Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 769: Ngưỡng Cửa Định Mệnh

Đêm cuối thu lạnh buốt, từng giọt sương đêm không ngừng đọng lại trên những tán lá bàng già cỗi, nặng trĩu. Trần Hạo vẫn đứng đó, một cái bóng cô độc, chìm trong bóng tối và sự im lặng, để mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi tiếp tục lăn dài, tan vào cái lạnh buốt của đêm. Toàn thân anh như bị đóng băng, không phải vì giá lạnh của đất trời, mà vì sự tê liệt của chính tâm hồn, của những cảm xúc hỗn độn đang giằng xé. Nỗi đau và sự tự vấn trong khoảnh khắc này đã khắc sâu thành một vết sẹo, một vết hằn vĩnh viễn trong tâm hồn anh, định hình con người anh sau này. Anh biết, anh đã tự tay hủy hoại cơ hội cuối cùng của mình, không phải vì anh không yêu, mà vì anh không đủ dũng khí để đối mặt với tình yêu ấy.

Thế rồi, một luồng khí lạnh buốt hơn cả sương đêm bất chợt lướt qua, như một lời thì thầm của số phận, đánh thức anh khỏi cơn mê man. Nó không phải là một cơn gió mạnh, mà là một làn hơi mỏng manh, mang theo mùi đất ẩm bốc lên từ những vũng nước đọng sau một ngày dài, và cả mùi hương hoa ly, hoa hồng thoang thoảng từ cổng chào nơi đầu con hẻm. Mùi hương ấy, ngọt ngào đến rợn người, như muốn chế giễu nỗi cô đơn của anh. Bất chợt, một ý nghĩ, một tia sáng yếu ớt nhưng cấp bách lóe lên trong tâm trí Trần Hạo, xuyên qua màn sương dày đặc của tuyệt vọng. "Phải đi... dù biết là vô vọng... dù biết là quá muộn... Nhưng không thể không thử..." Lời độc thoại nội tâm ấy không phải là một hy vọng mãnh liệt, mà là một mệnh lệnh cưỡng chế, một sự thôi thúc đau đớn, như thể đây là cơ hội cuối cùng để anh không phải hối tiếc vì đã không làm gì. Anh không thể tiếp tục đứng yên, không thể tiếp tục để nỗi sợ hãi chôn vùi anh. Dù biết rõ rằng hành động này có thể chỉ làm nỗi đau thêm sâu sắc, nhưng nỗi ám ảnh về việc không dám thử còn đáng sợ hơn. Nỗi sợ hãi khi phải sống với một "nếu như" khác, lớn hơn cả ngọn núi, đã đẩy anh về phía trước.

Anh siết chặt nắm tay, các khớp xương kêu răng rắc. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng anh không còn cảm thấy run rẩy vì sợ hãi nữa, mà vì một sự quyết tâm mong manh, yếu ớt vừa trỗi dậy. Một quyết tâm được sinh ra từ sự kiệt quệ, từ cái đáy của tuyệt vọng, như một cây nến le lói giữa đêm bão. Anh hít thở sâu, từng hơi thở nặng nề, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc. Phổi anh lấp đầy bởi không khí lạnh buốt, mang theo vị sắt gỉ của nước mắt và bụi đường. Từ từ, rất chậm rãi, như một cỗ máy cũ kỹ bị gỉ sét, Trần Hạo gỡ mình ra khỏi bức tường lạnh giá, nơi anh đã nương tựa suốt mấy tiếng đồng hồ qua. Mỗi cử động đều như đang kéo theo một tảng đá nặng ngàn cân, cơ bắp cứng đờ, gân cốt rã rời. Từng thớ thịt trong cơ thể anh như đang phản đối, muốn níu giữ anh lại trong vùng an toàn của bóng tối và sự im lặng. Nhưng anh vẫn bước. Bước đi trên con đường làng vắng vẻ, dưới ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi màn sương đêm giăng mắc.

Con đường đất quen thuộc, nơi tuổi thơ anh và Lê An đã in dấu không biết bao nhiêu bước chân, giờ đây hiện ra như một dải lụa xám xịt, trải dài trong sự tĩnh mịch đáng sợ. Tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường, tưởng chừng vô hại, giờ đây nghe như lời thì thầm của số phận, của những bí mật đã bị chôn vùi, của những hối tiếc không thể gọi tên. Chúng không ngừng vang vọng, gặm nhấm tâm trí anh, nhắc nhở anh về "khoảng cách vô hình" đã tồn tại giữa anh và Lê An, ngay cả khi họ ở cạnh nhau. Mỗi bước chân của anh như in hằn dấu vết lên sự tĩnh mịch của đêm, nặng nề, lê thê, và đầy bi ai. Tiếng giày của anh ma sát với đất đá, tạo ra những âm thanh khô khốc, lạc lõng trong màn đêm. Anh bước đi như một người mộng du, đầu cúi thấp, ánh mắt vô hồn dán chặt xuống mặt đất, như thể đang tìm kiếm điều gì đó đã đánh mất từ rất lâu.

Cái lạnh của sương đêm như những mũi kim châm vào làn da, thấm sâu vào xương tủy, nhưng Trần Hạo không còn cảm thấy nó nữa. Cảm giác tê tái trong lòng anh đã vượt qua mọi giới hạn của thể xác. Anh chỉ cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén lên đôi vai, một gánh nặng của hàng ngàn lời muốn nói, hàng ngàn cơ hội đã bỏ lỡ, hàng ngàn "nếu như ngày đó" không ngừng vang vọng trong đầu. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, khi anh và Lê An cùng đi trên con đường này, những câu chuyện vu vơ, những tiếng cười giòn tan. Anh nhớ những lần anh cố ý đi chậm lại, để cô có thể bắt kịp anh, nhưng lại không đủ dũng khí để nắm lấy bàn tay cô, để nói ra những lời đã chực chờ trên đầu lưỡi. "Lời nói không thành," anh tự nhủ, một câu nói đã trở thành định mệnh của cuộc đời anh.

Anh ngước nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ, nhưng chúng cũng mờ nhạt dưới màn sương mù. Dường như cả không gian và thời gian đều đang cố gắng nhấn chìm anh, để anh không thể đến được nơi anh muốn. Nhưng anh vẫn bước, như một con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển cả, bị cuốn đi bởi dòng chảy của tiếc nuối và một chút hy vọng mong manh. Anh không biết mình đang đi đâu, hay sẽ làm gì khi đến nơi. Anh chỉ biết mình phải đi. Đó là một hành trình vật lý, nhưng hơn hết, đó là một hành trình tâm lý, một cuộc đấu tranh dữ dội giữa những phần sâu thẳm nhất trong con người anh. Anh tự hỏi, liệu bước đi này có phải là sự chuộc lỗi cho tất cả những lần anh đã do dự, đã chần chừ trong quá khứ? Hay chỉ là một hành động vô vọng của một kẻ đang cố níu kéo những gì đã tuột khỏi tầm tay?

Càng đến gần ngôi nhà Lê An, những âm thanh từ bên trong càng trở nên rõ ràng hơn, dù đã vơi bớt nhiều so với lúc trước. Tiếng nhạc xập xình đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng cười nói vọng ra từ bên trong, không còn rộn rã như ban chiều, mà trầm ấm hơn, như những lời chúc tụng cuối cùng của buổi tiệc mừng. Mỗi âm thanh, dù nhỏ bé, cũng như một nhát dao vô hình cứa vào lòng Trần Hạo, nhắc nhở anh về sự đối lập gay gắt giữa không khí ấm cúng, hân hoan bên trong và sự lạnh lẽo, cô độc của anh bên ngoài. Anh cảm nhận rõ ràng hơn mùi hương hoa từ vườn nhà Lê An, mùi hoa nhài, hoa hồng quyện lẫn trong gió đêm, mang theo cả những ký ức ngọt ngào và cay đắng. Nó là mùi của thanh xuân, của những buổi chiều hè anh và cô cùng nhau chăm sóc vườn cây nhỏ, của những lần anh trộm hái hoa tặng cô, nhưng cũng là mùi của sự chia ly, của một tình yêu đã không thể đơm hoa kết trái.

Anh tiến từng bước một, mỗi bước lại gần hơn với ngôi nhà, nơi trái tim anh thuộc về nhưng giờ đây sắp vĩnh viễn khép lại. Con đường đá nhỏ dẫn vào sân nhà Lê An hiện ra dưới ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ hiên. Ánh đèn ấy, ấm áp và dịu nhẹ, tạo thành một vầng sáng nhỏ trên sân, như một vòng hào quang bao bọc lấy hạnh phúc mà anh không thể chạm tới. Cánh cổng gỗ sơn màu xanh quen thuộc, nơi anh đã từng đứng đợi cô đi học, nơi anh đã từng trao những món quà vụng về, giờ đây hiện ra sừng sững như một rào cản không thể vượt qua, một cánh cửa định mệnh đang đóng lại trước mắt anh. Trần Hạo cảm thấy hơi thở mình dồn dập, lồng ngực đau nhói như có hàng ngàn sợi dây vô hình đang siết chặt. Anh cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn lời muốn nói, hàng ngàn nỗi hối tiếc đè nén lên đôi vai, khiến anh gần như gục ngã. Cái cảm giác kiệt quệ về thể xác và tinh thần lên đến đỉnh điểm.

Anh nhớ lại lời Lê An đã nói bên bờ sông cũ: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy vẫn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nguyền rủa, một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự thiếu sót của chính anh. Anh đã thích cô, thích rất nhiều, nhưng anh đã không đủ dũng khí để biến cái "thích" ấy thành "yêu", thành một lời tỏ tình rõ ràng, thành một hành động quyết đoán. Anh đã để mọi thứ "chậm một nhịp," để "khoảng cách vô hình" ngày càng nới rộng, và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự e dè, cho "lời nói không thành" của mình.

Cuối cùng, anh dừng lại, chỉ cách cánh cửa gỗ vài tấc. Gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ bên trong ngôi nhà, nơi có Lê An đang ngủ, đang mơ về một tương lai hạnh phúc bên người đàn ông khác. Bàn tay anh run rẩy lơ lửng giữa không trung, như một cánh chim mỏi mệt đang tìm kiếm một nơi để đậu, nhưng lại sợ hãi không dám chạm vào. Nó không phải là một sự run rẩy vì lạnh, mà là sự run rẩy của nội tâm, của một trái tim đang đứng trước lựa chọn sinh tử. "Đây rồi... cánh cửa đó... chỉ một bước nữa... nhưng cả một đời người..." Anh tự nhủ, giọng nói trong tâm trí khản đặc, nghẹn ngào. "Chỉ một bước nữa thôi, là anh có thể gõ cửa, có thể nói ra tất cả. Hoặc chỉ một bước nữa thôi, là anh sẽ quay lưng, để mọi thứ vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối."

Bàn tay anh giơ lên, nhắm thẳng vào cánh cửa. Anh có thể cảm nhận được từng thớ gỗ sần sùi dưới đầu ngón tay mình, dù chưa thực sự chạm vào. Cánh cửa đó, cánh cửa quen thuộc đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An, giờ đây lại trở thành một vách ngăn vô hình, một biểu tượng cho ranh giới mong manh giữa hy vọng và tuyệt vọng. Anh ước mình có thể gõ, có thể phá vỡ sự im lặng này, có thể thay đổi số phận. Nhưng nỗi sợ hãi lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một sự từ chối rõ ràng, nỗi sợ hãi khi phải nhìn thấy ánh mắt bối rối của cô, nỗi sợ hãi khi phải chấp nhận rằng tất cả đã quá muộn, không còn bất kỳ cơ hội nào.

Tâm trạng tuyệt vọng và kiệt quệ của Trần Hạo là điềm báo cho nỗi tiếc nuối vĩnh viễn sẽ đeo bám anh sau này. Anh đứng đó, bất động, như một bức tượng được tạc từ đá và nỗi đau. Ánh đèn vàng ấm áp từ nhà Lê An hắt ra, bao trùm lấy anh, nhưng lại không thể sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của anh. Tiếng gió đêm rì rào, tiếng côn trùng rả rích, tất cả đều trở thành một bản giao hưởng bi thương, ca ngợi sự thất bại của một tình yêu. Bàn tay anh vẫn lơ lửng, chỉ vài tấc nữa là chạm vào cánh cửa, nhưng vài tấc đó lại chính là "khoảng cách vô hình" đã kéo dài suốt cả một đời người, một khoảng cách mà anh chưa bao giờ dám vượt qua. Sự nặng nề trong từng bước chân và sự run rẩy của bàn tay Trần Hạo đã báo hiệu rằng hành động cuối cùng của anh sẽ không phải là gõ cửa, mà là sự buông bỏ đau đớn. Việc anh đứng trước ngưỡng cửa nhưng vẫn còn do dự, bàn tay lơ lửng, cho thấy cuộc đấu tranh sẽ còn tiếp diễn, và đỉnh điểm của quyết định sẽ nằm ở chương tiếp theo, không phải ở khoảnh khắc này.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free