Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 759: Tấm Thiệp Định Mệnh: Dòng Chữ Khắc Sâu

Bình minh đang lên, những tia sáng đầu tiên đã bắt đầu vẽ nên những đường nét rõ ràng hơn trên bầu trời. Đối với Lê An, đó là một khởi đầu mới, một chương mới của cuộc đời. Còn với Trần Hạo, đó là sự kết thúc, là dấu chấm hết cho một mối tình khắc cốt ghi tâm. Anh vẫn ngồi đó, gục đầu, cảm nhận cái lạnh buốt xương của buổi bình minh, như một bức tượng đá cô độc giữa dòng chảy của thời gian. Một phần của mình đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, và anh biết, mình sẽ mang theo vết sẹo này suốt cuộc đời, như một lời nhắc nhở không bao giờ phai mờ về cái giá của sự chần chừ và những "lời nói không thành". Anh đã để lỡ, "chậm một nhịp", và giờ đây, anh phải chấp nhận thực tại nghiệt ngã này.

***

Cơ thể Trần Hạo rã rời, nặng trĩu như thể vừa trải qua một trận chiến dài hơi, nhưng chiến trường lại chính là tâm can anh. Từng bước chân anh lê dọc bờ sông, rời xa con đường nhỏ dẫn vào nhà Lê An, nơi ánh đèn vàng vẫn còn lấp lóe sau rặng cây, như một chấm vàng nhỏ của niềm hạnh phúc mà anh không thể chạm tới. Không khí rạng sáng se lạnh, mơn man trên làn da, mang theo mùi đất ẩm, mùi nước sông và cả mùi sương sớm đặc trưng của thị trấn ven sông này. Bầu không khí yên bình đến lạ lùng, nhưng trong tâm trí anh, nó lại phảng phất một vẻ ảm đạm, cô độc đến ghê người. Những tia sáng đầu tiên của ngày mới đang dần xé toạc màn đêm xám xịt, nhuộm một màu chì lên mặt sông lăn tăn gợn sóng và những hàng cây ven bờ. Quang cảnh quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, hờ hững đến đau lòng.

Anh cố tình tránh né ánh mắt của những người dân chài sớm đang hối hả chuẩn bị cho mẻ lưới đầu tiên. Họ là những con người gắn bó với nơi đây, với dòng sông này, giống như anh và Lê An đã từng. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình lạc lõng, một kẻ ngoại lai ngay tại nơi thân thuộc nhất, nơi đã chứng kiến tuổi thơ, chứng kiến mối tình đầu trong sáng, và cũng là nơi chứng kiến sự thất bại thảm hại của chính anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món đồ vật chất biểu trưng cho sự thành đạt nơi thành thị, giờ đây trở nên vô nghĩa, nặng nề trên cổ tay anh. Giá trị của nó, của tất cả những gì anh đã cố gắng đạt được, bỗng chốc tan biến trước sự trống rỗng trong lòng.

Trần Hạo dừng lại bên một gốc đa già, rễ cây sần sùi bám sâu vào lòng đất, như chính những ký ức dai dẳng đang bám víu lấy anh. Anh hít một hơi thật sâu, cái lạnh buốt của không khí sớm tràn vào phổi, như muốn gột rửa đi nỗi đau đang cuộn trào trong lồng ngực. Nhưng nỗi đau ấy đã ăn quá sâu, nó là một phần của anh, như dòng sông kia là một phần của thị trấn. Dòng sông vẫn chảy, vẫn êm đềm, vẫn thản nhiên mang theo những mảnh vỡ của thời gian, của những "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể quay lại. Anh nhớ những buổi chiều hoàng hôn bình yên bên bờ sông cũ, khi nắng vàng như rót mật, trải dài trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Anh và Lê An đã từng ngồi cạnh nhau trên triền cỏ xanh mướt, tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng như một bản nhạc ru êm. Gió thổi qua tóc cô, làm bay bay những sợi tóc mai mềm mại, và anh nhớ rõ mùi hương dịu dàng của hoa bưởi thoang thoảng trong gió.

Anh đã từng tin rằng, dòng sông này, những kỷ niệm này sẽ là sợi dây vô hình kết nối hai người mãi mãi. Nhưng chính anh đã để sợi dây ấy đứt đoạn, chính anh đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể hàn gắn. "Nếu như ngày đó, anh không sợ hãi," anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió sớm, hòa vào tiếng nước sông. "Nếu như ngày đó, anh đã nắm lấy bàn tay em, đã nói ra hết những gì anh cất giấu, thì liệu mọi chuyện có khác không?" Câu hỏi ấy, dù đã biết đáp án, vẫn cứ day dứt, vẫn cứ xoáy sâu vào vết thương lòng. Anh nhìn xuống mặt sông, thấy hình ảnh phản chiếu của mình – một người đàn ông hốc hác, với đôi mắt thâm quầng và gương mặt kiệt quệ. Anh thấy sự thất bại, sự hối tiếc rõ mồn một trong ánh mắt ấy. Dòng sông, vốn là chứng nhân của tình yêu trong trẻo của họ, giờ đây lại trở thành biểu tượng cho sự trôi chảy không ngừng của thời gian, cuốn phăng đi mọi cơ hội và hy vọng của anh.

Anh đứng đó hồi lâu, như muốn khắc sâu khoảnh khắc này vào tâm trí, khoảnh khắc của sự chấp nhận đau đớn. Nắng đã bắt đầu lên cao hơn một chút, xuyên qua tán lá cây, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Nhưng trong lòng anh vẫn là một màn đêm đặc quánh. Anh biết, dù có đi đâu, làm gì, hình ảnh Lê An rạng rỡ với nụ cười hạnh phúc đêm qua sẽ mãi mãi ám ảnh anh, nhắc nhở anh về cái giá của sự chần chừ, của những "lời nói không thành". Anh đã để lỡ chuyến đò của đời mình, "chậm một nhịp", và giờ đây, chỉ còn lại sự cô độc và nỗi ân hận khôn nguôi. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự tuyệt vọng và buông xuôi. Quay lưng lại với dòng sông, anh lê bước, rời khỏi nơi chất chứa quá nhiều ký ức, tìm kiếm một nơi nào đó để ẩn mình, để đối diện với sự thật nghiệt ngã đang chờ đợi.

***

Trần Hạo thuê một phòng trọ nhỏ, đơn giản trong một khách sạn cũ kỹ ở thị trấn. Đó là một nơi không tên tuổi, ẩn mình trong con hẻm nhỏ, tránh xa những con đường chính đông đúc. Bầu không khí bên trong khách sạn yên tĩnh đến lạ, đôi khi hơi ngột ngạt vì sự đơn điệu và vẻ cũ kỹ đã bám rêu phong của thời gian. Mùi ẩm mốc nhẹ, mùi xà phòng rẻ tiền thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi bụi bặm của những đồ vật đã lâu không được động đến. Tiếng xe cộ từ xa vọng vào như một âm thanh mờ nhạt, không đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Trần Hạo không quan tâm đến sự tiện nghi hay vẻ đẹp. Anh chỉ cần một nơi để ẩn mình, một bức tường để tựa lưng, một không gian để đối mặt với chính mình, không bị bất cứ ánh mắt dò xét nào.

Anh ngồi phịch xuống mép chiếc giường đã cũ, tấm ga trải giường có màu cháo lòng, nhăn nhúm như thể đã trải qua hàng trăm giấc ngủ của những người lữ khách vô danh. Ánh mắt anh vô định nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng yếu ớt đầu ngày đang cố gắng xuyên qua lớp kính mờ đục và tấm rèm cửa sờn cũ. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, những âm thanh của một ngày mới đang dần trở nên rõ ràng hơn: tiếng người bán hàng rong rao vặt, tiếng xe máy nổ lạch bạch, tiếng trẻ con nô đùa từ xa vọng lại. Nhưng tất cả đều không thể chạm tới anh, người đang trôi dạt trong một thế giới của riêng mình, một thế giới của nỗi đau và sự mất mát.

Khi anh đang chìm sâu vào sự tê dại, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Tiếng gõ rất nhẹ, như một lời thì thầm, nhưng lại khiến cả căn phòng dường như rung chuyển trong tai anh. Trần Hạo giật mình, trái tim bỗng đập nhanh một nhịp. Anh không chờ đợi ai, cũng không muốn gặp ai. Anh không trả lời, chỉ nín thở lắng nghe. Sau một vài giây im lặng, một phong bì màu trắng được khẽ luồn qua khe cửa, rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng của người phục vụ từ từ xa dần. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào phong bì, một dự cảm chẳng lành len lỏi khắp cơ thể anh, lạnh buốt hơn cả cái lạnh của sương sớm. Anh biết, sâu thẳm bên trong, anh đã biết đó là gì. Nó là một sự thật không thể chối bỏ, một bằng chứng hữu hình cho điều anh đã cố gắng né tránh suốt bao năm tháng.

Anh đứng dậy, bước đến gần cánh cửa, cúi xuống nhặt lấy phong bì. Bàn tay anh run rẩy, những ngón tay thon dài của một người đàn ông thành đạt, giờ đây lại trở nên yếu ớt, bất lực. Tấm phong bì trắng tinh khôi, tinh khiết đến đau lòng, như một bông hoa huệ trắng muốt đặt trên mộ của một mối tình đã chết. Nó đối lập hoàn toàn với sự u ám và nặng nề trong lòng anh. Anh lật tấm phong bì, không có địa chỉ người gửi, chỉ có tên anh được viết nắn nót, trang trọng. Ai đã gửi nó đến đây? Chắc chắn là Lê An, hoặc gia đình cô ấy. Một sự sắp đặt của số phận, hay chỉ là một sự trùng hợp nghiệt ngã, để anh phải tận mắt chứng kiến cái kết của câu chuyện tình yêu của chính mình?

Trần Hạo quay trở lại giường, ngồi xuống. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lại lọt vào tầm mắt anh, kim giây vẫn đều đặn trôi, nhắc nhở anh về thời gian không ngừng vận động, không ngừng cuốn trôi đi những cơ hội. Anh đã có chìa khóa để mở cánh cửa hạnh phúc, nhưng lại sợ hãi không dám tra vào ổ khóa. Anh đã có cơ hội để giữ lấy tình yêu của đời mình, nhưng lại để nó tuột khỏi tay vì sự rụt rè và một "nỗi sợ hãi vô hình". Giờ đây, tấm phong bì này, dù chưa mở, đã trở thành biểu tượng cho sự mất mát vĩnh viễn, cho "lời nói không thành" đã chôn vùi tất cả. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy mới lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng, một sự kết hợp lạ lùng nhưng lại khắc sâu vào tâm trí anh. Anh chậm rãi, từ từ xé mở phong bì, như thể đang xé mở một vết thương lòng đã lành, để nó lại rỉ máu.

***

Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ căn phòng trọ nhỏ không đủ để làm sáng bừng không gian u ám, mà chỉ càng làm nổi bật sự căng thẳng, tĩnh lặng đến đáng sợ đang bao trùm. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào tấm thiệp mời cưới, trắng tinh khôi, đặt trên lòng bàn tay anh. Từng đường nét, từng chi tiết trên tấm thiệp đều được in một cách trang trọng, tỉ mỉ, như thể muốn khắc sâu vào tâm trí người nhận rằng đây là một sự kiện trọng đại, một khởi đầu mới đầy hứa hẹn. Nhưng đối với Trần Hạo, nó là một bản án, một lời tuyên bố cuối cùng về sự thất bại của anh.

Anh nhìn thấy tên Lê An được in nổi bật, đẹp đẽ, đứng cạnh tên Nguyễn Hoàng Huy – một cái tên xa lạ, nhưng giờ đây lại mang một sức nặng ghê gớm, biểu tượng cho người đã giành được cô, người đã mang lại cho cô bến đỗ an yên mà anh đã không thể. Mùi giấy mới của tấm thiệp, thoang thoảng một chút hương hoa nhài nhân tạo, lẫn với mùi ẩm của căn phòng, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ, khắc sâu vào khứu giác anh. Anh đọc đi đọc lại từng dòng chữ, mỗi từ như một nhát dao cứa vào trái tim đã tan nát của mình. "Trân trọng kính mời..." – lời mời trang trọng ấy giờ đây nghe như một lời chế giễu cay đắng. Ngày tháng, địa điểm cưới được ghi rõ ràng, cụ thể, không chút mơ hồ, như một bản án cuối cùng không thể thay đổi.

Mọi hy vọng mong manh, dù anh đã cố gắng dập tắt ở chương trước, vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong tiềm thức, giờ đây đều quy tụ về khoảnh khắc này, hóa thành sự thật phũ phàng không thể cứu vãn. Anh đã từng nghĩ, dù Lê An có kết hôn, anh vẫn có thể giữ lấy một phần hình bóng cô trong lòng, một chút hoài niệm để bám víu. Nhưng tấm thiệp này đã đập tan tất cả. Nó là bằng chứng vật chất không thể chối cãi, xác nhận rằng Lê An đã thuộc về người khác, rằng thời gian cho Trần Hạo đã hết. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, vốn đã được hình thành từ sự chần chừ và "lời nói không thành" của anh, giờ đây đã trở thành một vực sâu thăm thẳm, không thể nào lấp đầy.

Trần Hạo nhắm mắt lại, siết chặt tấm thiệp trong tay, những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Anh không còn sức lực để gào thét, để níu kéo, hay để trách móc bất cứ ai, kể cả chính mình. Chỉ còn lại sự buông xuôi, một sự chấp nhận đau đớn đến tận cùng. Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gương mặt hốc hác, chảy xuống khóe miệng, mang theo vị mặn chát của nỗi tuyệt vọng. Chúng không phải là những giọt nước mắt của sự tức giận hay hối hận bồng bột, mà là nước mắt của sự kiệt sức, của một trái tim đã ngừng chiến đấu. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lại lọt vào tầm mắt. Nó vẫn đều đặn tích tắc, mỗi tiếng tích tắc như một lời nhắc nhở về những khoảnh khắc anh đã để tuột mất, về cái giá của sự chần chừ.

Anh nhớ lại những lần cô chủ động hỏi anh về dự định sau này, về việc liệu anh có muốn ở lại thị trấn hay không, những lời gợi mở rõ ràng cho một tương lai chung. Nhưng anh, vì tham vọng nơi thành thị, vì sự tự ti về bản thân lúc đó, lại chọn cách lảng tránh, để lại một khoảng trống, một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ," lời nói bình thản của Lê An bên bờ sông cũ lại vang vọng trong tâm trí anh, giờ đây càng thêm thấm thía, càng thêm cay đắng. Anh đã thích cô, rất thích, nhưng thích thì không đủ, nếu không dám nói ra, nếu không dám hành động.

Trần Hạo mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào tấm thiệp một lần cuối cùng, khắc sâu từng chi tiết vào tâm trí, như một lời thề sẽ không bao giờ quên nỗi đau này. Rồi, bàn tay anh buông lỏng. Tấm thiệp rơi khỏi tay anh, nhẹ nhàng xoay tròn trong không khí một vài vòng, rồi nằm chơ vơ trên sàn nhà, trắng tinh khôi, vô tình như chính số phận của anh. Nó nằm đó, một biểu tượng cho sự chia ly hoàn toàn, định hình một Trần Hạo trầm mặc và cô độc hơn trong tương lai. Tấm thiệp cũng là lời báo hiệu cho sự khởi đầu cuộc sống hôn nhân của Lê An, một cuộc sống mà Trần Hạo sẽ mãi mãi chỉ là người ngoài cuộc, đứng nhìn từ một khoảng cách vô hình, không bao giờ có thể chạm tới. Sự chấp nhận và buông xuôi của anh sau khi đọc tấm thiệp này khẳng định một điều: anh sẽ không gõ cửa nhà Lê An. Nỗi tiếc nuối vĩnh viễn đã chính thức bắt đầu. Trần Hạo gục đầu vào đầu gối, cả thân hình anh run lên bần bật trong căn phòng trọ lạnh lẽo, giữa buổi bình minh đang lên, mang theo ánh sáng của một ngày mới cho tất cả mọi người, trừ anh.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free