Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 752: Dòng Chảy Ký Ức Trên Chuyến Xe Đêm

Tiếng động cơ gầm rú lần cuối rồi chuyển sang một âm thanh đều đều, như nhịp thở nặng nhọc của một con quái vật sắt thép đang thức giấc. Chiếc xe khách cũ kỹ bắt đầu lăn bánh, chầm chậm tách mình khỏi sự huyên náo của bến xe liên tỉnh trong màn sương sớm còn vương vấn. Trần Hạo vẫn ngồi tựa đầu vào tấm kính cửa sổ lạnh toát, điện thoại di động vẫn nằm chặt trong tay, ấm nóng. Anh không quay đầu lại, không nhìn về phía thành phố rực rỡ ánh đèn mà anh đã rời bỏ. Chỉ có hình ảnh mờ ảo của những con phố còn chìm trong giấc ngủ, những ngọn đèn đường vàng vọt cố gắng soi rọi màn sương, dần dần lùi về phía sau, nhỏ dần, rồi khuất hẳn. Anh không còn thuộc về nơi đó lúc này. Trái tim anh, tâm trí anh, đã hướng về một nơi xa xăm hơn, một nơi mà ký ức và thực tại đang chuẩn bị giao thoa trong một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

Tiếng còi xe vang lên một tiếng dài, như lời chào tạm biệt với những gì đã qua, và cũng là lời báo hiệu cho một hành trình đơn độc, đầy dằn vặt. Chiếc xe rẽ vào con đường lớn, lao đi nhanh hơn, nuốt chửng những khoảng không gian mịt mờ trong sương sớm. Bên trong xe, ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn trần hắt xuống, tạo nên một không gian riêng biệt, tách rời khỏi thế giới bên ngoài. Mùi ghế nỉ cũ, mùi điều hòa phả ra hơi lạnh, thoảng đâu đó mùi dầu máy đặc trưng của những chuyến xe đường dài, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí có chút ngột ngạt nhưng cũng đầy quen thuộc.

Hành khách trên xe còn khá thưa thớt, đa phần đều đang lim dim ngủ, gật gù theo nhịp lắc lư của xe. Tiếng động cơ đều đều, tiếng lốp xe ma sát với mặt đường tạo thành một bản giao hưởng buồn tẻ, ru lòng người vào những suy nghĩ miên man. Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, để cho những cảm xúc hỗn độn lắng xuống. Nhưng càng cố gắng kìm nén, những mảnh ký ức về Lê An càng trở nên sống động, dồn dập ùa về, như một thước phim cũ kỹ được tua lại trong tâm trí anh. Đó là những thước phim đầy màu sắc của tuổi thơ, ngọt ngào và trong trẻo, nhưng giờ đây lại như những vết cứa sâu vào lòng, bởi anh biết, tất cả những điều đó giờ đã là quá khứ không thể nào chạm tới.

Anh nhớ về những buổi tan học năm nào, Lê An bé nhỏ, mái tóc bím hai bên, thường đứng chờ anh dưới gốc phượng già cổng trường. Nụ cười của cô khi nhìn thấy anh, rạng rỡ như nắng ban mai, ánh lên vẻ hồn nhiên, không chút toan tính. "Hạo ơi, hôm nay mình về chung nhé!" Giọng cô trong veo, như tiếng chuông gió. Anh khi đó chỉ khẽ gật đầu, trái tim bé bỏng đập loạn nhịp. Anh luôn đi cách cô một bước chân, đủ gần để cảm nhận hơi ấm từ cô, đủ xa để che giấu sự e dè, ngại ngùng của một cậu bé mới lớn. Con đường đất nhỏ dẫn về nhà, in dấu chân hai đứa trẻ, đôi khi chen lẫn tiếng cười đùa, đôi khi lại là những khoảng lặng bình yên đến lạ. Anh vẫn nhớ như in cái cách cô đưa tay vén nhẹ lọn tóc mai bay trước gió, hay cái cách cô cúi xuống nhặt một bông hoa dại ven đường, nâng niu như một báu vật. Nụ cười đó, ánh mắt đó, bao lâu rồi anh chưa được thấy lại một cách trọn vẹn?

Trần Hạo mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình minh đã dần hé rạng nơi chân trời, xua đi màn đêm u tối. Những dải lụa hồng cam bắt đầu vắt ngang bầu trời, nhuộm hồng những đám mây trắng. Khung cảnh bên ngoài vẫn còn mờ ảo trong sương sớm, những hàng cây, cánh đồng lướt qua nhanh chóng. Nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh Lê An vẫn hiện lên rõ nét, không một chút phai mờ. Anh nhớ đến những lần anh cố ý đi chậm lại, để cô phải quay đầu nhìn anh, nụ cười nhẹ nhõm khi thấy anh vẫn đi sau mình. Anh nhớ cái cảm giác khi anh chỉ cần vắng mặt một buổi, cô đã lo lắng hỏi thăm, ánh mắt trong veo đầy quan tâm. Đó không phải là tình yêu bốc đồng của tuổi mới lớn, mà là một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn cả những lời thề non hẹn biển. Một sợi dây mà chính anh đã vô tình nới lỏng, rồi để nó đứt đoạn.

Nỗi dằn vặt cuộn lên trong lòng Trần Hạo, một cảm giác quặn thắt đến khó thở. Anh lại nhắm mắt, cố gắng thoát khỏi những hình ảnh hiện tại, để quay về một ký ức khác, một ký ức mà anh đã cố chôn vùi thật sâu. Đó là một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ bên bờ sông cũ. Gió từ sông thổi lên man mát, mang theo mùi nước, mùi bùn và cỏ cây đặc trưng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre xanh rì, cùng tiếng côn trùng kêu ri ri tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, an lành. Anh và Lê An ngồi cạnh nhau trên bãi cỏ ven sông, đôi chân trần của cô thỉnh thoảng nghịch nước, những ngón chân trắng nõn khuấy động dòng chảy hiền hòa.

Lê An khi đó đã là một thiếu nữ. Mái tóc dài thả xõa theo gió, ánh mắt mơ màng nhìn về phía xa xăm, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, vẽ nên những vệt màu đỏ rực trên nền trời. Cô quay sang anh, đôi mắt long lanh đầy hy vọng. "Hạo này, sau này mình có một ngôi nhà nhỏ cạnh sông nhé?" Giọng cô thì thầm, như một lời nguyện ước. "Anh sẽ thiết kế, em sẽ trồng hoa. Mình sẽ có một khu vườn thật đẹp, trồng thật nhiều hoa hồng và hoa nhài. Mỗi buổi chiều, mình sẽ ra đây ngắm hoàng hôn như thế này."

Trần Hạo khi đó, trái tim anh đã loạn nhịp vì câu nói ấy, vì ánh mắt mong đợi ấy. Anh nhìn cô, nhìn bờ sông cũ thân thuộc, nhìn những vệt nắng cuối ngày đang dần tắt. Anh biết, anh muốn điều đó hơn bất cứ điều gì. Anh muốn xây cho cô một ngôi nhà, muốn cùng cô trồng hoa, muốn mỗi buổi chiều đều được ngắm hoàng hôn bên cô. Anh đã hứa với em trong lòng, lời hứa ấy khắc sâu vào tâm khảm anh. Nhưng rồi, những lời nói muốn thốt ra lại nghẹn lại nơi cổ họng. Sự e dè, cái tôi non nớt của tuổi trẻ, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai xa xôi, đã khiến anh chỉ có thể khẽ gật đầu, một cái gật đầu vô hồn, không đủ sức để truyền tải hết những cảm xúc đang bùng cháy trong lòng anh.

Anh nhớ rõ ánh mắt Lê An thoáng chút hụt hẫng khi anh chỉ gật đầu. Nụ cười trên môi cô nhạt đi một chút, dù cô vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. "Ừm... vậy thì tốt quá." Cô đã nói vậy, rồi lại quay đi, ánh mắt lại hướng về phía dòng sông. Anh biết, cô đã chờ đợi một điều gì đó hơn, một lời khẳng định, một lời hứa chắc chắn hơn từ anh. Nhưng anh đã im lặng. Chính sự im lặng ấy, sự chần chừ ấy, sự thiếu dũng khí ấy, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, bắt đầu len lỏi vào giữa hai người, dù khi đó họ vẫn ngồi sát cạnh nhau, vai kề vai. Anh đã siết chặt tay, đau đớn nhận ra sự rụt rè của mình, sự rụt rè đã trở thành nguyên nhân cho tất cả những tiếc nuối sau này.

Tiếng động cơ xe vẫn đều đều, kéo Trần Hạo trở lại hiện thực. Chiếc xe giờ đây đã đi qua những thành phố nhỏ, những thị trấn ven đường, nơi những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi ẩn hiện sau những hàng cây xanh mướt. Một bài hát trữ tình buồn bã vang lên từ chiếc radio nhỏ trên xe, giai điệu da diết, như chạm vào tận cùng nỗi đau trong lòng anh. Anh nhận ra mình đã chìm đắm quá lâu trong quá khứ, trong những mảnh ký ức ngọt ngào nhưng giờ đây lại trở thành những vết cứa sâu vào tâm hồn. Anh với tay lấy ly cà phê nguội ngắt trên giá, nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như chính vị của nỗi hối hận đang gặm nhấm anh.

Thành phố đã lùi xa, và cùng với nó là những tham vọng, những áp lực công việc mà anh đã từng vùi mình vào để trốn tránh. Anh nhớ lại những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn cụt ngủn khi anh mải mê với sự nghiệp ở thành phố lớn. Anh đã để khoảng cách vô hình ấy lớn dần, đã để thời gian bào mòn tình cảm của cô, đã để sự nghiệp cuốn anh đi, bỏ quên người con gái chờ đợi. Anh đã tự cho mình cái quyền được ưu tiên sự nghiệp, được bận rộn, được phép ít quan tâm hơn, vì anh nghĩ cô sẽ luôn ở đó, luôn chờ đợi anh. Anh đã sai lầm một cách ngây thơ, một cách đau đớn.

Là do mình. Tất cả là do mình... Giá như ngày đó, mình đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra hết lòng mình. Giá như ngày đó, anh đã không để lời nói không thành, giá như anh đã không chậm một nhịp. Giá như anh đã hiểu, tình yêu không phải là một điều hiển nhiên, một điều sẽ mãi mãi tồn tại dù anh có bỏ bê. Anh đã từng nghĩ, sự thành công sẽ mang lại cho anh tất cả, nhưng giờ đây, giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng và hối hận đến tột cùng. Anh biết, tất cả những gì anh đang đối mặt, tất cả những nỗi đau này, là hậu quả của chính sự chần chừ, e ngại của mình, của cái giá phải trả cho sự chậm trễ trong việc bày tỏ tình cảm.

Trần Hạo đưa tay che mặt, những ngón tay thon dài run rẩy. Một giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát, lăn dài trên gò má anh, thấm vào kẽ tay. Giọt nước mắt của một người đàn ông thành đạt, nhưng lại bất lực trước chính quá khứ của mình, trước một tình yêu đã lỡ làng. Chiếc điện thoại di động trong tay anh, vẫn là kiểu dáng sang trọng, nhưng giờ đây nó dường như nặng trĩu những tin tức không mong muốn, những tin tức đã buộc anh phải thực hiện hành trình này. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng loáng dưới ánh đèn mờ, kim giây vẫn đều đặn trôi, như nhắc nhở anh về thời gian không ngừng trôi đi, về những cơ hội đã mất, và về một định mệnh không thể tránh khỏi đang chờ đợi anh ở phía trước.

Buổi sáng đã lên rõ rệt bên ngoài cửa sổ. Sương đêm đã tan, nhường chỗ cho ánh nắng vàng nhạt bắt đầu rải đều trên những cánh đồng, những con đường. Chiếc xe khách vẫn miệt mài lao đi, mang theo Trần Hạo vượt qua những dặm đường dài, càng lúc càng tiến gần hơn về phía thị trấn cũ, nơi có bờ sông cũ, và nơi có Lê An – người con gái mà anh đã yêu nhưng lại đánh mất vì sự chậm trễ của chính mình. Anh bỏ tay ra khỏi mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định. Anh không biết mình sẽ làm gì khi đến nơi, nhưng anh biết, đây là hành trình anh phải đi, để đối mặt với cái giá của sự sai lầm. Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, tiến vào vùng đất quen thuộc, nơi những ký ức ngọt ngào và nỗi đau hiện tại đang chờ đợi anh.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free