Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 773: Hương Lài Trong Cơn Gió Lạnh

Chiếc xe khách cũ kỹ vẫn đều đều lăn bánh trên con đường quốc lộ hun hút trong màn đêm. Trần Hạo ngồi bó gối ở một góc khuất, tựa đầu vào cửa kính lạnh lẽo, cố gắng tìm kiếm chút bình yên trong giấc ngủ nhưng vô vọng. Tiếng động cơ gầm gừ, tiếng lốp xe ma sát với mặt đường tạo thành một bản hòa tấu buồn bã, ru anh vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nơi ranh giới giữa thực tại và ký ức trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Mỗi nhịp rung lắc của chiếc xe như một cái lắc đầu từ chối, không cho phép anh lãng quên.

Cơ thể anh nặng trĩu, rã rời, như vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng thế kỷ. Mắt anh nhắm hờ, nhưng tâm trí vẫn hoạt động không ngừng, tua lại những thước phim đau đớn của đêm vừa qua. Ngôi nhà Lê An được trang hoàng lộng lẫy, những dải lụa đỏ thắm, những chùm bóng bay phấp phới, ánh đèn lung linh huyền ảo. Tất cả đều là biểu tượng của hạnh phúc, nhưng lại khắc sâu vào tâm khảm anh như những vết dao cứa. Anh lại thấy nụ cười rạng rỡ của cô, chiếc váy cưới trắng tinh khôi, và đặc biệt là chiếc nhẫn bạc lấp lánh trên ngón áp út. Chiếc nhẫn ấy, dù chỉ tồn tại trong tưởng tượng của anh, vẫn có sức mạnh thiêu đốt, như một dấu ấn không thể phai mờ, khẳng định rằng cô đã thuộc về một người đàn ông khác.

Trần Hạo day day thái dương, cố xua đi những hình ảnh ám ảnh. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, kéo theo sự mệt mỏi cùng cực. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự tuyệt vọng và chấp nhận. Hơi thở phả ra trong không khí lạnh lẽo của khoang xe, tan biến như chính những hy vọng mong manh cuối cùng của anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc như một tấm màn nhung khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ. Chỉ có những ánh đèn đường leo lét lướt qua nhanh chóng, hoặc những ngôi nhà xa xôi lóe lên rồi vụt tắt, như những mảnh ghép vụn vặt của một giấc mơ không trọn vẹn. Con đường dường như không có điểm dừng, và hành trình này, anh biết, cũng sẽ kéo dài vô tận, mang anh đi xa hơn, xa hơn nữa khỏi nơi có cô.

Tiếng gió rít khe khẽ qua khe cửa xe, nghe như một lời thì thầm ai oán, hay là tiếng lòng của chính anh đang than khóc. Anh co người lại, cảm nhận cái lạnh từ ghế xe thấm vào da thịt. Mùi dầu diesel thoảng qua, hòa lẫn với mùi ẩm nhẹ của không khí đêm, tạo nên một thứ hương vị khó chịu, nhưng anh lại không muốn thay đổi tư thế. Sự khó chịu thể xác dường như là một hình phạt xứng đáng cho những sai lầm, những sự e dè của anh trong quá khứ. Anh tự hỏi, liệu bây giờ Lê An có đang say giấc nồng, hay cô cũng đang thao thức, mơ về ngày mai, về một khởi đầu mới, không có anh? Ý nghĩ đó lại khiến trái tim anh thắt lại. Một sự trống rỗng mênh mông chiếm lấy lồng ngực, như có ai đó đã rút cạn mọi thứ bên trong. Anh cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực cứ nhói lên từng hồi, không khí dường như cũng trở nên đặc quánh, khó khăn để lấp đầy.

Trong bóng tối bao trùm, anh nhận ra mình đang một mình đối mặt với tất cả. Không có ai bên cạnh để sẻ chia, để lắng nghe những lời hối tiếc vụn vỡ. Anh chỉ còn lại mình với những câu hỏi không lời đáp, với những "nếu như ngày đó" vĩnh viễn không thể quay ngược thời gian. Sự cô độc này, anh biết, sẽ là người bạn đồng hành của anh trong suốt chặng đường còn lại. Anh không còn có thể quay về thị trấn, không thể đối mặt với cảnh tượng Lê An thuộc về người khác. Chiếc xe khách này, dù chật chội và ồn ào, lại là nơi trú ẩn duy nhất của anh vào lúc này, đưa anh rời xa khỏi hiện thực nghiệt ngã, để anh có thể tự mình gặm nhấm nỗi đau trong im lặng. Anh đưa tay che mắt, không phải để ngủ, mà để ngăn những giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra, để giữ lại chút tự tôn cuối cùng của một người đàn ông đã mất đi tất cả.

Trong cơn mơ màng, một làn gió lạnh bất chợt lùa qua, khẽ chạm vào mặt Trần Hạo. Làn gió ấy không chỉ mang theo hơi ẩm của đêm khuya, mà còn phảng phất một mùi hương quen thuộc đến nao lòng – hương hoa lài. Anh ngỡ ngàng mở mắt, nhưng thứ anh thấy chỉ là bóng tối đặc quánh của khoang xe. Tuy nhiên, khứu giác của anh lại vô cùng nhạy bén, nhận ra thứ mùi hương tinh khiết, dịu dàng ấy. Nó như một sợi dây vô hình, kéo anh trở về với một không gian khác, một thời gian khác.

Anh thấy mình đứng trên con đường quen thuộc, ngay trước cổng nhà Lê An. Đêm thanh vắng, ánh trăng mờ ảo len lỏi qua những tán lá cây cổ thụ, rải xuống sân những mảng sáng bạc. Làn gió vẫn thổi, mơn man qua từng kẽ lá, mang theo hương hoa lài từ khu vườn nhà cô. Từng chùm hoa trắng muốt, nhỏ bé nhưng tỏa hương nồng nàn, lấp lánh như những vì sao nhỏ xíu trong bóng đêm. Anh nhớ như in cái cảm giác những buổi tối thơ ấu, khi anh và Lê An thường lén ra vườn sau nhà, hít hà mùi hương ấy. Cô bé Lê An với mái tóc tết hai bím, đôi mắt to tròn, ngây thơ, thường chỉ vào những chùm hoa, thì thầm: "Anh Hạo này, hoa lài thơm quá, phải không? Em ước gì mình có thể mang hết mùi hương này vào nhà." Và anh, cậu bé Trần Hạo rụt rè, chỉ biết gật đầu, trái tim bé nhỏ đã xao xuyến trước nụ cười và ánh mắt trong veo của cô.

Hương hoa lài vẫn vậy, nồng nàn và tinh khiết như thuở nào. Nhưng mọi thứ đã thay đổi. Ngôi nhà kia, giờ đây không còn là nơi của những buổi chiều tan học cùng nhau, hay những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ nữa. Nó đã được trang hoàng cho một sự kiện trọng đại, một khởi đầu mới, nơi anh không còn là một phần. Anh nhắm mắt lại, cố gắng níu giữ mùi hương ấy, như muốn níu giữ một mảnh ký ức cuối cùng còn sót lại. Anh tự hỏi, liệu giờ này Lê An có đang ở trong ngôi nhà ấy, có đang cảm nhận được làn gió lạnh mang theo hương hoa lài quen thuộc này? Liệu cô có bất chợt nghĩ về những kỷ niệm xưa cũ, những buổi tối bên nhau dưới ánh trăng và mùi hoa lài? Hay tất cả đã chìm vào quên lãng, như một giấc mơ không quan trọng?

Một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Anh cảm thấy mình như một bóng ma vô hình, lẩn khuất trong màn đêm, lang thang qua những mảnh ký ức đã vỡ vụn. Anh muốn gào lên, muốn gọi tên cô, muốn hỏi liệu cô có cảm nhận được sự hiện diện của anh, dù chỉ là một thoáng, một cảm giác mong manh nào đó. Nhưng những lời nói không thành, chỉ còn lại là tiếng nức nở nghẹn ngào trong tâm trí. Anh đã trở thành một người xa lạ, một ký ức mờ nhạt, không còn quyền được xuất hiện trong cuộc đời rạng rỡ của cô.

Anh hình dung Lê An đang ngủ say trong căn phòng quen thuộc, có lẽ đang mơ về ngày mai, về chiếc váy cưới trắng tinh, về người đàn ông sẽ nắm tay cô bước vào lễ đường. Anh cố gắng tưởng tượng nụ cười của cô khi cô thức dậy, sự háo hức trong ánh mắt cô khi cô chuẩn bị cho ngày trọng đại nhất cuộc đời. Nhưng mỗi hình ảnh hiện lên lại như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh, nhắc nhở anh về "khoảng cách vô hình" đã ngăn cách họ, về "chậm một nhịp" định mệnh đã đẩy anh ra khỏi cuộc đời cô. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của đêm, mặn chát và cay đắng. Anh run rẩy hít một hơi sâu, như muốn nuốt trọn cả mùi hương lài, cả ký ức, cả nỗi đau này vào trong lòng, để chúng không còn giày vò anh nữa. Nhưng vô ích. Hương hoa lài vẫn cứ vấn vương, và ký ức vẫn cứ hiện hữu, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh đã đánh mất. Nó không chỉ là mùi hương, nó là tuổi thơ, là thanh xuân, là tất cả những gì đẹp đẽ nhất anh từng có, và giờ đây, tất cả đã mãi mãi nằm lại phía sau. Anh cảm thấy sự bất lực dâng trào, sự bất lực khi không thể thay đổi quá khứ, không thể níu giữ hiện tại, và không thể mơ về một tương lai có cô.

Ánh sáng bình minh mờ ảo bắt đầu len lỏi qua cửa sổ xe, đánh thức Trần Hạo khỏi giấc mơ đầy ám ảnh, hay đúng hơn là cơn mê sảng của ký ức. Màn đêm đen đặc dần nhường chỗ cho sắc xám nhạt, rồi hồng cam của một ngày mới. Anh mở mắt, cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực tràn ngập khắp cơ thể, nặng nề hơn cả đêm qua. Anh dụi mắt, nhìn ra ngoài. Những cánh đồng lúa xanh mướt còn ngái ngủ dưới lớp sương mỏng, những hàng cây in bóng rõ nét hơn trên nền trời đang dần bừng sáng. Xa xa, những ngôi nhà lợp mái ngói đỏ ẩn hiện trong làn sương sớm, tĩnh lặng và yên bình. Thị trấn đã ở lại phía sau, rất xa, và cùng với nó là tất cả hy vọng mong manh cuối cùng, là tất cả những gì thuộc về Lê An mà anh đã từng ao ước được nắm giữ.

Một ngày mới đã bắt đầu. Một cuộc đời mới cũng sẽ bắt đầu cho Lê An. Còn anh, anh chỉ có thể tự nhủ: "Một ngày mới... một cuộc đời mới... nhưng không có em." Câu nói ấy như một lưỡi dao cứa vào tâm can anh, rách toạc mọi thứ. "Vết sẹo này, anh sẽ mang nó suốt đời." Nó sẽ không bao giờ lành lại, chỉ có thể mờ đi theo thời gian, nhưng vẫn sẽ âm ỉ đau mỗi khi có điều gì đó gợi nhắc. Anh đưa tay lên sờ lên ngực, nơi trái tim anh đang đập những nhịp đập nặng nề, u uất. Nó không còn là những nhịp đập rộn ràng của tình yêu, mà là những nhịp đập của sự trống rỗng, của tiếc nuối và mất mát.

Chiếc xe khách vẫn chầm chậm lăn bánh, đưa anh đi xa hơn khỏi thị trấn, xa hơn khỏi những gì anh đã từng biết. Mùi dầu diesel lại thoảng qua, hòa lẫn với mùi ẩm của sương sớm và mùi bụi đường, một sự pha trộn khô khốc, thiếu đi sự ngọt ngào của hương lài đêm qua. Anh vươn vai mệt mỏi, xương cốt kêu răng rắc. Anh cảm thấy mình như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng, chỉ còn hoạt động nhờ quán tính. Anh rút chiếc điện thoại di động cũ kỹ ra từ túi quần. Màn hình đen ngòm, không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ. Anh đã biết trước điều đó, nhưng vẫn không thể ngừng hy vọng, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi. Nhưng không có gì cả. Thế giới của Lê An vẫn tiếp tục quay, mà không có anh.

Anh cất điện thoại đi, nhắm mắt lại. Không phải để ngủ, mà để tập trung vào hơi thở, để chuẩn bị cho một cuộc sống trống rỗng sắp tới. Một cuộc sống mà anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, vào những dự án không hồi kết, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tim. Anh sẽ trở thành một con người trầm mặc hơn, lạnh lùng hơn, một người không còn dám mở lòng đón nhận bất cứ điều gì. Hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, nụ cười rạng rỡ của cô bên Nguyễn Hoàng Huy, và chiếc nhẫn lấp lánh trên tay cô sẽ ám ảnh anh, trở thành biểu tượng cho sự mất mát lớn nhất đời anh, một ký ức đau khổ không thể xóa nhòa.

Chiếc xe tiếp tục hành trình, xuyên qua những vùng quê đang thức giấc. Tiếng gà gáy mờ nhạt từ những ngôi làng xa xôi, tiếng còi xe từ phía đối diện vọng lại, tất cả đều xa lạ và vô nghĩa đối với Trần Hạo. Anh biết, khi anh đến thành phố, anh sẽ lại lao vào guồng quay của công việc, của sự nghiệp. Nhưng dù anh có thành công đến đâu, có đứng trên đỉnh cao nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ luôn mang theo vết sẹo này, vết sẹo của một tình yêu đã "chậm một nhịp", của những "lời nói không thành", và của một cuộc đời đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Bình minh đã lên, nhưng trong lòng Trần Hạo, một màn đêm u tối vừa mới bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free