Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 760: Thời Khắc Cuối Cùng: Từng Giây Là Dằn Vặt

Trần Hạo gục đầu vào đầu gối, cả thân hình anh run lên bần bật trong căn phòng trọ lạnh lẽo. Bình minh đang lên ngoài kia, mang theo ánh sáng của một ngày mới cho tất cả mọi người, trừ anh. Ánh sáng ấy không đủ để xua tan màn đêm dày đặc đang bao trùm lấy tâm hồn Trần Hạo, nơi chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Căn phòng khách sạn đơn sơ, cũ kỹ ở thị trấn này dường như cũng đang nín thở, chứng kiến sự sụp đổ của một con người. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng không được sử dụng thường xuyên, hòa lẫn với một chút hương xà phòng rẻ tiền, càng khiến không khí thêm ngột ngạt.

Khi những tia nắng đầu tiên, yếu ớt như hơi thở của một người bệnh, len lỏi qua khe rèm cửa sổ cũ kỹ, Trần Hạo khẽ cựa mình. Anh mở mắt, không phải vì đã ngủ đủ, mà vì giấc ngủ đã từ chối anh từ rất lâu rồi. Đôi mắt anh trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực của một đêm trắng vật lộn với chính mình. Ánh mắt vô hồn của anh lướt qua trần nhà ám màu thời gian, rồi dừng lại ở tấm thiệp cưới trắng tinh khôi, giờ đây đã nhàu nhĩ đôi chút do anh nắm chặt trong đêm, nằm chỏng chơ trên gối bên cạnh. Nó không còn giữ được vẻ trang trọng ban đầu, những nếp gấp hằn sâu như những vết sẹo trên trái tim anh.

Anh chậm rãi ngồi dậy, tấm lưng còng xuống, mọi cử động đều nặng nề như thể đang mang trên mình gánh nặng của cả thế gian. Tiếng kẽo kẹt của chiếc giường cũ kỹ vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một lời than vãn não nề. Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào tấm thiệp. Ngón tay anh rụt rè lướt trên dòng chữ 'Lê An & Nguyễn Hoàng Huy', cảm nhận từng đường nét dập nổi, lạnh lẽo và xa lạ. Cái tên Nguyễn Hoàng Huy, một cái tên mà chỉ mới hôm qua anh còn coi là xa lạ, giờ đây lại mang một sức nặng ghê gớm, như một khối đá đè nén lên lồng ngực anh. Anh nhớ lại lời nói của Lê An "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Và giờ đây, cái "không đủ" đó đã trở thành một định mệnh nghiệt ngã, một bản án không thể thay đổi. Tấm thiệp này chính là lời tuyên bố cuối cùng về sự thất bại của anh, về một cuộc tình "chậm một nhịp" đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.

Anh từ từ vươn tay lấy chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp đang đặt trên tủ đầu giường. Đây là món quà anh tự thưởng cho mình sau một dự án lớn, biểu tượng cho thành công và tham vọng nơi thành thị. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một vật phẩm hành hạ anh. Kim giây vẫn đều đặn nhích từng chút một, mỗi tiếng tích tắc vang vọng trong căn phòng trống trải như những nhát búa đóng vào linh hồn anh. Mỗi giây phút trôi qua là một lời nhắc nhở không ngừng về những khoảnh khắc anh đã để tuột mất, về cái giá của sự chần chừ, về những "lời nói không thành" đã chôn vùi một tình yêu. Anh ngắm nhìn kim giây, như thể muốn níu giữ thời gian, nhưng nó vẫn vô tình, lạnh lùng chạy về phía trước, không chờ đợi ai, không dừng lại vì nỗi đau của bất kỳ ai.

Mùi cà phê nguội ngắt còn sót lại trong chiếc cốc thủy tinh đặt trên bàn, một tàn tích của một đêm mất ngủ. Anh đã cố gắng dùng caffeine để giữ mình tỉnh táo, để tìm một lối thoát, một tia hy vọng. Nhưng tất cả đều vô ích. Sự mệt mỏi không chỉ là của thể xác, mà còn là sự kiệt quệ của tinh thần. Anh đã chiến đấu, đã dằn vặt, đã tìm kiếm, nhưng cuối cùng, anh chỉ tìm thấy sự chấp nhận cay đắng. Ánh sáng bình minh bên ngoài, dù yếu ớt, vẫn dần dần mạnh hơn. Nó chiếu rọi vào căn phòng, phơi bày rõ hơn tấm thiệp cưới nhàu nhĩ, phơi bày rõ hơn sự tiều tụy trên gương mặt anh. Nó không mang lại hy vọng, mà chỉ là sự khởi đầu của một ngày mà anh phải đối mặt với thực tế không thể đảo ngược. Cả người anh run lên bần bật, nhưng không phải vì lạnh. Đó là sự run rẩy của một trái tim đã hoàn toàn vỡ nát, của một tâm hồn đã kiệt sức sau cuộc chiến dai dẳng với số phận và chính mình. "Khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An, được dệt nên từ sự e dè và những "lời nói không thành" ngày nào, giờ đây đã trở thành một vực sâu thăm thẳm, không thể nào lấp đầy.

***

Trần Hạo rời khỏi chiếc giường, bước chân nặng trịch như đeo chì. Anh tiến về phía cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm cũ kỹ sang một bên. Ánh nắng sớm, giờ đã sáng rõ hơn, ùa vào căn phòng, làm lộ rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Ngoài kia, thị trấn nhỏ ven sông đang dần thức giấc. Tiếng xe cộ xa xăm bắt đầu vọng lại từ con đường chính, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, và mùi hương của đất ẩm sau một đêm sương xuống thoang thoảng trong gió sớm. Tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, sống động, đối lập hoàn toàn với khung cảnh tiêu điều, u ám trong căn phòng và sự đổ nát trong tâm hồn anh.

Anh đứng bên cửa sổ, tay vẫn giữ chặt tấm thiệp và chiếc đồng hồ đeo tay. Ánh mắt anh dõi ra xa xăm, nhìn những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất còn ướt sương. Từng hình ảnh nhỏ bé đó, thay vì mang lại sự an ủi, lại khơi gợi lên một dòng ký ức cuồn cuộn, một thước phim quay chậm về cuộc đời anh và Lê An. Anh nhớ lại những buổi tan học chung đường, tiếng cười trong trẻo của cô khi anh kể một câu chuyện ngớ ngẩn. Anh nhớ những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi ánh trăng đổ bóng bạc lên mặt nước, nơi cô đã từng hỏi anh về dự định tương lai, về việc liệu anh có muốn ở lại thị trấn hay không. "Nếu như ngày đó… anh đã không chần chừ", "Nếu như ngày đó… anh đã dám nói ra những lời thật lòng", "Nếu như ngày đó… anh đã không chạy theo những ảo vọng nơi thành thị mà bỏ quên em". Hàng vạn chữ "nếu như" cứ thay nhau đâm vào tim anh, mỗi chữ là một mũi kim sắc lạnh, nhắc nhở anh về những cơ hội đã vụt mất, về những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chôn vùi tình yêu của đời mình.

Tấm thiệp cưới trong tay anh, giờ đây không chỉ là một mảnh giấy, mà là một minh chứng sống động, một bản án không thể kháng cự cho sự "muộn màng" của anh. Cái cảm giác lạnh buốt của buổi sớm không thấm vào anh bằng cái lạnh giá trong tim. Anh day trán, nhắm chặt mắt lại, như muốn xua đi những hình ảnh, những âm thanh của quá khứ đang giày vò anh. Anh nghe thấy tiếng thở dài nặng nề của chính mình, hòa lẫn vào tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ.

Anh mở mắt ra, nhìn vào tấm thiệp một lần cuối cùng, khắc sâu từng chi tiết vào tâm trí. Cái tên Lê An, cái tên Nguyễn Hoàng Huy, ngày tháng, địa điểm cưới... tất cả giờ đây đã trở thành một phần của anh, một vết sẹo không bao giờ lành. Đây không phải là sự tức giận hay hối hận bồng bột, mà là sự chấp nhận đau đớn, một sự buông xuôi hoàn toàn. Anh đã chiến đấu, đã dằn vặt, nhưng cuối cùng, anh phải thừa nhận rằng anh đã thua. Anh đã thua vì sự chần chừ, vì nỗi sợ hãi, vì cái "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Tấm thiệp ấy nằm chỏng chơ trong tay anh, một biểu tượng của sự chia ly hoàn toàn, định hình một Trần Hạo trầm mặc và cô độc hơn trong tương lai.

Anh quay lưng lại với khung cửa sổ, bước chân vô thức hướng về phía chiếc vali nhỏ đặt ở góc phòng. Anh mở khóa, bắt đầu thu dọn hành lý của mình. Từng món đồ được đặt vào vali một cách máy móc, không cảm xúc. Chiếc áo sơ mi phẳng phiu, cuốn sách đang đọc dở, tất cả đều mang theo một mùi hương quen thuộc của thành phố, một mùi hương xa lạ với thị trấn này, cũng như cuộc đời anh giờ đây đã xa lạ với Lê An. Anh biết, anh phải rời đi. Không phải vì anh muốn quên, mà vì anh không thể ở lại để chứng kiến. Nỗi đau này sẽ là một phần của anh mãi mãi, một lời nhắc nhở vĩnh viễn về cái giá của sự "chậm một nhịp".

Anh sẽ rời khỏi thị trấn này, mang theo những tiếc nuối không tên, những "lời nói không thành" đã mãi mãi nằm lại trong lồng ngực. Tấm thiệp cưới nằm trên chiếc bàn nhỏ cạnh vali, như một lời chia tay thầm lặng. Nỗi tiếc nuối vĩnh viễn đã chính thức bắt đầu, và Trần Hạo, một lần nữa, lại chọn cách quay lưng lại với những gì anh yêu thương nhất, bước đi vào một tương lai vô định, mang theo một trái tim đã vỡ nát và một tâm hồn đã kiệt quệ. Anh sẽ trở thành một người đàn ông trầm mặc, cô độc hơn, mang theo vết sẹo vĩnh viễn của một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời."

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free