mà anh đã thấy trên môi cô, ánh mắt kiên định mà anh đã cảm nhận, giờ đây sẽ dành trọn cho người đàn ông đang đứng đối diện cô, không phải là anh.
Anh tựa người vào thân cây, cảm nhận sự thô ráp của lớp vỏ cây sần sùi qua lớp áo sơ mi. Cái cảm giác vật lý này giúp anh neo giữ mình với thực tại, ngăn không cho tâm trí anh trôi dạt vào dòng xoáy của tiếc nuối và hối hận. Những hình ảnh về Lê An thuở nhỏ, những buổi tan trường chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh, tất cả bỗng chốc ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Nhưng tất cả đều đã là quá khứ. Một quá khứ đẹp đẽ nhưng đầy rẫy những khoảng trống, những điều anh đã không dám nói, không dám làm. Và giờ đây, những khoảng trống ấy đang được lấp đầy bởi một người khác, bằng những lời thề nguyện mà anh đã từng ao ước được nói ra. Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má hốc hác, mang theo vị mặn chát của biển cả tiếc nuối.
***
Qua khe cửa hẹp, Trần Hạo có thể nhìn thấy lờ mờ khung cảnh bên trong. Ông Trưởng Ban Tổ Chức Đám Cưới đứng trang nghiêm ở giữa, micro trong tay. Phía đối diện ông là Nguyễn Hoàng Huy và Lê An. Huy đứng thẳng, ánh mắt anh ta tràn đầy sự chân thành và tình yêu khi nhìn Lê An. Lê An thì hơi cúi đầu, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng anh cảm nhận được một nét bình yên, một sự mãn nguyện sâu sắc toát ra từ cô. Bầu không khí trong sảnh tiệc bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, chỉ còn tiếng nhạc nền du dương như một lời ru êm ái, vỗ về những trái tim đang thổn thức. Mùi hương hoa tươi giờ đây dường như đậm đặc hơn, hòa quyện với chút hương trầm thoang thoảng từ những nụ trầm được đốt ở góc phòng, tạo nên một không gian linh thiêng, huyền ảo.
Ông Trưởng Ban Tổ Chức bắt đầu nghi thức chính. Giọng ông vang vọng, từng lời từng chữ đều rõ ràng, trầm ấm, như được nhấn nhá để đi sâu vào lòng người.
"Kính thưa quý vị, tình yêu là một món quà vô giá mà tạo hóa đã ban tặng. Và hôm nay, chúng ta cùng chứng kiến tình yêu ấy thăng hoa trong một mái ấm hạnh phúc. Chú rể Nguyễn Hoàng Huy, con là một chàng trai ưu tú, đã tìm thấy một nửa của đời mình. Giờ đây, con có điều gì muốn nói với cô dâu Lê An của chúng ta?"
Nguyễn Hoàng Huy nắm lấy tay Lê An, bàn tay anh ta siết nhẹ, một cử chỉ ân cần mà Trần Hạo đã từng ao ước được thực hiện. Lê An khẽ ngước nhìn Huy, ánh mắt cô lấp lánh như có ngàn vì sao. Trần Hạo nín thở, anh có thể cảm nhận được từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
"An à," Nguyễn Hoàng Huy bắt đầu, giọng anh ta không hề run rẩy, mà dứt khoát, chân thành, "anh biết anh không phải là người đến sớm nhất trong cuộc đời em, nhưng anh hứa sẽ là người ở lại cuối cùng. Anh hứa sẽ yêu thương, chăm sóc em mỗi ngày, sẽ là bờ vai vững chắc để em tựa vào, là người cùng em đi qua mọi giông bão của cuộc đời. Anh hứa sẽ luôn lắng nghe em, tôn trọng em, và cùng em xây dựng một gia đình hạnh phúc, một bến đỗ an yên mà em hằng mong ước."
Mỗi lời Huy nói ra, như một mũi dao sắc nhọn cứa vào trái tim Trần Hạo. Đó là những lời mà anh đã không dám nói, những lời mà anh đã để "lời nói không thành" chôn vùi trong sâu thẳm tâm hồn. Đó là những lời hứa hẹn về một "bến đỗ an yên" mà Lê An đã từng chờ đợi từ anh, nhưng anh đã không thể mang lại. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến tột cùng, như thể linh hồn anh vừa bị rút cạn. Giọt nước mắt nóng hổi lúc nãy đã khô trên má, để lại một vệt mặn chát, giờ đây, một giọt khác lại lăn dài, thấm đẫm vị đắng ngắt của tiếc nuối.
Ông Trưởng Ban Tổ Chức tiếp tục, giọng ông trang trọng hơn bao giờ hết, như đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa.
"Nguyễn Hoàng Huy, con có đồng ý lấy Lê An làm vợ, dù cho giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay bệnh tật, con có nguyện yêu thương, trân trọng và bảo vệ cô ấy suốt cuộc đời không?"
Cả sảnh tiệc nín lặng. Trần Hạo cũng nín thở. Anh không muốn nghe, không muốn thấy, nhưng anh không thể ngừng. Anh muốn có một chút do dự, một chút ngập ngừng, một chút gì đó để hy vọng, dù chỉ là mong manh. Nhưng không.
"Con đồng ý!"
Giọng Nguyễn Hoàng Huy vang vọng, dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. Tiếng vỗ tay bùng nổ, xen lẫn những lời chúc mừng. Trần Hạo nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi tay đang nắm chặt kia, xua đi âm thanh của lời thề nguyện vừa rồi. Nhưng tất cả đều đã khắc sâu vào tâm trí anh, trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa. Anh cảm thấy như mình đang chết đi từng chút một, chết trong nỗi đau, chết trong sự hối hận. Những "nếu như ngày đó" lại hiện về, dày vò anh không ngừng. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như ngày đó anh không "chậm một nhịp", thì có lẽ, người đứng đó, thề nguyện đó, sẽ là anh. Nhưng giờ đây, đó chỉ còn là những ảo ảnh, những điều không thể nào xảy ra được nữa.
***
Mặc dù đã nhắm mắt, Trần Hạo vẫn cảm nhận được không khí trong sảnh tiệc bỗng trở nên căng thẳng hơn, một sự mong chờ dâng trào. Anh biết, khoảnh khắc quyết định nhất đã đến. Khoảnh khắc mà anh vừa sợ hãi vừa khao khát được chứng kiến, như một kẻ tự hành hạ bản thân. Anh mở mắt ra, buộc mình phải nhìn, phải đối mặt với sự thật.
Ông Trưởng Ban Tổ Chức quay sang Lê An, giọng ông vẫn trầm ấm nhưng có thêm một chút dịu dàng, như đang nói chuyện với một người con gái ông yêu quý. "Lê An, con có đồng ý lấy Nguyễn Hoàng Huy làm chồng, dù cho giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay bệnh tật, con có nguyện yêu thương, trân trọng và bảo vệ anh ấy suốt cuộc đời không?"
Trần Hạo nín thở. Anh hy vọng một điều gì đó... một chút do dự, một ánh mắt thoáng buồn hướng về phía cửa, một khoảnh khắc ngập ngừng dù chỉ là trong tích tắc. Anh bám víu vào một tia hy vọng mỏng manh, một ảo ảnh của quá khứ, rằng Lê An vẫn còn chút gì đó vương vấn. Nhưng không.
Lê An ngước nhìn Nguyễn Hoàng Huy. Nụ cười bình yên vẫn nở trên môi cô, không một chút gượng gạo, không một chút tiếc nuối. Ánh mắt cô kiên định, tràn đầy tin tưởng và mãn nguyện, như thể cô đã tìm thấy tất cả những gì mình tìm kiếm trong cuộc đời này. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như một lời khẳng định không thể lay chuyển.
"Em đồng ý."
Giọng Lê An nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của sảnh tiệc, xuyên thẳng vào tâm can Trần Hạo. Đó không phải là một tiếng nói yếu ớt, mà là một lời tuyên bố đầy tự tin, một sự chấp nhận trọn vẹn. Tiếng vỗ tay vang dội, như sấm rền, lấn át mọi âm thanh khác, kể cả tiếng nấc nghẹn bị kìm nén của Trần Hạo. Anh cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ xung quanh mình, những mảnh vỡ của hy vọng và ước mơ bay tán loạn trong không khí, rồi tan biến vào hư vô.
Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Lê An, đôi tay đan vào nhau. Rồi anh ta từ từ, trân trọng, đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn bạc lấp lánh dưới ánh đèn rực rỡ của hội trường, một vòng tròn hoàn hảo không tì vết, tỏa sáng như một tia sáng chói mắt. Đối với Trần Hạo, chiếc nhẫn ấy không chỉ là biểu tượng của tình yêu và hôn nhân, mà còn là lưỡi dao sắc bén, cắt đứt mọi sợi dây liên kết vô hình cuối cùng giữa anh và Lê An. Nó là minh chứng không thể chối cãi cho sự thật phũ phàng: Lê An đã thuộc về một người đàn ông khác, đã tìm thấy "bến đỗ an yên" của riêng mình.
Tiếp theo là nụ hôn. Một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng đối với Trần Hạo, đó là nụ hôn tiễn biệt. Nguyễn Hoàng Huy cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Lê An, sau đó là một nụ hôn ấm áp lên môi cô. Khoảnh khắc ấy, Trần Hạo cảm thấy một cơn đau buốt xé nát lồng ngực anh, như có hàng ngàn mảnh kính vỡ đang cào xé trái tim anh. Không khí xung quanh anh dường như bị đông cứng lại, mọi âm thanh trở nên méo mó, xa xăm. Anh hít thở khó khăn, lồng ngực anh như bị nén chặt, đau đớn tột cùng.
Anh không thể nhìn thêm một giây phút nào nữa. Những hình ảnh hạnh phúc ấy, những lời thề nguyện ấy, những cử chỉ ân cần ấy, tất cả đều trở thành gông cùm trói buộc tâm hồn anh vào nỗi đau không lối thoát. Anh quay lưng đi, bóng anh đổ dài trên nền đất ẩm ướt, như một cái bóng của quá khứ, một linh hồn lạc lõng không còn nơi thuộc về. Từng bước chân anh nặng trịch, như kéo lê một gánh nặng vô hình. Anh bước đi, rời xa nơi hạnh phúc đang ngập tràn, rời xa "bến bờ cũ" của tình yêu mà anh đã "chậm một nhịp" để nắm giữ. Khoảnh khắc Lê An trao lời thề nguyện và chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay cô sẽ trở thành một ký ức ám ảnh, một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn Trần Hạo, định hình con người anh và các quyết định trong tương lai. Sự chấp nhận đau đớn trong chương này là khởi đầu cho một hành trình dằn vặt nội tâm sâu sắc hơn của Trần Hạo, nơi anh sẽ phải đối mặt với những hệ lụy lâu dài của sự lựa chọn của mình, của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.