Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 754: Thiệp Mời Đau Thương
Trần Hạo bước ra từ con hẻm nhỏ, bóng anh đổ dài trên mặt đất. Cái nóng oi ả của buổi trưa miền nhiệt đới vẫn còn vương vấn, luẩn quẩn trong từng ngóc ngách của Khu Chợ Dân Sinh, dù ánh nắng đã bắt đầu dịu đi đôi chút. Anh sụp vành mũ lưỡi trai thấp hơn, cố gắng che đi gương mặt đã in hằn sự mệt mỏi và nỗi đau đang giằng xé. Dù đã cố gắng ẩn mình, nhưng anh vẫn cảm thấy như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, như thể nỗi đau của anh có thể tỏa ra, nhuộm đen cả không khí vui tươi xung quanh.
Mỗi bước chân của Trần Hạo đều chậm rãi, nặng nề, như thể đôi chân anh không còn thuộc về mình, mà bị một lực vô hình nào đó níu giữ, kéo lê qua từng ngóc ngách quen thuộc. Những sạp hàng vẫn chen chúc nhau, những mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ đã bạc màu theo năm tháng vẫn giăng mắc ngang dọc, tạo nên một mê cung của âm thanh và hương vị. Tiếng rao hàng lanh lảnh của các bà, các chị, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt băm chặt lốc cốc trên thớt gỗ cũ kỹ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống thường nhật, nhưng trong tai Trần Hạo, nó chỉ là một mớ tạp âm hỗn độn, chói tai.
Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn từ những nồi phở, bún riêu đang bốc khói nghi ngút, mùi cá tanh từ sạp cá tươi, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi rau củ tươi non, thậm chí cả mùi khói bếp từ những hàng ăn sáng còn sót lại – tất cả những hương vị quen thuộc ấy xộc thẳng vào khứu giác anh, mang theo cả ký ức và nỗi đau. Anh cố gắng hít thở thật sâu, nhưng lồng ngực lại càng thêm quặn thắt.
Mọi ngóc ngách của chợ hôm nay đều rộn ràng hơn ngày thường. Không khí chuẩn bị đám cưới không chỉ lan tỏa qua những lời bàn tán, mà còn hiển hiện rõ rệt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Trần Hạo lướt qua một gánh hàng hoa tươi rực rỡ, những bó hoa cúc vàng, hoa hồng đỏ thắm, lay ơn trắng muốt được xếp gọn gàng, chờ đợi được chuyển đến những nơi trang trí tiệc cưới. Anh nhìn thấy những chiếc bánh phu thê được gói ghém cẩn thận trong lớp lá chuối xanh non, xếp chồng lên nhau thành từng tháp nhỏ, thơm lừng mùi nếp và đậu xanh. Những hình ảnh ấy, đáng lẽ phải mang lại sự ấm áp, hạnh phúc, giờ đây lại như những mũi kim châm thẳng vào trái tim anh, nhắc nhở anh về một tương lai mà anh không thể có.
“Đám cưới nhà An to thật đấy!” Một giọng phụ nữ lanh lảnh lọt vào tai Trần Hạo, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh liếc nhìn qua khóe mắt, thấy hai người phụ nữ trung niên đang đứng lựa mớ rau cải. “Cũng phải thôi bà ạ, con bé An nó ngoan ngoãn hiền lành, lại khéo léo đảm đang. Có được tấm chồng như chú Huy thì còn gì bằng!” Người kia tiếp lời, giọng đầy ngưỡng mộ và có phần xuýt xoa. “Chú rể đẹp trai, lại là cán bộ có chức có quyền ở trên tỉnh, nghe nói nhà cửa xe cộ đầy đủ. Đúng là ‘chuột sa chĩnh gạo’!” Cả hai người phụ nữ cùng phá lên cười, một tiếng cười hồn nhiên, vô tư lự, nhưng lại ghim chặt vào tâm can Trần Hạo.
Anh siết chặt quai vali đến mức khớp tay trắng bệch. Anh cố gắng điều hòa hơi thở, giữ cho bước chân mình đều đặn, không để lộ bất kỳ sự bất thường nào. Mỗi lời nói vô tư của họ, những lời chúc phúc đơn thuần cho một cô gái sắp về nhà chồng, lại như một nhát cứa sắc bén vào trái tim Trần Hạo. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng, một bóng ma của quá khứ, đứng giữa niềm vui của người khác, trong một tương lai mà anh hoàn toàn không có mặt. Cảm giác bị loại trừ không thể rõ ràng hơn. Nó không chỉ là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách của thời gian, của những cơ hội đã mất, của một định mệnh đã được an bài.
Trần Hạo đã từng nghĩ, sự thành đạt sẽ mang lại cho anh tất cả, nhưng giờ đây, giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy mình bất hạnh hơn bất kỳ ai. Tiền bạc, danh vọng, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh không thể nắm giữ được người con gái mình yêu. Những lời bàn tán của người dân về đám cưới càng củng cố một sự thật nghiệt ngã: anh không thể làm gì để thay đổi được nữa. Mọi thứ đã quá muộn. Đám cưới đã sắp diễn ra. Lê An đã thuộc về một người đàn ông khác.
Anh tiếp tục di chuyển, đôi mắt lướt nhanh qua các gian hàng, ánh mắt đầy ám ảnh, cố gắng không để ai nhận ra mình, đồng thời thu thập thông tin qua những gì anh nghe và thấy. Anh thấy một chiếc xe tải nhỏ đang chở những thùng bia, nước ngọt lớn, chắc chắn là để phục vụ cho tiệc cưới. Một tốp thanh niên đang hì hụi dựng rạp cưới ở cuối đường, tiếng búa gõ lách cách, tiếng cười nói rộn ràng. Tất cả đều là những tín hiệu không thể chối cãi: ngày mai, Lê An sẽ là cô dâu của một người khác.
Trần Hạo cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng dâng lên, không chỉ là mệt mỏi về thể chất sau chuyến xe đêm dài, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần. Anh dằn vặt giữa mong muốn đối mặt với Lê An, muốn nhìn thấy cô một lần cuối trước khi cô hoàn toàn thuộc về người khác, và chấp nhận thực tế nghiệt ngã này. Nhưng liệu anh có đủ dũng khí? Hay anh sẽ lại chọn sự im lặng, sự chần chừ, như cái cách anh đã từng đánh mất cô? Anh cần một bằng chứng cụ thể hơn, một điều gì đó để khắc sâu sự thật vào tâm trí anh, để anh hoàn toàn chấp nhận. Anh cần thoát khỏi cái chợ ồn ào này, tìm một nơi yên tĩnh hơn để suy nghĩ, để đối mặt với chính mình, với nỗi đau đang xé nát tâm can. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Một đêm định mệnh, nơi anh sẽ phải đưa ra quyết định cuối cùng, liệu có nên gõ cửa nhà Lê An, hay để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối bên bờ sông cũ.
***
Rời khỏi khu chợ náo nhiệt, Trần Hạo rẽ vào một con đường làng quen thuộc, nơi những hàng cây bàng cổ thụ đã chứng kiến bao nhiêu mùa thay lá, bao nhiêu cuộc đời đổi thay. Ánh nắng đầu giờ chiều đã dịu đi nhiều, không còn gay gắt như buổi trưa, chỉ còn lại những vệt vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên con đường đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất khô, mùi rơm rạ từ những cánh đồng xa xa, và thoang thoảng mùi hoa dại mọc ven đường. Không khí ở đây yên bình, tĩnh lặng hơn hẳn so với sự ồn ào của chợ búa, nhưng lại mang một nét hoài niệm sâu sắc, khiến trái tim Trần Hạo càng thêm nặng trĩu.
Anh đi dọc theo con đường, cố gắng giữ một khoảng cách an toàn, không quá gần nhà Lê An, nhưng cũng không quá xa để có thể quan sát. Anh nấp mình sau một gốc cây bàng cổ thụ, thân cây to lớn, sần sùi, mang đầy dấu vết của thời gian, trở thành một bức bình phong hoàn hảo. Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy lờ mờ khung cảnh phía trước nhà Lê An. Vài người họ hàng đang qua lại, tay xách nách mang những thùng hàng, những gói quà cưới nhỏ, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui. Tiếng nói cười, tiếng gọi nhau rộn ràng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đường làng, như những mũi tên xuyên thẳng vào lồng ngực Trần Hạo.
Anh nhìn thấy một người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là một người hàng xóm thân thiết hoặc một người họ hàng xa, đang đi vội vã. Bà đội chiếc nón lá đã ngả màu, tay ôm một chồng thiệp mời màu đỏ thắm, bước chân thoăn thoắt. Chắc hẳn bà đang trên đường đi phát thiệp cho những vị khách chưa kịp nhận, hoặc có thể là chuyển những tấm thiệp còn sót lại về nhà. Bất chợt, khi rẽ qua một khúc cua nhỏ, bà vấp phải một hòn đá ven đường. Một tiếng "á" khe khẽ bật ra, và rồi, cả chồng thiệp mời trên tay bà rơi lả tả xuống mặt đất, trắng đỏ lẫn lộn trên nền đất nâu.
Trần Hạo nín thở, trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Anh nấp kỹ hơn sau gốc cây, ánh mắt không rời khỏi người phụ nữ và những tấm thiệp. Bà cụ vội vàng cúi xuống nhặt, miệng lẩm bẩm mấy câu trách móc hòn đá vô duyên. Bà nhặt từng tấm một, cẩn thận phủi bụi đất bám vào. Trong lúc vội vã, bà không nhận ra một tấm thiệp đã bị gió thổi bay, nằm chỏng chơ cách đó không xa, khuất sau một bụi cây dại. Sau khi nhặt xong số thiệp còn lại, bà cụ lại vội vã tiếp tục bước đi, tiếng dép xẹt xẹt dần xa.
Khi bóng người phụ nữ đã khuất hẳn sau rặng cây, Trần Hạo mới từ từ bước ra khỏi chỗ nấp. Bàn tay anh run rẩy, lạnh toát. Anh đi đến chỗ tấm thiệp bị bỏ quên, đôi chân như bị đóng đinh xuống đất. Anh khẽ khàng cúi xuống, nhặt tấm thiệp lên. Đó là một tấm thiệp cưới màu đỏ thắm, được làm từ loại giấy tốt, có chút ánh nhũ lấp lánh. Trên tấm thiệp, những họa tiết hoa văn được dập nổi tinh xảo, thể hiện sự cầu kỳ và trang trọng. Mùi giấy mới, mùi mực in thoang thoảng xộc vào mũi anh, mang theo một cảm giác vừa xa lạ, vừa thân thuộc đến đau lòng.
Anh lật tấm thiệp lại, mặt trước hiện lên dòng chữ in hoa trang trọng: "Thiệp Mời Lễ Thành Hôn". Phía dưới là tên của cô dâu và chú rể, được in bằng một phông chữ mềm mại, uốn lượn, như một lời khẳng định không thể chối cãi. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, từng nét, từng chữ như xuyên thẳng vào đáy tim anh. "Lê An & Nguyễn Hoàng Huy". Hai cái tên, hai số phận, nay đã được gắn kết trên một tấm thiệp, một lời tuyên bố không thể đảo ngược. Tay anh siết chặt tấm thiệp, các khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi đau, sự hối tiếc và một nỗi tuyệt vọng tột cùng dâng trào, nghẹn đắng nơi cổ họng. Anh đã có nó trong tay, bằng chứng không thể chối cãi về sự thật nghiệt ngã này. Không còn là những lời bàn tán xì xào, không còn là những dấu hiệu mơ hồ. Đây là hiện thực. Là cái giá của sự chậm trễ. Là "khoảng cách vô hình" đã trở thành một vực sâu không đáy. Anh cần phải đi. Đi đến một nơi mà anh có thể đối mặt với nó, một mình.
***
Trần Hạo tìm về bờ sông, nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm thời thơ ấu của anh và Lê An, nơi dòng nước vẫn chảy lững lờ, mang theo cả ký ức và thời gian. Anh ngồi thụp xuống bãi cỏ ven sông, nơi từng là điểm hẹn hò của hai đứa trẻ, nơi họ đã trao nhau những lời hứa hẹn vô tư, những giấc mơ non nớt. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời và dòng sông, biến mặt nước thành một tấm gương khổng lồ phản chiếu những sắc màu rực rỡ cuối ngày. Gió mát từ sông thổi về, làm lay động những cọng cỏ dại, mang theo mùi phù sa đặc trưng, mùi nước sông, mùi của đất và ký ức. Nhưng không một tia nắng ấm áp nào có thể xua đi bóng tối lạnh lẽo đang bao trùm lấy tâm hồn anh.
Bàn tay Trần Hạo run rẩy mở tấm thiệp mời màu đỏ thắm. Tấm thiệp dường như nặng hơn hàng ngàn cân, đè nén lên từng thớ thịt, từng mạch máu trong anh. Dòng chữ "Lê An & Nguyễn Hoàng Huy" hiện ra, rõ ràng và nghiệt ngã hơn bao giờ hết dưới ánh sáng nhập nhoạng của buổi hoàng hôn. Anh đọc từng chi tiết: ngày tổ chức hôn lễ, giờ đón khách, địa điểm – tất cả đều được in ấn cẩn thận, trang trọng. Mỗi từ như một nhát dao sắc bén cứa vào tim, khẳng định sự thật mà anh đã cố gắng chối bỏ, cố gắng lẩn tránh.
Anh hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực lại càng thêm đau nhói. Từng dòng chữ trên tấm thiệp như nhảy múa trước mắt anh, biến thành những hình ảnh chập chờn của quá khứ và hiện tại. Anh hình dung ra Lê An, trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, mái tóc cài hoa, bước đi bên cạnh một người đàn ông khác. Hình ảnh ấy, đáng lẽ phải là của anh, đáng lẽ phải là anh đứng đó, nắm tay cô, cùng cô bước vào một tương lai hạnh phúc. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là ảo ảnh tan biến trong nỗi xót xa.
"Anh đã sai rồi, An à," Trần Hạo thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong tiếng gió và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. "Anh đã sai ngay từ khoảnh khắc anh không dám nói ra, không dám níu giữ em. Sai ngay từ khi anh chỉ biết im lặng chờ đợi, để rồi khoảng cách vô hình giữa chúng ta cứ thế lớn dần, lớn dần." Nỗi hối tiếc dâng trào như một cơn sóng dữ, nhấn chìm anh trong biển cả của sự tự trách. Anh nhớ lại những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã dành cho cô. Anh nhớ lời hứa "không quên em" mà anh đã nói khi lên thành phố, nhưng rồi lại chính anh là người để cho những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị.
"Nếu như ngày đó… nếu như anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh không để tình yêu của mình chậm một nhịp, có lẽ mọi chuyện đã khác." Những lời "nếu như" cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một điệp khúc đau thương, một lời nguyền rủa không có hồi kết. Anh đã từng nghĩ, sự thành công trong sự nghiệp sẽ bù đắp cho những mất mát trong tình cảm, nhưng giờ đây, khi đối diện với tấm thiệp cưới của người con gái mình yêu, anh nhận ra tất cả chỉ là hư vô. Tiền bạc, danh vọng, quyền lực, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh không thể nắm giữ được hạnh phúc của chính mình.
Anh cảm nhận rõ ràng cái khoảng cách vô hình đã chia cắt anh và Lê An. Nó không chỉ là khoảng cách về địa lý, về thời gian, mà là khoảng cách của những cơ hội đã mất, của một định mệnh đã an bài mà anh, bằng sự hèn nhát và chần chừ của mình, đã tự tay tạo ra. Anh đã để cô chờ đợi quá lâu, để cô phải tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một nơi mà cô được quan tâm, được yêu thương một cách rõ ràng, chứ không phải là những tình cảm thầm kín, những lời nói không thành như của anh.
Trần Hạo siết chặt tấm thiệp trong tay. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, biểu tượng cho sự thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tình yêu, lấp lánh một cách trớ trêu trong ánh sáng leo lét cuối ngày. Anh đã từng là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc, nhưng lại yếu đuối và hèn nhát trong tình yêu. Anh đã đánh mất cô, không phải vì không đủ yêu, mà vì anh đã yêu quá chậm, nói quá muộn.
Nỗi đau đớn tột cùng và sự chấp nhận nghiệt ngã dần xâm chiếm anh. Anh biết, anh không thể làm gì để thay đổi được nữa. Mọi chuyện đã an bài. Tấm thiệp này, với dòng chữ "Lê An & Nguyễn Hoàng Huy", là một lời tuyên bố cuối cùng, một phán quyết không thể kháng cự. Anh sẽ không can thiệp vào đám cưới. Anh sẽ không phá vỡ hạnh phúc của cô. Anh sẽ lùi lại, trong nỗi tiếc nuối vô hạn, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành một kỷ vật đau buồn, một lời nhắc nhở về sai lầm của anh. Anh sẽ giữ tấm thiệp này, như một bằng chứng cho cái giá của sự chậm trễ, mãi mãi đeo bám anh về thành phố, về một cuộc đời mà anh đã mất đi một phần quan trọng nhất.
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn. Dòng sông chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào, như lời thì thầm của quá khứ. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động, tấm thiệp cưới màu đỏ thắm trong tay anh như một đóa hoa hồng máu, héo úa và lạnh lẽo, giữa một đêm dài định mệnh đang dần buông xuống.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.