Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 772: Chuyến Xe Đêm Của Sự Hối Tiếc

Tiếng loa thông báo rè rè vọng lại từ xa, nghe như một lời đoạn tuyệt cuối cùng. Trần Hạo không còn phân biệt được đó là giọng nam hay nữ, chỉ biết âm thanh ấy xuyên thẳng vào màng nhĩ, kéo anh ra khỏi cõi mông lung của những hồi ức. Nó là dấu hiệu, một tín hiệu không thể chối từ, rằng chuyến xe cuối cùng trong đêm sắp khởi hành. Bầu trời phía đông đã hừng sáng tự lúc nào, nhưng trong con mắt mỏi mệt của anh, nó chỉ là một mảng xám xịt vô vọng, không mang theo chút ánh dương của một ngày mới.

Anh ngồi co ro trên chiếc ghế đá lạnh lẽo ở bến xe khách liên tỉnh, tấm lưng gầy guộc tựa vào bức tường đã nhuốm màu thời gian. Sự lạnh buốt của đá và sương đêm đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, nhưng nó chẳng là gì so với cái lạnh giá đang đóng băng trái tim anh. Xung quanh, bến xe vẫn còn vắng lặng một cách kỳ lạ so với sự hối hả, ồn ào thường ngày. Chỉ có vài ba chiếc xe khách đậu im lìm như những con thú khổng lồ ngủ quên, chờ đợi bình minh để bừng tỉnh. Mùi xăng dầu thoang thoảng, mùi khói xe cũ kỹ trộn lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi này, tạo nên một thứ không khí rời rạc, xa lạ, nhưng lại trùng khớp đến kỳ lạ với tâm trạng của Trần Hạo.

Ánh đèn leo lét từ những cột đèn cao áp nhấp nháy, hắt lên khuôn mặt tái nhợt của anh, phơi bày rõ ràng sự kiệt quệ đã hằn sâu dưới đôi mắt trũng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món quà từ một dự án thành công, lấp lánh dưới ánh đèn mờ. Nó là biểu tượng của một cuộc sống khác, một Trần Hạo khác – một người đàn ông thành đạt, đầy tham vọng nơi thành phố phồn hoa. Nhưng giờ đây, món đồ đắt giá ấy trở nên vô nghĩa, như một sự chế giễu cho tất cả những gì anh đã đánh đổi. Thời gian, đối với anh lúc này, không còn là vàng bạc, mà là một kẻ hành hạ tàn nhẫn, từng giây từng phút nhắc nhở anh về những gì đã mất đi, về những “nếu như ngày đó” mà anh đã không dám đối mặt.

Anh Tám, người tài xế xe khách quen mặt với vẻ mặt sạm nắng và vóc người trung bình, đứng bên cạnh chiếc xe cuối cùng chuẩn bị rời bến. Giọng ông trầm đục, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch: "Chuyến cuối đi thành phố, còn ai không? Lên xe!"

Tiếng gọi của Anh Tám như một sợi dây vô hình kéo Trần Hạo về thực tại. Lồng ngực anh quặn thắt, một cảm giác chua chát dâng lên tận cổ họng. Anh biết, đó là lời gọi cuối cùng. Không phải lời gọi lên xe, mà là lời gọi của số phận, của sự đoạn tuyệt. Anh tự nhủ, giọng khàn đặc, khô khốc như thể vừa trải qua một cơn sốt dài: "Đi thôi, không còn gì để giữ lại..."

Từng khớp xương trong cơ thể Trần Hạo như muốn rã rời. Đôi chân anh nặng trĩu, mỗi bước đi đều như đeo chì, cố gắng lê mình đứng dậy. Anh bước đi chậm rãi, nặng nề, hướng về phía chiếc xe khách đang nổ máy đều đều. Mỗi bước chân là một nỗ lực vượt qua sự mệt mỏi thể xác và nỗi đau tinh thần đang giằng xé. Anh không ngoái đầu nhìn lại. Anh không dám. Anh biết, nếu anh quay lại, anh sẽ thấy bến xe vắng tanh, thấy thị trấn đang chìm dần trong màn đêm trước bình minh, và rồi anh sẽ lại thấy ngôi nhà ấy, ngôi nhà của Lê An, dù chỉ là một chấm nhỏ xa xăm, nhưng nó sẽ đủ để xé nát anh thêm một lần nữa.

Khi anh bước lên bậc thang xe, một cơn gió lạnh lùa qua, mang theo mùi ẩm mốc và bụi đường, cùng với hương hoa sữa nhàn nhạt từ đâu đó vọng lại, khiến anh khẽ rùng mình. Anh không chắc đó là gió của thị trấn hay chỉ là ảo giác của riêng mình, nhưng nó giống như một lời thì thầm cuối cùng từ quá khứ, một lời tạm biệt không thể nói thành lời. Anh Tám không nói thêm lời nào, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt vô hồn, vẻ mặt khó tính thường thấy. Có lẽ, đối với Anh Tám, anh chỉ là một hành khách nữa, một người rời đi giữa đêm, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng với Trần Hạo, mỗi khoảnh khắc này đều là một dấu mốc, một vết cứa sâu vào tận tâm can. Anh trao tấm vé xe cho Anh Tám, tấm vé không chỉ đưa anh về thành phố, mà là một tấm vé thoát khỏi địa ngục của những ký ức, của những hối tiếc. Nhưng liệu có thoát được không? Hay địa ngục ấy sẽ theo anh, len lỏi vào từng giấc mơ, từng khoảnh khắc tĩnh lặng nhất của cuộc đời anh? Anh không biết. Anh chỉ biết, anh phải đi.

***

Trần Hạo chọn một ghế sát cửa sổ, hàng ghế cuối cùng của chiếc xe. Anh tựa đầu vào tấm kính lạnh ngắt, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ động cơ xe truyền qua. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi, tiếng lốp xe ma sát với mặt đường nhựa cũ kêu ro ro, xen lẫn với tiếng động cơ ì ạch, đều đều. Ánh đèn đường vàng vọt, yếu ớt của thị trấn bắt đầu lùi dần vào bóng đêm đặc quánh. Trần Hạo nhìn ra ngoài, cố gắng ghi nhớ từng bóng cây quen thuộc, từng con hẻm nhỏ đã gắn liền với tuổi thơ, từng ngọn đèn đường mà anh và Lê An từng đi qua không biết bao nhiêu lần.

Mỗi cảnh vật vụt qua như một nhát cắt, đoạn tuyệt anh với nơi anh đã từng thuộc về. Anh cảm nhận rõ ràng sự chia lìa, không chỉ về mặt địa lý mà còn là về số phận. Khoảng cách vô hình từng tồn tại giữa anh và Lê An nay đã hóa thành một khoảng cách vật lý rõ ràng, không thể chối cãi. Xe chạy đến đoạn đường ven sông, nơi dòng sông hiền hòa vẫn chảy xuôi dòng, nơi những kỷ niệm đẹp nhất, trong trẻo nhất của anh và Lê An đã được dệt nên. Anh nhìn thấy bóng cây gạo già sừng sững bên bờ sông cũ, nơi họ từng ngồi hóng mát, tâm sự những câu chuyện vu vơ của tuổi học trò. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là cái bóng mờ ảo, xa xăm, bị nuốt chửng bởi màn đêm.

Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đang giày vò tâm trí. Nhưng càng cố gắng, chúng lại càng hiện rõ mồn một. Anh nghe tiếng ngáy đều đều của vài hành khách đã chìm vào giấc ngủ, tiếng radio của Anh Tám bật nhỏ những bài hát cũ kỹ, buồn bã. Mùi không khí kín trong xe, hòa lẫn với mùi điều hòa và chút hương thuốc là của Anh Tám, càng làm anh thêm ngột ngạt. Anh muốn hét lên, muốn đập phá, muốn làm bất cứ điều gì để thoát khỏi cái cảm giác chật chội, bức bối này, nhưng anh chỉ có thể siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến trắng bệch.

"Mỗi mét đường là một đoạn kết, một sự buông bỏ không thể vãn hồi," anh tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm yếu ớt đến thảm hại. "Thị trấn này... giờ đã là quá khứ."

Không phải là một quá khứ bình yên để cất giữ, mà là một quá khứ đầy rẫy tiếc nuối, đầy những vết sẹo không thể lành. Anh đã từng nghĩ rằng, việc rời đi sẽ giúp anh quên đi, giúp anh buông bỏ. Nhưng mỗi vòng quay của bánh xe, mỗi khoảng cách tăng thêm, chỉ càng làm cho nỗi đau trong anh trở nên rõ ràng hơn, sắc nét hơn. Anh nhớ lại lời nói của Lê An, "Thích thì không đủ." Phải, anh đã thích cô, thích rất nhiều, nhưng anh đã không đủ dũng cảm để nói ra, không đủ quyết đoán để hành động. Và giờ đây, cái giá phải trả là sự mất mát vĩnh viễn.

Cái cảm giác chấn động nhẹ từ chuyến xe, đôi khi là một cú xóc nảy mình, đôi khi là một tiếng phanh khẽ, cứ liên tục nhắc nhở anh rằng anh đang di chuyển, đang rời xa. Rời xa những con phố quen thuộc, rời xa ngôi nhà có ánh đèn vàng ấm áp mà anh đã dõi theo đêm qua, rời xa một tương lai lẽ ra đã có thể thuộc về anh. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những hàng cây hai bên đường đã biến thành những vệt mờ ảo, không còn nhận ra được hình dáng. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời đen kịt, hắt một thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo xuống mặt đất. Nó giống như một tấm gương, phản chiếu nỗi cô độc tột cùng của anh. Anh là một kẻ lữ hành cô độc, mang theo hành lý là nỗi tiếc nuối và một trái tim đã vĩnh viễn mất đi một phần quan trọng nhất.

Anh thở dài, một hơi thở dài nặng trĩu mang theo tất cả sự mệt mỏi, sự hối hận và sự chấp nhận cay đắng. Anh đã chọn rời đi trong im lặng, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành một ký ức đau đáu, một lời nói không thành, bị chôn vùi trong sâu thẳm trái tim. Giờ đây, chỉ còn lại con đường dài hun hút phía trước, và một tương lai trống rỗng đang chờ đợi anh nơi thành phố.

***

Dù đã nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh đang giày vò, nhưng trong tâm trí Trần Hạo, thị trấn ấy vẫn hiện lên rõ mồn một. Đặc biệt là ngôi nhà của Lê An. Anh thấy cô, không phải là Lê An của ngày hôm qua với ánh mắt xa xăm, mệt mỏi, mà là Lê An của tưởng tượng, Lê An rạng rỡ nhất, hạnh phúc nhất.

Trong hình dung của anh, ngôi nhà được trang hoàng lộng lẫy hơn bao giờ hết. Những dải lụa đỏ thắm uốn lượn trên cổng, những chùm bóng bay đủ màu sắc bay phấp phới, những chậu hoa tươi rực rỡ đặt khắp lối đi, và đặc biệt là ánh đèn lung linh huyền ảo hắt ra từ bên trong, tạo nên một không khí hân hoan, tràn ngập niềm vui. Anh nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng vang lên, xen lẫn tiếng chúc tụng từ những người thân, bạn bè. Tất cả đều là tiếng động của hạnh phúc, của sự khởi đầu, nhưng trong tâm trí anh, chúng lại trở thành những âm thanh tra tấn, xé nát trái tim đang rướm máu.

Anh hình dung Lê An đang ở bên trong, có lẽ đang được mẹ mình ân cần dặn dò những lời cuối cùng trước khi về nhà chồng. Cô mặc một chiếc váy cưới trắng tinh khôi, bồng bềnh như mây, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú của cô. Mái tóc dài được búi cao, cài thêm vài bông hoa trắng muốt, khiến cô càng thêm phần lộng lẫy, thoát tục. Anh nhìn thấy nụ cười của cô – nụ cười mà anh đã từng muốn giữ cho riêng mình, nụ cười mà anh đã từng muốn là lý do duy nhất tạo nên nó. Nụ cười ấy giờ đây rạng rỡ đến chói mắt, không chút vương vấn, không chút tiếc nuối, dành trọn cho một người đàn ông khác.

Và rồi, anh thấy chiếc nhẫn cưới. Chiếc nhẫn bạc nhỏ bé, lấp lánh trên ngón áp út của Lê An. Một biểu tượng không thể chối cãi, một lời khẳng định sắt đá rằng cô đã thuộc về người khác. Chiếc nhẫn ấy, trong tưởng tượng của anh, tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, xuyên thẳng vào tim anh, như một nhát dao chí mạng. Anh hình dung cảnh cô dâu rạng rỡ bước vào lễ đường, tay trong tay với Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta cười, nụ cười chiến thắng, nụ cười của một người đàn ông đã đạt được điều mình mong muốn. Anh ta nắm chặt tay Lê An, một cái nắm tay đầy yêu thương và tin tưởng, một cái nắm tay mà Trần Hạo đã từng ao ước được trao cho cô. Rồi anh ta ôm cô vào lòng, một cái ôm dịu dàng nhưng vững chãi, một bến đỗ an yên mà Lê An đã tìm kiếm bấy lâu nay.

Ý nghĩ về bàn tay người đàn ông khác nắm chặt tay cô, về nụ cười hạnh phúc của cô dành cho người đó, như một dòng dung nham nóng chảy, thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể Trần Hạo. Nỗi hối tiếc về những cơ hội đã bỏ lỡ, những lời chưa nói, dâng trào mạnh mẽ đến tận cùng. "Đáng lẽ ra... đó phải là anh," anh thì thầm trong tâm trí, giọng nói vụn vỡ như thủy tinh vỡ. "Đáng lẽ ra anh đã có thể..."

Anh đã có thể nói ra lời yêu thương ấy sớm hơn một chút, đã có thể bớt đi sự e dè, đã có thể mạnh mẽ hơn để nắm giữ tay cô. Anh đã có thể là người ở bên cô, cùng cô trải qua những buổi tối tan học, cùng cô trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Anh đã có thể là người khiến cô mỉm cười rạng rỡ trong chiếc váy cưới ấy. Nhưng tất cả chỉ là "đáng lẽ ra," là "nếu như ngày đó."

Trần Hạo siết chặt nắm tay đến trắng bệch, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Một dòng nước lạnh buốt lăn dài trên má anh, hòa vào bóng đêm. Anh không biết đó là nước mắt hay chỉ là hơi sương lạnh lẽo của đêm khuya. Nhưng nó mặn chát, và nó đốt cháy da thịt anh. Anh cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí, cố gắng xua đi tiếng cười nói, tiếng nhạc, và đặc biệt là hình ảnh chiếc nhẫn lấp lánh trên tay Lê An. Nhưng chúng cứ day dứt, không ngừng giày vò anh, như một bản án vĩnh viễn, một vết sẹo không thể xóa nhòa.

Nỗi đau và sự cô độc mà anh đang gánh chịu trong đêm nay sẽ định hình anh trở thành một con người trầm mặc hơn, lạnh lùng hơn trong tương lai, một người chỉ biết vùi đầu vào công việc để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tim. Hình ảnh Lê An trong ngày cưới sẽ ám ảnh Trần Hạo, trở thành biểu tượng cho sự mất mát lớn nhất đời anh, một ký ức đau khổ không thể xóa nhòa. Và việc anh rời đi trong đêm này, trên chuyến xe khách chầm chậm lăn bánh, chính là sự khẳng định cuối cùng rằng anh đã hoàn toàn chấp nhận số phận, chấp nhận buông bỏ tất cả, mở đường cho cuộc sống mới của Lê An mà không có bất kỳ sự can thiệp hay xáo trộn nào từ anh. Chiếc xe cứ thế, đều đều, đưa Trần Hạo rời xa thị trấn, rời xa Lê An, rời xa tất cả những gì anh đã từng ao ước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free