Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 764: Những Mảnh Ghép Cay Đắng Của Một Lễ Cưới
Gió đêm vẫn thổi, mang theo nỗi đau, mang theo sự tiếc nuối, và mang theo cả một khoảng cách vô hình mà anh sẽ không bao giờ có thể vượt qua. Anh khép mắt lại, để giọt nước mắt cuối cùng trượt dài trên má, hòa vào bóng đêm. Cả căn phòng cũ kỹ chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực như muốn xé toạc ra.
Đêm đó, Trần Hạo không tài nào chợp mắt. Mùi ẩm mốc và xà phòng cũ kỹ của căn phòng hòa quyện với mùi hương hoa tươi thoảng bay từ bên ngoài, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, cứ len lỏi vào từng tế bào thần kinh, không ngừng nhắc nhở anh về lý do anh đang ở đây. Anh nằm vật vã trên chiếc giường gỗ cũ kỹ, mỗi lần trở mình là một tiếng kẽo kẹt não nề, như tiếng rên rỉ của chính tâm hồn anh. Bóng đèn vàng vọt trên trần nhà nhấp nháy yếu ớt, vẽ lên bức tường những hình thù kỳ dị, như những ảo ảnh của quá khứ và hiện tại đang quấn quýt lấy nhau.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi mọi thứ, nhưng vô vọng. Hình ảnh Lê An không ngừng hiện lên trong tâm trí anh, rõ nét đến từng chi tiết. Anh thấy cô của ngày xưa, tóc tết hai bím, nụ cười trong veo, dựa vào vai anh bên bờ sông cũ. Anh thấy cô của ngày hôm qua, trong tấm ảnh cưới mà anh vô tình nhìn thấy, rạng rỡ nhưng xa lạ. Rồi lại là Lê An của hiện tại, cô dâu sắp cưới, đang hạnh phúc trong vòng tay một người khác. Mỗi hình ảnh là một nhát dao cứa sâu vào lòng, không ngừng rỉ máu.
Những âm thanh từ bên ngoài, dù đã nhỏ đi rất nhiều, vẫn không ngừng văng vẳng bên tai anh. Tiếng nhạc đám cưới vọng lại từ xa, nghe như một khúc ca khải hoàn, nhưng đối với anh, nó là bản nhạc tang thương của một tình yêu đã lỡ. Tiếng cười nói của những người hàng xóm đang tất bật chuẩn bị, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả đều là những nhát đâm chí mạng. Anh tự hỏi, liệu có phải cả vũ trụ này đang cố tình trêu ngươi anh, đang cố tình khắc sâu vào tâm trí anh sự thật phũ phàng này?
Một cảm giác bức bối, một thôi thúc đau đớn đẩy anh phải ra khỏi căn phòng chật hẹp này. Anh không thể tiếp tục trốn tránh, không thể nhắm mắt làm ngơ. Anh cần phải nhìn thấy, phải cảm nhận, phải đối diện với nó một lần cuối cùng. Có lẽ, chỉ khi tận mắt chứng kiến, trái tim anh mới thôi nuôi dưỡng những hy vọng hão huyền. Có lẽ, chỉ khi chấp nhận sự thật đau đớn này, anh mới có thể tìm thấy một chút bình yên, dù là bình yên của sự tuyệt vọng.
"Mình phải đi," anh lẩm bẩm, giọng khản đặc, như thể đã nói chuyện hàng giờ liền. "Mình phải nhìn thấy."
Anh ngồi bật dậy, sự mệt mỏi thể xác không thể nào che lấp được sự thôi thúc trong tâm hồn. Trần Hạo vươn tay lấy chiếc áo khoác mỏng vắt trên ghế, khoác vội lên người. Chiếc áo đã sờn cũ, mang theo mùi của những chuyến đi dài, của bụi đường và cả sự cô đơn. Anh cài từng nút áo một cách chậm rãi, như đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không cân sức, một cuộc đối đầu với chính số phận của mình.
Anh bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu. Không khí cuối thu se lạnh tràn vào buồng phổi, mang theo một chút hơi sương và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều. Anh nhìn ra ngoài, thị trấn vẫn còn chìm trong bóng tối lờ mờ của rạng sáng. Những ánh đèn lấp lánh từ xa đã tắt hẳn, chỉ còn lại vài ánh sáng vàng vọt từ những con hẻm nhỏ. Dù vậy, anh vẫn cảm nhận được không khí chuẩn bị cho ngày đại hỉ đang len lỏi trong từng ngóc ngách.
Trần Hạo mở cửa phòng, tiếng kẽo kẹt của bản lề cũ kỹ vang lên thảm thiết trong hành lang vắng lặng. Anh bước đi nhẹ nhàng, từng bước chân như muốn nén lại mọi âm thanh, mọi cảm xúc. Ánh đèn hành lang cũng yếu ớt không kém gì trong phòng anh, hắt những vệt sáng lờ mờ lên bức tường vôi đã ngả màu. Anh xuống cầu thang, những bậc gỗ cũng phát ra tiếng kêu rên khe khẽ dưới mỗi bước chân nặng nề.
Phía dưới quầy lễ tân, người phụ nữ trung niên hôm qua vẫn ngủ gật trên chiếc ghế bành cũ. Anh không muốn đánh thức bà. Anh khẽ đẩy cánh cửa chính, tiếng chuông leng keng yếu ớt vang lên, nhưng không đủ để làm bà tỉnh giấc. Anh bước ra ngoài, hít thở không khí trong lành của buổi sớm. Sương đêm vẫn còn giăng mắc trên những tán lá cây, đọng thành những giọt long lanh trên những sợi tơ nhện giăng mắc ngang đường.
Con đường làng vẫn còn vắng hoe, chỉ có tiếng gà gáy từ xa vọng lại, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Anh ngước nhìn bầu trời, những vì sao đã lặn hết, nhường chỗ cho một vầng hồng nhạt đang hé rạng phía chân trời. Một ngày mới, một khởi đầu mới cho tất cả mọi người, trừ anh. Đối với anh, ngày này chỉ là sự kết thúc, là dấu chấm hết cho một chương truyện dang dở.
Anh đi bộ trên con đường vắng vẻ, đôi chân cứ thế bước đi một cách vô thức. Đầu anh trống rỗng, nhưng trái tim lại nặng trĩu. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh không thể ở yên trong căn phòng khách sạn đó. Anh cần phải tìm kiếm, tìm kiếm những mảnh ghép của sự thật, những mảnh ghép sẽ xé nát anh, nhưng cũng sẽ giúp anh buông bỏ. Anh cần phải đối diện với cái "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao nhiêu năm qua, và giờ đây, nó đang biến thành hiện thực đau đớn nhất.
**
Khi Trần Hạo đến Khu Chợ Dân Sinh, mặt trời đã lên cao hơn một chút, hắt những tia nắng vàng nhạt qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất còn ẩm ướt. Không khí nơi đây hoàn toàn khác biệt so với sự tĩnh lặng của con đường làng. Tiếng người nói cười, tiếng rao hàng the thé, tiếng dao thớt băm chặt vào thớt gỗ, tiếng xe máy nổ lạch bạch, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, náo nhiệt đặc trưng của buổi chợ sớm. Mùi hương cũng đa dạng không kém: mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nồng, mùi đất ẩm và cả mùi khói bếp từ những hàng ăn vỉa hè, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Anh lầm lũi bước đi giữa dòng người tấp nập, anh như một linh hồn lạc lõng giữa cõi trần. Ánh mắt anh không ngừng tìm kiếm, không ngừng lướt qua từng gương mặt, từng sạp hàng, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất, một điều gì đó mà anh biết chắc sẽ không bao giờ tìm lại được. Anh không có mục đích mua bán, chỉ đơn giản là muốn hòa mình vào không khí của thị trấn, và quan trọng hơn, là để nghe ngóng.
Anh đi qua một sạp rau tươi, nơi những mớ rau xanh mướt còn đẫm sương đêm được bày biện gọn gàng. Ngay bên cạnh, một sạp thịt lợn đang băm chặt rộn ràng. Tiếng băm thịt, tiếng rao "Ai mua thịt tươi đây!" vang lên chói tai, nhưng Trần Hạo dường như không nghe thấy. Anh chỉ tập trung vào những đoạn hội thoại vặt vãnh của những người phụ nữ đang lựa chọn hàng hóa.
"Bà Mai ơi, chọn rau gì mà lâu thế?" Một người phụ nữ trung niên khác, với dáng người nhỏ nhắn và nụ cười tươi tắn, hỏi. Bà Mai, người hàng xóm mà Trần Hạo đã từng gặp vài lần, đang tỉ mẩn lựa từng cọng rau. Tóc bà vấn cao gọn gàng, chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu nhưng vẫn toát lên vẻ hiền hậu.
Bà Mai quay lại, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "À, bà Sáu đấy à. Tôi đang chọn rau cho đám cưới nhà con bé An đây. Nó dặn phải thật tươi, thật ngon, không thì bị mẹ nó la."
Trần Hạo nghe loáng thoáng, tim anh khẽ thắt lại. Tên Lê An, tên của cô, cứ như một lời nguyền rủa, không ngừng ám ảnh anh. Anh cố gắng tỏ ra bình thản, tiếp tục bước đi chậm rãi, nhưng tai anh thì dỏng lên, cố gắng thu thập từng mẩu thông tin.
"Ấy dà, thế ra nay nhà con An rộn ràng lắm nhỉ? Mấy hôm nay tôi bận rộn quá, chưa kịp sang chúc mừng." Bà Sáu nói, giọng đầy vẻ tò mò. "Nghe nói chú rể là anh chàng Hoàng Huy ở huyện bên, làm kỹ sư gì đó phải không?"
Bà Mai gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh vẻ thích thú khi có người để buôn chuyện. "Đúng rồi đấy bà Sáu. Chú rể tên Nguyễn Hoàng Huy, giỏi giang, lại chu đáo lắm. Con An nó được thằng Huy chăm lắm, đám cưới này hoành tráng ra phết! Cổng cưới làm bằng hoa tươi rực rỡ cả một góc đường. Mấy ngày nay nhà nó tấp nập khách khứa ra vào, nào là bên đoàn thanh niên, bên hội phụ nữ, rồi cả mấy người làm ăn ngoài tỉnh nữa. Nhìn mà mừng cho con bé An."
Mỗi lời nói của Bà Mai, dù chỉ là câu chuyện phiếm đơn thuần, đều như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, hơi thở trở nên khó khăn hơn. Hoàng Huy. Cái tên đó cứ như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về sự thật phũ phàng. Anh đã nghe tên này từ hôm qua, nhưng bây giờ, khi nghe từ chính miệng những người hàng xóm, nó càng trở nên chân thực và đau đớn hơn bao giờ hết.
"Vậy là đúng rồi," anh tự nhủ, giọng nói khô khốc trong cổ họng. "Cô ấy đã tìm được hạnh phúc của mình. Một người đàn ông chu đáo, giỏi giang. Một người đàn ông mà anh đã không thể trở thành."
Anh đi ngang qua một gánh hàng hoa, nơi những đóa hoa tươi thắm, rực rỡ sắc màu đang được bày bán. Hoa cúc, hoa hồng, hoa ly, tất cả đều được gói ghém cẩn thận, chờ đợi được mang về trang trí cho những lễ đường, những bàn tiệc. Anh dừng lại một chút, ánh mắt dán vào những đóa hoa hồng đỏ thắm, hình dung ra cảnh Lê An cầm bó hoa cưới, nụ cười rạng rỡ. Anh chợt nhớ đến lời hứa ngày xưa, anh từng hứa sẽ tặng cô một bó hoa hồng đỏ thắm nhất vào ngày cưới của cô. Nhưng giờ đây, bó hoa ấy sẽ thuộc về một người khác.
Bà Mai và bà Sáu vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện, giọng nói của họ xa dần sau lưng anh. "...cô dâu xinh đẹp, chú rể chu đáo... đám cưới hoành tráng..." Những từ ngữ ấy cứ văng vẳng trong đầu Trần Hạo, mỗi từ là một gánh nặng đè lên trái tim anh. Anh cảm thấy một sự đau nhói lan tỏa khắp lồng ngực, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt. Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Anh vội vã bước đi, muốn thoát khỏi cái chợ ồn ào này, muốn thoát khỏi những lời nói cứa sâu vào lòng anh. Anh cần một nơi yên tĩnh hơn, một nơi mà anh có thể đối diện với nỗi đau của mình mà không bị vây hãm bởi sự hân hoan của người khác.
Anh bước nhanh hơn, gần như chạy, xuyên qua dòng người tấp nập. Những gương mặt xa lạ lướt qua anh, không ai nhận ra nỗi đau đang giày vò người đàn ông này. Đối với họ, đây chỉ là một buổi chợ sớm bình thường, một ngày mới tràn đầy hy vọng. Nhưng đối với Trần Hạo, đây là một ngày tận thế, ngày mà anh phải chứng kiến tình yêu của mình vĩnh viễn thuộc về người khác. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt trong chính thị trấn quê hương, một người đứng ngoài cuộc, không thể can dự vào bất cứ điều gì. Khoảng cách vô hình giữa anh và mọi thứ xung quanh ngày càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
**
Trần Hạo bước ra khỏi chợ, những âm thanh ồn ào dần nhỏ lại phía sau. Anh tiến về phía con đường làng quen thuộc, con đường mà anh và Lê An đã đi qua không biết bao nhiêu lần thời thơ ấu. Con đường đất đỏ giờ đây đã được trải nhựa một phần, nhưng vẫn còn những đoạn gồ ghề, sỏi đá, gợi nhớ về những ngày xưa cũ. Nắng đã lên cao, trời trong xanh, không một gợn mây, nhưng trong lòng anh thì mây đen giăng kín, nặng trĩu.
Anh giữ một khoảng cách nhất định, ẩn mình sau những hàng cây cổ thụ ven đường, sau những bức tường gạch cũ kỹ đã phủ đầy rêu phong. Anh không muốn ai nhìn thấy mình, không muốn ai nhận ra anh, người đã quay về quá muộn. Anh chỉ muốn lặng lẽ quan sát, như một bóng ma của quá khứ, chứng kiến hiện tại đang dần thay đổi mọi thứ.
Và rồi, anh nhìn thấy.
Cách đó không xa, ngôi nhà của Lê An hiện ra, không còn là ngôi nhà giản dị, mộc mạc như trong ký ức anh. Giờ đây, nó rực rỡ sắc màu, lấp lánh ánh đèn, như một cung điện nhỏ đang chào đón một nàng công chúa. Một chiếc cổng chào bằng hoa tươi rực rỡ, được kết từ những bông hồng đỏ thắm và những cành lan trắng tinh khôi, đứng sừng sững ngay trước cổng. Những dây đèn lấp lánh được treo dọc theo hàng rào, vắt ngang qua những tán cây, tạo thành một vòm trời sao nhỏ lung linh. Phông bạt màu đỏ rực rỡ với hình ảnh cô dâu chú rể được dán trang trọng ngay phía trên cổng chính.
Tiếng người nói cười, tiếng trẻ con nô đùa văng vẳng từ bên trong sân. Ánh đèn sáng rực hắt ra từ các ô cửa sổ, cho thấy sự tấp nập, hân hoan đang diễn ra bên trong. Anh có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng nhạc đám cưới, không còn là những âm thanh mơ hồ từ xa, mà là những giai điệu vui tươi, rộn ràng, ngân vang trong không gian.
Mỗi chi tiết, dù là nhỏ nhất, đều là một cú đấm mạnh mẽ vào lồng ngực Trần Hạo. Anh đứng chết lặng, ánh mắt dán chặt vào ngôi nhà rực rỡ ánh đèn và hoa. Anh hình dung ra Lê An đang bận rộn chuẩn bị, nụ cười rạng rỡ trên môi, ánh mắt long lanh hạnh phúc. Cô ấy đang ở đó, đang khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh, đang trang điểm, đang nhận những lời chúc phúc từ gia đình và bạn bè. Cô ấy đang hạnh phúc. Và không có anh.
Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong một cơn tuyệt vọng tột cùng. Anh siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau nhói, nhưng anh không cảm thấy gì. Nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong tâm hồn. Anh đã từng mơ về ngày này, ngày mà anh và Lê An sẽ cùng nhau bước qua chiếc cổng hoa, cùng nhau nắm tay trong lễ đường. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ của một giấc mơ không thành.
"Cô ấy đang ở đó... đang hạnh phúc... và không có mình," anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong gió. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái nắng dịu của buổi trưa. Anh không còn phân biệt được đó là nước mắt của hối hận, của tiếc nuối, hay của sự chấp nhận đau đớn.
Anh đứng đó, như một bức tượng đá, chứng kiến cảnh tượng mà lẽ ra phải là của mình. Chiếc cổng chào, những dây đèn lấp lánh, tiếng cười nói rộn ràng, tất cả đều là lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của sự chần chừ. "Nếu như ngày đó," anh lại nghĩ, "nếu như ngày đó mình đủ dũng khí để nói ra lời nói không thành ấy sớm hơn một chút, thì liệu mọi chuyện có khác?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng giày vò.
Những ánh sáng rực rỡ từ ngôi nhà Lê An, từ những dây đèn trang trí, không làm ấm lên được trái tim anh. Ngược lại, chúng càng làm nổi bật lên sự cô độc, lạc lõng của anh trong chính thị trấn quê hương mình. Anh cảm thấy một khoảng cách vô hình đang ngăn cách anh với thế giới bên trong ngôi nhà ấy, một khoảng cách mà anh biết, dù có cố gắng đến mấy, anh cũng không thể nào vượt qua được nữa. Mọi thứ đã quá muộn.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang muốn vỡ òa. Anh biết, anh không thể ở đây mãi được. Anh phải rời đi, phải tìm một nơi ẩn náu khác, trước khi trái tim anh hoàn toàn tan nát. Nhưng anh cũng biết, dù có đi đâu chăng nữa, hình ảnh ngôi nhà rực rỡ này, hình ảnh Lê An hạnh phúc trong vòng tay người khác, sẽ mãi mãi khắc sâu vào tâm trí anh, trở thành vết sẹo không bao giờ lành.
Anh quay lưng, bước đi chậm rãi, nặng nề, như thể đôi chân anh đang mang theo cả ngàn cân đá. Mỗi bước chân là một sự chấp nhận, một sự buông bỏ đau đớn. Anh không còn nhìn lại, không còn muốn nhìn thấy nữa. Đôi mắt anh đã mờ đi vì nước mắt, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh lễ cưới vẫn hiện rõ mồn một, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về một tình yêu đã sai một bước, lỡ cả một đời. Anh sẽ không gõ cửa. Anh biết. Anh không thể.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.