Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 756: Hồi Ức Ngọt Ngào, Hiện Thực Nghiệt Ngã

Trần Hạo bước đi giữa những sạp hàng trống hoác, lướt qua những chiếc bàn đã được lau dọn sạch sẽ, những chiếc ghế đã được xếp gọn. Anh thấy những người bán hoa đang cẩn thận sắp xếp những bó hoa cưới cuối cùng, những bông hồng nhung đỏ thắm, những đóa ly trắng tinh khôi, tất cả đều đang chờ đợi để được mang đến làm đẹp cho ngày trọng đại. Anh dừng lại trước một quầy bánh, nơi một bà cụ già đang gói ghém những chiếc bánh phu thê truyền thống vào những chiếc hộp giấy màu đỏ. Mùi lá dứa và đậu xanh thoang thoảng, ngọt ngào, nhưng lại khiến lòng anh thêm quặn thắt. Anh nhớ Lê An rất thích bánh phu thê, đặc biệt là loại có nhân đậu xanh dừa sợi. Anh đã từng hứa sẽ mua cho cô cả một thúng bánh vào ngày cưới của hai người.

Anh bước chậm rãi hơn, rồi dừng hẳn trước một quầy bán trầu cau. Bà cụ Bán Trầu Cau, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, đang ngồi tỉ mẩn xếp những cánh phượng từ lá trầu xanh mướt, chuẩn bị cho những mâm lễ vật của đám cưới ngày mai. Hình ảnh bà cụ, hình ảnh của những cánh phượng xanh biếc, gợi lên trong anh một cảm giác đau buốt khôn tả. Đó là một phần của truyền thống cưới hỏi quê nhà, một thứ đã gắn liền với ký ức tuổi thơ của anh, với những đám cưới anh và Lê An từng lén lút đi xem, thì thầm mơ ước về ngày của riêng mình.

“Trần Hạo,” anh thì thầm, giọng nói khản đặc trong không gian tĩnh mịch của chợ vãn. “Mọi thứ đã sẵn sàng... chỉ thiếu mình.” Anh nhận ra, thị trấn này, con người nơi đây, tất cả đều đang hân hoan, đều đang chuẩn bị cho một sự kiện mà anh là người ngoài cuộc. Anh là một mảnh ghép lạc loài, một ký ức không còn chỗ đứng trong bức tranh hiện tại. Anh đã đánh mất cô, không phải vì không đủ yêu, mà vì anh đã yêu quá chậm, nói quá muộn. Nỗi hối tiếc ấy, giờ đây, không còn là một cơn sóng dữ, mà là một dòng chảy ngầm, âm ỉ và dai dẳng, nhấn chìm anh trong sự cô độc tột cùng.

Anh vẫn nắm chặt tấm thiệp cưới trong tay, giờ đây nó đã mềm đi vì mồ hôi và những vết siết chặt. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, biểu tượng cho sự thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tình yêu, lấp lánh một cách trớ trêu trong ánh sáng leo lét của chợ đêm. Anh đã từng là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc, nhưng lại yếu đuối và hèn nhát trong tình yêu. Anh đã để tình yêu của mình hóa thành tiếc nuối, một kỷ vật đau buồn sẽ theo anh về thành phố, mãi mãi nhắc nhở anh về sai lầm của mình, về cái khoảng cách vô hình đã chia cắt anh và Lê An.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đất. Trần Hạo ngước mắt nhìn về phía cuối chợ, nơi những ánh đèn lấp lánh hơn, báo hiệu anh đã đến rất gần khu nhà Lê An. Anh cảm thấy một sự nặng trĩu vô hình đè lên vai, một sự chuẩn bị cho cuộc đối đầu nội tâm cuối cùng. Anh sẽ không gõ cửa, không phá vỡ hạnh phúc của cô. Anh chỉ muốn nhìn thấy cô, dù chỉ là từ xa, để khắc ghi hình ảnh ấy vào tâm khảm, như một lời từ biệt không thành tiếng, một lời chấp nhận nghiệt ngã. Anh tiếp tục bước, mỗi bước chân là một nhát dao tự cứa vào chính mình, hướng về phía ngôi nhà đã từng là một phần của những giấc mơ thanh xuân của anh, giờ đây chỉ còn là một biểu tượng của những gì anh đã vĩnh viễn đánh mất.

***

Đêm đã về khuya, sương bắt đầu giăng mắc trên những tán cây xanh thẫm, phủ một lớp màn mỏng lên con đường làng thân thuộc. Trần Hạo đứng ẩn mình trong một con hẻm nhỏ rẽ từ đường chính, nơi những bụi cây rậm rạp và bức tường đá cũ kỹ che khuất bóng anh khỏi những ánh mắt tò mò. Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy rõ ràng cổng hoa rực rỡ của nhà Lê An, những dải lụa đỏ thắm và ánh đèn lồng lung linh treo cao, hắt xuống một vầng sáng ấm áp trên nền đêm tĩnh mịch. Tiếng cười nói vọng lại từ xa, tiếng nhạc nền đám cưới nhè nhẹ như lời ru buồn thảm, tiếng xe cộ thưa thớt qua lại trên đường chính, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hân hoan mà anh không thuộc về. Thoang thoảng trong không khí là mùi hoa tươi, mùi hương trầm từ các nhà thờ gần đó, và mùi đất ẩm sau một ngày nắng nhẹ. Bầu không khí xung quanh náo nhiệt một cách kỳ lạ, một sự tương phản gay gắt với sự cô độc đang bao trùm lấy Trần Hạo.

Anh siết chặt tay, tấm thiệp cưới nhàu nát trong túi áo đã trở thành một vật nặng trĩu, lạnh ngắt. Mỗi nhịp đập của trái tim anh đều như một tiếng chuông báo hiệu về sự mất mát không thể cứu vãn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng lồng ngực anh vẫn cứ quặn thắt, không khí dường như đặc quánh lại, nghẹt thở. Cảm giác chán chường dâng lên, một nỗi chán chường không tên, chán chường chính bản thân mình, chán chường cái sự im lặng và yếu đuối đã định đoạt số phận anh. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng giữa dòng chảy của cuộc đời, một người đứng ngoài cuộc trong chính câu chuyện tình yêu của mình. Anh đã từng là một phần không thể thiếu của thị trấn này, của cuộc đời Lê An, nhưng giờ đây anh chỉ là một bóng ma của quá khứ, một ký ức mờ nhạt bị che lấp bởi ánh sáng rực rỡ của hiện tại.

Ánh mắt anh xoáy sâu vào cánh cổng hoa, nơi anh đã từng ra vào như nhà mình, nơi những bước chân nhỏ bé của anh và Lê An đã từng in dấu. Anh tự hỏi, liệu Lê An có biết rằng anh đang ở đây, đứng cách cô chỉ vài chục mét, chứng kiến giây phút cuối cùng của một tình yêu đã từng được mặc định? Hay cô đã hoàn toàn quên đi những tháng ngày xưa cũ, đã quên đi lời hứa hẹn không thành của một chàng trai ngốc nghếch? Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh hiện tại, để tìm về một khoảnh khắc khác, một khoảnh khắc mà anh và cô còn là của nhau, dù chỉ trong tâm tưởng.

***

Hoàng hôn một ngày hè xa xưa, ánh nắng dát vàng trên mặt sông, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Gió nhẹ hiu hiu thổi, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông mẹ. Trần Hạo và Lê An lúc nhỏ, ngồi cạnh nhau trên bờ sông quen thuộc, những đôi chân nhỏ thò xuống làn nước mát, nghịch ngợm vỗ về những con sóng lăn tăn. Lê An, với mái tóc bím hai bên và chiếc váy hoa đã bạc màu, say sưa kể về ước mơ của mình.

“Hạo này,” cô bé quay sang, đôi mắt trong veo lấp lánh dưới ánh chiều tà, “sau này lớn lên, em sẽ làm một cô dâu thật đẹp. Em sẽ mặc chiếc váy cưới trắng tinh, dài chấm đất, có thêm một chiếc voan cài tóc thật lộng lẫy.” Cô bé vừa nói vừa hình dung, tay vẽ vẽ trong không khí. “Rồi em sẽ nắm tay người mình yêu đi trên con đường làng này, có tiếng pháo nổ, có tiếng nhạc rộn ràng. Anh sẽ là người đầu tiên nhìn thấy chứ?” Lê An hỏi, đôi mắt ngây thơ tràn đầy hy vọng, hướng về phía Trần Hạo.

Trần Hạo, cậu bé với nước da rám nắng và mái tóc rối bù, chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt lấp lánh như những vì sao đầu tiên vừa hé rạng trên nền trời. Cậu bé khẽ gật đầu, môi mím chặt. Trong lòng, một lời ước nguyện thầm thì vang lên, rõ ràng đến mức cậu tưởng chừng có thể nghe thấy: *Chắc chắn rồi, anh sẽ là người duy nhất. Anh sẽ là người cùng em đi trên con đường đó.* Cậu chìa một viên kẹo mạch nha cho cô, lớp đường vàng óng ánh dưới ánh hoàng hôn. Lê An vui vẻ đón lấy, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời cuối ngày, làm bừng sáng cả một góc trời. Cô bé bóc vỏ kẹo, đưa vào miệng, vị ngọt lịm tan ra, ngọt ngào như chính khoảnh khắc ấy, ngọt ngào như một lời hứa không thành tiếng, một lời hứa được dệt nên từ những giấc mơ tuổi thơ ngây dại. Cả hai cùng ngắm nhìn ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ mặt sông, khung cảnh bình yên đến nao lòng, như một bức tranh hoàn hảo của hạnh phúc và hy vọng.

***

Tiếng cười nói rộn ràng từ phía nhà Lê An bỗng trở nên rõ ràng hơn, như một tiếng sét đánh ngang tai, cắt đứt dòng hồi ức ngọt ngào đang ôm ấp lấy Trần Hạo. Anh giật mình trở về thực tại, cảm giác lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy trái tim anh. Cơn đau buốt lan tỏa khắp lồng ngực, khiến anh khó thở. Anh đứng đó, trong con hẻm tối tăm, đối diện với ánh sáng hân hoan đang bao trùm lấy ngôi nhà của Lê An, và câu hỏi ngây thơ của cô bé năm xưa lại vang vọng trong tâm trí anh, sắc lạnh như lưỡi dao: *“Anh sẽ là người đầu tiên nhìn thấy chứ?”*

Nhưng giờ đây, anh lại là kẻ đứng ngoài lề, một bóng đen ẩn mình trong đêm, chứng kiến niềm hạnh phúc của người khác. Anh không phải là người đầu tiên, cũng chẳng phải là người duy nhất. Anh chỉ là một kẻ lạc lõng, một ký ức đã bị thời gian và sự chần chừ của chính anh đẩy lùi vào quá khứ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, biểu tượng cho sự thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tình yêu, lấp lánh một cách trớ trêu dưới ánh đèn đường mờ ảo. Nó nhắc nhở anh về những gì anh đã đạt được, nhưng cũng đồng thời khắc sâu thêm nỗi đau về những gì anh đã đánh mất. Thành công vật chất giờ đây trở nên vô nghĩa, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim anh.

“Anh đã từng hứa... nhưng sao lại thành ra thế này?” Anh tự nhủ, giọng nói khản đặc như tiếng gió rít qua kẽ lá. Nỗi hối tiếc gặm nhấm tâm can anh, từng chút một. “Giá như... giá như ngày đó anh đừng chần chừ, đừng im lặng. Giá như anh đã đủ dũng cảm để nói ra lời yêu thương, để nắm giữ lấy tay em.” Những câu hỏi “nếu như ngày đó” cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ. Anh vịn tay vào bức tường rêu phong, cảm giác lạnh lẽo của đá thấm vào lòng bàn tay, nhưng không thể xoa dịu được ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong anh. Đầu anh gục xuống, cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong tuyệt vọng. Anh không dám tiến thêm một bước nào, sợ rằng nếu tiến gần hơn, hiện thực sẽ càng trở nên tàn nhẫn, và anh sẽ không thể chịu đựng nổi. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, giờ đây, không còn là vô hình nữa, mà là một bức tường kiên cố, không thể vượt qua.

***

Một buổi chiều tan học cấp hai, nắng nhẹ và gió hiu hiu thổi, mang theo hương hoa sữa đầu mùa. Tiếng lạch cạch của dụng cụ sửa xe, tiếng radio cũ phát nhạc trữ tình từ tiệm sửa xe đạp của chú Năm, cùng với tiếng cười đùa của trẻ con hàng xóm, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, giản dị và đầy ắp sự quan tâm thầm lặng. Lê An đứng cạnh Trần Hạo, mái tóc dài buông xõa qua vai, vẻ mặt lo lắng nhìn anh sửa chiếc xe đạp bị hỏng xích của cô. Tay anh lấm lem dầu mỡ, nhưng ánh mắt anh luôn dịu dàng, trìu mến khi nhìn cô, như thể cô là vật báu quý giá nhất trên đời.

Cô bé vô tư kể chuyện trường lớp, về bài kiểm tra toán khó nhằn, về cô bạn mới chuyển đến, về những trò nghịch ngợm của lũ con trai. Trần Hạo lắng nghe, thỉnh thoảng lại mỉm cười, nụ cười hiền lành, ấm áp. Mùi dầu máy, mùi cao su, mùi bụi bặm của tiệm sửa xe, tất cả hòa quyện vào nhau, trở thành mùi hương của sự quan tâm, của một tình yêu thầm lặng đang lớn dần. Khi sửa xong, anh còn chu đáo lấy một chiếc giẻ lau sạch những vết dầu mỡ trên tay cho cô, một hành động nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao tình cảm không nói nên lời.

“Hạo này,” Lê An hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như nắng chiều, “sao anh lúc nào cũng tốt với em vậy?” Đôi mắt cô long lanh, ngây thơ, chứa chan một sự tò mò trong sáng.

Trần Hạo chỉ khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều điều. Anh vỗ nhẹ lên vai cô, chiếc xe đạp đã sẵn sàng. “Bởi vì... em là An.” Câu nói đơn giản, mộc mạc, nhưng lại chứa đựng tất cả những gì anh muốn nói, tất cả những tình cảm sâu sắc mà anh không thể nào diễn tả thành lời. Đó là một lời nói không thành, một lời bày tỏ thầm kín mà chỉ hai người họ mới có thể cảm nhận được. Cô mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh chứa chan tình cảm, hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau câu nói tưởng chừng đơn giản ấy. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều cảm nhận được sự gắn kết đặc biệt, một sợi dây vô hình đã buộc chặt hai trái tim lại với nhau, dù không ai thốt ra lời yêu.

***

Trở lại thực tại, hình ảnh Lê An tươi cười trong tiệm sửa xe đạp, câu nói “Bởi vì... em là An” như một nhát dao chí mạng cứa sâu vào trái tim Trần Hạo. Anh nhận ra, chính sự rụt rè, cố chấp không chịu bày tỏ của mình đã khiến anh mất đi tất cả. Anh đã có vô vàn cơ hội, những khoảnh khắc mà chỉ cần một lời nói, một hành động dứt khoát, mọi chuyện đã khác, mọi thứ đã không chậm một nhịp như thế này. Anh đã để những lời yêu thương ấy hóa thành những lời nói không thành, những cảm xúc bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự im lặng.

Giờ đây, những cơ hội ấy chỉ còn là những mảnh vỡ ký ức, xoáy sâu vào vết thương lòng, biến thành nỗi ân hận khôn nguôi. Anh ngước nhìn ngôi nhà rực rỡ ánh đèn, mỗi ánh sáng như một lời chế giễu cho sự chần chừ của anh, cho cái khoảng cách vô hình mà anh đã tự tạo ra. Đêm đã trở lạnh, sương đêm bắt đầu xuống, thấm vào từng thớ thịt, từng tế bào, nhưng không lạnh bằng nỗi đau đang cào xé tâm can anh. Mùi lạnh của sương đêm, mùi hương nhạt nhòa của hoa cưới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của sự mất mát.

“Anh đã sai rồi, An,” anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió đêm lướt qua. “Anh đã sai khi nghĩ rằng em sẽ mãi chờ đợi. Anh đã sai khi nghĩ rằng tình yêu không cần phải nói ra.” Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, xé toạc màn đêm lạnh lẽo. Đó là giọt nước mắt của sự hối hận tột cùng, của nỗi đau bất lực. “Tất cả là lỗi của anh,” anh lặp lại, như một lời sám hối muộn màng.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng khắc ghi khoảnh khắc này, nỗi đau này, vào tận sâu trong tâm khảm. Đây sẽ là một vết sẹo lớn, ảnh hưởng sâu sắc đến con người anh sau này, một lời nhắc nhở vĩnh viễn về sai lầm của một thời tuổi trẻ. Anh quay lưng lại với ánh đèn rực rỡ, bước chân nặng nề, như thể đang mang trên vai cả gánh nặng của quá khứ. Anh bước đi, nhưng chưa hoàn toàn rời đi, vẫn còn chần chừ, vẫn còn níu kéo một chút hy vọng mong manh. Anh biết, đêm nay sẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời anh, đêm của sự chia ly không thành tiếng, đêm của một tình yêu đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free