Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 761: Chuyến Xe Đêm Định Mệnh: Khát Vọng Sau Cùng
Ánh nắng sáng rõ hơn lọt qua khung cửa sổ cao vút của phòng Tổng Giám Đốc, vẽ nên những vệt vàng lấp lánh trên tấm thảm len màu xám tro. Trần Hạo, ngồi trước chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, cố gắng ép mình tập trung vào bản báo cáo tài chính đang hiện trên màn hình máy tính. Những con số, biểu đồ phức tạp cứ nhảy múa trước mắt anh, vô nghĩa và xa lạ, dù thường ngày đó là thế giới anh làm chủ. Tấm thiệp cưới, vật chứng của một sự thật nghiệt ngã, dù không còn nằm trong tay anh, vẫn in hằn trong tâm trí, mỗi dòng chữ như một lưỡi dao sắc bén cứa vào ký ức. Tên Lê An, tên Nguyễn Hoàng Huy, ngày tháng, địa điểm cưới... tất cả xoáy sâu vào tâm can, không ngừng nhắc nhở anh về thời khắc không thể đảo ngược đang đến gần.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành đạt và kiểm soát thời gian, giờ đây lại trở thành một thứ giày vò. Tiếng tích tắc đều đặn của nó không còn là âm thanh của sự hiệu quả, mà là tiếng đếm ngược tàn nhẫn, mỗi nhịp là một khoảnh khắc trôi qua, mang theo một phần hy vọng mỏng manh còn sót lại trong anh. Anh day thái dương, cảm giác đau buốt chạy dọc thái dương lan xuống gáy. Một cuộc gọi nội bộ vang lên, giọng thư ký Thảo vang qua loa điện thoại, nhẹ nhàng nhắc anh về cuộc họp quan trọng sắp tới. "Anh Hạo, mười lăm phút nữa có cuộc họp với đối tác Nhật Bản ạ." Anh chỉ khẽ "Ừ" một tiếng, giọng nói trầm khàn, thiếu đi sự sắc bén thường ngày, khiến cô thư ký trẻ tuổi thoáng chút ngạc nhiên. Anh biết mình phải chuẩn bị, nhưng tâm trí anh không thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự hối tiếc.
Anh đứng dậy, bước về phía bức tường kính cường lực, nơi ánh sáng ban ngày rọi vào căn phòng, làm lộ rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Bên dưới, toàn cảnh thành phố hiện ra: những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh, những con đường tấp nập xe cộ như những dòng sông chảy xiết. Đây là vương quốc của anh, nơi anh đã dành cả tuổi trẻ để xây dựng, nơi anh đã tìm thấy danh vọng và sự nghiệp. Nhưng giờ đây, tất cả những hào nhoáng đó đều trở nên trống rỗng, vô nghĩa. Anh nhớ lại lời nói của Lê An, "Thích thì không đủ." Phải chăng, những thành công này của anh cũng không đủ để lấp đầy "khoảng cách vô hình" đã ngăn cách anh với cô? Ánh mắt anh vô định, nhìn xuyên qua những khối bê tông và kính thép, như đang tìm kiếm một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. Mùi cà phê đậm đặc trong cốc đã nguội lạnh trên bàn, mùi da ghế mới và mùi gỗ óc chó sang trọng cũng không thể xua tan đi cái mùi vị đắng chát trong lòng anh.
Anh vuốt nhẹ lên mặt kính đồng hồ đeo tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như cái lạnh giá đang xâm chiếm trái tim anh. Cái lạnh của sự thật phũ phàng, của sự chấp nhận rằng anh đã "chậm một nhịp" quá nhiều lần. Hàng loạt chữ "nếu như ngày đó" lại cuộn về, không ngừng giày vò. "Nếu như ngày đó anh không lên thành phố...", "Nếu như ngày đó anh không sợ hãi...", "Nếu như ngày đó anh đã dám nói ra những 'lời nói không thành' ấy...". Mỗi từ "nếu như" là một nhát cứa, khoét sâu thêm vào "vực sâu thăm thẳm" trong lòng anh. Anh có cảm giác như mình đang đứng trên bờ vực, nhìn xuống một khoảng không vô tận mà không thể với tới.
Cảm giác bất lực và hối tiếc dâng trào mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào, không phải là sự tức giận hay hối hận bồng bột, mà là một sự giày vò âm ỉ, dai dẳng. Nó khiến anh cảm thấy nghẹt thở, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh biết, anh đã tự mình đẩy Lê An ra xa, đã để những tham vọng, những toan tính nơi thành thị che mờ đi ánh sáng duy nhất trong đời mình. Và giờ đây, anh phải trả giá. Nhưng dù đã chấp nhận, dù đã buông xuôi trong căn phòng khách sạn tiêu điều kia, một tia hy vọng mong manh, một sự bất an không thể gọi tên vẫn thôi thúc anh. Một sự thôi thúc điên rồ, vô vọng, nhưng lại mạnh mẽ đến mức anh không thể cưỡng lại.
Anh đột ngột quay người, lướt qua chiếc bàn làm việc, lật úp chiếc laptop đang hiện bản báo cáo. Màn hình tối sầm lại, cũng như tâm trí anh lúc này, không còn chỗ cho bất cứ con số hay kế hoạch nào. Anh không thể tiếp tục, không thể giả vờ bình thường. Cái cảm giác cần phải làm một điều gì đó, dù biết là vô ích, đã lấn át tất cả. Dù là một quyết định điên rồ, một hành động bột phát, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Trái tim anh, sau bao nhiêu năm chai sạn, giờ đây lại đập những nhịp đập cuồng loạn, báo hiệu cho một sự thay đổi lớn, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với chính số phận mình. Anh sẽ quay trở về, dù biết rằng điều chờ đợi anh chỉ là một nỗi đau khác, lớn hơn.
***
Trần Hạo lao ra khỏi tòa nhà Tập Đoàn Trần Thịnh như một người mất hồn. Bộ vest đen lịch lãm trên người anh bỗng trở nên lỏng lẻo, lạc lõng giữa cái nắng gắt, oi ả của buổi trưa hè. Anh không gọi taxi, không chờ đợi chiếc xe đã được sắp đặt sẵn của công ty. Mọi quy tắc, mọi sự điềm tĩnh thường ngày đã bị xé tan bởi một cơn sóng cảm xúc dữ dội. Anh chỉ muốn đi, đi thật nhanh, thoát khỏi cái không gian ngột ngạt của những con số và những bản hợp đồng vô tri.
Cánh cửa xoay bằng kính cường lực tự động mở ra, đẩy anh vào dòng người tấp nập trên đường phố trung tâm thành phố. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của những người bán hàng rong chen lẫn mùi khói bụi, mùi xăng xe và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi ngang qua. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, một bức tranh sống động của sự hối hả và năng động, nhưng anh lại không cảm nhận được bất cứ điều gì ngoài sự trống rỗng và một nỗi thôi thúc cháy bỏng.
Anh vẫy vội một chiếc xe ôm công nghệ đang dừng chờ khách ở góc phố. Gã tài xế trẻ tuổi, với chiếc áo đồng phục xanh lá cây, nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên. Hiếm khi có một người đàn ông mặc vest sang trọng như Trần Hạo lại chọn xe ôm giữa trưa nắng gắt thế này. "Đi đâu anh ơi?" gã hỏi, giọng có chút e dè. Trần Hạo chỉ buông một câu cụt lủn: "Bến xe khách liên tỉnh." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và một chút gì đó cố chấp.
Chiếc xe ôm luồn lách qua dòng xe cộ đông đúc. Gió thổi tạt vào mặt anh, mang theo hơi nóng của nhựa đường và bụi bẩn. Mái tóc anh rối tung, chiếc cà vạt lệch hẳn sang một bên, khác hẳn với vẻ ngoài chỉn chu, hoàn hảo thường thấy của vị Tổng Giám Đốc Trần Thịnh. Anh không để ý đến ánh mắt tò mò của những người đi đường, hay tiếng gọi khẽ từ một đồng nghiệp cũ vừa thoáng qua. Trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất, như một mệnh lệnh không thể kháng cự: phải trở về.
Anh siết chặt hai tay vào nhau, những ngón tay hằn rõ trên mu bàn tay. Dù biết chuyến đi này là vô vọng, là một hành động điên rồ, nhưng anh không thể không làm. Nó giống như một phản xạ bản năng, một nỗ lực cuối cùng để níu giữ một điều gì đó đang tuột khỏi tầm tay. Những hình ảnh của Lê An lại hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết. Cô bé mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, đứng dưới tán cây phượng đỏ rực ở cổng trường, nụ cười trong trẻo như ánh nắng ban mai. Cô gái dịu dàng, đôi mắt long lanh nhìn anh bên bờ sông cũ, hỏi anh về những ước mơ, về tương lai. "Nếu như ngày đó, anh đã đủ can đảm để nói ra...", "Nếu như ngày đó, anh đã không để những tham vọng nơi thành phố che mờ đi trái tim mình...", "Nếu như ngày đó, anh đã nhận ra rằng cô ấy chính là bến đỗ bình yên mà anh vẫn tìm kiếm...". Hàng vạn câu hỏi "nếu như" cứ thay nhau đâm vào tim anh, mỗi chữ là một mũi kim sắc lạnh, nhắc nhở anh về những cơ hội đã vụt mất, về những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chôn vùi tình yêu của đời mình.
Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, sau bao nhiêu năm, giờ đây dường như đã trở thành một bức tường kiên cố, không thể phá vỡ. Anh đã từng nghĩ, sự thành công, danh vọng sẽ lấp đầy khoảng cách ấy, sẽ mang cô về bên anh. Nhưng anh đã sai. Khoảng cách ấy không phải do địa lý, không phải do địa vị, mà là do sự chần chừ, sự hèn nhát của chính anh. Chiếc xe ôm bỗng phanh gấp, Trần Hạo giật mình. Anh ngẩng đầu lên, nhận ra mình đã đến bến xe khách. Mùi xăng dầu, khói xe và sự ồn ào hỗn loạn của bến xe lập tức ập vào giác quan anh, kéo anh trở về với thực tại nghiệt ngã. Anh trả tiền xe, bước xuống, đôi chân vẫn còn chút loạng choạng.
***
Bến xe khách liên tỉnh vào buổi chiều muộn, khi mặt trời đã bắt đầu lặn, mang một vẻ tấp nập và hỗn loạn đặc trưng. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè vang vọng khắp các sảnh chờ, tiếng người gọi khách í ới, xen lẫn tiếng trò chuyện xôn xao. Mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc của những góc tường cũ kỹ, và cả mùi thức ăn đường phố từ những gánh hàng rong ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó tả, đặc quánh trong không khí. Nắng đã dịu dần, nhưng không khí vẫn còn oi nồng, ngột ngạt.
Trần Hạo bước vào khu vực quầy vé, tìm kiếm chuyến xe sớm nhất về thị trấn. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sự hối hả của bến xe, mà vì sự bất an và nỗi lo sợ đang bủa vây. Anh mua được một vé chuyến xe đêm, khởi hành sau ba mươi phút nữa. Cầm tấm vé trên tay, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ, nhưng đồng thời cũng là một nỗi đau đớn khó tả. Anh đã thực sự làm điều này. Anh đã bỏ lại tất cả, lao đi trong vô vọng.
Anh tìm một ghế trống ở góc khuất của sảnh chờ, ngồi xuống. Chiếc đồng hồ đeo tay lại thu hút sự chú ý của anh. Thời gian trôi đi thật chậm rãi, nhưng cũng thật nhanh chóng. Mỗi nhịp tích tắc là một lời nhắc nhở rằng anh đang đến gần hơn với sự thật mà anh sợ hãi nhất. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đang nhảy múa trong tâm trí, nhưng vô ích. Chúng cứ hiện rõ mồn một, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại.
Anh nhìn ra cửa sổ xe, khung cảnh thành phố lùi lại dần chỉ là một bức tranh mờ ảo, nhòe nhoẹt trong ánh hoàng hôn. Những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tất cả đều trở nên xa lạ. Chúng không còn là biểu tượng của thành công, của ước mơ, mà là những vật cản đã khiến anh mất đi điều quý giá nhất. Chiếc xe lăn bánh, mang theo anh rời xa những gì anh đã dày công xây dựng, để quay về nơi khởi đầu của tất cả, nơi anh đã đánh mất tất cả.
Trong đầu anh hiện lên những hình ảnh của Lê An: cô bé tươi cười bên bờ sông cũ, tóc bay trong gió, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả bầu trời. Cô nữ sinh dịu dàng dưới tán cây phượng, cẩn thận gấp từng trang sách. Rồi cả ánh mắt cam chịu của cô khi gặp lại anh, sự bình thản đến lạ lùng, như thể giữa họ chưa từng có bất cứ điều gì. Mỗi ký ức là một nhát dao cứa vào trái tim anh, khiến anh tự hỏi, liệu mình làm vậy có ích gì không, hay chỉ là thêm một lần đối mặt với nỗi đau. Anh đã quay lại, nhưng liệu có ý nghĩa gì nữa không, khi mọi chuyện đã quá muộn màng? "Nếu như ngày đó...", "lời nói không thành" cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một điệp khúc bi thương.
Anh tựa đầu vào cửa sổ xe, cảm nhận sự rung lắc nhẹ của chiếc xe khách. Cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài dằn vặt và chuyến đi vội vã bắt đầu xâm chiếm. Nhưng sự mệt mỏi thể xác không thể sánh bằng sự kiệt quệ trong tâm hồn. Anh siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau vật vã. Đây là một chuyến đi vô vọng, anh biết. Nhưng anh không thể không đến. Không thể không thử. Dù chỉ là để nhìn thấy cô lần cuối, dù chỉ là để tự mình xác nhận lại một lần nữa rằng anh đã thực sự mất đi cô. Khoảng cách vô hình giờ đây không chỉ là khoảng cách giữa hai con người, mà là khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại, giữa những gì đáng lẽ đã xảy ra và những gì đang xảy ra. "Chậm một nhịp" – một nhịp mà anh sẽ phải trả giá bằng cả cuộc đời mình.
***
Chiếc xe khách dừng lại ở bến quen thuộc, gần Khu Chợ Dân Sinh, khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh đèn vàng leo lét từ những cột đèn đường, từ những mái hiên nhà còn sáng đèn, rọi xuống con đường đất còn ướt sương đêm, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc. Trần Hạo bước xuống xe, hít thở một hơi thật sâu. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ quen thuộc của thị trấn, và cả mùi thức ăn cuối ngày từ những quán ăn vỉa hè thoang thoảng trong gió đêm, xộc vào khứu giác anh, đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất. Nó vẫn vậy, thị trấn yên bình của tuổi thơ anh, nhưng trong lòng anh, mọi thứ đã thay đổi một cách khủng khiếp.
Tiếng rao hàng của những người bán hàng cuối cùng dần tắt hẳn. Tiếng trả giá, tiếng trò chuyện ồn ào của chợ ban ngày đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích trong bụi cây, tiếng gió xào xạc qua những tán lá, và tiếng bước chân nặng nề của chính anh trên con đường quen thuộc. Cảm giác bất an và tiếc nuối lại dâng lên mạnh mẽ, hòa lẫn với sự mệt mỏi sau chuyến đi dài. Anh biết mình đang ở rất gần Lê An, nhưng "khoảng cách vô hình" giữa họ giờ đây dường như còn xa hơn cả quãng đường anh vừa đi qua. Nó không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một bức tường vô hình, lạnh lẽo, ngăn cách anh với thế giới của cô.
Trần Hạo kéo chiếc vali nhỏ trên tay, bắt đầu bước đi trên con đường quen thuộc. Từng bước chân anh chầm chậm, như đang cố kéo dài thời gian, kéo dài cái khoảnh khắc trước khi anh phải đối mặt với sự thật. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt dõi về phía khu nhà của Lê An. Từ xa, anh có thể thấy những ánh đèn vẫn còn sáng, một vài bóng người thấp thoáng qua khung cửa sổ. Đó là những ánh đèn của sự chuẩn bị, của một gia đình đang tất bật cho một ngày trọng đại, một ngày hạnh phúc. Và anh, một lần nữa, lại là kẻ ngoài cuộc, là người đứng từ xa quan sát.
Anh đứng lặng lẽ một lúc, quan sát xung quanh. Những ngôi nhà mái ngói đỏ, những hàng cây cổ thụ dọc đường, mọi thứ đều vẫn như xưa. Nhưng hơi thở của cuộc sống ở đây, những tiếng cười nói, những ánh mắt trao nhau, dường như đã không còn dành cho anh nữa. Anh cảm thấy một sự cô độc đến tột cùng, một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Anh đã quay lại, nhưng để làm gì? Để chứng kiến nỗi đau của chính mình? Để khắc sâu thêm vết sẹo của sự "chậm một nhịp"?
Nỗi dằn vặt và sự tuyệt vọng của Trần Hạo trong chuyến đi này đã lên đến đỉnh điểm. Anh biết, hành động liều lĩnh này sẽ dẫn anh đến trước cửa nhà Lê An vào đêm trước đám cưới, nơi anh sẽ phải đối mặt với quyết định cuối cùng của mình. Nhưng ngay lúc này, anh không còn quan tâm đến những hệ lụy. Anh chỉ đi theo tiếng gọi của trái tim, dù biết rằng tiếng gọi ấy chỉ dẫn anh đến một tương lai đầy đau khổ và tiếc nuối. Anh sẽ đến đó, không phải để phá hoại, không phải để níu kéo, mà có lẽ chỉ là để tự mình kết thúc một chương đã kéo dài quá lâu trong cuộc đời anh.
Tấm thiệp cưới, dù không còn trong tay, nhưng vẫn hiện hữu trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở cay nghiệt. Nó là biểu tượng của sự chia ly hoàn toàn, định hình một Trần Hạo trầm mặc và cô độc hơn trong tương lai. Anh sẽ chứng kiến, hoặc ít nhất là nghe ngóng tin tức về đám cưới ấy, và nỗi đau này sẽ là vết sẹo vĩnh viễn, không bao giờ lành. Anh sẽ mãi mãi mang theo những "lời nói không thành" và nỗi tiếc nuối về một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời", bước đi vào màn đêm tịch mịch của thị trấn quen thuộc, mang theo một trái tim đã vỡ nát và một tâm hồn đã kiệt quệ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.