Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 771: Bóng Đêm Và Ngôi Nhà Được Trang Hoàng
Bóng dáng Trần Hạo tan vào màn sương đêm dày đặc, mang theo cả một mối tình thanh mai trúc mã đã không thành, một lời hứa hẹn đã hóa thành mây khói. Mỗi bước chân của anh giờ đây không còn là sự do dự, mà là sự đoạn tuyệt. Dòng sông cuộc đời, đúng như lời tự thán trong tâm trí anh, đã chảy đi, không bao giờ quay lại bến bờ cũ. Con đường làng quen thuộc, từng in dấu chân anh và Lê An trong những chiều tan học, giờ đây chỉ còn mình anh bước đi, cô độc đến não lòng. Đêm khuya, thị trấn nhỏ chìm trong giấc ngủ, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán lá bàng già, âm thanh buồn bã như lời than thở của đất trời.
Trần Hạo đi chậm lại, rồi dừng hẳn. Dù đã quay lưng bước đi, nhưng có một sợi dây vô hình nào đó vẫn níu giữ ánh mắt anh, buộc anh phải ngoái nhìn lại. Ngôi nhà của Lê An, giờ đây, không còn là tổ ấm bình dị mà anh hằng mơ ước được bước vào. Nó đã biến thành một bức tranh rực rỡ dưới ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong, một bức tranh sống động của hạnh phúc đang chuẩn bị đơm hoa kết trái. Từng dải lụa đỏ thắm vắt ngang cổng, những chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc treo lơ lửng, và đặc biệt là những chậu hoa tươi rực rỡ đặt dọc lối đi – tất cả đều được chuẩn bị cho một ngày mai trọng đại, ngày mà Lê An sẽ khoác lên mình chiếc áo cô dâu. Mỗi chi tiết trang hoàng ấy, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng như những nhát dao vô hình cứa sâu vào trái tim Trần Hạo. Chúng không phải là lời chào đón, mà là những minh chứng rõ ràng nhất cho cái “khoảng cách vô hình” đã chia cắt anh và cô vĩnh viễn.
“Giờ này, cô ấy hẳn đang hạnh phúc… Với anh ta…” – Lời độc thoại nội tâm vang vọng trong đầu anh, khô khốc và cay đắng. Anh tự hỏi, liệu Lê An có đang ngủ say trong giấc mơ hồng, hay cô cũng đang thao thức, chờ đợi bình minh của một cuộc đời mới? Liệu cô có nhớ đến những buổi tối hai đứa từng đứng ở chính cái cổng này, bịn rịn không muốn chia tay, hay tất cả đã chìm vào quên lãng? Trần Hạo muốn tin rằng cô đã quên, rằng cô đang thật sự hạnh phúc, để nỗi đau trong anh có thể vơi bớt đi phần nào. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, một phần nào đó của Lê An cũng sẽ mang theo ký ức về anh, dù chỉ là một phần nhỏ bé, mờ nhạt. Ánh đèn đường leo lét đổ bóng anh dài ngoẵng trên nền đất ẩm ướt, khiến anh trông càng cô độc và nhỏ bé. Gió đêm lùa qua tóc, mang theo hơi lạnh se sắt và cả mùi hương thoang thoảng của hoa tươi từ nhà Lê An, mùi hương của hạnh phúc không thuộc về anh. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ ban chiều, quyện lẫn mùi cỏ cây dại ven đường, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, u buồn của không gian. Tiếng chó sủa xa xăm từ một nhà nào đó, rồi lại chìm vào im lặng. Thỉnh thoảng, tiếng cười nói và nhạc nhẹ mơ hồ từ bên trong ngôi nhà ấy lại vọng ra, dù rất mờ, nhưng đủ để khiến lồng ngực anh quặn thắt. Đó là những âm thanh của sự hân hoan, của sự sum vầy, hoàn toàn đối lập với nỗi tuyệt vọng đang bao trùm lấy anh. Anh đứng đó, bất động, như một pho tượng đá, nhìn chằm chằm vào ngôi nhà quen thuộc nhưng giờ đây đã trở nên xa lạ đến mức anh không dám nhận ra. Từng dải lụa đỏ, từng chiếc đèn lồng, từng cánh hoa, tất cả đều là những biểu tượng của sự chia lìa, của một cánh cửa đã vĩnh viễn đóng lại trước mặt anh. Chúng như những bức tường thành kiên cố, chắn ngang con đường dẫn anh tới hạnh phúc, biến ngôi nhà của Lê An thành một pháo đài bất khả xâm phạm mà anh không bao giờ có thể đặt chân vào nữa.
Cảm giác xa cách ấy không chỉ là sự xa cách về mặt địa lý hay thời gian, mà còn là sự xa cách của những số phận, những lựa chọn. Anh đã từng là một phần không thể thiếu trong thế giới của Lê An, và cô cũng vậy. Nhưng giờ đây, thế giới của cô đã có một người khác, một người biết nắm bắt cơ hội, biết nói ra lời yêu thương đúng lúc. Còn anh, anh chỉ còn biết đứng nhìn từ xa, nuối tiếc về những gì đã mất, về cái giá phải trả cho sự e dè, cho việc “chậm một nhịp”. Đôi mắt anh cay xè, không phải vì sương đêm, mà vì nỗi đau âm ỉ đang giằng xé. Anh có thể cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể, từ những bước chân nặng nề cho đến sự tê dại trong lòng bàn tay. Anh đã đứng đây biết bao nhiêu lần, dưới ánh trăng, dưới ánh đèn đường, dưới những ngôi sao, nhưng chưa bao giờ với một tâm trạng nặng nề và đau đớn như thế này. Những buổi tối thơ ấu, khi anh và Lê An còn là những đứa trẻ vô tư, hồn nhiên, chưa hề biết đến hai chữ “chia ly” hay “mất mát”. Khi đó, ngôi nhà này là điểm đến cuối cùng của những cuộc rong chơi, là nơi chia tay để rồi hẹn gặp lại vào ngày mai. Nhưng ngày mai ấy, đối với anh và Lê An, đã không còn là một ngày mai chung lối nữa rồi. Nó là sự khởi đầu của hai con đường hoàn toàn khác biệt. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức. Không khí lạnh lẽo dường như không thể làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng anh. Anh cần phải đi, phải rời khỏi đây, rời khỏi cái thị trấn đầy ắp kỷ niệm đau thương này. Nhưng trước khi đi, anh muốn khắc sâu hình ảnh ngôi nhà được trang hoàng này vào trong tâm trí mình, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về cái giá của sự chần chừ, về “lời nói không thành” đã khiến anh đánh mất tất cả. Anh quay lưng lại một lần nữa, lần này là dứt khoát hơn, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn một nỗi đau không thể gọi tên.
Trần Hạo lê bước đi, không còn dừng lại. Anh biết mình không thể tiếp tục đứng đó, tự dằn vặt mình thêm nữa. Mỗi giây phút trôi qua chỉ làm tăng thêm nỗi đau đớn, nỗi hối tiếc. Anh cần một nơi nào đó để trút bầu tâm sự, một nơi nào đó để những ký ức không còn dày vò anh đến thế. Và rồi, anh nghĩ đến bờ sông. Bờ sông cũ, nơi gắn liền với vô vàn kỷ niệm của anh và Lê An, nơi đã chứng kiến tình yêu non dại của họ chớm nở, và cũng có thể, chứng kiến sự kết thúc không lời của nó. Dưới ánh trăng mờ nhạt, dòng sông lững lờ trôi, phản chiếu những vì sao yếu ớt trên mặt nước. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và trầm mặc, như tiếng thở dài của thời gian. Trần Hạo ngồi thụp xuống bãi cỏ mềm, nơi mà anh và Lê An đã từng ngồi cạnh nhau biết bao lần. Anh nhìn dòng sông, cảm nhận sự mênh mông, thoáng đãng của không gian, nhưng trong lòng lại thấy hoang sơ, u buồn đến lạ. Ngôi nhà của Lê An, từ đây, chỉ còn là một đốm sáng nhỏ xa xa, nhưng từng chi tiết trang hoàng cho ngày cưới vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một vết bỏng không thể phai mờ. Anh đưa tay bứt những cọng cỏ ven bờ, từng cọng, từng cọng một, như đang cố gắng xoa dịu nỗi đau đang cào xé trong lòng.
“Nhà cô ấy… đã từng là nơi bình yên nhất của tôi,” anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang lên trong tâm trí anh nghe khô khốc và đầy chua xót. “Giờ đây, nó là bức tường ngăn cách.” Bức tường ấy không phải là gạch đá, mà là những lựa chọn, những khoảnh khắc đã trôi qua mà anh không thể níu giữ. Anh nhớ về những buổi tối thơ ấu, khi anh và Lê An thường ngồi đây, kể cho nhau nghe những ước mơ ngây thơ, những dự định còn trong trắng. Cô bé Lê An với đôi mắt tròn xoe, trong veo, kể về giấc mơ được trở thành cô giáo, được sống một cuộc đời êm đềm bên dòng sông này. Còn anh, anh luôn vờ như không quan tâm đến những ước mơ ấy, nhưng trong lòng lại âm thầm vẽ nên một tương lai có cả anh và cô. “Những buổi tối đó… tôi đã từng nắm tay cô ấy, nhưng chưa bao giờ dám nói ra lời yêu,” anh thầm thì, nước mắt lăn dài trên má. Vị mặn chát của nước mắt hòa cùng mùi đất ẩm, mùi phù sa từ dòng sông, tạo nên một hỗn hợp đắng ngắt trong miệng anh. Anh nhớ lại cái khoảnh khắc bàn tay anh siết chặt lấy bàn tay cô dưới ánh trăng, cảm nhận hơi ấm từ làn da non nớt, nhưng lời yêu lại mắc kẹt trong cổ họng, không thể thốt ra. Anh sợ hãi, sợ mất đi tình bạn, sợ đối diện với sự thay đổi, và rồi, anh đã đánh mất tất cả.
“Nếu năm đó tôi ở lại… nếu tôi can đảm hơn một chút…” – Những câu hỏi “nếu như” cứ xoáy sâu vào tâm trí Trần Hạo, mỗi từ như một nhát dao đâm vào trái tim đã rỉ máu. Anh tự hỏi, nếu như anh không chọn rời đi thành phố, nếu như anh đã đủ dũng cảm để bày tỏ tình cảm của mình sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh và Lê An có đang cùng nhau ngồi bên bờ sông này, ngắm trăng, và cùng nhau chờ đón một ngày mai chung đôi? Nhưng tất cả chỉ là “nếu như”, những hối tiếc muộn màng không thể nào thay đổi được hiện thực phũ phàng. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, không ngừng nghỉ, như thời gian không ngừng trôi qua, cuốn đi những cơ hội, những hy vọng. Mùi nước sông đặc trưng, mùi của phù sa và rong rêu, từng là mùi hương quen thuộc của tuổi thơ, giờ đây lại mang theo một nỗi u hoài khó tả. Tiếng cú đêm kêu vang vọng từ phía xa, nghe bi ai và cô độc, như tiếng lòng của chính anh. Gió thổi nhẹ, lạnh buốt, luồn qua mái tóc, qua lớp áo mỏng, thấm vào tận xương tủy. Anh cảm nhận sự tê dại trong lòng bàn tay khi bứt từng cọng cỏ, như thể đang xé nát từng mảnh ký ức về Lê An.
Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã chần chừ quá lâu. Anh đã “chậm một nhịp” trong tình yêu của mình, và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối. Anh nhớ lại lời nói của Lê An trong lần gặp lại định mệnh bên bờ sông này, “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Câu nói ấy, dù bình thản, nhưng lại như một bản án chung thân dành cho anh, buộc anh phải sống với nỗi dằn vặt về “lời nói không thành” đã khiến anh và cô rẽ lối. Bờ sông này, từng là chứng nhân cho tình yêu của họ, giờ đây lại trở thành nơi anh đối diện với sự thật nghiệt ngã nhất: anh đã mất cô vĩnh viễn. Anh nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt cứ thế tuôn rơi. Không còn là những giọt nước mắt kìm nén, mà là những dòng lệ nóng hổi, tuôn trào không ngừng, rửa trôi đi bao nhiêu uất nghẹn, bao nhiêu nỗi đau. Tiếng sóng vỗ đều đặn, như lời ru buồn bã, đưa anh trở về với những ký ức xưa cũ, những khoảnh khắc ngọt ngào đã mãi mãi nằm lại trong quá khứ. Anh không biết mình đã ngồi đó bao lâu, chỉ biết khi mở mắt ra, bầu trời phía đông đã bắt đầu ửng hồng. Bình minh sắp ló dạng, mang theo một ngày mới, một ngày mà cuộc đời của Lê An sẽ bước sang một trang khác, còn cuộc đời anh sẽ vẫn chìm trong nỗi cô độc và tiếc nuối.
Cảm giác lạnh buốt của sương đêm và cái ghế đá lạnh lẽo đã ngấm vào từng thớ thịt, nhưng nó không đau đớn bằng cái lạnh giá trong tim Trần Hạo. Anh đứng dậy, thân thể rã rời, đôi chân nặng trĩu như đeo chì. Bầu trời phía đông đã bắt đầu hừng sáng, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Một ngày mới, nhưng đối với anh, nó lại giống như một sự kết thúc. Anh biết mình không thể ở lại đây thêm được nữa. Mỗi giây phút trôi qua, mỗi tia nắng ��ầu tiên của bình minh hé lộ, chỉ càng làm tăng thêm nỗi dằn vặt và sự đau đớn tột cùng. Anh không muốn chứng kiến cảnh bình minh của ngày mai, ngày mà Lê An sẽ chính thức thuộc về người khác, ngày mà cuộc đời của cô sẽ bắt đầu một chương mới không có anh.
“Phải đi thôi. Ở lại chỉ thêm đau lòng.” – Anh tự nhủ, giọng khàn đặc, như vừa trải qua một trận ốm dài. Anh cần phải trốn chạy, trốn chạy khỏi những ký ức, trốn chạy khỏi hiện thực nghiệt ngã này. Và thành phố, nơi anh đã từng coi là biểu tượng của thành công, của tham vọng, giờ đây lại trở thành nơi duy nhất anh có thể tìm thấy sự ẩn náu, nơi anh có thể vùi mình vào công việc để quên đi nỗi đau. Anh lê bước đến bến xe khách của thị trấn. Lúc này, bến xe vẫn còn vắng tanh, chỉ có vài ba chiếc xe đậu im lìm, chờ đợi chuyến khởi hành đầu tiên. Tiếng gió đêm vẫn còn rít nhẹ, lẫn với tiếng xe khách hú còi rất xa, nghe như một tiếng gọi xa xăm, mời gọi anh rời khỏi nơi này. Bầu không khí hối hả, ồn ào thường ngày của bến xe đã nhường chỗ cho sự tĩnh mịch, cô độc, giống như tâm trạng của Trần Hạo lúc này. Mùi xăng dầu thoang thoảng, mùi khói xe rất nhẹ, và mùi ẩm mốc đặc trưng của những bến xe cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác lạ lẫm và rời rạc.
Anh bước vào phòng chờ, thấy một người phụ nữ trung niên đang ngủ gục trên ghế băng. Mua một tấm vé xe sớm nhất để trở về thành phố, Trần Hạo không hỏi giờ giấc, không quan tâm đến điểm đến, chỉ muốn rời đi càng nhanh càng tốt. Tấm vé xe trên tay anh không chỉ là một mảnh giấy, mà là một tấm vé đưa anh thoát khỏi địa ngục của những ký ức, của những hối tiếc. Anh ngồi vào một góc khuất, dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía con đường dẫn ra khỏi thị trấn. Con đường ấy, một lần nữa, lại là con đường chia ly. Lần này, không còn là tạm biệt để rồi gặp lại, mà là một sự chia xa vĩnh viễn. Anh biết, quyết định rời thị trấn ngay trong đêm này là sự chấp nhận hoàn toàn thất bại của anh, là sự buông bỏ cuối cùng. Anh sẽ vùi đầu vào công việc, vào những dự án không ngừng nghỉ ở thành phố, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tim. Hình ảnh ngôi nhà Lê An được trang hoàng rực rỡ dưới ánh đèn đêm, với những dải lụa đỏ, những chiếc đèn lồng giấy, và những chậu hoa tươi, sẽ mãi mãi in sâu vào tâm trí anh, trở thành biểu tượng cho sự mất mát vĩnh viễn, cho một hạnh phúc không thuộc về mình.
Nỗi đau và sự cô độc mà anh đang gánh chịu trong đêm nay sẽ định hình anh trở thành một con người trầm mặc hơn, ít nói hơn trong tương lai. Anh sẽ không còn tin vào những lời hứa hẹn, không còn dám đặt cược trái tim mình vào bất kỳ ai. Anh sẽ sống với vết sẹo vĩnh viễn mang tên Lê An, vết sẹo của một tình yêu đã “chậm một nhịp”, của một “lời nói không thành”. Tiếng loa thông báo từ xa rè rè không rõ, nhưng anh biết, đó là dấu hiệu cho chuyến xe sắp khởi hành. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang trào dâng. Khi chiếc xe lăn bánh, đưa anh rời khỏi thị trấn, rời khỏi cuộc đời của Lê An, anh biết, một phần linh hồn mình đã vĩnh viễn ở lại phía sau, bên bờ sông cũ, nơi những ký ức về một tình yêu đã lỡ vẫn mãi mãi hiện hữu. Anh đã chọn rời đi trong im lặng, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành một ký ức đau đáu, một lời nói không thành, bị chôn vùi trong sâu thẳm trái tim. Giờ đây, anh chỉ còn là một kẻ lữ hành cô độc, mang theo hành lý là nỗi tiếc nuối và một trái tim đã vĩnh viễn mất đi một phần quan trọng nhất.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.