Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 767: Bóng Đêm Thẩm Mỹ, Ngưỡng Cửa Do Dự

Anh hít một hơi cuối cùng, không phải để lấy lại bình tĩnh, mà là để lấp đầy phổi mình bằng không khí lạnh lẽo và mùi hương đau đớn của đêm định mệnh. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào ngôi nhà, như muốn khắc ghi từng chi tiết nhỏ nhất vào tâm trí mình, để không bao giờ quên được cái đêm mà anh đã mất đi tất cả. Anh đứng đó, bất động, như một bức tượng được tạc từ nỗi tiếc nuối và sự cô độc, trong khi không khí hân hoan từ ngôi nhà đối diện vẫn không ngừng lan tỏa, bủa vây lấy anh.

Con hẻm nhỏ, vốn đã âm u nay càng chìm sâu hơn vào bóng đêm dày đặc của đêm trước đám cưới. Khoảng mười một giờ đêm, thị trấn ven sông dường như đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại ánh đèn lấp lánh từ một vài ngôi nhà còn thức khuya chuẩn bị, và đặc biệt là ngôi nhà của Lê An. Trần Hạo đã lùi sâu hơn từ con đường chính, nép mình vào bức tường cũ kỹ, rêu phong, nơi mà bóng tối dường như nuốt chửng cả thân hình cao lớn của anh. Anh muốn ẩn mình, muốn biến mất khỏi tầm mắt của bất kỳ ai, nhưng đồng thời lại muốn ở thật gần, đủ gần để cảm nhận từng nhịp đập của hạnh phúc đang diễn ra bên trong.

Ánh đèn màu vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa sổ nhà Lê An, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền đêm đen kịt. Những chùm hoa giấy rực rỡ, những dải lụa đỏ thắm được trang trí công phu, lắc lư nhè nhẹ trong làn gió se lạnh, như đang múa điệu chào mừng một khởi đầu mới. Tiếng cười nói vẫn vọng ra, giờ đây đã nhỏ dần, nhưng vẫn đủ để Trần Hạo hình dung được không khí ấm cúng, sum vầy bên trong. Anh có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng cụng ly khô khốc, tiếng nhạc dân ca quen thuộc mà dì Mai vẫn thường mở vào những dịp lễ Tết, và cả tiếng chó sủa xa xăm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Mùi hương của thức ăn còn vương vấn trong gió, hòa quyện với mùi hương hoa tươi từ cổng chào và mùi đất ẩm sau một ngày nắng gắt, tạo thành một bản giao hưởng của những cảm xúc trái ngược: niềm vui và nỗi đau, sự sống động và sự mục rữa của một tình yêu không thành.

Trần Hạo siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói truyền đến như một sự trừng phạt cho chính sự chần chừ của anh. Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đang giày vò tâm trí, nhưng vô ích. Mỗi khi anh mở mắt, ngôi nhà rực rỡ ánh sáng kia lại hiện ra, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự thật không thể chối cãi. Trái tim anh, vốn đã nặng trĩu, giờ đây như bị một tảng đá đè nén, mỗi nhịp đập đều mang theo sự đau đớn tột cùng.

"Phải chăng đây là giới hạn của mình?" Anh tự hỏi, giọng nói trong tâm trí khô khốc và khàn đặc. "Phải chăng mình đã bỏ lỡ tất cả rồi?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, không ngừng lặp lại, không ngừng xoáy sâu vào vết thương lòng. Anh nhớ về những buổi chiều tan học cùng Lê An, hai đứa đạp xe dọc theo con đường làng, tiếng cười giòn tan xua đi cái nóng oi ả của mùa hè. Anh nhớ những đêm trăng thanh, hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện vu vơ về ước mơ, về tương lai, và về lời hứa "không quên em" mà anh đã từng nói. Nhưng lời hứa ấy, giờ đây, nghe sao mà xa xôi, vô nghĩa. Nó đã bị nhấn chìm bởi "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra, bởi sự im lặng và e dè của anh.

Anh bước một bước nhẹ về phía trước, như một kẻ mộng du đang bị thôi miên bởi ánh sáng. Mỗi thớ thịt trên cơ thể anh đều căng cứng, một dòng điện chạy dọc sống lưng, kéo theo cả một chuỗi kỷ niệm ùa về. Anh muốn chạy đến đó, muốn phá tan cánh cửa, muốn ôm lấy Lê An và nói ra tất cả những lời lẽ mà anh đã chôn giấu suốt bấy lâu nay. Nhưng rồi, như có một sợi dây vô hình đang kéo anh về phía sau, một lực cản vô hình nhưng mạnh mẽ hơn tất thảy. Đó là nỗi sợ hãi, là sự hèn nhát cố hữu, là sự chấp nhận rằng mọi chuyện đã quá muộn màng. Nỗi sợ hãi bị từ chối, nỗi sợ hãi làm tổn thương cô ấy một lần nữa, và cả nỗi sợ hãi phải đối mặt với chính bản thân mình.

Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ lấp lánh trên cổ tay, kim giờ đã chỉ gần mười một rưỡi. Thời gian đang trôi đi, nhanh như một dòng nước xiết, cuốn trôi đi cả những hy vọng mong manh cuối cùng của anh. Anh biết, nếu anh không hành động ngay bây giờ, anh sẽ không bao giờ có cơ hội nào nữa. Đêm nay là ranh giới, là lằn ranh mỏng manh giữa một quá khứ đầy tiếc nuối và một tương lai không thể thay đổi. "Nếu như ngày đó..." Cụm từ ấy lại hiện lên trong tâm trí, như một điệp khúc bi ai, gặm nhấm từng chút một sự tự tin còn sót lại trong anh. Nếu như ngày đó, anh đủ can đảm để nói ra, để giữ lấy cô, thì giờ đây, anh có lẽ đã không phải đứng đây, lạnh lẽo và cô độc giữa bóng đêm, nhìn người mình yêu bước sang một trang mới của cuộc đời.

Làn gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Trần Hạo run rẩy, không chỉ vì thời tiết, mà còn vì sự trống rỗng trong tâm hồn. Anh cảm thấy một sự tê liệt đang lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bất lực đến tột cùng. Anh đã đến đây, đã chứng kiến không khí hân hoan của đêm định mệnh. Điều đó có lẽ đã là quá đủ. Anh đã chấp nhận sự thật phũ phàng này, dù nó có xé nát trái tim anh thành từng mảnh. Nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn còn một tia hy vọng mong manh, một tiếng nói nhỏ bé thì thầm rằng: "Hãy thử đi, chỉ một lần cuối cùng thôi..." Tiếng nói ấy yếu ớt, nhưng nó lại đủ sức để níu giữ anh lại, không cho phép anh quay lưng và bước đi. Anh vẫn đứng đó, như một cái bóng, chìm vào sự đối lập bi kịch giữa ánh sáng và bóng tối, giữa niềm vui và nỗi đau. Con hẻm nhỏ này, đêm nay, đã trở thành nơi chôn giấu một tình yêu không thành, một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Anh hít một hơi thật sâu, lại một lần nữa, để lấp đầy lồng ngực bằng không khí lạnh lẽo, để chuẩn bị cho một quyết định mà anh biết sẽ định hình cả cuộc đời còn lại của mình.

Anh không biết mình đã đứng đó bao lâu, thời gian dường như đã ngừng trôi trong cái khoảng khắc mong manh giữa hy vọng và tuyệt vọng. Cảm giác tê liệt dần chuyển thành một sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm còn sót lại, bước từng bước nặng nề ra khỏi con hẻm, tiến về phía ngôi nhà rực rỡ ánh đèn. Anh không còn muốn ẩn mình nữa. Anh muốn đến gần hơn, gần đến mức có thể chạm vào.

Anh đã tiến sát hơn, đến mức anh có thể nhìn thấy rõ từng chiếc lá trên chùm hoa tươi trang trí cổng chào. Ánh đèn lồng đỏ rực rỡ hắt xuống nền đất, tạo thành những vòng sáng lung linh, như những vòng tay chào đón. Cổng chào được dựng công phu, với những tấm vải lụa thêu rồng phượng, những dải kim tuyến óng ánh, và những chùm đèn led nhấp nháy, tất cả đều báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp diễn ra. Nó là một lời mời gọi, nhưng đồng thời cũng là một rào cản vô hình, sừng sững chắn ngang con đường dẫn đến hạnh phúc của anh. Tim Trần Hạo đập thình thịch, một hỗn hợp phức tạp của hy vọng mong manh, nỗi sợ hãi tột cùng và sự đau đớn quặn thắt đang dâng trào trong lồng ngực anh.

Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy rõ hơn những bóng hình lướt qua khung cửa sổ. Anh nhận ra đó là giọng của bà Mai, mẹ của Lê An, đang nói chuyện với một người phụ nữ khác. "Ngày mai là một ngày bận rộn lắm, chị ạ! Phải lo cho con bé chu đáo." Bà Mai nói, giọng bà tràn đầy niềm vui và sự tự hào. Trần Hạo cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim. Bà Mai, người phụ nữ hiền lành vẫn luôn coi anh như con trai, giờ đây đang hạnh phúc chuẩn bị gả con gái mình cho một người đàn ông khác. Anh nghe thấy loáng thoáng một đoạn hội thoại ngắn ngủi khác, có lẽ là giữa những người hàng xóm thân thiết, về việc sắp xếp bàn ghế, về thực đơn cỗ cưới, và về những lời chúc phúc dành cho đôi uyên ương. Mỗi lời nói, mỗi âm thanh hân hoan đều như một nhát dao cứa sâu vào tâm hồn anh, xé toạc những vết thương lòng tưởng chừng đã chai sạn.

"Chỉ cần một lần thôi... chỉ một lần này thôi..." Anh tự nhủ, giọng nói trong tâm trí run rẩy và khẩn cầu. Một lần cuối cùng, để anh có thể nói ra hết những gì đã chôn giấu, để anh có thể đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào cột cổng, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua đầu ngón tay. Chiếc cổng sắt cũ kỹ, vốn đã quá quen thuộc với anh từ thuở ấu thơ, giờ đây lại trở nên xa lạ và đáng sợ đến lạ. Nó không chỉ là một cánh cổng vật lý, mà còn là ranh giới giữa hai thế giới: thế giới hạnh phúc rực rỡ bên trong và thế giới cô độc, đau khổ của anh bên ngoài.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng lồng ngực anh như bị thắt chặt, hơi thở trở nên khó khăn. Mùi hương hoa tươi từ cổng chào, lẽ ra phải mang đến sự dễ chịu, giờ đây lại khiến anh cảm thấy nghẹt thở, như đang nhấn chìm anh trong một biển hoa của sự tiếc nuối. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé và bất lực của anh. Rồi anh lại hạ xuống, ánh mắt khóa chặt vào cánh cửa chính của ngôi nhà. Cánh cửa gỗ sẫm màu, với những nét chạm khắc quen thuộc, nơi anh đã từng đứng đợi Lê An mỗi sáng đi học, nơi anh đã từng gõ cửa vào mỗi dịp lễ Tết. Giờ đây, cánh cửa ấy dường như đã đóng chặt, vĩnh viễn, không chỉ với anh, mà với cả quá khứ của anh và Lê An.

Một cảm giác tê liệt hoàn toàn bao trùm lấy Trần Hạo. Anh đứng đó, bất động, như bị đóng đinh vào vị trí ấy. Chân anh nặng trĩu, không thể nhấc lên, dù chỉ một bước nhỏ để đến gần hơn cánh cửa. Bàn tay anh vẫn đặt hờ hững trên cột cổng lạnh lẽo, nhưng không có đủ sức lực để gõ. Anh cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp, một sự bất lực không phải đến từ bên ngoài, mà đến từ chính sâu thẳm trong con người anh. Sự rụt rè, sự e dè, sự chần chừ đã định hình anh suốt bấy lâu nay, giờ đây lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một bức tường vô hình ngăn cản anh hành động. "Lời nói không thành," anh nghĩ, "và cả hành động cũng không thành."

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập thình thịch trong lồng ngực, như một tiếng trống trận đang giục giã, nhưng lại không thể thúc đẩy anh tiến lên. Những hình ảnh về Lê An mỉm cười, về Lê An hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy, về đám cưới rực rỡ ngày mai, tất cả đều hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Anh muốn xua tan chúng đi, nhưng vô ích. Chúng cứ bám riết lấy anh, gặm nhấm từng chút một hy vọng còn sót lại.

Sương đêm càng lúc càng dày đặc, phủ một lớp màn mờ ảo lên cảnh vật. Ánh đèn từ ngôi nhà Lê An, vốn rực rỡ, giờ đây cũng trở nên nhòe nhoẹt, như những đốm sáng lung linh trong một giấc mơ xa vời. Tiếng nhạc, tiếng cười đã tắt h���n, chỉ còn lại sự tĩnh mịch bao trùm. Đã gần nửa đêm. Trần Hạo biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Anh đã đến đây, đã đứng trước ngưỡng cửa. Nhưng liệu anh có thể vượt qua "khoảng cách vô hình" cuối cùng này? Liệu anh có thể phá vỡ xiềng xích của chính nỗi sợ hãi và hối tiếc? Anh vẫn đứng đó, một cái bóng cô độc, chìm trong bóng tối và sự im lặng, đối diện với cánh cửa đã đóng chặt, một cánh cửa mà anh biết, nếu không gõ ngay bây giờ, sẽ vĩnh viễn không bao giờ mở ra cho anh nữa.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free