Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 757: Nụ Cười Cuối Cùng, Hy Vọng Tan Vỡ
Đêm đã về khuya, nhưng không khí náo nức quanh nhà Lê An thì vẫn như còn vương vấn đâu đó, bám riết lấy từng ngóc ngách của con đường làng quen thuộc. Trần Hạo vẫn nép mình trong một con hẻm tối, nơi bóng cây cổ thụ trùm kín như một chiếc áo choàng che chở cho nỗi đau của riêng anh. Từ vị trí khuất lấp ấy, ánh mắt anh dán chặt vào ngôi nhà rực rỡ đèn hoa của Lê An, mỗi ánh đèn lồng đỏ tươi treo cao như một chấm lửa thêu dệt nên tấm thảm của sự xa cách, của một tương lai không còn anh.
Anh nhìn thấy những bóng người thấp thoáng qua lại, những người thân của Lê An, tất bật mang theo đồ đạc, sắp xếp chuẩn bị cho ngày trọng đại. Tiếng cười nói hân hoan vẳng đến từ phía xa, lướt qua màn đêm tĩnh mịch, rồi vọng vào tai anh như những mũi kim châm thẳng vào trái tim đang rỉ máu. Tiếng nhạc đám cưới du dương, lúc trầm lúc bổng, như một khúc ca hạnh phúc mà anh không bao giờ có thể là một phần trong đó. Mỗi âm thanh, mỗi chuyển động nhỏ bé đều là những nhát dao vô hình cứa sâu vào vết thương lòng, nhắc nhở anh về sự thật nghiệt ngã đang hiển hiện ngay trước mắt.
Anh cố gắng tìm kiếm, một cách vô vọng, một dấu hiệu của sự u buồn, một nét hoài niệm nào đó trên khuôn mặt của những người anh lướt qua, dù chỉ là một thoáng. Anh khao khát được thấy một ánh mắt vương vấn, một nụ cười gượng gạo, để nỗi đau của anh có thể tìm thấy một đồng điệu nhỏ nhoi. Nhưng không, tất cả đều tràn ngập niềm vui, sự hân hoan, và một vẻ bình yên đến khó chịu. Cha mẹ Lê An, những người hàng xóm thân thuộc, họ đều cười nói rộn ràng, ánh mắt lấp lánh sự chúc phúc. Trong không khí rộn ràng ấy, nỗi đau của Trần Hạo càng nhân lên gấp bội khi anh nhận ra, cuộc đời Lê An vẫn tiếp diễn, rạng rỡ và hạnh phúc, không có anh. Cô ấy đã bước qua đoạn đường cũ, đã quên đi những buổi chiều tan học, những lời nói không thành bên bờ sông cũ, để tiến tới một bến đỗ mới, một tương lai mà anh vĩnh viễn không thể chạm tới.
Cái khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây không chỉ là không gian, mà còn là vực thẳm của thời gian và những lựa chọn. Anh đứng đó, một bóng hình cô độc giữa đêm lạnh, cảm nhận rõ rệt từng cơn gió đêm luồn qua kẽ tóc, mang theo mùi hương của hoa cưới và ẩm hơi đất. Mùi hương ấy, lẽ ra phải gợi lên sự ngọt ngào, hứa hẹn, nhưng với anh, nó lại hóa thành nỗi bi thương, một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đã quá muộn. Anh vẫn đứng bất động, ánh mắt vô hồn dõi theo từng cử chỉ, từng hình bóng, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch, móng tay như muốn găm sâu vào lòng bàn tay. Một dòng nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy xuống, hòa vào cái lạnh của sương đêm, mặn chát và cay đắng. Anh tự hỏi, ‘Cô ấy... liệu có nhớ những gì đã qua? Liệu có chút tiếc nuối nào không? Hay tất cả đã chìm vào quên lãng, như những chiếc lá mùa đông rụng xuống và tan biến vào đất?’ Sự im lặng của đêm chỉ càng làm cho câu hỏi ấy trở nên vang vọng, không lời đáp, và xé nát tâm can anh thêm một lần nữa. Anh biết, câu trả lời đã hiển hiện ngay trước mắt, qua từng ánh đèn, từng nụ cười của những người đang chuẩn bị cho ngày hạnh phúc của cô. Cô ấy đã không chờ đợi, và anh cũng đã không đủ dũng khí để níu giữ.
***
Đêm dần trôi về phía rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp sau rặng tre làng, một khung cửa sổ của nhà Lê An bất chợt bật mở, hé lộ một phần cảnh tượng bên trong. Trần Hạo nín thở, trái tim anh như ngừng đập, một cảm giác vừa khao khát vừa sợ hãi dâng lên nghẹn ngào. Và rồi, anh thấy cô. Lê An. Khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh anh như ngưng đọng.
Cô đang đứng giữa căn phòng rực rỡ ánh điện và hoa tươi, ánh sáng dịu nhẹ của chiếc đèn chùm vàng óng đổ xuống mái tóc dài óng ả của cô, làm nổi bật đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Lê An khoác lên mình chiếc áo dài cưới trắng tinh khôi, chất liệu lụa mềm mại ôm lấy vóc dáng mảnh mai, tà áo thướt tha khẽ lay động theo từng cử chỉ nhẹ nhàng của cô. Chiếc áo dài được thêu những họa tiết tinh xảo, điểm xuyết hạt ngọc trai lấp lánh, biến cô thành một nàng tiên bước ra từ câu chuyện cổ tích. Tay cô đang ôm một bó hoa cưới trắng muốt, những bông hồng nhung chúm chím xen lẫn với baby trắng muốt, toát lên vẻ tinh khôi và thanh khiết. Mùi hương hoa cưới nồng nàn, ngọt ngào bay ra theo làn gió nhẹ, xuyên qua cửa sổ, và thấm vào từng thớ thịt của Trần Hạo, nhưng không còn mang theo vị ngọt ngào của hy vọng, mà chỉ còn sự cay đắng của nỗi mất mát.
Nụ cười của cô rạng rỡ, tự nhiên đến mức khiến tim anh như ngừng đập. Không một chút gượng gạo, không một vẻ u sầu, chỉ có sự bình yên và hạnh phúc tột cùng. Đôi mắt cô lấp lánh niềm vui, không còn chút dấu vết nào của cô gái đã từng chờ đợi anh bên bờ sông cũ, cô gái đã từng lặng lẽ nuốt nước mắt khi những tin nhắn thưa dần. Giờ đây, trong đôi mắt ấy chỉ còn hình ảnh của một tương lai tươi sáng, của một bến đỗ bình yên mà cô đã tìm thấy. Cô quay sang trò chuyện với mẹ mình, bà Nguyễn Thị Tư, người đang đứng cạnh cô với vẻ mặt rạng rỡ và ánh mắt đầy yêu thương. Bà Tư vuốt ve mái tóc Lê An, thì thầm những lời dặn dò cuối cùng, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như vẫn thường ngày, nhưng giờ đây lại mang ý nghĩa của một sự chia xa, một sự trao gửi.
Ánh mắt Lê An lấp lánh niềm vui, cử chỉ dịu dàng mà kiên quyết, cô gật đầu lắng nghe mẹ, thỉnh thoảng lại mỉm cười nhẹ. Anh cũng thoáng thấy Nguyễn Hoàng Huy, chồng sắp cưới của cô, xuất hiện ở một góc phòng, anh ấy đang nói chuyện với ai đó, gương mặt tràn đầy vẻ hân hoan, và đôi mắt không ngừng dõi theo Lê An với ánh nhìn đầy yêu thương và trân trọng. Khoảnh khắc ấy, đối với Trần Hạo, như một đòn giáng mạnh cuối cùng, đập tan mọi hy vọng mong manh, mọi ảo ảnh anh còn cố bám víu. Anh thấy rõ, cô đã hoàn toàn chấp nhận và hạnh phúc với lựa chọn của mình, không một chút nghi ngại, không một chút hối tiếc nào dành cho quá khứ.
Tất cả những gì anh từng tin tưởng, từng nuôi hy vọng, dù là nhỏ nhoi nhất, đều tan vỡ như bong bóng xà phòng dưới ánh nắng mặt trời. Nụ cười ấy, lẽ ra phải là của anh, ánh mắt ấy, lẽ ra phải dành cho anh. Nhưng đã quá muộn, tất cả đã chậm một nhịp. Trần Hạo đứng sững sờ, đôi mắt mở to, vô thức để những giọt nước mắt nóng hổi trào ra, chảy dài trên khuôn mặt lạnh giá vì sương đêm. Cơ thể anh run rẩy không kiểm soát, như một cành cây khô héo trước cơn bão. Trong tâm trí anh, tiếng thét câm lặng vang lên, ‘Em... em thật sự hạnh phúc... không có anh.’ Một sự thật đau đớn, nghiệt ngã, và không thể chối cãi. Tiếng cười nói từ bên trong ngôi nhà, tiếng nhạc đám cưới vẫn tiếp tục vang lên, như một bản nhạc tấu lên khúc ca của sự kết thúc, kết thúc của một mối tình đã không kịp nói lời yêu. Anh đã đứng đó, chứng kiến khoảnh khắc mà trái tim mình tan vỡ thành hàng ngàn mảnh, và không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận.
***
Không thể đứng vững thêm nữa, Trần Hạo lảo đảo lùi lại, đôi chân như không còn sức lực để chống đỡ cơ thể. Anh khuỵu xuống bên một gốc cây cổ thụ ven đường, cách nhà Lê An một khoảng xa hơn, chìm vào bóng tối dày đặc của màn đêm. Cái lạnh của sương đêm đã không còn thấm vào da thịt, mà dường như đã đóng băng cả tâm hồn anh. Hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Lê An, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc của cô trong chiếc áo dài cưới trắng tinh khôi, ám ảnh tâm trí anh, từng chút một nghiền nát những mảnh vỡ hy vọng cuối cùng còn sót lại. Mỗi tia sáng từ ngôi nhà ấy, mỗi âm thanh hân hoan đều trở thành những lưỡi dao sắc bén, rạch sâu vào trái tim anh, khiến anh không ngừng rỉ máu.
Anh gục đầu vào đầu gối, cơ thể run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực. Không còn sự dằn vặt lựa chọn, không còn sự đấu tranh nội tâm. Tất cả đã kết thúc. Giờ đây, chỉ còn lại một sự chấp nhận đau đớn đến tê liệt: Lê An đã thuộc về một người khác, và cô ấy hạnh phúc. Anh đã mất cô mãi mãi, mất đi cô gái thanh mai trúc mã, mất đi những kỷ niệm tuổi thơ, mất đi cả một tương lai mà anh từng thầm mơ ước. Nỗi tiếc nuối và sự hối hận như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực, khiến anh không thể thở được. Hơi thở anh trở nên dồn dập, đứt quãng, mỗi nhịp thở đều mang theo vị đắng chát của nước mắt và sự tuyệt vọng.
‘Anh... đã sai... thật rồi...’ anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió đêm xào xạc, nghe như một tiếng rên rỉ, một lời sám hối muộn màng. Những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên khuôn mặt lạnh giá, hòa lẫn vào sương đêm, ướt đẫm chiếc áo khoác mỏng manh. Đôi mắt anh trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định, nơi mà chỉ vài phút trước, anh còn thấy ánh sáng của hạnh phúc rạng ngời. Giờ đây, tất cả chỉ còn là bóng tối, là vực thẳm của sự mất mát.
Anh biết, đêm nay, một phần trong anh đã chết. Cái chết của một tình yêu, của một hy vọng, của một bản ngã đã từng ngây thơ và đầy mong đợi. Vết sẹo này sẽ không bao giờ lành, nó sẽ theo anh suốt cuộc đời, khắc sâu vào tâm khảm anh như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về sai lầm của một thời tuổi trẻ, về cái giá phải trả cho sự chần chừ và những lời nói không thành. Nụ cười hạnh phúc của Lê An sẽ trở thành một ký ức ám ảnh, định hình con người trầm mặc và cô độc của Trần Hạo trong tương lai. Anh sẽ quay trở lại thành phố, vùi đầu vào công việc như một cách để trốn tránh nỗi đau, để khỏa lấp khoảng trống mênh mông trong trái tim mình.
Đêm dài lê thê, nhưng rồi cũng phải nhường chỗ cho bình minh. Những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Nhưng trong lòng Trần Hạo, chỉ có một màn đêm vĩnh cửu vừa buông xuống. Anh vẫn ngồi đó, gục đầu, như một bức tượng đá cô độc giữa dòng chảy của thời gian, một phần của mình đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.