Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 763: Thị Trấn Nhuốm Màu Lễ Cưới: Lời Nhắc Nhở Không Thể Chối Cãi

Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Anh muốn mạnh mẽ, muốn kiên cường, nhưng nỗi đau ấy quá lớn, quá sức chịu đựng. Một giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát, lăn dài trên má, rồi nhanh chóng thấm vào lòng bàn tay anh. Rồi một giọt nữa, rồi một giọt nữa. Chúng không ngừng tuôn rơi, như để rửa trôi đi những năm tháng nuối tiếc, những "lời nói không thành" đã chôn vùi trong lòng anh bấy lâu. Đứng bên bờ sông cũ, nơi tình yêu của họ đã chớm nở và cũng là nơi nó kết thúc trong sự dang dở, Trần Hạo biết rằng quyết định cuối cùng của anh vào đêm nay sẽ không phải là một sự thay đổi định mệnh. Anh sẽ không có đủ dũng khí để phá vỡ sự bình yên của cô. Anh sẽ chọn cách buông bỏ trong im lặng, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Những giọt nước mắt này là minh chứng cho vết sẹo tình cảm sẽ đeo bám anh mãi mãi, định hình con người anh trong tương lai, một Trần Hạo trầm mặc và cô độc hơn. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã "lỡ cả một đời". Dòng sông vẫn chảy, nhưng trái tim anh đã vĩnh viễn đóng băng, mang theo hình bóng của một người con gái, một tình yêu không thành, và một nỗi đau không bao giờ nguôi. Anh ngẩng mặt lên, ánh mắt nhìn thẳng vào bóng đêm bao la, chấp nhận số phận nghiệt ngã của mình.

Gió đêm vẫn thổi, mơn man trên gò má ướt đẫm của Trần Hạo, mang theo hơi lạnh từ dòng sông và cả mùi phù sa quen thuộc. Nhưng lạ thay, giữa những xúc cảm thân thuộc ấy, anh bắt đầu ngửi thấy một mùi hương khác, không thuộc về tự nhiên, mà là mùi của sự kiện, của lễ hội. Mùi hoa tươi thoang thoảng, mùi bánh kẹo ngọt ngào, và cả mùi trầu cau khô thoang thoảng trong gió. Anh khẽ cau mày, cố gắng định hình xem đó là gì, nhưng tâm trí vẫn còn chìm trong cõi mịt mờ của đau khổ và chấp nhận. Ánh mắt anh không còn dõi theo dòng nước, mà hướng về phía ánh đèn mờ ảo nơi cuối con đường mòn dẫn vào thị trấn. Đã đến lúc phải đối mặt, anh tự nhủ, một cách yếu ớt.

Anh bước đi, đôi chân nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của quá khứ. Con đường mòn dưới chân anh sỏi đá lạo xạo, mỗi bước chân là một nhịp đập của trái tim đang rỉ máu. Từ bờ sông, anh lần mò theo lối nhỏ để trở lại con đường chính, nơi những chiếc xe máy, xe đạp thỉnh thoảng lướt qua, chiếu rọi những vệt sáng ngắn ngủi vào bóng đêm. Anh không gọi xe ôm, chỉ muốn tự mình đi bộ, để mỗi bước chân được khắc sâu vào ký ức, như một hình phạt cho sự chần chừ của chính mình. Càng đi sâu vào thị trấn, mùi hương của lễ hội càng trở nên rõ ràng hơn, hòa quyện với những âm thanh náo nhiệt vọng lại từ xa. Tiếng cười nói, tiếng nhạc xập xình, tiếng còi xe, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ã, trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh mịch u buồn nơi bờ sông anh vừa rời đi.

Trần Hạo hít thở sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một sự khó chịu quặn thắt nơi dạ dày. Anh biết, đây không phải là cơn đói, mà là nỗi sợ hãi, nỗi lo âu đang gặm nhấm anh từ bên trong. Anh đã về đây, đúng vậy, nhưng về để làm gì? Để tự hành hạ bản thân, để đối mặt với cái mà anh đã cố gắng trốn tránh bao nhiêu năm qua? Hay chỉ đơn giản là để có một cơ hội cuối cùng để nhìn thấy cô ấy, dù biết rằng điều đó sẽ chỉ khiến anh đau đớn hơn? Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu anh, không có lời đáp, chỉ có sự trống rỗng và tuyệt vọng.

Khi anh đến gần Khu Chợ Dân Sinh, không khí đã hoàn toàn khác. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng ánh sáng ấy không mang lại sự ấm áp mà chỉ càng làm nổi bật thêm sự rực rỡ đến chói mắt của những vật trang trí. Các sạp hàng chen chúc nhau, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ giăng kín cả một con hẻm nhỏ. Lối đi hẹp giữa các sạp hàng giờ đây lại càng chật chội hơn bởi dòng người tấp nập. Tiếng rao hàng của các cô, các chị, tiếng trả giá rôm rả của khách mua, tiếng dao thớt lách cách từ quầy thịt, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, náo nhiệt đặc trưng của chợ quê. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh thoang thoảng, mùi đất ẩm ướt sau một ngày nắng gắt, tất cả xộc thẳng vào khứu giác Trần Hạo, nhưng anh không cảm nhận được gì ngoài một sự choáng váng.

Anh bước đi chậm rãi, như một người mộng du lạc vào giữa chốn phồn hoa. Đôi mắt anh quét qua từng chi tiết, từng khuôn mặt hân hoan của người dân. Anh thấy những bó hoa tươi đủ màu sắc được bày bán rực rỡ hơn ngày thường, những câu đối đỏ thắm với chữ Hỷ được dán khắp nơi, thậm chí trên cả những sạp hàng bán rau, bán thịt. Từng chùm bong bóng bay màu hồng, màu trắng được buộc vào những chiếc xe máy đỗ ven đường, như một dấu hiệu không thể chối cãi của một sự kiện trọng đại sắp diễn ra. Có những gian hàng nhỏ chuyên bán bánh kẹo, trầu cau, thuốc lá, tất cả đều được gói ghém cẩn thận, chuẩn bị cho đám cưới. Mùi hương ngọt ngào của kẹo lạc, kẹo dừa, mùi thơm dịu của trầu cau quyện vào nhau, ám ảnh Trần Hạo như một lời nhắc nhở không thể trốn tránh.

"Đám cưới con bé An nhà ông Năm to thật!" Một giọng nói oang oang vang lên từ một nhóm phụ nữ đang túm tụm chọn rau. "Nghe đâu khách khứa về đông lắm, mai là ngày lành tháng tốt rồi, cô dâu xinh lắm!"

"Đúng rồi, thằng Huy cũng bảnh bao mà. Đôi này đẹp đôi quá, trời sinh một cặp." Một giọng khác tiếp lời, đầy vẻ ngưỡng mộ.

Trần Hạo giật mình, bước chân khựng lại. Tim anh như bị bóp nghẹt, một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng. "Con bé An nhà ông Năm", "cô dâu xinh lắm", "thằng Huy cũng bảnh bao"... Từng lời nói như những mũi dao sắc lẹm, cứa sâu vào vết thương lòng đang rỉ máu của anh. Anh không cần nghe thêm, anh biết họ đang nói về ai. Lê An. Cô gái anh yêu, người mà anh đã "chậm một nhịp", giờ đây đang chuẩn bị trở thành cô dâu của một người đàn ông khác.

Anh cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác, một thế giới mà anh không thuộc về, nhưng lại xoay quanh người anh yêu. Mọi thứ đều được trang trí, từ những bó hoa tươi đến những câu đối đỏ, như để trêu ngươi, để khẳng định sự thật phũ phàng này. Anh muốn chạy trốn, muốn biến mất khỏi cái không khí hân hoan mà đối với anh, nó chẳng khác nào một lời nguyền rủa. Anh cố gắng cúi gằm mặt, tránh ánh mắt của những người xung quanh, sợ rằng họ sẽ nhìn thấy sự suy sụp, sự đau khổ đang hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa dòng người, giữa cái thị trấn thân thuộc mà giờ đây lại trở nên xa lạ đến đáng sợ. Mỗi tiếng cười, mỗi lời chúc tụng anh nghe được đều như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim. Anh hít một hơi thật sâu, nén lại hơi thở, cố gắng ép mình phải bình tĩnh, nhưng lồng ngực anh vẫn cứ phập phồng, đau nhói.

Rời khỏi khu chợ ồn ào, Trần Hạo đi sâu hơn vào những con đường làng quen thuộc. Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng thị trấn vẫn không hề chìm vào tĩnh lặng. Ngược lại, không khí lễ hội dường như còn trở nên rõ ràng và bao trùm hơn. Càng đi, anh càng thấy rõ hơn sự hiện diện của đám cưới. Ở đầu mỗi ngõ rẽ vào nhà dân, những chiếc cổng chào lớn được dựng lên, kết bằng hoa tươi và lá dừa xanh mướt, trang trí bằng những dải ruy băng đỏ rực rỡ. Dây đèn lấp lánh được treo ngang đường, nối từ cây này sang cây khác, từ mái nhà này sang mái nhà khác, tạo nên một đường hầm ánh sáng rực rỡ, lung linh. Mỗi ngôi nhà, dù là nhà tường hay nhà tranh, đều treo những bó hoa tươi thắm trước cửa, có lẽ là những bó hoa được mang về từ chợ, chuẩn bị cho ngày trọng đại.

Trần Hạo vô thức bước đi, đầu óc quay cuồng. Anh gần như không nhận thức được mình đang đi đâu, chỉ muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt này. Anh cúi gằm mặt, cố tránh ánh mắt của những người dân đang tụ tập bàn tán trước hiên nhà. Những âm thanh từ đám đông dần trở nên rõ ràng hơn. Tiếng kèn đám cưới từ xa vọng lại, nghe như một khúc ca buồn bã, day dứt. Tiếng trống chiêng rộn ràng, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng cười nói hân hoan của người lớn, tất cả như một bức tường vô hình vây hãm lấy anh, không cho anh một lối thoát. Anh cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một cơn lốc xoáy của cảm xúc, của những ký ức, và của sự thật phũ phàng.

"Thật rồi sao?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc lõng giữa tiếng ồn ào xung quanh. "Mọi thứ đã quá muộn thế này sao?" Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh trở về, anh sẽ có cơ hội để nói, để làm điều gì đó. Nhưng giờ đây, những gì anh thấy, những gì anh nghe, đều là lời khẳng định cho một sự thật không thể chối cãi: anh đã thực sự "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã "lỡ cả một đời". Anh đã bỏ lỡ không chỉ một cơ hội, mà là cả một tương lai. Những "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

Anh nghe loáng thoáng tiếng người nhà hàng xóm trò chuyện khi anh lướt qua một căn nhà đang mở cửa rộng. "Mai cô dâu An xinh lắm, chú rể Huy cũng bảnh bao." Lại là những lời nói đó, như một đòn chí mạng giáng xuống anh. Nguyễn Hoàng Huy. Cái tên đó cứ vang vọng trong đầu anh, như một lời nhắc nhở về người đàn ông đã thay thế vị trí của anh trong trái tim Lê An. Anh cảm thấy một sự ghen tỵ chua xót, một nỗi đau đớn khó tả. Anh đã có cơ hội, anh đã có thời gian, nhưng anh đã không nắm giữ. Và giờ đây, anh phải trả giá bằng cách đứng nhìn cô gái của mình thuộc về người khác.

Mỗi cảnh vật lướt qua, mỗi ánh đèn lấp lánh, mỗi tiếng cười nói đều như một mũi dao cứa vào lòng anh. Anh cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt, hơi thở trở nên khó khăn hơn. Anh muốn chạy, muốn trốn khỏi tất cả những điều này, nhưng đôi chân anh lại không nghe lời. Chúng cứ vô thức bước đi, như bị một lực hút nào đó kéo về phía ngôi nhà quen thuộc, nơi anh biết, cô gái ấy đang chuẩn bị cho ngày trọng đại của đời mình. Anh không biết mình đang mong chờ điều gì. Một phép màu? Một sự thay đổi? Hay chỉ đơn giản là tự hành hạ bản thân mình thêm nữa? Có lẽ, anh chỉ muốn tự mình chứng kiến, tự mình cảm nhận sự kết thúc, để không còn phải nuôi hy vọng hão huyền nào nữa.

Sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm. Trần Hạo cứ đi, đi mãi, cho đến khi những con đường làng dần thưa thớt người qua lại hơn. Tiếng nhạc đám cưới vẫn còn vọng lại, nhưng đã nhỏ dần, như một lời thì thầm của số phận. Anh cần một nơi để ẩn mình, để đối diện với thực tại nghiệt ngã này. Sau một hồi tìm kiếm trong vô vọng, anh cuối cùng cũng tìm thấy một khách sạn nhỏ, khá khuất trong một con hẻm nhỏ, không mấy nổi bật. Nó trông cũ kỹ, có vẻ như đã tồn tại ở đây từ rất lâu, mang một vẻ trầm mặc, đối lập hoàn toàn với không khí sôi động của thị trấn bên ngoài.

Anh bước vào, tiếng chuông cửa kêu leng keng yếu ớt. Một người phụ nữ trung niên, với vẻ mặt mệt mỏi, đang ngủ gật sau quầy lễ tân. Anh khẽ ho, đánh thức bà ta. "Cô ơi, còn phòng không ạ?" Giọng anh khản đặc, còn vương chút mặn chát của nước mắt. Người phụ nữ ngẩng đầu lên, dụi mắt, nhìn anh với vẻ tò mò. "Còn chứ cậu. Cậu đi đâu mà tối thế này mới đến? Hay là về dự đám cưới nhà ông Năm?" Bà ta hỏi, ánh mắt lấp lánh vẻ tò mò. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không muốn nói thêm. "Cho cháu một phòng đơn ạ." Anh nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể.

Căn phòng anh thuê nằm ở tầng hai, một căn phòng đơn giản, cũ kỹ đến mức gần như vô vị. Tường vôi đã ngả màu, có vài vết ố vàng loang lổ. Chiếc giường gỗ cũ kêu kẽo kẹt khi anh đặt ba lô xuống. Mùi ẩm mốc và xà phòng cũ kỹ quyện vào nhau, tạo nên một không gian nặng nề. Ánh sáng từ bóng đèn vàng vọt càng khiến căn phòng thêm phần ảm đạm. Anh ngồi phịch xuống mép giường, sự mệt mỏi thể xác không bằng nỗi đau trong tâm hồn. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, âm thanh từ bên ngoài, nhưng chúng vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh, nụ cười rạng rỡ, sánh bước cùng một người đàn ông khác.

"Mình đã về đây làm gì?" Anh tự hỏi, giọng nói đầy chua xót, lạc lõng trong không gian nhỏ hẹp. "Để tự hành hạ bản thân sao? Hay để chứng kiến cô ấy thuộc về người khác?" Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, không có lời đáp. Anh đưa tay ôm chặt lấy đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn đang giày vò anh. Mỗi tế bào trong cơ thể anh đều đang gào thét, đang đau đớn. Anh muốn hét lên, muốn đấm vào bức tường vô hình ngăn cách anh với sự bình yên, nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể chịu đựng, âm thầm và lặng lẽ.

Trần Hạo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Anh mở toang cánh cửa, để gió đêm ùa vào, hy vọng nó có thể làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng. Gió lạnh lùa qua mái tóc anh, mang theo hơi sương và cả mùi hương của hoa tươi, của bánh kẹo từ những ngôi nhà đang chuẩn bị cho đám cưới. Từ cửa sổ, anh có thể nhìn thấy những ánh đèn lấp lánh xa xa, những dây đèn trang trí rực rỡ treo trên những con đường làng. Tiếng nhạc đám cưới vẫn vọng lại, dù đã nhỏ hơn, nhưng đủ để nhắc nhở anh về sự thật phũ phàng đang diễn ra. Anh nhìn vào bóng đêm bao la, cảm thấy mình thật cô độc, thật lạc lõng trong chính thị trấn quê hương mình. Anh đã trở về, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Anh đã mất đi tất cả, và giờ đây, anh chỉ là một kẻ đứng ngoài, chứng kiến hạnh phúc của người mình yêu, hạnh phúc mà lẽ ra đã có thể là của anh, "nếu như ngày đó" anh đủ dũng khí để nói ra "lời nói không thành" ấy sớm hơn một chút. Gió đêm vẫn thổi, mang theo nỗi đau, mang theo sự tiếc nuối, và mang theo cả một "khoảng cách vô hình" mà anh sẽ không bao giờ có thể vượt qua. Anh khép mắt lại, để giọt nước mắt cuối cùng trượt dài trên má, hòa vào bóng đêm.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free