Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 766: Ánh Đèn Hân Hoan, Trái Tim Tan Nát

Hoàng hôn đã tan, để lại một màn đêm tịch mịch bao trùm lấy thị trấn ven sông. Trần Hạo đứng dậy từ bờ sông cũ, đôi chân nặng trĩu như thể mỗi bước đi đều phải gánh vác cả một tảng đá vô hình. Lời của Bác Tám, "Sông vẫn chảy, người vẫn qua. Mọi sự đều do duyên, nhưng phận do người tạo, cháu ạ," cứ văng vẳng bên tai anh, xoáy sâu vào tâm khảm. Anh có duyên với Lê An, một cái duyên thanh mai trúc mã đẹp đẽ đến nao lòng, nhưng lại tự tay mình đánh mất cái phận. Chính sự chần chừ, sự hèn nhát, cái "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực, đã đẩy anh và cô về hai ngả đường xa lạ.

Anh bước đi trên con đường làng quen thuộc, nơi từng in dấu chân của hai đứa trẻ hồn nhiên, giờ đây chìm trong bóng tối dày đặc, không một ánh trăng rọi chiếu. Không khí se lạnh của đêm cuối thu thấm vào da thịt, nhưng không thể làm tê liệt được ngọn lửa dằn vặt đang cháy bỏng trong lồng ngực anh. Tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ bên đường nghe như tiếng thở dài não nề của thời gian, của những điều đã qua không thể vãn hồi. Thỉnh thoảng, tiếng xe máy thưa thớt vụt qua, ánh đèn pha loang loáng rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm, để lại anh một mình trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng côn trùng đêm rả rích như một bản nhạc buồn không lời. Mùi đất ẩm sau những ngày mưa phùn quyện với mùi cây cỏ dại ven đường, thoang thoảng đâu đó là mùi hương trầm dịu nhẹ từ một ngôi nhà nào đó còn thức thắp nhang, tạo nên một bầu không khí u ám, mang chút huyền bí của đêm khuya miền quê. Mỗi bước chân của Trần Hạo đều vang vọng rõ ràng trong không gian trống trải, không phải là tiếng bước chân bình thường, mà là tiếng vọng của nỗi đau, của sự tiếc nuối đang vỡ vụn bên trong. Anh cúi gằm mặt, ánh mắt vô định, không thực sự nhìn thấy gì ngoài mớ hỗn độn trong tâm trí mình. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ có một điểm đến duy nhất hiện lên trong đầu, một nơi mà anh vừa sợ hãi, vừa khao khát được nhìn thấy. Đó là ngôi nhà của Lê An, nơi anh biết rằng một sự kiện trọng đại sắp diễn ra, một sự kiện sẽ vĩnh viễn đóng lại cánh cửa của "nếu như ngày đó" đối với anh.

Trần Hạo dừng lại bên một gốc cây bàng cổ thụ, thân cây to lớn xù xì, tán lá rậm rạp che khuất cả một góc đường. Anh đưa tay chạm nhẹ vào lớp vỏ cây sần sùi, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo. Anh nhớ ngày xưa, anh và Lê An thường trèo lên gốc cây này, ngồi vắt vẻo trên những cành cây lớn, mơ mộng về một tương lai xa xôi mà lúc đó, anh mặc định rằng sẽ có cô ở bên. Những giấc mơ ngây thơ, những lời hứa thầm lặng đã hóa thành khói sương. Anh lại nhớ đến cái "khoảng cách vô hình" đã lớn dần giữa hai người, thứ mà anh đã không đủ dũng khí để phá bỏ. Anh đã tự tay mình đắp xây nên bức tường ngăn cách ấy, từng viên gạch là sự e dè, sự ngại ngùng, sự chần chừ không nói ra. Và giờ đây, khi bức tường đã quá cao, quá kiên cố, thì anh lại đứng đây, một mình, lạc lõng.

Nỗi dằn vặt cứ như những con sóng ngầm, cuộn trào trong lòng anh. Anh đã có cơ hội, rất nhiều cơ hội. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cái nhìn lén lút, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Tất cả đều là những dấu hiệu, những tín hiệu mà anh đã bỏ qua, đã không dám nắm bắt. Anh đã nghĩ rằng Lê An hiểu, rằng cô ấy sẽ chờ đợi. Anh đã lầm. Tình yêu không phải là một trò chơi của sự chờ đợi vô tận, đặc biệt là khi một trong hai người không hề lên tiếng. "Thích thì không đủ." Lời nói của cô, bình thản nhưng lại sắc như dao, đã khắc sâu vào trái tim anh. Giờ đây, khi tất cả đã quá muộn, anh mới hiểu được trọn vẹn ý nghĩa của nó. Cái tình yêu của anh, cái sự "thích" của anh, không đủ lớn, không đủ mạnh mẽ để vượt qua cái tôi và sự nhút nhát của chính mình. Anh đã "sai một bước", và giờ đây, anh phải chấp nhận "lỡ cả một đời".

Hít thở một hơi sâu, Trần Hạo cảm thấy lồng ngực mình như bị nén chặt bởi một áp lực vô hình. Anh cần phải nhìn thấy, cần phải đối diện với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Cảm giác thôi thúc ấy, cái thôi thúc phải "làm điều gì đó" trước khi tất cả mọi cánh cửa đều đóng lại, đã trở thành một mệnh lệnh không thể chối từ. Anh không thể quay lưng đi được nữa. Đêm nay, anh sẽ phải đối mặt với ngôi nhà ấy, với sự thật ấy, một lần cuối cùng. Anh tiếp tục bước đi, không còn vô định như trước, mà mang theo một sự kiên định đến tàn nhẫn, một sự kiên định của người chấp nhận số phận, chấp nhận nỗi đau. Đường làng vẫn tối mịt, nhưng ở phía cuối con đường, một vệt sáng mờ ảo bắt đầu hiện ra, như một lời mời gọi, hay một sự thách thức. Đó là ánh sáng từ nhà Lê An, từ cái đêm định mệnh mà anh đã chờ đợi, hay sợ hãi, bấy lâu nay. Mỗi bước chân tiến gần hơn, trái tim anh lại đập nhanh hơn, mạnh hơn, như muốn thoát khỏi lồng ngực. Anh biết, anh đang đến gần bờ vực của sự thật, nơi mà anh sẽ phải nhìn thấy bằng chính mắt mình, nghe thấy bằng chính tai mình, rằng cô gái của anh, Lê An của anh, đã thực sự thuộc về một người khác.

Trần Hạo rẽ vào một con hẻm nhỏ quen thuộc, con hẻm mà ngày bé anh và Lê An thường dùng để đi tắt ra bờ sông. Con hẻm giờ đây tối đen như mực, những bức tường cũ kỹ phủ đầy rêu phong, mùi ẩm mốc từ đất và lá khô vương vấn trong không khí. Anh nấp mình sau một bụi cây dâm bụt rậm rạp, những cánh lá xanh thẫm dày đặc che khuất gần như hoàn toàn dáng người anh trong bóng tối. Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy rõ ràng ngôi nhà của Lê An, một khung cảnh mà anh sẽ không bao giờ quên được.

Ngôi nhà, vốn dĩ đơn sơ bình dị, giờ đây bỗng trở nên rực rỡ đến choáng ngợp. Hàng trăm bóng đèn lồng đủ màu sắc được treo dọc theo hàng rào, vắt ngang qua cổng chào, và giăng mắc khắp sân vườn. Những dải đèn nháy lấp lánh như những sợi sao sa, khiến cả không gian bừng sáng, lung linh huyền ảo. Một tấm phông bạt lớn màu đỏ rực, in hình cô dâu chú rể mỉm cười hạnh phúc, được dựng ngay trước cổng. Hoa tươi, đủ loại, đủ màu sắc, được kết thành những vòm cung duyên dáng, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, nồng nàn, lấn át cả mùi đất ẩm và sương đêm. Mùi thức ăn được chuẩn bị cho ngày mai, mùi của các món ăn truyền thống, thoang thoảng bay trong gió, quyện với mùi nến sáp cháy dở từ đâu đó, tạo nên một hỗn hợp hương thơm vừa quen thuộc, vừa xa lạ, vừa gọi mời, vừa đau đớn.

Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng chúc tụng, tiếng nhạc nền đám cưới vọng ra từ ngôi nhà. Đó là một bản nhạc du dương, êm ái, nhưng trong tai Trần Hạo, nó lại biến thành những tiếng ồn chói tai, như hàng ngàn nhát dao cứa vào trái tim anh. Anh nghe rõ tiếng trẻ con reo hò, tiếng người lớn trò chuyện, tiếng bát đĩa va vào nhau lách cách. Thỉnh thoảng, tiếng chó sủa xa xăm từ một nhà nào đó lại điểm xuyết vào bản giao hưởng của niềm vui, khiến sự cô độc của anh càng thêm phần rõ nét.

Trần Hạo đứng im lặng, hai tay siết chặt, móng tay đâm sâu vào da thịt, nhưng anh không cảm thấy đau. Tất cả giác quan của anh đều tập trung vào ngôi nhà rực rỡ ánh sáng kia. Anh thấy bóng dáng những người thân của Lê An đi lại, tất bật kiểm tra mọi thứ. Dì Tư, người dì thân thiết của Lê An, đang chỉnh lại một lẵng hoa. Chú Năm, chú ruột của cô, đang chỉ đạo mấy người thanh niên treo thêm đèn lồng. Tất cả đều hân hoan, đều rạng rỡ, khuôn mặt ai cũng ánh lên niềm vui và sự mong chờ.

Anh nghe loáng thoáng những mẩu đối thoại vụn vặt, những lời nói mà lẽ ra anh không nên nghe, nhưng chúng lại cứ thế lọt vào tai anh, rõ ràng đến từng câu chữ.

"Mai là ngày lành tháng tốt, trời cũng đẹp nữa."

"Cô dâu mình xinh lắm, ai cũng khen hết lời."

"Cưới xong chắc nhà cửa sẽ ấm cúng hơn nhiều."

"Thằng Huy nó cũng khéo léo, thương con An nhà mình lắm."

Mỗi từ, mỗi câu nói đều như một mũi kim châm vào lồng ngực Trần Hạo, khiến anh nghẹt thở. "Cô dâu xinh lắm!" – Anh biết chứ. Lê An của anh luôn xinh đẹp, từ cô bé tóc tết hai bím ngày nào đến người thiếu nữ dịu dàng. Nhưng giờ đây, cô dâu ấy không phải của anh. "Thằng Huy nó cũng khéo léo, thương con An nhà mình lắm." – Một nhát dao nữa. Anh đã từng mơ ước được nghe những lời như thế về mình, về anh và Lê An. Nhưng anh đã quá chậm, quá hèn nhát để biến ước mơ ấy thành hiện thực.

Trái tim anh đập dữ dội trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau quá lớn, quá sức chịu đựng. Anh cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng, một người xa lạ đứng ngoài ngưỡng cửa hạnh phúc của người mình yêu. Anh là một bóng ma của quá khứ, chứng kiến hiện tại mà không thể chạm vào. Niềm vui của mọi người, sự hân hoan của gia đình Lê An, tất cả đều tạo thành một bức tường kiên cố, đẩy anh ra rìa của một câu chuyện mà đáng lẽ anh phải là nhân vật chính. Đây không phải là một bộ phim, nơi anh có thể bước ra, nói lời yêu và thay đổi tất cả. Đây là hiện thực, một hiện thực phũ phàng và nghiệt ngã.

Ánh sáng ấm áp từ ngôi nhà hắt ra con hẻm, nhưng chỉ đủ để làm nổi bật sự tối tăm và cô độc của nơi anh đang đứng. Những bóng đèn lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê, lung linh nhưng vô cảm. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh rực rỡ kia, cố gắng tìm lại hình ảnh Lê An của ngày xưa, cô bé áo trắng quần xanh, nụ cười trong veo và ánh mắt hồn nhiên. Nhưng những ký ức ấy giờ đây lại càng làm tăng thêm nỗi đau, bởi vì nó nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh mất, về "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra. Anh mở mắt ra, đối mặt với hiện tại. Lê An đang ở đâu đó bên trong, có lẽ đang được bạn bè trêu chọc, đang mỉm cười với hạnh phúc sắp tới. Nỗi đau dâng trào, nuốt chửng anh.

Thời gian như ngừng lại. Trần Hạo đứng đó, cảm nhận từng hơi thở nặng nhọc của chính mình, và từng tiếng cười nói vọng ra từ ngôi nhà. Gió đêm bắt đầu rít mạnh hơn, làm xào xạc những tán lá trên đầu anh, như một lời than khóc cho số phận. Sương đêm dần buông xuống, những hạt li ti đọng trên tóc, trên vai áo anh, thấm vào tận xương tủy, khiến cái lạnh càng thêm tê tái. Mùi hoa, mùi thức ăn, giờ đây xen lẫn với mùi ẩm của sương đêm, một sự kết hợp lạ lùng của niềm vui và nỗi buồn, của sự sống và cái chết trong tâm hồn anh. Bầu không khí căng thẳng, bi thương, tuyệt vọng, sự đối lập giữa niềm vui và nỗi buồn đạt đến đỉnh điểm, tạo thành một khung cảnh siêu thực, đầy ám ảnh.

Anh nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo dài truyền thống, dáng người quen thuộc. Đó là dì Mai, mẹ của Lê An. Bà đang cười nói vui vẻ với một người hàng xóm, tay cầm một ấm trà, vẻ mặt rạng rỡ. Trần Hạo nhớ những lần dì Mai từng búng tai anh vì tội trêu chọc Lê An, những lần bà nấu cơm mời anh ở lại ăn. Hồi đó, bà vẫn thường nói: "Hai đứa cứ như hình với bóng ấy nhỉ!" Giờ đây, hình vẫn ở đó, nhưng bóng đã thuộc về một người khác. Anh hình dung ra Lê An đang ở đâu đó bên trong ngôi nhà ấy, có lẽ đang được bạn bè, người thân vây quanh, trêu chọc về đêm tân hôn, về cuộc sống hôn nhân sắp tới. Cô ấy chắc hẳn đang hạnh phúc lắm, đang mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực Trần Hạo, nặng nề và đau đớn. Anh nhắm chặt mắt lại, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Nước mắt không rơi, nhưng trái tim anh như bị bóp nghẹt, bị xé toạc thành từng mảnh. Anh run rẩy, hai tay siết chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt, tạo thành những vết hằn đỏ ửng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, cố gắng nói với mình rằng: "Cô ấy đang hạnh phúc... Cô ấy xứng đáng với hạnh phúc đó." Những lời nói ấy như một liều thuốc độc, vừa xoa dịu vừa giày vò. Anh muốn cô hạnh phúc, nhưng lại không thể chấp nhận được rằng hạnh phúc đó không có anh.

"Tại sao... tại sao mình lại chần chừ đến vậy?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng giày vò, không ngừng day dứt. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng khí, đủ quyết tâm để nói ra lời yêu, để phá vỡ cái "khoảng cách vô hình" ấy, thì liệu giờ đây anh có phải đứng đây, nấp mình trong bóng tối, chứng kiến hạnh phúc của người mình yêu mà không thể làm gì? Anh nhớ về những lần anh và Lê An cùng ngồi trên bậc cửa ngôi nhà đó, ngắm sao, trò chuyện vu vơ về đủ thứ chuyện trên đời. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, không còn là ngọt ngào, mà là những nhát dao cứa sâu vào vết thương lòng. Mọi thứ đã thay đổi, và anh là người đứng ngoài cuộc, một kẻ thua cuộc trong ván cờ tình ái của chính mình.

Sương đêm càng lúc càng dày đặc, bao phủ lấy con hẻm, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, hư ảo. Tiếng nhạc từ nhà Lê An vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây nó nghe như một khúc ca buồn bã, ai oán. Trần Hạo cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, không chỉ vì thời tiết, mà còn vì sự trống rỗng trong tâm hồn. Anh đã đến đây, đã nhìn thấy, đã nghe thấy. Sự thật nghiệt ngã đã phơi bày trước mắt anh, không thể chối cãi. Việc Trần Hạo chứng kiến không khí hân hoan từ xa nhưng không dám lại gần báo hiệu rằng anh sẽ không gõ cửa vào đêm định mệnh, mà sẽ chấp nhận buông bỏ, dù là trong đau đớn tột cùng. Nỗi đau tột cùng này, cái cảm giác nghẹt thở, trái tim bị bóp nghẹt này, sẽ là động lực cho quyết định rời đi và vùi đầu vào công việc sau này. Nó cũng là một sự chuẩn bị cho khoảnh khắc quyết định ở Chương 770, nơi anh sẽ phải đưa ra lựa chọn cuối cùng.

Anh vẫn đứng đó, như một bức tượng gỗ vô tri, chìm vào bóng tối, đối lập hoàn toàn với ánh sáng rực rỡ và niềm vui ngập tràn từ ngôi nhà phía trước. Đêm nay, anh đã đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. Đêm nay, anh đã thấy tận mắt rằng Lê An đang bước vào một cuộc sống mới, một cuộc sống không có anh. Và đêm nay, anh đã chấp nhận sự thật ấy, dù nó có xé nát trái tim anh thành từng mảnh. Nhưng liệu anh có thể chịu đựng được đến cuối cùng? Liệu anh có thể quay lưng và bước đi, hay sẽ có một khoảnh khắc nào đó, một tia hy vọng cuối cùng le lói, thôi thúc anh làm một điều điên rồ, một điều mà anh đã chần chừ suốt bao nhiêu năm qua? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, đêm nay, anh đã vĩnh viễn mất đi Lê An. Và cảm giác nghẹt thở, trái tim bị bóp nghẹt bởi sự thật nghiệt ngã này, sẽ mãi mãi là vết sẹo trong tâm hồn anh.

Anh hít một hơi cuối cùng, không phải để lấy lại bình tĩnh, mà là để lấp đầy phổi mình bằng không khí lạnh lẽo và mùi hương đau đớn của đêm định mệnh. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào ngôi nhà, như muốn khắc ghi từng chi tiết nhỏ nhất vào tâm trí mình, để không bao giờ quên được cái đêm mà anh đã mất đi tất cả.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free