Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 765: Giữa Biển Người Vui, Một Mình Anh Lẻ Loi
Trần Hạo tỉnh giấc, hay đúng hơn là bị đánh thức bởi ánh sáng chói chang rọi qua tấm rèm cửa sổ mỏng tang của căn phòng khách sạn. Đêm qua, dù cơ thể rã rời vì mệt mỏi và nỗi đau cứa vào tận tâm can, giấc ngủ tìm đến anh cũng chỉ là những mảng chắp vá, mơ hồ, bị cắt vụn bởi những cơn ác mộng về một chiếc cổng hoa đỏ rực và tiếng cười nói rộn ràng. Từng thớ thịt trong anh vẫn còn mang nặng cảm giác như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt, nơi anh là người thua cuộc thảm hại.
Anh nằm bất động trên giường, đôi mắt vô hồn dán chặt lên trần nhà cũ kỹ, nơi có những vết ố vàng loang lổ như biểu đồ của những nỗi lo không tên. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi ẩm mốc và chút hương xà phòng rẻ tiền, một mùi hương không đủ sức xua đi sự nặng nề trong lòng anh. Từ bên ngoài, những âm thanh của một ngày mới bắt đầu len lỏi vào, xuyên qua bức tường gạch mỏng, xuyên qua lớp kính cửa sổ. Tiếng xe máy nổ lách tách, tiếng rao hàng của những người bán quà sáng, tiếng trẻ con í ới gọi nhau, và cả những giai điệu nhạc đám cưới quen thuộc, dù còn xa xăm nhưng vẫn đủ sức khiến trái tim anh thắt lại. Chúng không còn là những âm thanh mơ hồ như những ngày đầu anh về thị trấn, mà giờ đây, chúng mang một vẻ vang dội, rõ ràng và tàn nhẫn hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về cái hiện thực đang đến rất gần.
“Một ngày nữa… chỉ một ngày nữa thôi…” Trần Hạo lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, lạc đi trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Từ "một ngày nữa" vang vọng trong tâm trí anh như một lời nguyền, một bản án không thể nào trốn tránh. Ngày hôm qua, anh đã đứng chết lặng trước ngôi nhà rực rỡ ánh đèn của Lê An, nhìn thấy những chiếc cổng hoa, những dây đèn lấp lánh, nghe thấy tiếng cười nói hân hoan. Anh đã biết, đã chấp nhận rằng mọi thứ đã an bài, rằng anh không thể gõ cửa. Nhưng sự chấp nhận đó không đồng nghĩa với việc nỗi đau vơi bớt. Ngược lại, nó càng xoáy sâu hơn vào vết thương lòng, biến thành một nỗi dằn vặt dai dẳng, không ngừng cắn xé.
Anh miễn cưỡng ngồi dậy, tấm chăn mỏng tuột khỏi người, để lộ bờ vai rộng và vóc dáng đã phần nào gầy gò đi vì những đêm mất ngủ. Mọi cử động của anh đều chậm rãi, nặng nề, như thể đôi chân anh vẫn đang mang theo cả ngàn cân đá từ đêm qua. Anh bước đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm sang một bên, nhìn ra ngoài.
Ánh nắng ban mai rải vàng trên những mái nhà ngói đỏ, trên những con đường làng còn ướt sương đêm. Không khí ấm áp của một ngày cuối xuân đầu hè tràn ngập, mang theo hương hoa lài thoang thoảng từ một góc vườn nào đó. Cảnh vật thanh bình, yên ả đến lạ, nhưng trong mắt Trần Hạo, nó lại biến thành một bức tranh tương phản gay gắt với bão tố đang gầm gừ trong lòng. Anh thấy những người hàng xóm đang tất bật quét dọn sân nhà, vài người phụ nữ gánh gồng đồ đạc, có lẽ là đang mang đến giúp đỡ chuẩn bị cỗ bàn cho những đám cưới trong vùng. Ai ai cũng mang một vẻ mặt hân hoan, rạng rỡ, chuẩn bị chào đón một ngày vui. Họ nói cười, họ trêu chọc nhau, họ bàn tán về những chuyện thường nhật, trong đó chắc chắn không thể thiếu những câu chuyện về đám cưới sắp tới của Lê An.
Trần Hạo cảm thấy mình như một kẻ bị trục xuất khỏi chính cuộc đời mình, một người ngoài cuộc lạc lõng đứng giữa niềm vui của mọi người. Anh là một bóng ma, tồn tại mà không ai hay biết, chứng kiến một sự kiện trọng đại mà lẽ ra anh phải là một phần của nó, nhưng giờ đây, anh lại bị đẩy ra rìa, chỉ có thể đứng nhìn từ xa. Nỗi cô độc dâng trào, nhấn chìm anh trong một vực sâu không đáy. Anh đưa tay lên chạm vào khung cửa sổ lạnh lẽo, cảm nhận sự ngăn cách vật lý giữa anh và thế giới bên ngoài, một khoảng cách vô hình nhưng lại vô cùng rõ ràng. Cái cảm giác bị tách biệt, bị lãng quên trong chính quê hương mình, trong chính câu chuyện tình yêu của mình, khiến anh nghẹt thở.
"Nếu như ngày đó… anh đã đủ dũng khí để nói ra lời nói không thành ấy sớm hơn một chút…" Câu hỏi cũ rích lại xoáy vào tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một điệp khúc bi thương. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học, anh và Lê An sánh bước bên nhau trên con đường làng rợp bóng cây. Nhớ những đêm trăng thanh, họ ngồi bên bờ sông cũ, anh chỉ muốn nắm lấy bàn tay cô, muốn nói ra hết những gì chất chứa trong tim, nhưng rồi lại thôi. Cái sự chần chừ, cái sự e dè ấy đã trở thành một vết sẹo lớn trong tâm hồn anh, một vết sẹo mà thời gian không thể nào chữa lành.
Ánh nắng mặt trời bắt đầu gay gắt hơn, xuyên qua lớp kính, sưởi ấm căn phòng khách sạn. Nhưng trái tim anh thì vẫn lạnh ngắt. Anh biết, anh không thể mãi trốn trong căn phòng này. Anh phải đối mặt. Anh phải nhìn thấy. Anh phải cảm nhận cái nỗi đau đó một lần nữa, một lần cuối, để có thể khắc ghi nó vào tận xương tủy, để không bao giờ quên cái giá của sự chậm một nhịp. Anh hít một hơi sâu, kéo chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm từ tối qua lên người, chỉnh lại vạt áo một cách vô thức. Đôi mắt anh vẫn còn mờ mịt, nhưng trong đó đã ánh lên một tia quyết tâm mong manh. Quyết tâm đối mặt với thực tại, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh không còn trốn tránh nữa. Anh sẽ bước ra ngoài, hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống, dù dòng chảy đó đang cuốn anh về phía vực thẳm của sự nuối tiếc.
Trần Hạo bước ra khỏi khách sạn, hòa mình vào dòng người đông đúc đang đổ về Khu Chợ Dân Sinh. Nắng buổi trưa đã bắt đầu gay gắt, không khí trong lành buổi sáng sớm đã nhường chỗ cho sự oi bức đặc trưng của miền nhiệt đới. Con đường lát đá cũ kỹ dẫn vào chợ tấp nập những tiếng xe cộ, tiếng rao hàng, tiếng người nói cười. Mỗi âm thanh, mỗi hình ảnh đều như một nhát dao cứa sâu vào lòng anh, nhắc nhở anh về cái không khí lễ hội đang bao trùm cả thị trấn.
Anh đi chậm rãi, cố gắng thu mình vào đám đông, nép mình vào những bóng râm của các sạp hàng dựng tạm bợ. Anh không muốn ai nhìn thấy mình, không muốn ai nhận ra anh, người đàn ông mang theo nỗi đau và sự hối hận. Nhưng dù có cố gắng đến mấy, anh vẫn không thể nào tránh khỏi những cuộc trò chuyện xôn xao về đám cưới của Lê An. Những lời bàn tán bay lơ lửng trong không khí, vô tình lọt vào tai anh, mỗi câu chữ là một mũi kim châm vào trái tim đã rỉ máu.
"Bà con ơi, mai là đám cưới con bé An rồi đấy!" Một giọng nói sang sảng vang lên từ sạp rau củ quả, đó là Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu. Bà đang nhanh nhẹn cân rau cho một người khách, vừa làm vừa trò chuyện rôm rả. "Bà Sáu đã chuẩn bị cỗ bàn đến đâu rồi? Tôi nghe nói đặt tận mấy chục mâm cơ đấy!"
Người khách đáp lời, giọng cũng hân hoan không kém: "Ối chà, phải thế chứ bà Mai! Con bé An nhà mình xinh đẹp, nết na, lấy được chồng tốt thì phải làm cho rình rang chứ. Thằng Huy nó hiền lành, lại biết lo cho con bé, đúng là phúc đức ba đời nhà An đấy!"
Trần Hạo khựng lại, đôi chân như bị đóng đinh xuống đất. Anh giả vờ cúi xuống xem mấy mớ rau cải xanh mướt, nhưng đôi tai anh thì dỏng lên, không sót một lời nào. "Thằng Huy nó hiền lành, lại biết lo cho con bé..." Những lời đó cứa vào tim anh như một lưỡi dao sắc lạnh. Anh biết Nguyễn Hoàng Huy. Anh biết Huy là người đàn ông tốt, hiền lành, và quan trọng hơn cả, anh ta đã ở bên Lê An khi cô cần một bến đỗ. Anh ta đã làm những điều mà Trần Hạo đã không dám làm, đã không kịp làm.
Anh tiếp tục bước đi, qua những sạp hàng bán cá tươi lấp lánh vảy bạc, qua những quầy thịt đỏ au. Mùi tanh của cá, mùi gia vị nồng nàn, mùi đất ẩm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí chợ búa đặc trưng, nhưng lại trở nên ngột ngạt đến lạ đối với anh.
Gần đó, tại sạp hàng vải vóc rực rỡ sắc màu, Chị Ba, với dáng người nhỏ nhắn và nụ cười tươi tắn, đang nhiệt tình giới thiệu những tấm lụa đủ màu cho một nhóm phụ nữ. "Này mấy bà, xem cái màu đỏ này đi, may áo dài đi ăn cưới là nhất đấy! Mai là đám cưới con bé An nhà cô Năm rồi, phải diện đẹp vào chứ!"
Một bà khách cầm tấm vải đỏ lên ngắm nghía, tủm tỉm cười: "Đúng rồi chị Ba. Nghe nói nhà trai cũng giàu có, lại là công chức nhà nước nữa chứ. Con An nó sướng thật, tìm được tấm chồng như ý."
"Đúng thế! Đẹp đôi quá chừng!" Chị Ba nhiệt tình tiếp lời. "Thằng Huy nó hiền lành, lại biết lo cho con bé... Từ hồi hai đứa quen nhau, thấy nó chăm sóc An từng li từng tí. Khác hẳn với mấy thằng cha chỉ biết lo sự nghiệp mà quên mất người yêu mình."
Câu nói cuối cùng của Chị Ba như một nhát sét đánh trúng vào Trần Hạo. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một cơn đau nhói lan tỏa khắp cơ thể. "Khác hẳn với mấy thằng cha chỉ biết lo sự nghiệp mà quên mất người yêu mình." Lời lẽ đó không chỉ là sự đánh giá khách quan của một người ngoài cuộc, mà còn là bản án dành cho chính anh, cho cái sự ích kỷ, cái sự chậm một nhịp của anh ngày đó. Anh đã lao đầu vào sự nghiệp, vào những tham vọng nơi thành thị, để rồi bỏ quên Lê An, bỏ quên những chờ đợi mỏi mòn của cô.
Anh lướt qua một cách vô hồn, ánh mắt quét qua từng chi tiết nhỏ của khu chợ. Anh nhìn thấy những bó hoa cúc vàng tươi, những cành lan trắng tinh khôi đang được bày bán, có lẽ là để trang trí cho các đám cưới. Anh thấy những chiếc phông bạt mới tinh, những bộ bàn ghế được chất đống trên xe ba gác, sẵn sàng được vận chuyển đến các gia đình có hỷ sự. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi mùi hương của chợ búa đều là những lời nhắc nhở không ngừng về lễ cưới đang đến gần. Mùi hoa tươi, mùi thức ăn đang được chuẩn bị, mùi khói hương từ các ngôi miếu nhỏ xen lẫn, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và niềm vui. Nhưng trong tai Trần Hạo, chúng lại là những nốt nhạc bi thương, réo rắt.
Anh cảm thấy mình như một mảnh ghép lạc lõng, một mảng màu tối sẫm bị vứt bỏ giữa bức tranh rực rỡ của cuộc sống. Anh là quá khứ, là những gì đã qua, còn Lê An và thị trấn này đang bước vào một tương lai rạng rỡ, hân hoan. Cái cảm giác bị cô lập, bị đẩy ra khỏi dòng chảy chung của cuộc sống khiến anh muốn gào thét. Anh muốn biến mất, muốn tan chảy vào không khí, để không phải chứng kiến thêm bất cứ điều gì nữa. Nhưng đồng thời, một phần nào đó trong anh lại thôi thúc anh phải tiếp tục, phải nhìn tận mắt, phải cảm nhận tận cùng cái nỗi đau này.
Cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực không ngừng đè nén, khiến anh hít thở cũng trở nên khó khăn. Anh biết, không còn đường lui. Mọi thứ đã được sắp đặt. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải chấp nhận cái giá của việc lỡ cả một đời. Anh đi ra khỏi khu chợ, bỏ lại sau lưng những âm thanh ồn ào, náo nhiệt. Tiếng cười nói của những người dân thị trấn dần nhỏ lại phía sau, nhưng những lời nói về Lê An, về đám cưới, về "thằng Huy nó hiền lành, lại biết lo cho con bé" vẫn cứ vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng giày vò. Anh không biết mình sẽ đi đâu, nhưng anh cần một nơi nào đó để có thể thở, để có thể đối mặt với chính mình, trước khi trái tim anh hoàn toàn tan nát.
Quá tải với những âm thanh, hình ảnh và lời nói như những mũi dao nhọn từ khu chợ, Trần Hạo tìm đến nơi duy nhất mà anh nghĩ có thể mang lại chút bình yên, hoặc ít nhất là một sự đồng cảm thầm lặng: bờ sông cũ. Nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng óng trên những tán cây xanh mướt ven sông. Gió nhẹ từ mặt sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi phù sa đặc trưng, xoa dịu phần nào cái oi bức của buổi trưa. Từng đợt gió vuốt ve làn da anh, nhưng lại càng làm nổi bật sự đơn độc đang bủa vây.
Anh bước đi trên con đường đất quen thuộc, nơi những dấu chân thời thơ ấu của anh và Lê An đã in hằn biết bao. Cảnh vật nơi đây vẫn vậy, những cây bần, cây tràm rủ bóng, những mái nhà tranh lợp lá dừa thấp thoáng xa xa. Dòng sông vẫn lặng lờ trôi, một dòng chảy không ngừng nghỉ, giống như cuộc đời anh đang trôi đi mà anh không thể nắm giữ. Anh ngồi xuống một tảng đá phẳng lì bên bờ, nơi anh và Lê An đã từng ngồi hàng giờ liền, ngắm hoàng hôn, chia sẻ những câu chuyện vu vơ và những ước mơ trẻ dại.
Nơi đây từng là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm, những lời nói không thành, những cái chạm tay vô tình, những ánh mắt trao nhau đầy bẽn lẽn. Giờ đây, bờ sông cũ vẫn ở đó, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Nó không còn là nơi của những hy vọng mong manh, mà là nơi của những nỗi tiếc nuối ngập tràn. Anh nhìn dòng nước, ánh mắt xa xăm, vô định. Những chiếc lá khô từ những cành cây cổ thụ rụng xuống, nhẹ nhàng trôi theo dòng nước, rồi khuất dần sau khúc quanh. Giống như những kỷ niệm của anh và Lê An, chúng cứ thế trôi đi, không thể níu giữ.
Tiếng nước sông vỗ bờ đều đặn, rì rầm như một lời thì thầm của quá khứ. Tiếng chim chiều hót líu lo trên những cành cây, một giai điệu bình yên đến nao lòng. Nhưng trong lòng Trần Hạo, những âm thanh đó lại càng làm tăng thêm cảm giác cô độc. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An rạng rỡ trong ngôi nhà đầy đèn hoa, thay vào đó là những ký ức về Lê An của ngày xưa: cô bé tóc tết hai bím, áo trắng quần xanh, nụ cười trong veo và ánh mắt hồn nhiên.
Anh nhớ những lần anh lén nhìn cô, trái tim đập loạn xạ. Nhớ những lần anh cố ý đi chậm lại để chờ cô, chỉ để được đi cùng cô một đoạn đường ngắn. Nhớ những lời anh đã muốn nói, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. "Nếu như ngày đó… anh đủ dũng khí…" Giá như anh đã bày tỏ tình cảm của mình sớm hơn, giá như anh không để cái khoảng cách vô hình ấy lớn dần theo thời gian, thì liệu giờ đây, người ngồi bên cạnh anh trên tảng đá này có phải là Lê An không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng giày vò, không ngừng day dứt.
Một bóng người nhỏ nhắn, với mái tóc bạc phơ và dáng vẻ trầm tư, chậm rãi bước đến gần. Đó là Bác Tám, người trông coi đền thờ gần đó, vẫn với chiếc áo nâu sòng quen thuộc. Ông lão đi ngang qua, ánh mắt hiền từ lướt qua Trần Hạo, dừng lại một chút như thể đã đọc được nỗi lòng của anh. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào, rồi tiếp tục bước đi. Nhưng rồi, như có điều gì đó thôi thúc, ông lão khẽ dừng lại, quay đầu nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu.
"Sông vẫn chảy, người vẫn qua. Mọi sự đều do duyên, nhưng phận do người tạo, cháu ạ." Bác Tám nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng trong không gian chiều tà như một lời sấm truyền. Ông lão lại khẽ gật đầu, rồi tiếp tục bước đi, để lại Trần Hạo một mình với những suy tư.
Lời nói của Bác Tám như một làn sóng lạnh lẽo dội vào tâm trí Trần Hạo. Duyên. Phận. Anh đã có duyên với Lê An, duyên của hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, duyên của những mối tình thanh mai trúc mã. Nhưng cái phận, cái số phận của anh và cô, lại do chính anh tạo ra, do chính sự chần chừ, sự hèn nhát của anh mà thành. Anh đã không nắm giữ lấy duyên phận đó, đã để nó trôi tuột khỏi tầm tay. Và giờ đây, khi duyên đã cạn, khi phận đã an bài, thì anh chỉ còn lại nỗi tiếc nuối tột cùng.
Xa xa, dưới một gốc cây cổ thụ, Ông Lão Đánh Cờ vẫn ngồi lặng lẽ bên bàn cờ, dáng người gầy gò, râu tóc bạc phơ, vẻ mặt trầm tư. Ông lão dường như không quan tâm đến thế sự xung quanh, chỉ tập trung vào những quân cờ đen trắng trên bàn. Ông là một biểu tượng của sự bình lặng, của thời gian trôi qua không thể đảo ngược, một sự đối lập hoàn toàn với bão tố nội tâm của Trần Hạo. Ván cờ của ông lão cứ thế tiếp diễn, từng nước đi, từng suy tính, từng khoảnh khắc. Còn ván cờ của cuộc đời anh, thì đã gần như định đoạt.
Trần Hạo mở mắt ra, nhìn dòng sông một lần nữa. Hoàng hôn đã bắt đầu buông, nhuộm một màu tím hồng lên nền trời. Không khí bắt đầu se lạnh hơn, báo hiệu một đêm nữa sắp đến. Một đêm trước ngày định mệnh của Lê An. Một đêm cuối cùng để anh đối mặt với chính mình, với những gì đã mất. Cảm giác thôi thúc phải "làm điều gì đó" trước khi quá muộn, trước khi tất cả mọi cánh cửa đều đóng lại, bỗng dâng lên mạnh mẽ trong lòng anh. Anh không biết đó là gì, là một lời từ biệt cuối cùng, một cái nhìn trộm, hay chỉ đơn giản là đứng đó, để cảm nhận nỗi đau một lần nữa. Nhưng anh biết, anh không thể bỏ qua đêm nay. Đêm nay, anh sẽ phải đối diện với ngôi nhà ấy, với sự thật ấy, một lần cuối cùng. Anh hít một hơi thật sâu, đứng dậy, đôi mắt ánh lên một sự kiên định lạ thường, xen lẫn một nỗi buồn vô hạn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.