Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 753: Hơi Thở Đám Cưới Giữa Bình Minh

Bình minh đã lên rõ rệt bên ngoài cửa sổ. Sương đêm đã tan, nhường chỗ cho ánh nắng vàng nhạt bắt đầu rải đều trên những cánh đồng, những con đường. Chiếc xe khách vẫn miệt mài lao đi, mang theo Trần Hạo vượt qua những dặm đường dài, càng lúc càng tiến gần hơn về phía thị trấn cũ, nơi có bờ sông cũ, và nơi có Lê An – người con gái mà anh đã yêu nhưng lại đánh mất vì sự chậm trễ của chính mình. Anh bỏ tay ra khỏi mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định. Anh không biết mình sẽ làm gì khi đến nơi, nhưng anh biết, đây là hành trình anh phải đi, để đối mặt với cái giá của sự sai lầm. Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, tiến vào vùng đất quen thuộc, nơi những ký ức ngọt ngào và nỗi đau hiện tại đang chờ đợi anh.

Tiếng động cơ bỗng giảm dần, rồi dừng hẳn với một tiếng phanh khẽ rít. Cả khoang xe ồn ào hơn một chút, những hành khách lơ mơ tỉnh giấc, uể oải vươn vai. Trần Hạo, với vẻ mặt mệt mỏi và đôi mắt thâm quầng, từ từ mở mắt, ánh nhìn đầu tiên chạm vào khung cửa sổ. Ánh nắng ban mai vẫn còn yếu ớt, nhuộm một màu cam nhạt lên những mái ngói cũ kỹ và những hàng cây xanh rì nằm dọc theo con đường. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của sương sớm, lẫn với mùi xăng dầu nồng nặc và mùi ẩm mốc đặc trưng của bến xe. Không khí quê nhà ùa vào lồng ngực anh, mang theo cả sự quen thuộc của mùi đất, mùi sông thoang thoảng trong gió, và một nỗi xa lạ khó tả đang xiết chặt trái tim anh. Anh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng là cả một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào, dữ dội hơn bất kỳ cơn bão nào anh từng đối mặt trên thương trường.

Tiếng loa thông báo rè rè vang lên, lẫn với tiếng xe khách hú còi inh ỏi từ phía bãi đỗ, tiếng người gọi khách í ới, và tiếng trò chuyện ồn ào của những hành khách vội vã. Bến xe liên tỉnh, nơi bao lần anh tiễn Lê An lên thành phố học hay cô tiễn anh đi, giờ đây lại đón anh về trong một hoàn cảnh trớ trêu đến thế. Khu vực chờ rộng lớn, với những quầy vé xếp liền kề và các bãi đỗ xe lớn đang tấp nập xe cộ, bỗng trở nên thật xa lạ, dù từng ngóc ngách nơi đây đã khắc sâu vào ký ức anh. Trần Hạo chậm rãi đứng dậy, cảm nhận rõ sự nặng nề của cơ thể sau một đêm thức trắng, chất chứa hàng ngàn suy nghĩ và dằn vặt. Anh bước xuống xe, chân chạm đất, một cảm giác chới với xen lẫn bàng hoàng. Anh kéo chiếc vali, tiếng bánh xe lạch cạch trên nền bê tông lạnh lẽo, hòa vào bản giao hưởng hỗn loạn của buổi sớm. Anh đứng lặng một lát, đôi mắt vô hồn lướt qua khung cảnh xung quanh. Những người bán hàng rong đã bắt đầu bày biện sạp hàng, mùi phở, mùi xôi, mùi cà phê sữa đá quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của miền quê. Anh nhận ra, thị trấn vẫn vậy, vẫn chân chất, ồn ào, hối hả, nhưng anh đã khác, và Lê An cũng đã khác.

Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lại ánh lên dưới tia nắng yếu ớt, như một vết sẹo nhắc nhở về những gì anh đã đánh đổi. Thành công, danh vọng, tiền bạc – tất cả những thứ anh đã miệt mài theo đuổi, giờ đây lại hiện hữu như một sự trơ tráo, một bằng chứng cho sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Anh đã từng nghĩ, những thứ đó sẽ bù đắp cho anh mọi thứ, sẽ lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Nhưng giờ đây, anh đứng đây, giữa bến xe ồn ào này, với tất cả những gì mình có, nhưng lại cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Một câu hỏi như tiếng sét đánh ngang tai: “Cuối cùng cũng về đến nơi… nhưng để làm gì?” Anh tự nhủ, giọng khàn đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Là để đối mặt với sự thật? Hay là để tự hành hạ mình thêm một lần nữa? Cảm giác bị loại trừ đã bắt đầu len lỏi, khi anh nhìn những nụ cười vội vã của những người thân đón nhau, những cái ôm siết chặt, và chợt nhận ra, không ai đợi anh ở đây, không ai biết anh về. Mối quan hệ của anh và Lê An, những tưởng là thanh mai trúc mã, giờ đây như một giấc mơ xa xăm, một lời nói không thành, một khoảng cách vô hình đã không thể nào xóa nhòa.

Trần Hạo không muốn đi taxi. Anh muốn đi bộ, muốn cảm nhận từng hơi thở của thị trấn, muốn kéo dài thêm một chút thời gian trước khi đối mặt với sự thật nghiệt ngã. Anh kéo vali, rảo bước ra khỏi bến xe, chọn con đường đất quen thuộc dẫn vào trung tâm thị trấn. Sương đã tan dần, nhường chỗ cho nắng vàng bắt đầu rải đều trên những mái nhà, những tán cây. Không khí se lạnh ban mai vẫn còn vương vấn, nhưng đã dịu đi nhiều. Mỗi bước chân trên con đường đất quen thuộc đều gợi lại một mảnh ký ức. Anh nhớ những buổi sáng anh và Lê An đạp xe đến trường, tiếng cười giòn tan của cô hòa vào tiếng chim hót líu lo, tiếng lốp xe lăn đều trên sỏi đá. Anh nhớ những lần anh cố tình đi chậm lại, để cô có thể đuổi kịp, để anh có thể ngắm nhìn bóng lưng cô, mái tóc đen dài bay trong gió. Tất cả những hình ảnh đó, giờ đây, như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết, nhưng lại xa vời vợi, như thể thuộc về một kiếp nào đó không phải của anh.

Anh bắt đầu nhận ra những dấu hiệu. Không phải là những dấu hiệu của một thị trấn bình yên như anh vẫn nhớ. Dọc theo con đường, những dải lụa đỏ tươi được treo vội vàng trên cành cây, rủ xuống mềm mại trong gió. Những chùm bóng bay đủ màu sắc, phần lớn là màu hồng và trắng, đang lơ lửng trên không trung, lung lay theo từng cơn gió nhẹ. Ở đầu ngõ, những tấm phông bạt lớn đang được dựng lên một cách vội vã, vài người đàn ông đang loay hoay căng dây, tiếng búa gõ lốc cốc vang vọng. Dù chưa thể nhìn rõ nội dung trên phông bạt, nhưng Trần Hạo đã có thể mường tượng ra. Đó là không khí của một đám cưới. Một đám cưới rộn ràng, sắp sửa diễn ra.

Những hình ảnh đó như những nhát dao cứa vào lòng anh, sắc lạnh và tàn nhẫn. Anh đã biết, đã nghe tin, đã chuẩn bị tinh thần cho điều này. Nhưng khi đối diện với thực tế, khi những dấu hiệu ấy hiển hiện rõ ràng trước mắt, trái tim anh vẫn không tránh khỏi một cú sốc đau đớn. Mỗi dải lụa đỏ, mỗi chùm bóng bay, mỗi tấm phông bạt như một lời khẳng định đanh thép, rằng Lê An sắp kết hôn. Rằng cô sắp thuộc về một người đàn ông khác. Rằng cái tương lai mà anh đã từng vẽ ra, giờ đây đã tan vỡ không còn mảnh vết. Anh siết chặt tay vào quai vali, những đốt ngón tay trắng bệch. Một cảm giác nóng rát dâng lên trong cổ họng, nhưng anh cố gắng nuốt xuống, kìm nén mọi cảm xúc đang bùng nổ. “Đúng là… đám cưới thật rồi,” anh tự nhủ, giọng nói đau đớn, gần như thầm thì. Anh không còn tự lừa dối mình được nữa.

Mùi hoa dại ven đường, mùi cỏ non sau sương đêm, mùi đất ẩm bốc lên thoang thoảng. Tất cả những mùi hương quen thuộc ấy, từng gợi cho anh cảm giác bình yên, giờ đây lại mang một nỗi buồn dai dẳng, một sự tiếc nuối khôn nguôi. Anh nhìn thấy một vài người dân đi chợ sớm, họ trao đổi những nụ cười, những lời chào hỏi thân mật. Anh cảm thấy mình như một kẻ đứng ngoài lề, một bóng ma của quá khứ, đang chứng kiến một sự kiện trọng đại mà anh không thuộc về. Cái cảm giác bị loại trừ ấy cứ lớn dần, gặm nhấm từng chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong anh. Giá như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút. Giá như ngày đó, lời nói không thành của anh đã được cất lên. Giá như anh đã không chậm một nhịp. Hàng ngàn câu “giá như” lại hiện về, như những bóng ma ám ảnh, cứa vào lòng anh, khiến mỗi bước chân của anh trở nên nặng trĩu. Anh ngước nhìn bầu trời, mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh nắng ban mai đã trở nên rạng rỡ hơn, nhưng không thể xua tan đi bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn anh.

Để tránh bị nhận ra, Trần Hạo quyết định không đi thẳng vào trung tâm thị trấn mà rẽ vào con đường vòng qua khu chợ dân sinh. Anh đeo chiếc khẩu trang y tế đã chuẩn bị sẵn, cúi đầu thấp, cố gắng hòa mình vào dòng người tấp nập. Nơi đây, không khí chuẩn bị cho đám cưới lại càng rõ ràng và ồn ào hơn bao giờ hết. Khu chợ dân sinh buổi sáng sớm náo nhiệt lạ thường. Các sạp hàng chen chúc nhau, mái che tạm bợ được dựng lên sơ sài, lối đi hẹp chỉ đủ cho hai người tránh nhau. Tiếng rao hàng lanh lảnh của các bà, các chị, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt băm chặt lốc cốc, tiếng trò chuyện râm ran, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống thường nhật. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh, mùi đất ẩm, mùi rau củ, thậm chí cả mùi khói bếp từ những hàng ăn sáng bốc lên, tất cả những hương vị quen thuộc ấy xộc thẳng vào khứu giác anh, mang theo cả ký ức và nỗi đau.

Trần Hạo đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua những gương mặt quen thuộc nhưng anh cố gắng không nhìn thẳng. Anh nghe loáng thoáng những lời bàn tán về tiệc tùng, về cỗ bàn, về “cô An” sắp về nhà chồng. “Đám cưới con An nhà mình sáng mai mới làm, mà tối nay đã rộn ràng lắm rồi!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, pha lẫn chút phấn khích và tự hào. Trần Hạo giật mình, nhận ra đó là Bà Mai, hàng xóm sát vách nhà Lê An, đang lựa mớ rau muống tươi non. Bà Mai vẫn vậy, tóc bạc phơ, miệng nói liếng thoắng, nhưng ánh mắt bà rạng rỡ hơn thường lệ. Trần Hạo vội vàng cúi đầu thấp hơn, quay lưng lại, giả vờ xem một sạp trái cây gần đó.

“Nghe nói chú rể là cán bộ, giàu có lắm!” Một người phụ nữ khác, hàng xóm tò mò mà Trần Hạo nhớ mang máng tên là cô Sáu, tiếp lời, giọng đầy ngưỡng mộ. “Đúng rồi đó cô Sáu! Nghe đâu xe rước dâu toàn xe sang thôi. Con bé An nhà mình có phúc thật, số sướng!” Bà Mai đáp lại, rồi lại xuýt xoa thêm vài câu về sự môn đăng hộ đối, về tương lai xán lạn của Lê An. Mỗi lời nói vô tư của họ, những lời chúc phúc đơn thuần cho một cô gái sắp về nhà chồng, lại như một nhát cứa sắc bén vào trái tim Trần Hạo. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng, một bóng ma của quá khứ, đứng giữa niềm vui của người khác, trong một tương lai mà anh hoàn toàn không có mặt. Cảm giác bị loại trừ không thể rõ ràng hơn.

Trần Hạo siết chặt quai vali đến mức khớp tay trắng bệch. Hơi thở anh trở nên dồn dập, lồng ngực đau nhói như có ngàn mũi kim châm. Anh muốn bịt tai lại, muốn chạy thật nhanh khỏi nơi này, khỏi những âm thanh và hình ảnh đang hành hạ anh. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống đất. Anh đứng đó, lắng nghe từng lời nói, từng tiếng cười, từng lời chúc phúc, và cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết cái khoảng cách vô hình đã chia cắt anh và Lê An. Nó không chỉ là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách của thời gian, của những cơ hội đã mất, của một định mệnh đã được an bài. Anh đã từng nghĩ, sự thành đạt sẽ mang lại cho anh tất cả, nhưng giờ đây, giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy mình bất hạnh hơn bất kỳ ai. Tiền bạc, danh vọng, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh không thể nắm giữ được người con gái mình yêu.

Những lời bàn tán của người dân về đám cưới càng củng cố một sự thật nghiệt ngã: anh không thể làm gì để thay đổi được nữa. Mọi thứ đã quá muộn. Đám cưới đã sắp diễn ra. Lê An đã thuộc về một người đàn ông khác. Trần Hạo cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng dâng lên, không chỉ là mệt mỏi về thể chất sau chuyến xe đêm dài, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần. Anh dằn vặt giữa mong muốn đối mặt với Lê An, muốn nhìn thấy cô một lần cuối trước khi cô hoàn toàn thuộc về người khác, và chấp nhận thực tế nghiệt ngã này. Nhưng liệu anh có đủ dũng khí? Hay anh sẽ lại chọn sự im lặng, sự chần chừ, như cái cách anh đã từng đánh mất cô?

Anh vội vã bước qua chợ, cố gắng không để ai nhận ra. Bước chân anh nặng trĩu, cố gắng tìm một con hẻm vắng, nơi anh có thể ẩn mình, nơi anh có thể hít thở và đối mặt với chính mình, với nỗi đau đang xé nát tâm can. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Một đêm định mệnh, nơi anh sẽ phải đưa ra quyết định cuối cùng, liệu có nên gõ cửa nhà Lê An, hay để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối bên bờ sông cũ. Anh sẽ tìm cách đến gần nhà Lê An trong đêm nay, chỉ để có thể nhìn thấy cô lần cuối trước khi cô thuộc về người khác. Sự tương phản giữa sự thành đạt của Trần Hạo và nỗi bất hạnh trong tình yêu của anh, giờ đây, càng được đào sâu hơn bao giờ hết, như một minh chứng nghiệt ngã cho cái giá của sự chậm trễ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free