Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 775: Dư Âm Của Những Khoảnh Khắc Lỡ Làng
Chiếc xe khách cuối cùng cũng dừng lại, tiếng phanh rít lên chói tai, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Trần Hạo. Cửa xe bật mở, một luồng không khí nóng bức của đô thị tràn vào, mang theo mùi khói bụi, tiếng còi xe inh ỏi và sự hối hả quen thuộc. Anh chậm rãi đứng dậy, cơ thể rã rời sau chuyến đi dài, cả thể xác lẫn tâm hồn đều nặng trĩu những nỗi niềm không tên. Chiếc cặp da nặng trịch trên tay dường như cũng không nặng bằng gánh nặng trong lòng anh.
Anh bước xuống xe, hòa vào dòng người tấp nập tại bến xe thành phố. Ai nấy đều vội vã, chen chúc, mỗi người một đích đến, một câu chuyện. Không ai để ý đến người đàn ông với ánh mắt mệt mỏi, thất thần đang đứng lặng giữa dòng người ấy. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, đổ xuống những tòa nhà cao tầng chọc trời, tạo nên một bức tranh đô thị lộng lẫy nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Trần Hạo ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt nhưng bị chia cắt bởi những khối bê tông khổng lồ, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, dù đã trở về nơi anh thuộc về, nơi anh đã tạo dựng nên sự nghiệp của mình, thì cái cảm giác cô độc này vẫn bám riết lấy anh, như một cái bóng không thể nào rũ bỏ.
Anh đón một chiếc taxi, đọc địa chỉ căn hộ của mình bằng một giọng nói trầm khàn. Chiếc xe lướt đi trên những con đường đông đúc, lướt qua những biển hiệu quảng cáo rực rỡ, những cửa hàng sang trọng, những gương mặt xa lạ. Tất cả đều là một phần của thế giới anh đã chọn, thế giới của ánh đèn màu, của những cuộc họp căng thẳng, của những con số khô khan và những tham vọng không ngừng nghỉ. Nhưng trong khoảnh khắc này, nó hiện lên thật vô nghĩa, thật nhạt nhẽo. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn nơi thị trấn nhỏ bé ven sông, nơi có hương hoa lài, có tiếng sóng vỗ, và có nụ cười của một người con gái mà anh đã đánh mất.
Khi cánh cửa căn hộ cao cấp trên tầng thượng mở ra, một luồng khí lạnh lẽo từ máy điều hòa ập vào mặt anh, xua đi chút hơi ấm còn sót lại từ bên ngoài. Căn phòng rộng lớn, được thiết kế theo phong cách tối giản Bắc Âu, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, hiện ra trước mắt. Những bức tường kính trong suốt trải dài từ sàn đến trần, mở ra toàn cảnh thành phố lung linh dưới ánh đèn đêm. Nội thất sang trọng, hiện đại, từ bộ sofa da thật màu xám tro, chiếc bàn đá cẩm thạch bóng loáng, đến hệ thống âm thanh vòm ẩn mình tinh tế. Mùi gỗ sồi mới hòa quyện với mùi da thuộc và thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng. Tất cả đều hoàn hảo, đều thể hiện sự thành đạt của một người đàn ông ở đỉnh cao sự nghiệp.
Nhưng Trần Hạo không bật đèn. Anh ném chiếc cặp xuống sàn gỗ sồi một tiếng "thịch" khô khốc, không chút vương vấn. Ánh sáng yếu ớt từ những tòa nhà chọc trời bên ngoài hắt vào, in bóng anh lên sàn nhà lạnh lẽo. Anh chậm rãi bước đến bộ sofa, thả mình xuống, không còn chút sức lực nào để làm thêm bất cứ điều gì. Căn phòng này, với tất cả sự tiện nghi và sang trọng của nó, lại trống rỗng đến đáng sợ. Nó thiếu đi hơi ấm của một mái nhà, thiếu đi tiếng cười đùa, thiếu đi bóng dáng của một người phụ nữ. Nó quá rộng, quá tĩnh mịch, quá cô độc.
"Cuối cùng cũng về đến đây," anh thì thầm, giọng nói lạc lõng trong không gian bao la. "Về đến nơi không có em." Câu nói ấy vang vọng trong đầu anh, như một lời khẳng định tàn nhẫn cho thực tại mà anh đang phải đối mặt. Nỗi cô đơn không phải là một cảm giác trừu tượng nữa, mà nó là một thực thể rõ ràng, bóp nghẹt lồng ngực anh, khiến anh gần như không thở nổi. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, trong vòng tay của một người đàn ông khác. Nhưng càng cố gắng, hình ảnh ấy lại càng hiện lên rõ nét, như một nhát dao vô hình cứa vào tim anh.
Anh nhớ lại, cái cảm giác chần chừ, e dè đã bắt đầu từ khi nào. Nó không phải là một khoảnh khắc cụ thể, mà là hàng loạt những khoảnh khắc nhỏ nhặt, tích tụ dần theo năm tháng, tạo thành một "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An. Một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ bên bờ sông cũ, khi cả hai vẫn còn là những đứa trẻ vô tư, hồn nhiên. Nắng vàng như mật rót xuống dòng sông, nhuộm đỏ cả một vùng trời, in bóng hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau, chân trần chạm vào làn nước mát lạnh. Tiếng sóng vỗ rì rào như một lời thì thầm của tạo hóa, tiếng gió luồn qua những rặng tre, xào xạc như bản nhạc du dương của tuổi thơ. Mùi phù sa sông, mùi cỏ dại và hương thơm nhẹ nhàng từ những bông hoa dại ven bờ hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của miền quê mà anh không bao giờ quên được.
Anh còn nhớ, lúc đó anh đã vô thức đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của Lê An. Tay cô bé mát lạnh, và một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa khắp lồng ngực anh. Anh muốn siết chặt lấy bàn tay ấy, muốn giữ lấy nó mãi mãi. Muốn nói ra những lời ngây ngô, những cảm xúc hỗn độn đang trào dâng trong lòng một đứa trẻ mới lớn. Anh đã cố gắng, đã hít một hơi thật sâu, định thốt lên "An... anh..." Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi mơ hồ bỗng ập đến. Sợ hãi bị từ chối, sợ hãi làm hỏng đi tình bạn đẹp đẽ, sợ hãi cái sự thay đổi mà lời nói ấy có thể mang lại. Anh đã chần chừ. Và chỉ trong khoảnh khắc chần chừ ấy, bàn tay anh bỗng trở nên lỏng lẻo. Lê An, với sự vô tư của một đứa trẻ, khẽ nhích người, bàn tay cô bé trượt nhẹ ra khỏi tay anh.
"Gió mát quá Hạo nhỉ?" Lê An quay sang nhìn anh, đôi mắt to tròn, trong veo như mặt nước hồ thu, không hề nhận ra sự giằng xé trong lòng anh. Nụ cười của cô bé rạng rỡ như ánh nắng hoàng hôn, nhưng lại như một lời chế giễu cho sự hèn nhát của anh. Anh chỉ biết gật đầu, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, giấu đi sự thất vọng và nuối tiếc đang gặm nhấm trái tim non nớt. "Ừm... mát lắm..." Anh đã để bàn tay cô trượt đi, và cũng để cơ hội đầu tiên trôi tuột khỏi tầm tay. Cái cảm giác ấy, giờ đây, hàng chục năm sau, vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí anh, như một vết bỏng không bao giờ lành. Mỗi lần nhớ lại, một nhát dao vô hình lại cứa vào lòng anh, sâu hơn, đau hơn.
Những hồi ức cứ thế ùa về, như một thước phim quay chậm, tái hiện lại từng khoảnh khắc anh đã từng muốn nói ra tình cảm của mình nhưng lại chần chừ. Lần khác, là buổi chiều tan học cuối cùng trước khi anh lên thành phố. Con đường làng quen thuộc trải dài dưới ánh nắng vàng ươm, hai bên là những hàng cây xanh mướt, tiếng ve sầu kêu ra rả, tiếng gió xào xạc thổi qua những ruộng lúa thì thầm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi rơm rạ khô và mùi hương hoa dại phảng phất trong không khí. Lê An tiễn anh ra tận đầu làng, bóng dáng cô bé nhỏ nhắn, mái tóc đen dài bay bay trong gió.
Anh vẫn còn nhớ như in ánh mắt của Lê An ngày hôm đó. Đôi mắt ấy không còn trong veo như ngày thơ bé, mà chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự mong chờ và cả một chút lo âu. Cô bé không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh anh, đôi lúc khẽ liếc nhìn anh, như muốn nói điều gì đó mà không dám. Anh biết, cô muốn anh nói, muốn anh khẳng định một điều gì đó về tương lai của hai đứa. Cô tin vào lời hứa "không quên em" của anh, nhưng cô cần nhiều hơn thế. Cô cần một lời hứa, một sự đảm bảo cho tình yêu mà cả hai đều ngầm hiểu.
Và anh, anh cũng muốn nói. Muốn ôm cô thật chặt, muốn vùi mặt vào mái tóc cô, hít hà mùi hương quen thuộc. Muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh sẽ không bao giờ quên cô, rằng dù lên thành phố, anh vẫn sẽ luôn hướng về cô. Anh muốn nói: "Đừng đi đâu cả, hãy đợi anh. Anh sẽ trở về." Nhưng những lời ấy cứ nghẹn lại nơi cổ họng, không thể nào thoát ra. Thay vào đó, anh chỉ có thể nói một câu chào tạm biệt gượng gạo, đầy xa cách: "Anh đi đây, An. Em ở lại mạnh khỏe." Giọng anh khản đặc, như thể có một viên đá tảng đang đè nặng trong lồng ngực.
Lê An chỉ khẽ gật đầu, đôi môi mím chặt, cố nén lại những cảm xúc đang trào dâng. "Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Giọng cô bé nhỏ xíu, như tiếng gió thoảng qua. Anh đã quay lưng bước đi, không dám nhìn lại, sợ rằng nếu anh nhìn thấy ánh mắt cô, anh sẽ không thể nào rời bước. Trái tim anh như bị xé làm đôi. Mỗi bước chân là một nhát cứa, mỗi bước chân là một sự dằn vặt. Anh đã để cô lại phía sau, một mình, với những hy vọng mong manh và những lời hứa không trọn vẹn. Ánh mắt anh trao cô dưới hoàng hôn ấy, đầy nuối tiếc ngay cả khi nó chưa xảy ra, đã trở thành một biểu tượng cho sự hèn nhát của anh. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." câu nói ấy giờ đây như một điệp khúc bi ai vang vọng trong tâm trí anh.
Trần Hạo bỗng giật mình tỉnh giấc khỏi những hồi ức đau đớn, nhận ra mình đã thiếp đi tự lúc nào trên chiếc sofa lạnh lẽo. Ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào đêm sâu, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi rớt xuống mặt đất. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh tự động phát lên, một giai điệu buồn bã, day dứt, như thể đang đồng điệu với tâm trạng của anh.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính, áp tay vào tấm kính mát lạnh, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn còn tấp nập phía dưới. Mỗi khoảnh khắc chần chừ, mỗi lần anh không dám bày tỏ, không dám níu giữ, hiện lên rõ nét, như một đoạn phim tua chậm, và mỗi lần như thế, một nhát dao lại cứa vào trái tim anh, không ngừng nghỉ.
"Chần chừ... sợ hãi... và giờ thì mất em mãi mãi," anh thầm thì, giọng nói đầy chua xót. Anh đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp", đã để những "lời nói không thành" chôn vùi tất cả, để rồi giờ đây phải đối mặt với một cuộc đời đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Căn hộ sang trọng này, sự nghiệp thành công này, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi không có cô ở bên. Nó chỉ là một chiếc lồng vàng, giam giữ một linh hồn trống rỗng.
Anh siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi đau này, anh sẽ không để nó nuốt chửng mình. Anh sẽ biến nó thành động lực. "Chỉ còn công việc..." Anh nhìn ra xa, ánh mắt kiên định hơn, nhưng trong sâu thẳm vẫn là nỗi đau và sự tuyệt vọng không thể che giấu. Anh sẽ vùi đầu vào công việc, vào những con số, những dự án. Anh sẽ làm việc không ngừng nghỉ, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim, để trốn tránh nỗi ám ảnh mang tên Lê An. Anh biết, dù anh có đạt được đỉnh cao nào đi chăng nữa, vết sẹo về một tình yêu đã mất sẽ mãi mãi ở đó, khắc sâu vào tâm hồn anh, định hình anh trở thành một người đàn ông trầm mặc, cô độc, và có lẽ, sẽ không bao giờ có thể yêu thêm m��t lần nào nữa trọn vẹn như đã từng yêu Lê An. Căn hộ lạnh lẽo này, với sự sang trọng và cô độc của nó, sẽ là nơi chứng kiến cuộc đời anh, một cuộc đời thành đạt nhưng thiếu vắng hơi ấm tình yêu.
Anh đứng đó, bóng hình cao lớn cô độc in rõ trên tấm kính, hòa vào bức tranh đêm của thành phố, nơi những ánh đèn vẫn nhấp nháy không ngừng, như những giọt nước mắt vô hình của một số phận đã định sẵn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.