Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 768: Lời Thú Tội Chưa Thốt

Sương đêm càng lúc càng dày đặc, phủ một lớp màn mờ ảo lên cảnh vật. Ánh đèn từ ngôi nhà Lê An, vốn rực rỡ, giờ đây cũng trở nên nhòe nhoẹt, như những đốm sáng lung linh trong một giấc mơ xa vời. Tiếng nhạc, tiếng cười đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự tĩnh mịch bao trùm. Đã gần nửa đêm. Trần Hạo biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Anh đã đến đây, đã đứng trước ngưỡng cửa. Nhưng liệu anh có thể vượt qua "khoảng cách vô hình" cuối cùng này? Liệu anh có thể phá vỡ xiềng xích của chính nỗi sợ hãi và hối tiếc? Anh vẫn đứng đó, một cái bóng cô độc, chìm trong bóng tối và sự im lặng, đối diện với cánh cửa đã đóng chặt, một cánh cửa mà anh biết, nếu không gõ ngay bây giờ, sẽ vĩnh viễn không bao giờ mở ra cho anh nữa.

Cái lạnh thấu xương của đêm cuối thu dường như thấm sâu hơn vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Trần Hạo. Nó không chỉ là cái lạnh của khí trời mà còn là sự lạnh lẽo của tâm hồn, của một trái tim đang dần hóa đá trước sự bất lực của chính mình. Anh vẫn đứng nép mình trong bóng tối của con hẻm nhỏ, thân hình cao lớn của anh như hòa vào bức tường gạch cũ kỹ, chỉ có ánh mắt là không ngừng dán chặt vào ngôi nhà đang rực rỡ ánh đèn. Những chùm đèn lồng đỏ, những dải đèn nhấp nháy đủ màu sắc, và cả những chậu hoa tươi đặt dọc lối đi, tất cả đều tạo nên một bức tranh hân hoan, đối lập gay gắt với thế giới u tối mà anh đang chìm đắm. Dù tiếng cười nói, tiếng nhạc đã tắt hẳn, nhưng trong tâm trí anh, chúng vẫn vang vọng, rõ mồn một, như những nhát dao vô hình cứa sâu vào từng tế bào. Mỗi âm thanh, dù đã lịm đi, vẫn còn dư âm, ngân vang trong lồng ngực anh, biến thành những tiếng vọng của sự mất mát không thể vãn hồi.

Trần Hạo khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra sự trớ trêu của định mệnh. Ngôi nhà này, từng là một phần của tuổi thơ anh, giờ đây lại trở thành một pháo đài của hạnh phúc mà anh không thể nào chạm tới. Anh đưa bàn tay trái lên, ngón tay cái khẽ miết nhẹ lên mặt kính của chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Rolex mà anh đã tự thưởng cho mình sau một thương vụ thành công vang dội trên thương trường. Ánh sáng yếu ớt từ đèn đường hắt vào, làm lộ ra sự lấp lánh sang trọng của kim loại và mặt số. Chiếc đồng hồ không chỉ là biểu tượng cho những gì anh đã đạt được – tiền bạc, danh vọng, sự nghiệp – mà còn là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời gian. Thời gian đã trôi đi, đã cuốn Lê An rời xa anh, đã mang đến cho cô một bến đỗ mới, trong khi anh vẫn đứng đây, mãi mắc kẹt trong cái "nếu như ngày đó" của chính mình.

"Cơ hội cuối cùng... hay đã không còn cơ hội nào nữa rồi?" Tiếng nói trong tâm trí anh thì thầm, khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, như một bản án chung thân. Anh biết, sâu thẳm trong lòng, anh vẫn nuôi giữ một tia hy vọng mỏng manh, rằng chỉ cần anh gõ cửa, chỉ cần anh nói ra, mọi thứ có thể thay đổi. Nhưng cái tia hy vọng ấy lại bị bao vây bởi một biển cả của nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng. Sợ hãi bị từ chối, sợ hãi đối mặt với ánh mắt hờ hững của Lê An, sợ hãi nhìn thấy hạnh phúc của cô mà không có mình. Và tuyệt vọng, vì anh biết, có lẽ anh đã quá muộn. Mọi thứ đã được an bài.

Anh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau buốt giúp anh phần nào thoát khỏi sự tê liệt. Đầu anh cúi gằm, ánh mắt dán vào những viên gạch lát sân cũ kỹ, nơi từng in dấu chân anh và Lê An mỗi buổi sáng đi học. Rồi anh lại ngẩng lên, ánh mắt tìm kiếm khung cửa sổ phòng Lê An. Bóng tối bên trong, không một ánh đèn, cho thấy cô đã ngủ. Cô đang ngủ, có lẽ là một giấc ngủ bình yên, chuẩn bị cho ngày trọng đại nhất đời mình. Hình ảnh đó càng khiến trái tim anh quặn thắt. Anh đưa tay lên, như muốn chạm vào không khí, chạm vào khoảng cách ngăn cách anh và cô, chạm vào những giấc mơ đã vỡ tan tành. Những ngón tay anh run rẩy trong không trung lạnh lẽo, rồi bất lực hạ xuống, nặng trĩu như mang theo cả một tảng đá.

Cái "khoảng cách vô hình" mà anh và Lê An đã từng không vượt qua được, giờ đây đã trở thành một vực thẳm không đáy. Anh đứng trước ngưỡng cửa, nhưng chân anh như bị đóng đinh vào đất. Anh muốn bước, nhưng cơ thể không vâng lời. Anh muốn nói, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại. Mùi hương hoa ly, hoa hồng từ cổng chào vẫn thoang thoảng trong gió, ngọt ngào nhưng lại khiến anh cảm thấy buồn nôn. Đó là mùi của hạnh phúc, của sự khởi đầu mới, nhưng với anh, nó lại là mùi của sự kết thúc, của một tình yêu mãi mãi bị chôn vùi. Tiếng gió đêm rì rào qua những tán lá bàng già cỗi trên con đường làng, nghe như tiếng thở dài của chính anh, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả những nỗi niềm không thể giãi bày.

Trong tâm trí Trần Hạo, những thước phim ký ức về Lê An tua đi tua lại một cách không ngừng nghỉ, rõ nét đến từng chi tiết, như thể chúng vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Anh nhớ về những buổi chiều hè vàng ươm bên "bờ sông cũ," nơi hai đứa trẻ vô tư ngồi thả chân xuống dòng nước mát lạnh, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối, và cả những khoảnh khắc im lặng mà anh vẫn luôn cho là đủ. Anh nhớ đôi mắt trong veo của Lê An khi cô nhìn anh, đôi mắt chất chứa một sự chờ đợi thầm lặng mà ngày đó anh đã quá vô tâm để nhận ra, hoặc cố tình phớt lờ vì sự e dè cố hữu. Anh nhớ cái lần cô vô tình chạm vào tay anh khi hai đứa cùng với lấy một quả ổi trên cây, một cái chạm thoáng qua nhưng lại khiến trái tim anh đập loạn nhịp. "Nếu như ngày đó," anh tự hỏi, "nếu như ngày đó anh có đủ dũng khí để nắm lấy bàn tay ấy, thì liệu mọi chuyện có khác?"

Những lời muốn nói mà anh đã kìm nén, những lời tỏ tình đã chực chờ trên đầu lưỡi nhưng lại không bao giờ được thốt ra, giờ đây trở thành những bóng ma ám ảnh. Anh nhìn thấy hình ảnh mình của quá khứ, rụt rè, sợ hãi, luôn tìm cách lảng tránh những câu hỏi trực tiếp về tình cảm. Anh luôn nghĩ rằng tình yêu không cần phải nói thành lời, rằng cô sẽ hiểu, rằng cô sẽ chờ đợi. Nhưng anh đã sai. Sai một bước, lỡ cả một đời. Mỗi lần anh do dự, mỗi lần anh sợ hãi, đều dẫn đến khoảnh khắc hiện tại, khoảnh khắc anh đang đứng đây, bất lực, trước cánh cửa đã đóng chặt.

"Sao mình không thể... sao mình lại cứ mãi như vậy?" Anh tự hỏi, giọng nói trong tâm trí run rẩy, đầy uất nghẹn. Nó không còn là một câu hỏi mà là một lời tự vấn, một lời trách móc bản thân gay gắt. Anh đã có tất cả, sự nghiệp, tiền bạc, nhưng điều quan trọng nhất, điều anh khao khát nhất, lại tuột khỏi tầm tay chỉ vì sự yếu đuối của chính anh. Anh nhắm mắt lại, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, chảy xuống hòa lẫn với sự lạnh giá của sương đêm. Đó là giọt nước mắt của sự hối tiếc tột cùng, của một nỗi đau không thể thốt nên lời, của một tình yêu đã bị chính anh tự tay chôn vùi.

Trong màn đêm tĩnh mịch, hình ảnh Lê An mỉm cười, hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Đó là hình ảnh mà anh đã lờ mờ nhìn thấy trong những giấc mơ, trong những cơn ác mộng. Và giờ đây, nó sắp trở thành sự thật. Một cơn đau thắt dữ dội quặn lên trong lồng ngực anh, đau hơn bất cứ vết thương thể xác nào. Anh lắc đầu lia lịa, như muốn xua đi những hình ảnh tàn nhẫn ấy, muốn thoát khỏi vòng vây của những câu hỏi ám ảnh. Nhưng vô ích. Chúng cứ bám riết lấy anh, gặm nhấm từng chút một hy vọng và lý trí còn sót lại.

Sự tê liệt mà anh cảm thấy không phải là do ma thuật, mà là do chính bản chất của anh. Sự rụt rè, sự e dè, sự chần chừ, tất cả những điều đó đã ăn sâu vào cốt tủy anh, tạo thành một xiềng xích vô hình trói buộc anh. "Lời nói không thành," anh từng nghĩ, nhưng giờ đây anh còn tệ hơn thế. Ngay cả "hành động cũng không thành." Anh không thể gõ cửa. Anh không thể nói. Anh không thể làm bất cứ điều gì để thay đổi định mệnh đã an bài. Nỗi đau và sự tự vấn trong khoảnh khắc này sẽ là một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn Trần Hạo, một vết sẹo không bao giờ lành, định hình con người anh sau này. Anh biết, anh đã tự tay hủy hoại cơ hội cuối cùng của mình, không phải vì anh không yêu, mà vì anh không đủ dũng khí để đối mặt với tình yêu ấy. Anh vẫn đứng đó, một cái bóng cô độc, chìm trong bóng tối và sự im lặng, để mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi tiếp tục lăn dài, tan vào cái lạnh buốt của đêm cuối thu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free