Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 762: Hành Trình Ký Ức: Mỗi Cảnh Vật Một Vết Thương Lòng

Chiếc xe khách dừng lại ở bến quen thuộc, gần Khu Chợ Dân Sinh, khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh đèn vàng leo lét từ những cột đèn đường, từ những mái hiên nhà còn sáng đèn, rọi xuống con đường đất còn ướt sương đêm, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc. Trần Hạo bước xuống xe, hít thở một hơi thật sâu. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ quen thuộc của thị trấn, và cả mùi thức ăn cuối ngày từ những quán ăn vỉa hè thoang thoảng trong gió đêm, xộc vào khứu giác anh, đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất. Nó vẫn vậy, thị trấn yên bình của tuổi thơ anh, nhưng trong lòng anh, mọi thứ đã thay đổi một cách khủng khiếp.

Tiếng rao hàng của những người bán hàng cuối cùng dần tắt hẳn. Tiếng trả giá, tiếng trò chuyện ồn ào của chợ ban ngày đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích trong bụi cây, tiếng gió xào xạc qua những tán lá, và tiếng bước chân nặng nề của chính anh trên con đường quen thuộc. Cảm giác bất an và tiếc nuối lại dâng lên mạnh mẽ, hòa lẫn với sự mệt mỏi sau chuyến đi dài. Anh biết mình đang ở rất gần Lê An, nhưng "khoảng cách vô hình" giữa họ giờ đây dường như còn xa hơn cả quãng đường anh vừa đi qua. Nó không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một bức tường vô hình, lạnh lẽo, ngăn cách anh với thế giới của cô.

Trần Hạo kéo chiếc vali nhỏ trên tay, bắt đầu bước đi trên con đường quen thuộc. Từng bước chân anh chầm chậm, như đang cố kéo dài thời gian, kéo dài cái khoảnh khắc trước khi anh phải đối mặt với sự thật. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt dõi về phía khu nhà của Lê An. Từ xa, anh có thể thấy những ánh đèn vẫn còn sáng, một vài bóng người thấp thoáng qua khung cửa sổ. Đó là những ánh đèn của sự chuẩn bị, của một gia đình đang tất bật cho một ngày trọng đại, một ngày hạnh phúc. Và anh, một lần nữa, lại là kẻ ngoài cuộc, là người đứng từ xa quan sát.

Anh đứng lặng lẽ một lúc, quan sát xung quanh. Những ngôi nhà mái ngói đỏ, những hàng cây cổ thụ dọc đường, mọi thứ đều vẫn như xưa. Nhưng hơi thở của cuộc sống ở đây, những tiếng cười nói, những ánh mắt trao nhau, dường như đã không còn dành cho anh nữa. Anh cảm thấy một sự cô độc đến tột cùng, một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Anh đã quay lại, nhưng để làm gì? Để chứng kiến nỗi đau của chính mình? Để khắc sâu thêm vết sẹo của sự "chậm một nhịp"?

Nỗi dằn vặt và sự tuyệt vọng của Trần Hạo trong chuyến đi này đã lên đến đỉnh điểm. Anh biết, hành động liều lĩnh này sẽ dẫn anh đến trước cửa nhà Lê An vào đêm trước đám cưới, nơi anh sẽ phải đối mặt với quyết định cuối cùng của mình. Nhưng ngay lúc này, anh không còn quan tâm đến những hệ lụy. Anh chỉ đi theo tiếng gọi của trái tim, dù biết rằng tiếng gọi ấy chỉ dẫn anh đến một tương lai đầy đau khổ và tiếc nuối. Anh sẽ đến đó, không phải để phá hoại, không phải để níu kéo, mà có lẽ chỉ là để tự mình kết thúc một chương đã kéo dài quá lâu trong cuộc đời anh.

Tấm thiệp cưới, dù không còn trong tay, nhưng vẫn hiện hữu trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở cay nghiệt. Nó là biểu tượng của sự chia ly hoàn toàn, định hình một Trần Hạo trầm mặc và cô độc hơn trong tương lai. Anh sẽ chứng kiến, hoặc ít nhất là nghe ngóng tin tức về đám cưới ấy, và nỗi đau này sẽ là vết sẹo vĩnh viễn, không bao giờ lành. Anh sẽ mãi mãi mang theo những "lời nói không thành" và nỗi tiếc nuối về một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời", bước đi vào màn đêm tịch mịch của thị trấn quen thuộc, mang theo một trái tim đã vỡ nát và một tâm hồn đã kiệt quệ.

***

Trần Hạo đứng sững sờ giữa bến xe một lúc, cảm nhận không khí hối hả, ồn ào và trộn lẫn đủ thứ mùi của một bến xe khách đêm muộn. Tiếng xe tải hú còi, tiếng loa thông báo rè rè, tiếng người gọi khách cuối cùng, tất cả như hòa vào làm một bản giao hưởng hỗn loạn, khiến tâm trí anh càng thêm nặng nề. Hàng loạt quầy vé giờ đã đóng cửa im lìm, những bãi đỗ xe rộng thênh thang chỉ còn vài chiếc xe khách cũ kỹ đậu lại, phủ một lớp bụi mỏng. Mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc đặc trưng của những bến xe cũ kỹ hòa quyện với mùi thức ăn đường phố còn vương vất từ những gánh hàng rong đã dọn đi, tạo thành một thứ hỗn tạp khó tả.

Anh kéo vali, đôi mắt mệt mỏi quét qua khung cảnh. Dù đã rất khuya, bến xe vẫn không hoàn toàn tĩnh lặng. Vài bóng người lầm lũi đi lại, những người khách lỡ chuyến hoặc chờ chuyến xe sớm mai. Họ cũng mang theo những câu chuyện riêng, những nỗi niềm riêng, nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả đều mờ nhạt, chỉ có nỗi đau của chính anh là hiện hữu rõ ràng, gai góc. Anh không mang theo nhiều hành lý, chỉ một chiếc túi xách đơn giản, gần như vội vã, như thể anh chỉ là một lữ khách ngang qua, không định dừng lại quá lâu, không muốn để lại dấu vết nào. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn vàng yếu ớt, chỉ vỏn vẹn hai chữ số, hiện lên con số báo giờ gần nửa đêm, càng khắc sâu vào tâm trí anh sự gấp gáp của thời gian, một thời gian mà anh biết là đã quá muộn để thay đổi bất cứ điều gì.

Một chiếc xe ôm cũ kỹ đỗ xịch trước mặt anh. Người tài xế, một ông chú tuổi trung niên với khuôn mặt khắc khổ, nheo mắt nhìn anh.

"Đi đâu không anh bạn trẻ?" giọng ông khàn khàn, pha chút buồn ngủ.

Trần Hạo khẽ gật đầu, giọng trầm và mệt mỏi hơn bình thường. "Vâng, chú... chú đưa cháu đi vòng quanh thị trấn một chút, rồi về khu nhà gần bờ sông."

Ông tài xế hơi ngạc nhiên, thường thì khách sẽ đi thẳng về nhà hoặc khách sạn, chứ ít ai lại muốn đi vòng vào giữa đêm khuya thế này. Nhưng ông cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu. "Được thôi, lên xe đi cháu."

Trần Hạo đặt chiếc vali nhỏ gọn gàng phía trước, rồi chậm rãi trèo lên xe. Anh dựa người vào lưng ghế, cảm nhận từng rung động nhỏ từ chiếc xe cũ kỹ. Gió đêm se lạnh luồn qua kẽ áo, khiến anh rùng mình. Trần Hạo không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn ra ngoài. Mỗi con phố, mỗi ngọn đèn lướt qua cửa sổ xe đều như một thước phim quay chậm, tái hiện lại những mảnh ghép ký ức đã ngủ yên trong anh bấy lâu. Anh đã trở về. Về cái thị trấn mà anh từng muốn rời đi nhanh nhất có thể, nhưng cũng là nơi trái tim anh đã vĩnh viễn gửi gắm một phần.

Chuyến đi này, anh biết, là vô vọng. Một hành trình của sự dằn vặt, của nỗi đau không tên. Anh quay lại không phải để giành giật, không phải để níu kéo một thứ đã tuột khỏi tay, mà chỉ để tự mình xác nhận một lần nữa rằng anh đã thực sự mất đi cô. Nó giống như việc một người bị thương nặng vẫn cố gắng chạm vào vết thương để cảm nhận rõ hơn nỗi đau, để tin rằng nó là thật. "Khoảng cách vô hình" giờ đây không chỉ là khoảng cách giữa hai con người, mà là khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại, giữa những gì đáng lẽ đã xảy ra và những gì đang diễn ra, không thể nào quay ngược lại. "Chậm một nhịp" – một nhịp mà anh sẽ phải trả giá bằng cả cuộc đời mình, bằng những đêm dài không ngủ và những ngày dài sống trong hồi ức. Anh siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau vật vã. Đó không chỉ là nỗi đau thể xác, mà là sự kiệt quệ trong tâm hồn. Anh nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về Lê An vẫn hiện lên rõ ràng như vừa mới hôm qua, tươi rói và đau đớn.

***

Chiếc xe ôm từ từ lăn bánh trên con đường làng quen thuộc. Tiếng động cơ rì rì phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya, nhưng vẫn không đủ để lấn át tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ phía những căn nhà còn chìm trong bóng tối, hay tiếng côn trùng rả rích không ngừng trong các bụi cây ven đường. Thỉnh thoảng, một tiếng nhạc trữ tình vọng ra từ căn nhà nào đó còn thức, như một nốt nhạc lạc lõng trong bản giao hưởng của nỗi cô đơn. Trần Hạo tựa người vào lưng ghế, ánh mắt vô hồn nhìn những khung cảnh lướt qua.

Mỗi gốc cây cổ thụ nghiêng mình bên đường, mỗi mái ngói đỏ trầm mặc dưới ánh sáng vàng yếu ớt từ những cột đèn đường thưa thớt, mỗi ngọn đèn dầu hắt ra từ hiên nhà ai đó còn thức, tất cả đều như những mảnh ghép của một thước phim cũ kỹ, từ từ quay chậm trong tâm trí anh. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, mùi rạ khô ngai ngái từ những cánh đồng vừa gặt, và mùi hoa đêm thoang thoảng dịu dàng từ những khu vườn kín cổng cao tường, tất cả xộc vào khứu giác anh, đánh thức những ký ức ngọt ngào nhưng giờ đây lại đầy chua xót.

Anh nhớ về những buổi chiều tan học, khi anh đạp xe chầm chậm, Lê An ngồi phía sau, mái tóc dài óng ả bay bay trong gió, chạm nhẹ vào vai anh. Tiếng cười trong trẻo của cô như tiếng chuông gió, vang vọng khắp con đường làng. "Anh Hạo, đạp nhanh lên chút nữa đi!" cô thường nói thế, giọng điệu vừa nũng nịu vừa tinh nghịch. Và anh, dù muốn kéo dài khoảnh khắc đó mãi mãi, vẫn luôn tăng tốc, chỉ để nghe tiếng cô cười khúc khích, vòng tay ôm chặt eo anh hơn. Những ký ức ấy giờ đây hiện về rõ ràng đến gai người, như một nhát dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu.

Anh nhớ về những lần họ cùng đi bộ dưới ánh trăng, đôi khi là sau những buổi học nhóm, đôi khi chỉ là những đêm hè rảnh rỗi. Bàn tay anh và cô vô tình chạm nhẹ vào nhau trong bóng tối, một khoảnh khắc ngắn ngủi đủ để trái tim non nớt của anh rung động dữ dội. Những lời hứa vu vơ về tương lai, những giấc mơ trẻ thơ được dệt nên dưới ánh sao, chúng đã từng đẹp đẽ và tưởng chừng như không gì có thể phá vỡ. "Sau này lớn lên, anh sẽ xây cho em một ngôi nhà thật đẹp bên bờ sông này, nhé?" anh đã từng nói vậy, với tất cả sự ngây thơ và chân thành của tuổi mười lăm. Lê An chỉ cười, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng, gật đầu tin tưởng. "Anh Hạo nói là phải làm đó nha!"

"Giá như... giá như ngày đó anh đừng chần chừ..." Lời độc thoại nội tâm ấy như một tiếng thở dài nặng nề, không thành tiếng. Nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một câu thần chú nguyền rủa. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra, để níu giữ cô ở lại, để không để những "khoảng cách vô hình" lớn dần giữa họ. Nếu như ngày đó, anh không vì áp lực thành phố mà quên đi những lời hứa, không để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Nếu như ngày đó, anh không "chậm một nhịp"...

Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh ký ức đang giày vò tâm trí, nhưng vô vọng. Chúng cứ hiện lên, rõ nét, sống động, rồi lại tan biến, để lại một khoảng trống hoác trong lòng. Anh siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau vật lý ấy như một cách để thoát khỏi nỗi đau tinh thần đang bủa vây. Cảm giác mệt mỏi từ chuyến đi dài, từ những đêm không ngủ, hòa quyện với nỗi dằn vặt khiến anh gần như kiệt sức.

Thị trấn này vẫn vậy, yên bình và trầm mặc. Nhưng sự yên bình ấy giờ đây lại nhuốm một màu u uất trong mắt anh. Nó không còn là mái nhà của tuổi thơ, nơi những giấc mơ được ấp ủ, mà là một bảo tàng ký ức, nơi mỗi vật trưng bày đều là một vết thương lòng. Trần Hạo cảm thấy mình lạc lõng, một kẻ xa lạ trong chính ngôi nhà của mình. Anh đã trở về, nhưng để làm gì? Để chứng kiến nỗi đau của chính mình? Để khắc sâu thêm vết sẹo của sự "chậm một nhịp"?

Chiếc xe ôm tiếp tục đi chậm rãi, như thể người tài xế cũng cảm nhận được sự nặng nề trong lòng vị khách của mình. Bóng đêm bao trùm thị trấn ngày càng đặc quánh, nhưng những ký ức trong anh lại càng sáng rõ, như những vì sao lấp lánh trong một bầu trời đen kịt. Anh đã từng là một phần của nơi này, của những con đường này, của những kỷ niệm này. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một bóng ma, lướt qua một thế giới đã không còn thuộc về mình. Nỗi đau ấy là một lời nhắc nhở rằng anh đã đánh mất không chỉ một người con gái, mà là cả một phần tâm hồn, một phần tuổi trẻ, và một tương lai đã từng được vẽ nên thật đẹp. Sự bất lực dâng lên tột cùng, như một làn sóng lạnh lẽo cuốn trôi đi chút hy vọng cuối cùng.

***

Chiếc xe ôm cuối cùng cũng dừng lại ở một đoạn đường gần bờ sông, nơi quen thuộc đến mức anh có thể nhắm mắt mà đi bộ. Người tài xế khẽ ho, quay lại nhìn anh. Trần Hạo gật đầu, đưa tiền và nói một câu "Cảm ơn chú" nhỏ đến nỗi gần như chìm vào tiếng gió đêm. Anh bước xuống xe, cảm nhận mặt đất dưới chân mình, một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ đến rợn người. Tiếng xe ôm rời đi, để lại anh một mình trong không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre già, và tiếng ếch nhái từ xa vọng lại, như một bản hòa tấu buồn bã của đêm.

Anh chầm chậm bước đến lan can bờ sông, đôi mắt dõi theo dòng nước chảy. Ánh trăng mờ ảo, yếu ớt như một giọt nước mắt bạc của bầu trời, rải lấp lánh trên mặt sông, tạo nên một dải lụa huyền ảo. Mùi nước sông, mùi phù sa, và mùi cỏ dại từ bờ bãi thoang thoảng trong gió đêm, tất cả đều là những xúc cảm mà anh đã khắc sâu vào từng tế bào. Dòng sông vẫn đó, hiền hòa và lặng lẽ, vẫn chảy trôi không ngừng, như thời gian, không chờ đợi bất cứ ai. Nhưng nó không còn là dòng sông của những hẹn ước, của những kỷ niệm ngọt ngào thuở thanh xuân. Giờ đây, nó là dòng sông của những tiếc nuối, của những "lời nói không thành", và của một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

Anh nhớ như in cái đêm định mệnh đó, cũng bên bờ sông này, dưới ánh trăng tương tự. Anh đã lấy hết can đảm để thốt lên "Ngày đó... anh đã rất thích em". Từng lời nói ra như nặng ngàn cân, là gánh nặng của bao nhiêu năm chôn giấu, của bao nhiêu đêm trằn trọc. Anh đã mong chờ một phản ứng khác, một sự bất ngờ, một chút bối rối. Nhưng Lê An chỉ mỉm cười bình thản, nụ cười ấy như một nhát dao tàn nhẫn và dứt khoát: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."

"Thích thì không đủ..." Lời nói đó giờ đây như một lời nguyền, một vết sẹo hằn sâu trong tâm trí anh, nhắc nhở anh về sự thật tàn nhẫn. Phải rồi, anh đã không đủ. Không đủ dũng khí để nói ra sớm hơn, không đủ kiên nhẫn để chờ đợi, không đủ mạnh mẽ để giữ lấy. Anh đã để những "khoảng cách vô hình" giữa họ lớn dần, để rồi đến khi nhận ra thì đã quá muộn màng. Nỗi dằn vặt ấy cào xé ruột gan anh, khiến anh muốn gào thét, muốn đấm vào bức tường vô hình ngăn cách anh với cô.

Ánh mắt anh lướt qua dòng nước. Trong làn nước gợn sóng, anh như thấy hình bóng của mình và Lê An thuở nhỏ, cùng nhau ngồi bên bờ sông, chân vục xuống nước, cười nói vô tư. Rồi hình ảnh ấy bị vỡ tan, chỉ còn lại khuôn mặt mệt mỏi, khắc khổ của anh trong hiện tại, in hằn nỗi đau và sự tuyệt vọng. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh lấp lánh trong bóng đêm, kim giây vẫn tích tắc trôi, như một lời nhắc nhở khắc nghiệt rằng thời gian không quay lại, và anh đã để nó trôi đi quá nhiều.

Trần Hạo lấy tay che mặt, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng dữ dội. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Anh muốn mạnh mẽ, muốn kiên cường, nhưng nỗi đau ấy quá lớn, quá sức chịu đựng. Một giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát, lăn dài trên má, rồi nhanh chóng thấm vào lòng bàn tay anh. Rồi một giọt nữa, rồi một giọt nữa. Chúng không ngừng tuôn rơi, như để rửa trôi đi những năm tháng nuối tiếc, những "lời nói không thành" đã chôn vùi trong lòng anh bấy lâu.

Đứng bên bờ sông cũ, nơi tình yêu của họ đã chớm nở và cũng là nơi nó kết thúc trong sự dang dở, Trần Hạo biết rằng quyết định cuối cùng của anh vào đêm nay sẽ không phải là một sự thay đổi định mệnh. Anh sẽ không có đủ dũng khí để phá vỡ sự bình yên của cô. Anh sẽ chọn cách buông bỏ trong im lặng, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Những giọt nước mắt này là minh chứng cho vết sẹo tình cảm sẽ đeo bám anh mãi mãi, định hình con người anh trong tương lai, một Trần Hạo trầm mặc và cô độc hơn. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã "lỡ cả một đời". Dòng sông vẫn chảy, nhưng trái tim anh đã vĩnh viễn đóng băng, mang theo hình bóng của một người con gái, một tình yêu không thành, và một nỗi đau không bao giờ nguôi. Anh ngẩng mặt lên, ánh mắt nhìn thẳng vào bóng đêm bao la, chấp nhận số phận nghiệt ngã của mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free