Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 774: Lời Hứa Trên Sông, Tiếng Chế Giễu Từ Quá Khứ
Ánh sáng bình minh mờ ảo đã hoàn toàn bừng lên, xua đi những dải xám nhạt và hồng cam cuối cùng của buổi sớm, nhuộm vàng cả không gian bên trong chiếc xe khách đang chầm chậm lăn bánh. Trần Hạo mở mắt, ánh nắng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ phủ bụi, vẽ lên những đường nét mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt anh, càng làm rõ hơn quầng thâm dưới đôi mắt trũng sâu. Anh cảm nhận rõ ràng từng cú xóc nhẹ của chiếc xe, từng vòng quay nặng nề của bánh xe nghiền trên mặt đường, mang anh rời xa thị trấn một cách không thể cứu vãn. Mỗi mét đường lùi lại phía sau là một nhát cắt sâu hơn vào trái tim anh, khẳng định sự chia lìa đã thành định mệnh.
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ vẫn là những cánh đồng lúa xanh mướt, những hàng cây ven đường uốn lượn theo gió, những mái nhà ngói đỏ ẩn hiện sau rặng tre. Tất cả lướt qua như một cuốn phim tua nhanh, nhưng tâm trí anh lại không hề tập trung vào chúng. Những hình ảnh quen thuộc của làng quê, những con đường đất đỏ, những mái hiên nhà rêu phong, tất cả giờ đây chỉ còn là cái bóng mờ nhạt, một khung cảnh mà anh biết sẽ không còn thuộc về mình, ít nhất là theo cái cách anh từng ước ao. Anh dụi mắt, cảm giác mệt mỏi cùng cực không chỉ ở thể xác mà còn ăn sâu vào tâm hồn. Đôi khi, anh cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đang bủa vây, cố gắng nhìn vào một điểm vô định nào đó trên đường chân trời đang bừng sáng, để thoát khỏi vòng xoáy của tiếc nuối và dằn vặt. Nhưng vô ích. Dù đôi mắt có nhìn đi đâu, dù tâm trí có cố gắng trốn tránh đến mức nào, hình ảnh Lê An, hương lài đêm qua, và tất cả những gì anh đã bỏ lại phía sau vẫn cứ hiện hữu, rõ nét như vừa mới xảy ra.
Chiếc xe tiếp tục hành trình, tiếng động cơ rầm rì đều đều như một bản nhạc u buồn, ru anh vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, nơi ranh giới giữa thực tại và ký ức trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Mùi dầu diesel lại thoảng qua, lần này không còn hòa lẫn với mùi sương sớm hay hương lài, mà chỉ còn sự khô khốc, nặng nề của khói xe và bụi đường. Nó là mùi của sự dịch chuyển, của những con đường xa lạ, của một cuộc sống mới đang chờ đợi anh ở phía trước, một cuộc sống mà anh biết sẽ thiếu vắng đi một phần quan trọng nhất của mình. Anh đưa tay lên sờ lên ngực, nơi trái tim anh đang đập những nhịp đập nặng nề, u uất. Nó không còn là những nhịp đập rộn ràng của tình yêu, mà là những nhịp đập của sự trống rỗng, của tiếc nuối và mất mát. Anh cảm thấy như mình đang bị cuốn trôi đi, không phải bởi dòng nước sông hiền hòa nơi quê nhà, mà bởi một dòng chảy vô hình của số phận, đưa anh đến một nơi mà anh không hề muốn đến, một tương lai mà anh không hề mong đợi. Anh nhắm mắt lại, một lần nữa, không phải để ngủ, mà để tập trung vào hơi thở, để chuẩn bị cho một cuộc sống trống rỗng sắp tới, một cuộc sống mà anh biết, dù có thành công đến đâu, có đứng trên đỉnh cao nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ luôn mang theo vết sẹo này.
***
Trong màn đêm ký ức ấy, Trần Hạo như được đưa trở lại một đêm trăng sáng vằng vặc bên bờ sông cũ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái mát lành của nước, của đất ẩm và mùi cây cỏ xanh tươi. Anh và Lê An ngồi sát cạnh nhau trên bãi cỏ, đôi chân trần chạm nhẹ vào làn nước sông mát lành, từng gợn sóng nhỏ lăn tăn vỗ về bờ cát. Ánh trăng dát bạc trên mặt sông, phản chiếu lung linh huyền ảo, như một dải lụa mềm mại trôi giữa không gian tĩnh lặng. Lê An, với mái tóc dài xõa ngang vai, ánh mắt trong veo nhìn anh đầy tin tưởng. Gương mặt cô dưới ánh trăng mờ ảo càng thêm phần dịu dàng, thánh thiện, như một nàng tiên bước ra từ câu chuyện cổ tích mà bà anh thường kể. Anh nhớ rõ từng chi tiết nhỏ nhặt của khoảnh khắc ấy: tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng nước chảy nhẹ nhàng vỗ vào bờ, và cả sự ấm áp từ bàn tay nhỏ bé của cô đang đặt trong tay anh.
Đó là đêm trước khi anh lên thành phố học cấp ba, một đêm đầy hứa hẹn về tương lai rộng mở, nhưng cũng đầy lo âu về sự chia cách sắp tới. Cả hai đều còn quá trẻ, quá non nớt để hiểu hết được sức nặng của thời gian và khoảng cách. Lê An khẽ nghiêng đầu, tựa nhẹ vào vai anh, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, khẽ khàng hỏi: "Anh đi rồi, có quên em không?". Câu hỏi ấy, dù chỉ là một lời thì thầm, nhưng lại mang theo tất cả sự lo lắng, mong manh của một trái tim thiếu nữ lần đầu biết yêu. Anh còn nhớ rõ cái nắm tay siết chặt của mình, như muốn khẳng định một điều gì đó mạnh mẽ, vĩnh cửu. Anh đã nhìn thẳng vào đôi mắt cô, đôi mắt ấy như chứa đựng cả ngàn vì sao đêm, và không chút do dự, anh đã thề thốt: "Không đâu. Anh hứa sẽ không bao giờ quên em." Lời hứa ấy, non nớt nhưng chân thành, đã bật ra từ trái tim anh một cách tự nhiên nhất, không hề toan tính, không hề đắn đo. Anh tin vào nó, và Lê An cũng tin vào nó.
Nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi cô, tựa như một đóa hoa sen hé nở dưới ánh trăng. Cô tựa đầu vào vai anh, bờ vai mà cô tin rằng sẽ luôn vững chãi chở che cho cô. Khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng lại, chỉ còn lại hai tâm hồn non trẻ hòa quyện vào nhau, chìm đắm trong sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối. Mùi hương lài thoang thoảng từ khu vườn nhà ai đó ven sông bay đến, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi nước, tạo nên một mùi hương đặc trưng của đêm hè thị trấn, mùi hương mà giờ đây, mỗi khi anh nhớ lại, đều khiến trái tim anh quặn thắt. Anh đã hứa, đã thề. Anh đã tin rằng tình yêu của họ sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách, đủ bền chặt để chống chọi với thời gian và khoảng cách. Anh đã hình dung về một tương lai tươi sáng, nơi anh thành đạt trở về, và cô vẫn sẽ ở đó, chờ đợi anh, như lời hứa anh đã trao. Anh đã không biết rằng, lời hứa ấy, chỉ đơn thuần là một lời hứa, không đi kèm với bất kỳ hành động cụ thể nào để nuôi dưỡng và bảo vệ nó, sẽ trở thành một lời nguyền, ám ảnh anh suốt cuộc đời.
Trong ký ức của Trần Hạo, Lê An lúc ấy là biểu tượng của sự tinh khôi, của niềm tin vô điều kiện. Cô không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần một lời hứa, một sự đảm bảo mong manh rằng anh sẽ không quên cô. Và anh, với tất cả sự tự tin non nớt của tuổi trẻ, đã dễ dàng trao đi lời hứa ấy. Anh đã nghĩ, "không quên" là đủ. Anh đã không hiểu rằng, tình yêu, để tồn tại, cần nhiều hơn thế. Nó cần sự vun đắp, sự quan tâm, những lời nói được thốt ra đúng lúc, những hành động cụ thể để khẳng định. Anh đã để những điều đó trôi qua, để "khoảng cách vô hình" dần lớn lên, để "chậm một nhịp" trở thành một hố sâu ngăn cách. Giờ đây, khi nhớ lại đêm ấy, anh ước mình có thể quay ngược thời gian, để không chỉ hứa "không quên", mà còn hứa sẽ luôn ở bên, sẽ luôn quan tâm, sẽ luôn giữ chặt lấy bàn tay ấy, không bao giờ buông ra. Nhưng tất cả chỉ là một ước mơ hão huyền, một nỗi dằn vặt vô tận.
***
Trần Hạo giật mình tỉnh táo khỏi dòng hồi ức đau đớn, như bị một cú sốc điện kéo về thực tại. Chiếc xe khách vẫn đang lao đi vun vút, nhưng cảnh vật bên ngoài cửa sổ đã hoàn toàn thay đổi. Không còn những cánh đồng lúa xanh mướt hay những mái nhà ngói đỏ thân thuộc của thị trấn. Thay vào đó là những con đường đông đúc hơn, những tòa nhà cao tầng dần hiện ra xa xa, những biển hiệu quảng cáo chớp nháy, và tiếng còi xe inh ỏi vọng vào từ xa. Thành phố đang chào đón anh bằng sự hối hả, ồn ào và vô cảm, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với nơi anh vừa rời đi. Ánh nắng sáng muộn đã trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng vào mắt anh, càng làm tăng thêm cảm giác choáng váng và mệt mỏi. Mùi xăng dầu thoang thoảng, mùi ẩm mốc nhẹ từ ghế xe, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khó chịu.
Lời hứa "Không đâu. Anh hứa sẽ không bao giờ quên em" mà anh đã thốt ra bên bờ sông đêm ấy, giờ đây vang vọng trong đầu anh như một tiếng chế giễu tàn nhẫn nhất. Anh đã không quên, đúng vậy. Anh chưa bao giờ quên Lê An. Mỗi hơi thở của anh, mỗi nhịp đập của trái tim anh đều mang theo hình bóng cô. Nhưng "không quên" thì có nghĩa lý gì khi anh đã không dám làm gì để giữ lấy cô? "Không quên" thì có ích gì khi anh đã để cô một mình đối mặt với sự cô đơn, với những ngày tháng chờ đợi mỏi mòn? Anh đã yếu đuối, chần chừ, đã để nỗi sợ hãi và sự e dè lấn át tình cảm chân thành. Và giờ đây, anh phải trả giá bằng cả cuộc đời mình, bằng một trái tim tan nát và một tương lai trống rỗng.
Một cảm giác chua xót, tự khinh bỉ dâng lên trong cổ họng Trần Hạo, nghẹn đắng. Anh tự trách mình, trách cái tuổi trẻ bồng bột, cái sự thiếu kinh nghiệm, cái nỗi sợ hãi vô hình đã khiến anh không dám bày tỏ, không dám níu giữ. Anh đã giữ kín tình cảm ấy, để nó mục ruỗng trong lòng, để rồi giờ đây nó bùng phát thành một nỗi đau không thể chịu đựng nổi. Anh ước mình có thể quay ngược thời gian, trở lại đêm ấy bên bờ sông, không chỉ để hứa "không quên", mà để nói ra tất cả những gì anh giữ kín trong lòng: rằng anh yêu cô, rằng cô là tất cả đối với anh, rằng anh muốn cùng cô đi hết cuộc đời này. Anh ước mình có thể nắm chặt tay cô và không bao giờ buông ra, không để bất cứ khoảng cách nào chia cắt họ, không để bất cứ "chậm một nhịp" nào làm tan vỡ tình yêu của họ. Anh ước mình đã đủ dũng cảm để gõ cửa nhà cô đêm qua, để đối mặt với thực tại, dù có đau đớn đến mấy.
Nhưng tất cả đã quá muộn. Mọi cơ hội đã trôi qua, như dòng nước sông không bao giờ quay trở lại. Lê An đã chọn một bến đỗ khác, một cuộc đời khác, không có anh. Hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, nụ cười rạng rỡ của cô bên Nguyễn Hoàng Huy, và chiếc nhẫn lấp lánh trên tay cô sẽ ám ảnh anh, trở thành biểu tượng cho sự mất mát lớn nhất đời anh, một ký ức đau khổ không thể xóa nhòa. Trần Hạo siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch, đầu ngả vào thành ghế, đôi mắt nhắm nghiền. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên thái dương, thấm vào mái tóc rối bời, mặn chát và cay đắng. Nó không chỉ là nước mắt của tiếc nuối, mà còn là nước mắt của sự tự trách, của sự chấp nhận nghiệt ngã rằng anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Nỗi đau và sự tự trách trong chương này sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn anh, định hình anh trở thành một người đàn ông trầm mặc, cô độc, và chỉ biết vùi đầu vào công việc để trốn tránh thực tại.
Chiếc xe khách dần giảm tốc độ, báo hiệu đã đến đích. Cửa xe mở ra, một luồng không khí nóng bức và ồn ào của thành phố ập vào. Anh biết, khi anh đến thành phố, anh sẽ lại lao vào guồng quay của công việc, của sự nghiệp. Nhưng dù anh có thành công đến đâu, có đứng trên đỉnh cao nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ luôn mang theo vết sẹo này, vết sẹo của một tình yêu đã "chậm một nhịp", của những "lời nói không thành", và của một cuộc đời đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Lời hứa "không quên em" sẽ trở thành tiếng chế giễu ám ảnh anh suốt cuộc đời, là biểu tượng cho những gì anh đã đánh mất vì sự yếu đuối của mình. Việc anh ước muốn quay ngược thời gian nhưng biết là vô vọng củng cố chủ đề chính của truyện, nhấn mạnh tính không thể đảo ngược của quyết định – hay sự không quyết định – của anh. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, nuốt xuống tất cả những nỗi đau đang bủa vây. Anh mở mắt, nhìn về phía trước, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh dưới ánh nắng chói chang. Một cuộc sống mới đang chờ đợi, nhưng anh biết, nó sẽ không bao giờ trọn vẹn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.