Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 770: Khoảnh Khắc Buông Lơi
Trần Hạo đứng đó, chỉ vài tấc cách cánh cửa gỗ thân thuộc, nơi hơi ấm từ mái nhà Lê An phả ra thoang thoảng trong không khí se lạnh của đêm khuya. Bàn tay anh vẫn lơ lửng, như một vật thể bị trọng lực lãng quên, không thể chạm tới nhưng cũng không thể buông xuôi. Từng thớ gỗ sần sùi của cánh cửa, nơi anh từng khắc tên hai người bằng một con dao nhỏ khi còn bé, giờ đây như một tấm bia đá lạnh lẽo, đánh dấu ranh giới mong manh giữa hai thế giới: một thế giới của anh, đầy dằn vặt và tiếc nuối; và một thế giới của cô, nơi hạnh phúc đang chờ đợi, không có chỗ cho anh.
Ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ khe cửa, từ những ô cửa sổ, như những vệt sáng của một thế giới xa lạ. Trong ánh sáng đó, anh có thể mơ hồ nghe thấy những âm thanh khe khẽ: tiếng người nói chuyện thì thầm, tiếng cười nhẹ, tiếng bát đũa lách cách xa xăm, tất cả đều được lọc qua lớp cửa gỗ dày và không gian tĩnh mịch của đêm. Đó là âm thanh của sự chuẩn bị, của niềm vui, của một khởi đầu mới, nhưng với anh, chúng như những nhát dao vô hình, cứa vào lồng ngực đã chai sạn vì đau. Mỗi tiếng động nhỏ nhoi ấy đều như nhắc nhở anh về sự xa cách không thể cứu vãn, về một cuộc đời mà anh đã lỡ mất, một hạnh phúc mà anh đã không dám nắm giữ. Anh nhắm mắt lại, cố gắng ngăn những âm thanh ấy xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn, nhưng chúng vẫn cứ len lỏi, ám ảnh, như một bản nhạc buồn không ngừng vang vọng.
Không khí đêm se lạnh luồn qua kẽ áo, chạm vào làn da, nhưng sự lạnh giá ấy không thể so sánh với cái lạnh buốt giá trong trái tim anh. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện với mùi hoa tươi, có lẽ là những đóa hoa cắm trong nhà để chuẩn bị cho ngày trọng đại, và cả mùi thức ăn đặc trưng của những bữa tiệc gia đình ấm cúng. Những mùi hương ấy, thay vì mang lại cảm giác dễ chịu, lại gợi lên hàng ngàn ký ức về những cái Tết xưa, những buổi sum họp bên gia đình Lê An, nơi anh từng là một phần không thể thiếu. Giờ đây, anh đứng bên ngoài, như một kẻ lữ hành lạc bước, không còn thuộc về nơi này nữa.
“Một lần này thôi… chỉ một lần này thôi…” Giọng nói trong tâm trí Trần Hạo khản đặc, như thể anh đang thì thầm với chính mình trong một căn phòng trống rỗng. Anh cố gắng tìm kiếm một chút dũng khí cuối cùng, một tia hy vọng mong manh để đưa bàn tay run rẩy ấy chạm vào cánh cửa. Anh hình dung cảnh mình gõ nhẹ, cánh cửa sẽ mở ra, và Lê An sẽ đứng đó, với đôi mắt ngạc nhiên, có lẽ là bối rối, hay thậm chí là giận dữ. Anh sẽ nói gì? Anh sẽ giải thích ra sao? Hàng ngàn câu hỏi không lời cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, mỗi câu hỏi là một nút thắt, siết chặt lấy cổ họng anh, khiến anh không thể thở.
“Sợ hãi ư? Hay là đã quá muộn?” Anh tự hỏi, một nụ cười chua chát méo mó trên môi. Có lẽ là cả hai. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy anh từ những ngày thơ ấu, nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với cảm xúc thật của mình, nỗi sợ hãi khi phải chấp nhận rủi ro để giành lấy hạnh phúc. Và bây giờ, nỗi sợ hãi ấy lại hòa quyện với cái cảm giác muộn màng, một cảm giác đè nặng lên anh như một tảng đá khổng lồ. Mọi thứ đã được định đoạt. Ngày mai, cô sẽ trở thành vợ của người khác. Anh sẽ là gì trong cuộc đời cô? Một hồi ức xa xăm, một cái tên được nhắc đến đôi khi trong những câu chuyện cũ, hay thậm chí là một vết sẹo mà cô muốn quên đi?
Anh đứng đó, bất động, như một bức tượng được tạc từ đá và nỗi đau, hòa mình vào bóng đêm tĩnh mịch của thị trấn. Thân ảnh anh gần như vô hình, chỉ có ánh đèn vàng từ khe cửa nhà Lê An hắt ra, bao trùm lấy anh, nhưng lại không thể sưởi ấm trái tim đang lạnh giá. Tiếng gió đêm rì rào qua những tán cây cổ thụ ven đường, tiếng côn trùng rả rích trong bụi cây, tất cả đều trở thành một bản giao hưởng bi thương, ca ngợi sự thất bại của một tình yêu, của một khoảnh khắc định mệnh đã trôi qua mà không thể quay trở lại. Bàn tay anh vẫn lơ lửng, chỉ vài tấc nữa là chạm vào cánh cửa, nhưng vài tấc đó lại chính là "khoảng cách vô hình" đã kéo dài suốt cả một đời người, một khoảng cách mà anh chưa bao giờ dám vượt qua, và giờ đây, anh biết, mình sẽ không bao giờ có thể.
Trong đầu Trần Hạo, những đoạn ký ức như một thước phim quay chậm, tua đi tua lại không ngừng nghỉ. Anh thấy Lê An cười rạng rỡ bên bờ sông cũ, mái tóc đen nhánh bay trong gió, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đêm. Anh nhớ tiếng cười giòn tan của cô khi anh trêu chọc, nhớ ánh mắt cô đợi chờ mỗi buổi tan học, đứng dưới gốc cây bàng già, chỉ để đi chung đường về nhà. Anh nhớ những lần anh cố ý đi chậm lại, chỉ để được nghe cô kể về những điều nhỏ nhặt trong ngày, về một bông hoa vừa nở, về một câu chuyện cổ tích cô vừa đọc. Tất cả những khoảnh khắc ấy, anh đều cất giấu sâu trong lòng, không dám bày tỏ, không dám biến chúng thành một lời tỏ tình rõ ràng.
Rồi anh thấy sự im lặng của chính mình, sự e dè, rụt rè đã trở thành bản chất. Anh nhớ những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại khi anh lên thành phố, lao vào vòng xoáy của học hành và tham vọng. Anh đã hứa "không quên em", nhưng lời hứa ấy, trong bối cảnh những áp lực mới, trở nên yếu ớt và vô nghĩa. Anh đã để cô chờ đợi, mỏi mòn, trong khi anh tự huyễn hoặc mình rằng cô sẽ luôn ở đó, sẽ luôn hiểu cho anh, sẽ luôn tha thứ cho sự chậm trễ của anh. Anh đã không hiểu rằng, tình yêu, đôi khi, cần hơn cả sự thấu hiểu, nó cần sự hiện diện, sự quan tâm, và quan trọng nhất, là một lời khẳng định rõ ràng.
Và rồi, thước phim đau đớn nhất hiện ra: lời thú nhận muộn màng của anh bên bờ sông cũ, cái khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi quá lâu để thốt ra, chỉ để nhận về nụ cười bình thản của cô: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy, như một vết sẹo không thể xóa nhòa, cứa sâu vào tâm hồn anh, nhắc nhở anh về sự thiếu sót của chính mình. Anh đã thích cô, thích rất nhiều, nhưng anh đã không đủ dũng khí để biến cái "thích" ấy thành "yêu", thành một lời tỏ tình rõ ràng, thành một hành động quyết đoán. Anh đã để mọi thứ "chậm một nhịp", để "khoảng cách vô hình" ngày càng nới rộng, và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự e dè, cho "lời nói không thành" của mình.
Anh cảm nhận rõ sự nặng nề của chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay trái. Mặt đồng hồ bằng thép không gỉ lạnh lẽo, kim giờ và kim phút vẫn không ngừng dịch chuyển, vô cảm trước dòng chảy cảm xúc hỗn loạn trong anh. Chiếc đồng hồ này, biểu tượng cho sự thành đạt, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh nơi thành thị, cho mọi thứ anh đã đạt được – tiền bạc, danh vọng, địa vị xã hội. Nhưng nhìn vào nó, anh chỉ thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đã có tất cả, trừ điều anh thực sự muốn: Lê An. Chiếc đồng hồ ấy, với từng tích tắc của nó, như đang chế giễu anh, nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất, về một tương lai mà anh đã tự tay đánh mất.
“Nếu năm đó… nếu như anh đã khác…” Anh thì thầm, giọng nói nội tâm run rẩy. Nếu năm đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu anh không để những nỗi sợ hãi vô hình chi phối, nếu anh đã nói ra những lời chất chứa trong lòng sớm hơn một nhịp. Liệu mọi thứ có khác không? Liệu anh có đang đứng ở đây, trong bóng đêm lạnh lẽo này, đối mặt với cánh cửa đang đóng lại vĩnh viễn trước mặt? Hay anh sẽ là người đang cùng cô chuẩn bị cho ngày trọng đại, cùng cô mơ về một tương lai hạnh phúc? Nhưng những câu hỏi "nếu như" ấy, giờ đây, chỉ còn là những tiếng vang rỗng tuếch từ quá khứ, không có khả năng thay đổi hiện tại. Chúng chỉ càng khoét sâu thêm vào nỗi hối tiếc đã trở thành một phần của con người anh.
Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ quen thuộc như nhìn vào một bức tường ngăn cách hai thế giới. Bức tường ấy, một bên là ánh sáng ấm áp, là tiếng cười nói, là hạnh phúc đang đơm hoa kết trái. Một bên là bóng tối, là sự cô độc, là nỗi đau đớn tột cùng. Bàn tay anh khẽ run lên một lần cuối, một sự run rẩy yếu ớt, như một lời từ biệt cuối cùng của hy vọng. Anh biết, khoảnh khắc này, quyết định này, sẽ định đoạt cả cuộc đời anh. Nó không chỉ là việc gõ hay không gõ cánh cửa này, mà là việc anh có chấp nhận số phận, chấp nhận buông bỏ, hay mãi mãi chìm trong sự dằn vặt của một cơ hội đã mất. Cánh cửa đó, giờ đây, không còn là cánh cửa nhà Lê An nữa, mà là cánh cửa của định mệnh, của sự lựa chọn, của cả một cuộc đời đã "sai một bước".
Bàn tay Trần Hạo từ từ hạ xuống, chậm rãi, như thể mỗi milimet đi xuống đều mang theo sức nặng của hàng ngàn giấc mơ tan vỡ. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng nề và kéo dài, như trút cạn mọi hơi tàn của hy vọng, mọi chút sức lực còn lại. Đó là tiếng thở dài của sự buông bỏ, của sự chấp nhận cay đắng. Anh quay lưng lại với ngôi nhà rực rỡ ánh đèn, với hạnh phúc sắp đến của Lê An, và bước đi. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như đang rời bỏ một phần linh hồn mình lại phía sau, bỏ lại một trái tim đã vụn vỡ dưới ánh đèn vàng hắt ra từ khe cửa. Bóng anh đổ dài trên con đường đất ẩm ướt vì sương đêm, rồi dần dần chìm vào bóng tối thăm thẳm.
Con đường làng vắng lặng chìm trong màn đêm buông xuống, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua những tầng mây, tạo nên những vệt sáng leo lét trên mặt đường. Sương đêm bắt đầu giăng mắc, tạo thành một tấm màn mờ ảo, ôm lấy mọi vật, khiến mọi thứ trở nên xa cách và hư ảo. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây dại quyện với mùi sương đêm, lạnh lẽo và cô đơn. Không còn tiếng cười nói, không còn tiếng bát đũa lách cách, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua những tán lá bàng già, và tiếng côn trùng rả rích, như những lời than vãn không ngừng về một tình yêu đã lỡ.
Trần Hạo bước đi, chậm rãi, từng bước chân in hằn trên nền đất mềm. Mỗi bước đi là một sự đoạn tuyệt, một sự từ bỏ. Anh không ngoảnh lại. Anh biết, nếu anh ngoảnh lại, anh sẽ lại chìm đắm trong những hoài niệm, trong những tiếc nuối không dứt. Anh phải đi, phải rời xa nơi này, rời xa cái quá khứ đã trói buộc anh quá lâu. Nhưng dù anh có bước đi bao xa, cái cảm giác trống rỗng, cái nỗi đau âm ỉ vẫn cứ đeo bám, như một cái bóng vô hình, mãi mãi không thể tách rời.
“Kết thúc rồi. Vĩnh viễn kết thúc rồi.” Lời nói nội tâm ấy vang vọng trong đầu anh, không còn mang sự dằn vặt hay hy vọng, mà chỉ là một sự thật nghiệt ngã, lạnh lùng. Không phải là một kết thúc đầy bi tráng, cũng không phải là một kết thúc mãn nguyện. Đó là một kết thúc của sự tiếc nuối, của một tình yêu đã không đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi sợ hãi và sự chần chừ. Cuộc đời anh và Lê An, từ nay, sẽ rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt. Cô sẽ có một cuộc đời mới, một gia đình mới, một hạnh phúc mới. Còn anh, anh sẽ trở về với thành phố ồn ào, với sự nghiệp đã thành công, nhưng với một trái tim mang đầy vết sẹo, một tâm hồn đã vĩnh viễn mất đi một phần quan trọng nhất.
Nỗi đau này, sự trống rỗng này, sẽ là vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn anh. Nó sẽ định hình con người anh, cách anh đối mặt với công việc, với cuộc sống sau này. Nó sẽ là lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự e dè, của việc "chậm một nhịp". Anh bước đi, bóng dáng anh dần khuất vào màn sương đêm dày đặc, như một linh hồn lạc lối đang tìm kiếm một con đường không tồn tại. Quyết định không gõ cửa của anh là sự chấp nhận cuối cùng cho định mệnh, báo hiệu một cuộc sống đầy tiếc nuối và cô độc cho anh trong tương lai. Anh đã chọn không làm xáo trộn hạnh phúc của cô, không phá vỡ sự bình yên mà cô đã tìm thấy. Anh đã chọn cách rời đi trong im lặng, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành một ký ức đau đáu, một lời nói không thành, bị chôn vùi trong sâu thẳm trái tim, như dòng sông vẫn chảy về phía biển, không bao giờ quay lại với bến bờ đã bỏ lại phía sau.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.