Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 776: Vinh Quang Hóa Tro Tàn: Tiếng Vọng Của Tiếc Nuối
Trần Hạo bỗng giật mình tỉnh giấc khỏi những hồi ức đau đớn, nhận ra mình đã thiếp đi tự lúc nào trên chiếc sofa lạnh lẽo. Ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào đêm sâu, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi rớt xuống mặt đất. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh tự động phát lên, một giai điệu buồn bã, day dứt, như thể đang đồng điệu với tâm trạng của anh.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính, áp tay vào tấm kính mát lạnh, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn còn tấp nập phía dưới. Mỗi khoảnh khắc chần chừ, mỗi lần anh không dám bày tỏ, không dám níu giữ, hiện lên rõ nét, như một đoạn phim tua chậm, và mỗi lần như thế, một nhát dao lại cứa vào trái tim anh, không ngừng nghỉ.
"Chần chừ... sợ hãi... và giờ thì mất em mãi mãi," anh thầm thì, giọng nói đầy chua xót. Anh đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp", đã để những "lời nói không thành" chôn vùi tất cả, để rồi giờ đây phải đối mặt với một cuộc đời đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Căn hộ sang trọng này, sự nghiệp thành công này, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi không có cô ở bên. Nó chỉ là một chiếc lồng vàng, giam giữ một linh hồn trống rỗng.
Anh siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi đau này, anh sẽ không để nó nuốt chửng mình. Anh sẽ biến nó thành động lực. "Chỉ còn công việc..." Anh nhìn ra xa, ánh mắt kiên định hơn, nhưng trong sâu thẳm vẫn là nỗi đau và sự tuyệt vọng không thể che giấu. Anh sẽ vùi đầu vào công việc, vào những con số, những dự án. Anh sẽ làm việc không ngừng nghỉ, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim, để trốn tránh nỗi ám ảnh mang tên Lê An. Anh biết, dù anh có đạt được đỉnh cao nào đi chăng nữa, vết sẹo về một tình yêu đã mất sẽ mãi mãi ở đó, khắc sâu vào tâm hồn anh, định hình anh trở thành một người đàn ông trầm mặc, cô độc, và có lẽ, sẽ không bao giờ có thể yêu thêm một lần nào nữa trọn vẹn như đã từng yêu Lê An. Căn hộ lạnh lẽo này, với sự sang trọng và cô độc của nó, sẽ là nơi chứng kiến cuộc đời anh, một cuộc đời thành đạt nhưng thiếu vắng hơi ấm tình yêu.
Anh đứng đó, bóng hình cao lớn cô độc in rõ trên tấm kính, hòa vào bức tranh đêm của thành phố, nơi những ánh đèn vẫn nhấp nháy không ngừng, như những giọt nước mắt vô hình của một số phận đã định sẵn.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm rọi qua ô cửa kính lớn của căn hộ penthouse, xuyên qua lớp rèm mỏng màu kem, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ óc chó đánh bóng. Thành phố vừa thức giấc, tiếng còi xe từ xa vọng lại mờ nhạt, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trên ban công. Một khung cảnh yên bình đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với cơn bão đang gào thét trong lòng Trần Hạo. Anh nằm bất động trên chiếc giường king-size rộng lớn, drap trải giường lụa mềm mại như vuốt ve làn da, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đã ngấm sâu vào từng thớ thịt. Đêm qua, sau khi đứng lặng lẽ bên cửa sổ, anh đã cố gắng chìm vào giấc ngủ, nhưng những hình ảnh về Lê An, về ngôi nhà nhỏ bên bờ sông cũ, cứ thay nhau hiện về, giày vò tâm trí anh.
Anh chậm rãi mở mắt, tầm nhìn lướt qua những món đồ nội thất đắt tiền, những bức tranh nghệ thuật trừu tượng treo trên tường, chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ. Tất cả đều là biểu tượng của sự thành công, của địa vị mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng giờ đây, chúng chỉ như những vật thể vô tri, không mang lại chút hơi ấm hay niềm an ủi nào. Chúng không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim anh, không thể xoa dịu nỗi đau quặn thắt khi nhớ về khoảnh khắc anh quay lưng bước đi khỏi cửa nhà Lê An đêm qua.
"Tất cả những thứ này để làm gì?" Anh thầm thì, giọng nói khản đặc, như thể đã lâu lắm rồi anh không cất tiếng. Câu hỏi ấy vang vọng trong căn phòng rộng lớn, không có lời đáp. "Mình đã đánh đổi điều gì để có được chúng?"
Một cảm giác trống rỗng đến tột cùng xâm chiếm lấy anh. Nó không phải là sự trống rỗng của việc thiếu thốn, mà là sự trống rỗng của việc sở hữu quá nhiều thứ vật chất mà lại đánh mất đi thứ quan trọng nhất. Ánh nắng ban mai chói chang, lẽ ra phải mang đến sự ấm áp và khởi đầu mới, lại chỉ khiến anh cảm thấy cô độc hơn. Sự lạnh lẽo trong lòng anh dường như còn đậm đặc hơn cả bóng đêm.
Anh ngồi dậy, tấm lưng tựa vào thành giường bọc da cao cấp. Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên khe khẽ, báo hiệu một tin nhắn đến. Anh không buồn chạm vào. Anh biết đó là những thông báo công việc, những lời chúc mừng về dự án mới, hoặc có thể là một cuộc gọi từ đối tác nước ngoài. Tất cả đều là những thứ mà anh đã từng coi là mục tiêu tối thượng. Nhưng giờ đây, chúng chẳng khác nào những mảnh vụn vỡ của một giấc mơ đã tan tành.
Anh đứng dậy, bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Mỗi bước đi đều chậm rãi, nặng nề, như thể đôi chân anh đang phải mang theo gánh nặng của cả một cuộc đời. Anh đi vào bếp, một không gian hiện đại với những thiết bị tối tân bằng thép không gỉ. Anh không bật đèn, để ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài len lỏi vào, tạo nên những mảng sáng tối ma mị. Anh lấy một chiếc cốc sứ trắng, định pha cà phê. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa, một mùi hương quen thuộc giúp anh tỉnh táo trong những buổi sáng làm việc mệt nhoài. Nhưng hôm nay, nó chỉ mang một vị đắng ngắt, như chính tâm trạng của anh.
Anh tự rót cho mình một ly cà phê đen đậm đặc, không đường, không sữa. Hơi nóng từ chiếc cốc phả vào lòng bàn tay, nhưng anh vẫn cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả. Anh đứng lặng lẽ bên quầy bar, nhìn ra xa qua khung cửa sổ lớn, nơi thành phố đang bắt đầu nhộn nhịp. Hàng ngàn con người đang vội vã bắt đầu một ngày mới, với những mục tiêu, những ước mơ. Còn anh? Ước mơ lớn nhất của anh đã vỡ tan. Mục tiêu duy nhất còn lại là vùi mình vào công việc, để quên đi, để trốn tránh.
Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về những quyết định sai lầm, về những cơ hội đã vụt mất. Anh tự hỏi, liệu Lê An có đang thức giấc không? Liệu cô có đang chuẩn bị cho một ngày trọng đại của mình không? Một sự nhói đau không tên bất chợt xé toạc lồng ngực anh. Anh cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ đó, cố gắng tập trung vào hơi nóng của ly cà phê, vào những kế hoạch công việc chất đống đang chờ đợi anh. Anh biết, anh phải làm mình bận rộn. Bận rộn đến mức không còn thời gian để nghĩ ngợi, để dằn vặt, để cảm thấy trống rỗng. Anh sẽ biến căn hộ sang trọng này thành một pháo đài cô độc, nơi anh có thể ẩn mình khỏi thế giới bên ngoài và khỏi chính những cảm xúc đang giày vò anh.
***
Sáng muộn, ánh nắng đã lên cao, chói chang rọi vào văn phòng Tổng Giám Đốc của Tập đoàn Trần Thịnh. Thành phố bên ngoài nhộn nhịp, tiếng còi xe, tiếng người huyên náo vọng lên từ những con phố tấp nập, nhưng tất cả đều như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn phòng làm việc rộng lớn này. Trần Hạo ngồi sau chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ óc chó đen bóng, kích thước lớn đến mức có thể tổ chức một cuộc họp nhỏ. Những tập tài liệu dày cộp chất chồng, máy tính bật sáng với những biểu đồ phức tạp, nhưng ánh mắt anh lại không tập trung vào bất cứ thứ gì.
Anh cố gắng vùi đầu vào công việc, vào những con số, những dự án đang chờ duyệt. Anh lật giở từng trang tài liệu, cố gắng đọc, cố gắng phân tích, nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa xôi, nơi có một bờ sông yên bình, một thị trấn nhỏ và một cô gái với nụ cười dịu dàng. Mỗi con số thành công, mỗi hợp đồng béo bở, mỗi biểu đồ tăng trưởng đều hiện lên như một lời chế giễu. Chúng nhắc nhở anh về cái giá anh đã phải trả cho tất cả những thứ này.
"Mình đã nghĩ gì khi theo đuổi tất cả những thứ này?" Anh tự vấn, giọng nói khô khốc, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Nó có đáng không?"
Anh nhớ đến nụ cười của Lê An, nụ cười trong trẻo như ánh nắng ban mai, không vướng bận những toan tính, những áp lực của cuộc sống thành thị. Anh nhớ đến sự bình yên mà anh đã từng có được khi ở bên cô, sự bình yên mà giờ đây anh không thể nào tìm lại được, dù cho anh có sở hữu bao nhiêu tài sản đi chăng nữa. Sự thành công mà anh đã dày công xây dựng, cái tên Trần Hạo được mọi người kính nể, tất cả giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Chúng chẳng khác nào những danh hiệu trống rỗng, không thể mang lại hạnh phúc.
Anh gục mặt xuống bàn làm việc, những ngón tay dài, rắn rỏi vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp. Đó là một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt giá, được chế tác tinh xảo, một món quà từ đối tác khi anh hoàn thành một dự án lớn. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn, nặng trĩu trên cổ tay anh, như một gánh nặng vô hình. Nó không chỉ là biểu tượng của sự thành công, mà còn là một lời nhắc nhở không ngừng về sự đánh đổi. Anh đã đổi những khoảnh khắc quý giá bên Lê An, đổi sự bình yên trong tâm hồn, để có được chiếc đồng hồ này, để có được vị trí này.
Anh ngước nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi toàn cảnh thành phố hiện ra hùng vĩ. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những con đường tấp nập xe cộ, những dòng người hối hả. Đó là thế giới của anh, thế giới mà anh đã chọn. Một thế giới đầy rẫy tham vọng và cạnh tranh, nơi anh đã chiến đấu không ngừng nghỉ để đứng vững. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là một bức tranh vô hồn, một khoảng trống đến cùng cực.
"Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Câu nói ấy lại vang vọng, như một tiếng vọng từ quá khứ, một điệp khúc bi ai không ngừng lặp lại trong tâm trí anh. Anh đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp", để rồi giờ đây phải trả giá bằng cả một cuộc đời. Sự cô độc bao trùm lấy anh, ngay cả khi anh đang ở giữa một tập đoàn lớn, với hàng trăm nhân viên dưới quyền. Anh cảm thấy mình như một hòn đảo trôi dạt giữa đại dương mênh mông, không có bến đỗ, không có nơi neo đậu.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng bao nhiêu sự dằn vặt và hối tiếc. Anh biết, anh phải tiếp tục. Anh đã chọn con đường này, và không có đường lùi. Anh sẽ vùi mình sâu hơn vào công việc, biến nó thành một bức tường thành kiên cố, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, với những cảm xúc đau đớn. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh vẫn không ngừng tích tắc, đếm từng giây, từng phút của một cuộc đời thành đạt nhưng trống rỗng, một cuộc đời đã "sai một bước, lỡ cả một đời".
***
Chiều tối cùng ngày, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời thành phố. Những tia nắng cuối cùng lấp lánh trên những tòa nhà chọc trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy u hoài. Trần Hạo bước lên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, tìm kiếm một chút không khí trong lành và sự tĩnh lặng. Gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh từ độ cao, cuốn lấy mái tóc anh, làm bay đi những suy nghĩ hỗn loạn đang giằng xé tâm trí. Tiếng gió rít qua tai anh, nghe như tiếng thì thầm của quá khứ, tiếng vọng của những điều đã mất.
Sân thượng rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ bằng kính cường lực trong suốt, cho phép anh nhìn thấy toàn cảnh thành phố dưới chân mình. Dưới kia, hàng ngàn ánh đèn bắt đầu bừng sáng, biến thành phố thành một tấm thảm lấp lánh, một biển sao trên mặt đất. Đây là đỉnh cao mà anh đã khao khát, nơi anh đã cống hiến tuổi trẻ và mọi thứ để có được vị trí này. Nhưng giờ đây, đứng trên đỉnh cao ấy, anh chỉ cảm thấy một khoảng trống vô định, một sự trống rỗng không thể lấp đầy.
Anh đứng lặng lẽ bên lan can kính, hai tay nắm chặt lấy thành kim loại lạnh lẽo. Gió tạt vào mặt anh, mang theo mùi khói bụi đặc trưng của thành phố, hòa lẫn với mùi kim loại và không khí loãng trên cao. Anh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận từng luồng gió, như thể muốn nó cuốn trôi đi tất cả nỗi đau, tất cả những dằn vặt đang giày vò anh. Nhưng vô ích, hình bóng Lê An vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một vết sẹo không thể xóa nhòa.
"An à, em có hạnh phúc không?" Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió rít. "Còn anh, anh đã mất tất cả rồi..."
Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má anh, hòa vào làn gió lạnh. Giọt nước mắt của một người đàn ông thành đạt, của một Tổng Giám Đốc quyền lực, nhưng lại yếu đuối đến tột cùng trước ngưỡng cửa của tình yêu đã mất. Anh nhận ra cái giá của sự thành công là quá đắt. Nó không thể mua lại được hạnh phúc, không thể mang lại sự bình yên, và càng không thể quay ngược thời gian để sửa chữa những sai lầm. Tất cả những danh vọng, tiền tài mà anh có được, giờ đây chỉ như tro tàn, không còn ý nghĩa gì khi anh đánh mất đi điều quý giá nhất.
Anh đã từng tin rằng sự nghiệp là tất cả, rằng thành công sẽ mang lại cho anh mọi thứ anh muốn. Anh đã lao đầu vào công việc, quên đi những lời hứa, quên đi những cảm xúc chân thành. Anh đã để "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An ngày càng lớn, để rồi khi nhận ra, mọi thứ đã quá muộn. Anh đã chọn không gõ cửa nhà cô đêm qua, một quyết định mà anh biết sẽ ám ảnh anh đến cuối đời. Đó là sự chấp nhận nghiệt ngã của một số phận đã định sẵn, của một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời".
Ánh đèn thành phố dưới chân anh càng lúc càng rực rỡ, lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên nền nhung đen. Nhưng trong mắt Trần Hạo, chúng chỉ là những đốm sáng vô hồn, không thể sưởi ấm trái tim băng giá của anh. Anh biết, từ nay về sau, anh sẽ tiếp tục lao vào công việc một cách điên cuồng hơn nữa, biến mình thành một kẻ nghiện công việc để trốn tránh thực tại. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, nặng trĩu trên cổ tay anh, sẽ mãi mãi là biểu tượng cho sự đánh đổi, một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của thành công và sự mất mát.
Nỗi đau và sự tự vấn trong chương này sẽ định hình Trần Hạo trở thành một người đàn ông trầm mặc, ít bộc lộ cảm xúc. Vết sẹo về Lê An sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm hồn anh, không bao giờ lành. Anh sẽ sống một cuộc đời thành đạt nhưng cô độc, với trái tim tan nát, giữa sự phồn hoa và lạnh lẽo của thành phố. Anh đứng đó, bóng hình cao lớn cô độc in rõ trên nền trời hoàng hôn, như một bức tượng của nỗi tiếc nuối vĩnh cửu. Dưới chân anh, thành phố vẫn tiếp tục chuyển động không ngừng, vô tâm trước bi kịch của một trái tim tan vỡ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.