Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 738: Nụ Cười Bình Yên: Vết Cắt Vào Tâm Can

Lê An và Nguyễn Hoàng Huy chầm chậm bước đi trên thảm đỏ, tiến vào sâu bên trong hội trường, hướng về phía lễ đài trang trọng. Trần Hạo vẫn đứng đó, như một bức tượng giữa dòng người hân hoan. Anh không còn cảm nhận được cái lạnh của buổi sáng sớm trên làn da, không còn nghe rõ tiếng nhạc rộn ràng hay tiếng cười nói xôn xao. Mọi thứ xung quanh anh như bị bóp méo, mờ ảo, chỉ còn lại một khoảng không vô định trong tâm trí anh, nơi nỗi đau và sự hối hận đang hoành hành.

Anh nghe văng vẳng trong đầu câu nói của Lê An, câu nói mà cô đã từng mỉm cười bình thản thốt ra bên bờ sông cũ, cái ngày anh tìm lại cô sau bao năm xa cách, cái ngày anh cuối cùng cũng dũng cảm nói ra "Ngày đó… anh đã rất thích em": *“Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”* Lời nói đó, giờ đây, không còn là một nỗi day dứt mơ hồ, mà là một nhát dao chí mạng, khẳng định sự thật tàn khốc nhất. Nó đâm thẳng vào tim anh, xoáy sâu vào vết thương lòng đã âm ỉ bấy lâu. Anh đã có cơ hội, anh đã có tình yêu, một mối tình thanh mai trúc mã được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Nhưng anh đã đánh mất tất cả bởi sự hèn nhát, sự e dè không dám bày tỏ, và sự chậm trễ của chính mình.

*Thích thì không đủ... Đúng vậy, An. Anh đã không đủ.* Trần Hạo tự nhủ, giọng nói nội tâm khản đặc, như thể anh đang thì thầm với chính mình trong một căn phòng trống rỗng. *Không đủ dũng cảm để giữ em lại. Không đủ kịp thời để nói ra điều cần nói. Không đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách vô hình mà chính anh đã tạo ra. Anh đã để em chờ đợi mỏi mòn, đến khi em mệt mỏi và chấp nhận một bến đỗ an yên khác.* Hình ảnh Lê An rạng rỡ bên Huy, nụ cười bình yên trên môi cô dâu áo trắng, là bằng chứng hùng hồn nhất cho sự thất bại của anh, cho những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.

MC trên lễ đài, với giọng nói trang trọng, đầy cảm xúc, tiếp tục dẫn chương trình. "Và bây giờ, xin mời cô dâu chú rể tiến vào lễ đài!" Tiếng vỗ tay lại vang lên, kéo Trần Hạo về thực tại. Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát, lăn dài trên gò má hốc hác của anh. Đó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận, của sự trừng phạt mà anh tự nguyện gánh chịu. Nó như một lời từ biệt cuối cùng, một sự buông bỏ đầy đau đớn cho tất cả những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm.

Khi anh mở mắt ra, Lê An và Huy đã khuất sau hàng ghế của khách mời, chỉ còn lại tiếng nhạc và tiếng nói chuyện xôn xao vọng lại, xa xăm như từ một thế giới khác. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, như thể một phần linh hồn mình đã bị xé toạc và bay theo bóng hình cô dâu áo trắng kia. Nỗi đau ấy không phải là một cơn đau xé lòng dữ dội, mà là một sự tê dại, một cảm giác mất mát vĩnh viễn, khắc sâu vào tận xương tủy. Anh biết, khoảnh khắc này sẽ là một vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm trí anh, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về sai lầm của mình, về cái giá phải trả cho sự chậm trễ. Hành trình dằn vặt nội tâm của anh, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

***

Trần Hạo không biết mình đã đứng như thế bao lâu, chỉ biết khi những âm thanh xung quanh dần trở nên rõ nét hơn, anh mới nhận ra mình vẫn đang ẩn mình trong bóng tối lờ mờ của một gốc đa cổ thụ lớn. Tán lá rậm rạp của nó che khuất anh khỏi tầm mắt của những người khách đang đổ về hội trường tổ chức đám cưới, nhưng không thể che khuất trái tim đang thắt lại trong lồng ngực anh. Nắng sớm đã lên cao, xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên nền đất, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm tâm hồn anh. Tiếng nhạc cưới vẫn du dương, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, tiếng chúc tụng từ các vị khách mời. Mùi hương hoa ly, hoa hồng trang trí cho buổi tiệc hòa quyện với mùi nước hoa thoang thoảng từ những người qua lại, tất cả tạo nên một không khí hân hoan, đối lập hoàn toàn với sự cô độc của anh.

Anh chậm rãi di chuyển, tìm một vị trí kín đáo hơn, nơi anh có thể quan sát mà không bị ai chú ý. Đó là một góc khuất sau hàng rào cây cảnh được cắt tỉa công phu, cách sảnh chính không xa. Từ đây, anh thấy rõ Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang đứng ở khu vực đón khách. Cô dâu của anh, à không, cô dâu của Nguyễn Hoàng Huy, đang mặc một chiếc váy cưới trắng tinh, chất liệu satin lụa mềm mại rủ xuống, ôm lấy vóc dáng mảnh mai của cô. Chiếc váy không quá cầu kỳ nhưng toát lên vẻ thanh thoát, sang trọng, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng vốn có của Lê An. Tóc cô được búi cao gọn gàng, vài sợi tóc mai lơi thả tự nhiên, làm nổi bật khuôn mặt thanh tú. Lớp trang điểm nhẹ nhàng, tôn lên đôi mắt trong veo và đôi môi hồng chúm chím.

Lê An đang tươi cười đón tiếp những vị khách đầu tiên, tay cô dịu dàng đặt trong tay Nguyễn Hoàng Huy. Nụ cười của Lê An không chỉ đẹp, mà còn toát lên một sự bình yên, mãn nguyện lạ lùng. Đó là nụ cười mà Trần Hạo chưa từng thấy trọn vẹn ở cô trước đây, một nụ cười không vương vấn chút buồn bã nào, không có sự cam chịu nào, chỉ thuần túy là hạnh phúc. Nguyễn Hoàng Huy đứng cạnh cô, vóc người cao lớn, mặc bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt anh ta tràn đầy sự tự hào và một sự che chở rõ ràng dành cho Lê An. Anh ta gật đầu chào hỏi khách, đôi khi cúi xuống thì thầm điều gì đó vào tai Lê An, khiến cô khẽ bật cười duyên dáng. Mỗi cử chỉ của họ đều toát lên vẻ ăn ý, gắn bó, như thể họ đã thuộc về nhau từ rất lâu rồi.

Trần Hạo siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến nhức nhối. Anh nín thở, cố gắng hít thật sâu để kìm nén cảm xúc đang trào dâng, cố ngăn không cho bất kỳ âm thanh nào thoát ra khỏi lồng ngực mình. *Nụ cười đó... là thứ anh đã bỏ lỡ.* Anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nghẹn lại. *Bình yên đó... là thứ anh không thể cho em.* Anh nhớ lại những buổi chiều tan học, khi anh lén nhìn Lê An cười với bạn bè, nụ cười hồn nhiên nhưng vẫn còn chút e dè. Anh nhớ những lần cô buồn, anh chỉ biết đứng từ xa quan sát, không dám lại gần sẻ chia, không dám ôm cô vào lòng. Giờ đây, nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai, không một chút gợn mây. Và người mang lại nụ cười ấy, người đang nắm chặt bàn tay ấy, không phải là anh.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, một món đồ vốn là biểu tượng cho sự thành công của anh ở thành phố, giờ đây dường như chỉ là một vật vô tri, nặng nề trên cổ tay. Thời gian cứ trôi đi, từng giây, từng phút, như đang chế giễu sự chậm trễ của anh. Anh nhìn Lê An, nhìn cái cách cô nghiêng đầu lắng nghe một bà cô hàng xóm đang chúc tụng, nhìn cái cách cô mỉm cười cảm ơn một người bạn cũ. Mỗi khoảnh khắc đó, dù nhỏ nhặt đến đâu, cũng là một nhát dao cứa vào trái tim anh. Anh đã từng mơ về một ngày như thế này, một ngày anh sẽ đứng cạnh Lê An, nắm tay cô, đón nhận những lời chúc phúc. Nhưng "nếu như ngày đó" anh đủ dũng cảm, đủ quyết đoán, thì có lẽ giờ đây, anh đã không phải đứng đây, nép mình trong bóng tối, như một kẻ xa lạ. Cảm giác lạnh lẽo của sự cô đơn bao trùm lấy anh, dù xung quanh là hàng trăm người đang hân hoan. Anh là một người quan sát đau khổ, một linh hồn lạc lõng giữa biển người hạnh phúc.

***

Khoảng vài phút sau, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy bắt đầu di chuyển vào sâu hơn trong sảnh tiệc, đến một khu vực đã được sắp xếp riêng để họ có thể thoải mái chào hỏi thêm những vị khách quan trọng hoặc chuẩn bị cho nghi thức chính. Trần Hạo vẫn theo dõi từng cử chỉ của họ, ánh mắt anh dường như đã bị đóng băng trên bóng hình cô dâu chú rể. Nắng vẫn dịu, gió vẫn nhẹ, nhưng trong lòng anh, một cơn bão tố đang gầm thét, xé toạc từng mảnh ký ức.

Anh thấy Nguyễn Hoàng Huy cúi xuống, rất tự nhiên, đưa tay nhẹ nhàng chỉnh lại một lọn tóc mai đang bay lòa xòa trước trán Lê An. Cử chỉ ấy không hề gượng gạo, mà vô cùng ân cần, tự nhiên như hơi thở. Lê An ngước nhìn anh ta, đôi mắt cô lấp lánh sự tin tưởng và mãn nguyện. Rồi Huy thì thầm điều gì đó vào tai cô, một lời nói chỉ đủ cho hai người họ nghe. Và Lê An, cô gái dịu dàng của anh ngày nào, đã bật cười khúc khích, một nụ cười hồn nhiên, hạnh phúc đến lạ. Tiếng cười trong trẻo ấy, dù bị tiếng nhạc và tiếng người át đi phần nào, vẫn vang vọng rõ mồn một trong tâm trí Trần Hạo, như một âm thanh xé toạc màn đêm.

Hình ảnh đó, như một thước phim quay chậm, xuyên thẳng vào tim Trần Hạo. Anh nhớ về những lần anh và Lê An từng đứng bên nhau, những buổi chiều trên con đường làng ngập nắng, những đêm ngồi bên bờ sông cũ trăng thanh. Anh nhớ những lần anh muốn chạm vào cô, muốn khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô, muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy, muốn thì thầm những lời yêu thương. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở ý nghĩ, ở sự e dè, ở "lời nói không thành". Giờ đây, một người đàn ông khác đang làm điều đó, đang chạm vào cô một cách tự nhiên, không chút ngần ngại, và cô ấy đón nhận nó bằng cả niềm hạnh phúc trọn vẹn. Đó không chỉ là cử chỉ của tình yêu, mà còn là sự thấu hiểu, sự quan tâm mà anh đã không thể, hoặc không dám, trao cho cô.

Trần Hạo nhắm nghiền mắt lại trong chốc lát, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má hốc hác của anh. Vị mặn chát của nước mắt hòa cùng vị đắng ngắt trong cổ họng. Anh cố gắng mở mắt ra, buộc mình phải nhìn, phải chấp nhận. Anh đã tự hứa với lòng mình sẽ không trốn tránh, sẽ đối mặt với sự thật phũ phàng này. Và sự thật ấy, đang lấp lánh ngay trước mắt anh. Chiếc nhẫn cưới, một vòng tròn bạc lấp lánh, giờ đây đã yên vị trên ngón áp út của Lê An. Dưới ánh đèn rực rỡ của hội trường, nó tỏa sáng như một minh chứng không thể chối cãi cho mối quan hệ mới, cho lời thề nguyện mới, cho một cuộc sống mới của cô. Nó là một dấu hiệu của sự ràng buộc vĩnh viễn, của một bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy, mà anh đã không thể mang lại.

*Đẹp đẽ đến xé lòng... Em thật sự hạnh phúc, An à. Và anh... anh không có quyền gì để phá vỡ nó.* Trần Hạo thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy, gần như là một tiếng nức nở không thành lời. Anh cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, một cảm giác mất mát không thể tả xiết, nhưng kỳ lạ thay, nó lại đi kèm với một sự bình yên đến nao lòng. Bình yên vì anh đã nhìn thấy cô hạnh phúc. Bình yên vì anh biết cô đã tìm được nơi thuộc về mình. Nhưng cũng xé lòng vì nơi đó, không có anh.

Cảnh tượng hạnh phúc của Lê An và Nguyễn Hoàng Huy sẽ trở thành một ám ảnh không thể xóa nhòa trong tâm trí Trần Hạo, một vết sẹo hằn sâu không bao giờ lành lặn. Nó sẽ là kim chỉ nam cho h��nh trình dằn vặt nội tâm của anh trong tương lai, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về cái giá của sự chần chừ và những "nếu như ngày đó". Sự bình yên và mãn nguyện của Lê An cho thấy cô đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, hoàn toàn vững vàng với lựa chọn của mình. Cô đã bước sang một trang mới, một trang mà anh không còn là một phần trong đó. Không có bất kỳ tác động nào từ anh, dù là lời nói hay hành động, có thể thay đổi được thực tế nghiệt ngã này. Anh biết, đây là dấu chấm hết. Dấu chấm hết cho một mối tình thanh mai trúc mã, dấu chấm hết cho những hy vọng mong manh cuối cùng. Và anh, phải học cách chấp nhận.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free