Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 755: Đêm Định Mệnh: Bước Chân Vô Vọng Giữa Phồn Hoa Của Người Khác
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn. Dòng sông chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào, như lời thì thầm của quá khứ. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động, tấm thiệp cưới màu đỏ thắm trong tay anh như một đóa hoa hồng máu, héo úa và lạnh lẽo, giữa một đêm dài định mệnh đang dần buông xuống.
Gió đêm từ mặt sông thổi lên, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi phù sa quen thuộc, quấn lấy thân hình cô độc của Trần Hạo. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấp đầy phổi bằng thứ không khí mà anh đã xa cách quá lâu, thứ không khí đã từng là tuổi thơ, là thanh xuân, là tất cả những gì anh gọi là nhà. Nhưng đêm nay, thứ không khí ấy lại đặc quánh nỗi đau và sự hối tiếc, len lỏi vào từng tế bào, siết chặt lồng ngực anh đến khó thở. Tấm thiệp cưới trong tay, giờ đây đã nhàu nát, in hằn những vết hằn của ngón tay anh, như thể anh đang cố gắng bóp nát sự thật phũ phàng ấy, hay đang cố gắng giữ chặt nó như một vật chứng cho sai lầm của chính mình.
Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời đen thẫm, không một vì sao, không một vầng trăng. Chỉ có bóng tối bao trùm, nuốt chửng mọi thứ, kể cả chút hy vọng mong manh cuối cùng trong trái tim anh. Bên bờ sông cũ, nơi anh và Lê An đã từng ngồi cạnh nhau hàng giờ, ngắm nhìn con nước trôi, chia sẻ những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò. Anh nhớ như in buổi chiều tà ấy, khi cô bé Lê An với mái tóc dài xõa ngang vai, đôi mắt trong veo nhìn xa xăm, hỏi anh: "Sau này lớn lên, anh Hạo muốn làm gì?". Anh đã mỉm cười, chỉ vào dòng sông, nói: "Anh muốn làm một cái gì đó thật lớn, để có thể bảo vệ con sông này, bảo vệ cả thị trấn này, và... bảo vệ em." Lời nói không thành, chỉ là những ý nghĩ vẩn vơ, nhưng ánh mắt cô bé khi đó đã rạng rỡ biết bao. Anh đã nghĩ, cô hiểu, cô sẽ chờ đợi. Nhưng anh đã quên mất, chờ đợi không phải là vô hạn, và tình yêu cần hơn những cử chỉ thầm lặng, cần hơn những lời hứa hẹn mơ hồ.
"Nếu như ngày đó… anh đã không ngần ngại nói ra. Nếu như anh đã không để tình yêu của mình chậm một nhịp." Tiếng độc thoại nội tâm của Trần Hạo vang vọng trong tâm trí, hòa lẫn với tiếng sóng vỗ rì rào, như một bản nhạc buồn không lời. Anh tự hỏi, liệu có phải chính anh đã tự tay xây nên cái khoảng cách vô hình giữa hai người, bằng sự e dè, bằng nỗi sợ hãi thất bại, bằng cái tham vọng mù quáng nơi thành thị mà anh đã theo đuổi? Anh đã có tất cả những gì thế giới gọi là thành công – tiền bạc, địa vị, quyền lực. Nhưng tất cả giờ đây đều trở nên vô nghĩa, khi anh không thể nắm giữ được điều quý giá nhất: hạnh phúc của Lê An, và một phần hạnh phúc của chính mình.
Từ nơi anh ngồi, những ánh đèn từ thị trấn bắt đầu rực rỡ hơn, lung linh như những đốm lửa ma trơi giữa màn đêm. Anh biết, đó là những ánh đèn đang thắp sáng cho ngày mai, cho một khởi đầu mới, cho một hạnh phúc mới – hạnh phúc mà anh không phải là một phần trong đó. Tiếng nhạc cưới rộn ràng từ đâu đó vọng lại, dù rất xa, nhưng đủ để chạm đến trái tim anh, khiến nó rung lên từng hồi đau đớn. Anh cảm nhận rõ ràng từng đợt gió lạnh luồn qua kẽ áo, như những ngón tay vô hình đang vuốt ve vết thương lòng anh, nhắc nhở anh về thực tại nghiệt ngã. Anh đứng dậy, bước chân nặng trĩu, tấm thiệp cưới vẫn nằm chặt trong lòng bàn tay. Anh biết, anh không thể ở lại bờ sông này mãi. Anh phải đối mặt với nó, dù chỉ là một lần cuối cùng, trước khi anh quay lưng lại với quá khứ, quay lưng lại với một phần cuộc đời mà anh đã tự tay đánh mất. Anh sẽ không níu kéo, không can thiệp, chỉ đơn giản là chứng kiến, để nỗi đau này khắc sâu thêm vào tâm khảm, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về cái giá của sự chần chừ, về cái "nếu như ngày đó" đã mãi mãi không còn cơ hội. Bước chân anh chầm chậm hướng về phía ánh đèn, về phía thị trấn, về phía một đêm định mệnh.
***
Con đường làng quen thuộc, nay đã được trang hoàng lộng lẫy khác thường dưới ánh đèn điện và những dây đèn lồng đủ màu sắc. Trần Hạo bước đi trên con đường lát gạch cũ kỹ, từng viên gạch dường như vẫn còn ghi dấu những bước chân của anh và Lê An từ thuở bé. Nhưng giờ đây, những dấu vết ấy đã bị che lấp bởi cờ hoa, bởi những dải lụa đỏ thắm giăng ngang lối đi, bởi những cổng chào kết bằng lá dừa và hoa tươi tắn. Mỗi chi tiết trang trí, dù nhỏ bé đến đâu, cũng như một nhát dao cứa vào trái tim anh. Cái không khí hân hoan, rộn ràng của thị trấn, của những người đang tất bật chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại, lại càng khiến anh cảm thấy lạc lõng và cô độc.
Anh cố gắng né tránh ánh mắt những người dân qua lại. Anh không muốn bất kỳ sự thương hại hay tò mò nào. Chiếc áo sơ mi trắng tinh anh đang mặc, cùng chiếc quần tây phẳng phiu, và dáng vẻ thành đạt toát ra từ anh, hoàn toàn đối lập với hình ảnh Trần Hạo của mười mấy năm về trước, một cậu bé làng lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt luôn rạng rỡ khi bên cạnh Lê An. Giờ đây, sự thành đạt ấy lại biến thành một vỏ bọc, che giấu một trái tim đang tan nát. Anh cúi đầu nhẹ, đôi mắt ẩn sau vành nón, chỉ để ý đến những bước chân của mình, lướt qua những nhóm người đang cười nói rôm rả.
"Đám cưới con An to lắm đấy nhé!" – Anh nghe loáng thoáng tiếng một người phụ nữ nói với bạn mình, khi họ đang cùng nhau khiêng một chậu cây cảnh lớn. – "Thằng Hoàng Huy nó chiều con bé hết mực. Mấy bữa nay cứ thấy nó chạy đôn chạy đáo lo mọi chuyện."
Một người khác chen vào: "Ừ, con bé An nó cũng chịu nhiều thiệt thòi rồi. Giờ tìm được bến đỗ an yên cũng đáng. Thằng bé Hoàng Huy ấy hiền lành, lại biết làm ăn. Hai đứa nó hợp nhau lắm."
Những lời bàn tán vô tình ấy, mỗi từ ngữ như một mũi kim châm vào tim Trần Hạo. Anh đã nghe những lời tương tự ở khu chợ dân sinh buổi sáng, nhưng nghe lại trong đêm tối, giữa không khí chuẩn bị rộn ràng này, lại càng đau đớn gấp bội. "Bến đỗ an yên," họ nói. Đó chính là điều Lê An cần, điều mà anh đã không thể mang lại cho cô, không phải vì anh không muốn, mà vì anh đã quá chậm, quá e dè. Anh đã để cô chờ đợi quá lâu, để cô phải tự mình tìm kiếm một nơi mà cô được quan tâm, được yêu thương một cách rõ ràng, chứ không phải là những tình cảm thầm kín, những lời nói không thành như của anh.
Anh nhớ lại những buổi chiều anh chở Lê An bằng chiếc xe đạp cũ kỹ trên con đường này. Tiếng chuông xe leng keng, tiếng cười giòn tan của cô bé, và cảm giác bàn tay nhỏ bé của cô vòng qua eo anh. Anh đã mơ về một ngày nào đó, anh sẽ lái một chiếc xe thật đẹp, rước cô đi trên con đường này, trong tiếng chúc tụng của mọi người. Nhưng giờ đây, chỉ có mình anh lầm lũi bước đi, và con đường này đang dẫn anh đến với một thực tại khác – thực tại của một cuộc chia ly không lời, của một tình yêu đã mãi mãi lỗi hẹn.
Mùi hoa tươi từ những cổng chào kết hợp với mùi ẩm của đất sau một cơn mưa nhẹ buổi chiều, tạo nên một mùi hương đặc trưng của quê nhà. Nó vừa quen thuộc, vừa xa lạ, gợi lại ký ức về những ngày tháng tươi đẹp đã qua, nhưng cũng nhấn mạnh sự thay đổi nghiệt ngã của hiện tại. Tiếng xe cộ thưa thớt, tiếng chó sủa xa xăm, tiếng ếch nhái rả rích từ những cánh đồng ven làng, tất cả đều hòa quyện thành một bản giao hưởng của nỗi buồn. Anh cảm thấy cái khoảng cách vô hình giữa anh và thế giới xung quanh càng lúc càng lớn, một bức tường vô hình ngăn cách anh với niềm vui của thị trấn, với hạnh phúc của Lê An. Anh là một người ngoài cuộc, một kẻ đến muộn, chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn, mà nghe, mà nuốt trọn nỗi đau vào lòng. Tấm thiệp cưới trong tay anh, giờ đây đã trở thành một gánh nặng, một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự chậm trễ.
Anh tiếp tục bước, chậm rãi, như thể mỗi bước chân đều nặng trĩu hàng ngàn ký ức và nỗi hối tiếc. Con đường dẫn anh sâu hơn vào trung tâm thị trấn, nơi những ánh đèn càng thêm rực rỡ, những tiếng nói cười càng thêm gần. Anh biết mình đang tiến gần đến nhà Lê An, đến cái đêm định mệnh mà anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với quyết định cuối cùng.
***
Khu Chợ Dân Sinh giờ đây đã vãn, nhưng vẫn còn vương vấn chút hơi thở của sự nhộn nhịp ban ngày. Ánh đèn điện lờ mờ từ những cột đèn cao áp hòa lẫn với ánh sáng vàng vọt từ những chiếc lồng đèn còn sót lại của vài quầy hàng đang dọn dẹp cuối cùng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị, mùi cá, mùi đất – tất cả những mùi hương đặc trưng của chợ quê vẫn còn lảng vảng trong không khí, nhưng giờ đây chúng lại mang theo một chút gì đó của sự sắp đặt, của một sự kiện sắp diễn ra.
Trần Hạo bước đi giữa những sạp hàng trống hoác, lướt qua những chiếc bàn đã được lau dọn sạch sẽ, những chiếc ghế đã được xếp gọn. Anh thấy những người bán hoa đang cẩn thận sắp xếp những bó hoa cưới cuối cùng, những bông hồng nhung đỏ thắm, những đóa ly trắng tinh khôi, tất cả đều đang chờ đợi để được mang đến làm đẹp cho ngày trọng đại. Anh dừng lại trước một quầy bánh, nơi một bà cụ già đang gói ghém những chiếc bánh phu thê truyền thống vào những chiếc hộp giấy màu đỏ. Mùi lá dứa và đậu xanh thoang thoảng, ngọt ngào, nhưng lại khiến lòng anh thêm quặn thắt. Anh nhớ Lê An rất thích bánh phu thê, đặc biệt là loại có nhân đậu xanh dừa sợi. Anh đã từng hứa sẽ mua cho cô cả một thúng bánh vào ngày cưới của hai người.
Anh bước chậm rãi hơn, rồi dừng hẳn trước một quầy bán trầu cau. Bà cụ Bán Trầu Cau, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, đang ngồi tỉ mẩn xếp những cánh phượng từ lá trầu xanh mướt, chuẩn bị cho những mâm lễ vật của đám cưới ngày mai. Hình ảnh bà cụ, hình ảnh của những cánh phượng xanh biếc, gợi lên trong anh một cảm giác đau buốt khôn tả. Đó là một phần của truyền thống cưới hỏi quê nhà, một thứ đã gắn liền với ký ức tuổi thơ của anh, với những đám cưới anh và Lê An từng lén lút đi xem, thì thầm mơ ước về ngày của riêng mình.
“Trần Hạo,” anh thì thầm, giọng nói khản đặc trong không gian tĩnh mịch của chợ vãn. “Mọi thứ đã sẵn sàng... chỉ thiếu mình.” Anh nhận ra, thị trấn này, con người nơi đây, tất cả đều đang hân hoan, đều đang chuẩn bị cho một sự kiện mà anh là người ngoài cuộc. Anh là một mảnh ghép lạc loài, một ký ức không còn chỗ đứng trong bức tranh hiện tại. Anh đã đánh mất cô, không phải vì không đủ yêu, mà vì anh đã yêu quá chậm, nói quá muộn. Nỗi hối tiếc ấy, giờ đây, không còn là một cơn sóng dữ, mà là một dòng chảy ngầm, âm ỉ và dai dẳng, nhấn chìm anh trong sự cô độc tột cùng.
Anh vẫn nắm chặt tấm thiệp cưới trong tay, giờ đây nó đã mềm đi vì mồ hôi và những vết siết chặt. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, biểu tượng cho sự thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tình yêu, lấp lánh một cách trớ trêu trong ánh sáng leo lét của chợ đêm. Anh đã từng là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc, nhưng lại yếu đuối và hèn nhát trong tình yêu. Anh đã để tình yêu của mình hóa thành tiếc nuối, một kỷ vật đau buồn sẽ theo anh về thành phố, mãi mãi nhắc nhở anh về sai lầm của mình, về cái khoảng cách vô hình đã chia cắt anh và Lê An.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đất. Trần Hạo ngước mắt nhìn về phía cuối chợ, nơi những ánh đèn lấp lánh hơn, báo hiệu anh đã đến rất gần khu nhà Lê An. Anh cảm thấy một sự nặng trĩu vô hình đè lên vai, một sự chuẩn bị cho cuộc đối đầu nội tâm cuối cùng. Anh sẽ không gõ cửa, không phá vỡ hạnh phúc của cô. Anh chỉ muốn nhìn thấy cô, dù chỉ là từ xa, để khắc ghi hình ảnh ấy vào tâm khảm, như một lời từ biệt không thành tiếng, một lời chấp nhận nghiệt ngã. Anh tiếp tục bước, mỗi bước chân là một nhát dao tự cứa vào chính mình, hướng về phía ngôi nhà đã từng là một phần của những giấc mơ thanh xuân của anh, giờ đây chỉ còn là một biểu tượng của những gì anh đã vĩnh viễn đánh mất.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.