Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 777: Ánh Mắt Thất Vọng: Lưỡi Dao Của Hối Hận

Chiều tối cùng ngày, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời thành phố. Những tia nắng cuối cùng lấp lánh trên những tòa nhà chọc trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy u hoài. Trần Hạo bước lên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, tìm kiếm một chút không khí trong lành và sự tĩnh lặng. Gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh từ độ cao, cuốn lấy mái tóc anh, làm bay đi những suy nghĩ hỗn loạn đang giằng xé tâm trí. Tiếng gió rít qua tai anh, nghe như tiếng thì thầm của quá khứ, tiếng vọng của những điều đã mất.

Sân thượng rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ bằng kính cường lực trong suốt, cho phép anh nhìn thấy toàn cảnh thành phố dưới chân mình. Dưới kia, hàng ngàn ánh đèn bắt đầu bừng sáng, biến thành phố thành một tấm thảm lấp lánh, một biển sao trên mặt đất. Đây là đỉnh cao mà anh đã khao khát, nơi anh đã cống hiến tuổi trẻ và mọi thứ để có được vị trí này. Nhưng giờ đây, đứng trên đỉnh cao ấy, anh chỉ cảm thấy một khoảng trống vô định, một sự trống rỗng không thể lấp đầy.

Anh đứng lặng lẽ bên lan can kính, hai tay nắm chặt lấy thành kim loại lạnh lẽo. Gió tạt vào mặt anh, mang theo mùi khói bụi đặc trưng của thành phố, hòa lẫn với mùi kim loại và không khí loãng trên cao. Anh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận từng luồng gió, như thể muốn nó cuốn trôi đi tất cả nỗi đau, tất cả những dằn vặt đang giày vò anh. Nhưng vô ích, hình bóng Lê An vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một vết sẹo không thể xóa nhòa.

"An à, em có hạnh phúc không?" Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió rít. "Còn anh, anh đã mất tất cả rồi..."

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má anh, hòa vào làn gió lạnh. Giọt nước mắt của một người đàn ông thành đạt, của một Tổng Giám Đốc quyền lực, nhưng lại yếu đuối đến tột cùng trước ngưỡng cửa của tình yêu đã mất. Anh nhận ra cái giá của sự thành công là quá đắt. Nó không thể mua lại được hạnh phúc, không thể mang lại sự bình yên, và càng không thể quay ngược thời gian để sửa chữa những sai lầm. Tất cả những danh vọng, tiền tài mà anh có được, giờ đây chỉ như tro tàn, không còn ý nghĩa gì khi anh đánh mất đi điều quý giá nhất.

Anh đã từng tin rằng sự nghiệp là tất cả, rằng thành công sẽ mang lại cho anh mọi thứ anh muốn. Anh đã lao đầu vào công việc, quên đi những lời hứa, quên đi những cảm xúc chân thành. Anh đã để "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An ngày càng lớn, để rồi khi nhận ra, mọi thứ đã quá muộn. Anh đã chọn không gõ cửa nhà cô đêm qua, một quyết định mà anh biết sẽ ám ảnh anh đến cuối đời. Đó là sự chấp nhận nghiệt ngã của một số phận đã định sẵn, của một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

Ánh đèn thành phố dưới chân anh càng lúc càng rực rỡ, lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên nền nhung đen. Nhưng trong mắt Trần Hạo, chúng chỉ là những đốm sáng vô hồn, không thể sưởi ấm trái tim băng giá của anh. Anh biết, từ nay về sau, anh sẽ tiếp tục lao vào công việc một cách điên cuồng hơn nữa, biến mình thành một kẻ nghiện công việc để trốn tránh thực tại. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, nặng trĩu trên cổ tay anh, sẽ mãi mãi là biểu tượng cho sự đánh đổi, một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của thành công và sự mất mát.

Nỗi đau và sự tự vấn trong chương này sẽ định hình Trần Hạo trở thành một người đàn ông trầm mặc, ít bộc lộ cảm xúc. Vết sẹo về Lê An sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm hồn anh, không bao giờ lành. Anh sẽ sống một cuộc đời thành đạt nhưng cô độc, với trái tim tan nát, giữa sự phồn hoa và lạnh lẽo của thành phố. Anh đứng đó, bóng hình cao lớn cô độc in rõ trên nền trời hoàng hôn, như một bức tượng của nỗi tiếc nuối vĩnh cửu. Dưới chân anh, thành phố vẫn tiếp tục chuyển động không ngừng, vô tâm trước bi kịch của một trái tim tan vỡ.

***

Đêm khuya, sau khi trở về từ sân thượng, Trần Hạo bước vào căn hộ cao cấp của mình. Không gian rộng lớn, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, càng làm nổi bật sự trống trải trong lòng anh. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Có một quầy bar mini lấp lánh ánh đèn mờ ảo và một phòng tập gym riêng biệt, nhưng tất cả đều chìm trong sự tĩnh mịch, không một chút hơi ấm của cuộc sống.

Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài lọt vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa không khí vận hành êm ái, và tiếng tủ lạnh kêu ro ro rất khẽ. Không gian sang trọng này, lẽ ra phải mang lại cảm giác bình yên và thư thái, nhưng với Trần Hạo, nó chỉ là một chiếc lồng vàng lạnh lẽo. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính cao cấp, và thoang thoảng mùi rượu vang từ quầy bar hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí xa hoa nhưng tĩnh mịch đến đáng sợ. Ánh sáng từ những ngọn đèn LED thông minh trong căn hộ hắt lên những bức tường kính, phản chiếu hàng triệu ánh đèn lấp lánh của thành phố bên ngoài, tạo nên một biển sao trên mặt đất.

Trần Hạo thả mình xuống chiếc ghế sofa da màu xám, đặt laptop lên bàn kính. Anh cố gắng bắt đầu làm việc, đôi mắt mệt mỏi lướt qua những dòng email, những báo cáo tài chính phức tạp. Những con số nhảy múa trên màn hình, những biểu đồ tăng giảm liên tục, tất cả đều đòi hỏi sự tập trung cao độ. Anh biết mình phải làm việc, phải vùi đầu vào công việc. Đó là cách duy nhất để anh có thể lấp đầy khoảng trống vô tận trong tâm hồn, để tạm quên đi hình bóng Lê An, tạm quên đi nỗi đau đang gặm nhấm.

"Công việc... chỉ có công việc mới có thể lấp đầy khoảng trống này," anh thầm nhủ, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Anh gõ phím một cách máy móc, những ngón tay di chuyển trên bàn phím nhưng tâm trí anh lại đang trôi dạt về một nơi xa xôi, về một con đường làng rợp bóng cây, về một thị trấn ven sông yên bình. Anh cố gắng kéo mình trở về với thực tại, ép buộc bản thân phải tập trung vào những con số, những dự án đang dang dở. Nhưng vô ích. Cứ mỗi lần anh đọc đến một từ khóa hay một con số nào đó, hình ảnh Lê An lại hiện lên, mờ ảo như làn khói, nhưng đủ để khiến trái tim anh thắt lại.

Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của sự hối hận. Mắt anh vô định nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang sôi động, không ngừng nghỉ. Những chiếc xe ô tô như những dòng ánh sáng nối tiếp nhau, những tòa nhà cao tầng sừng sững như những người khổng lồ im lặng. Tất cả đều là biểu tượng của sự thành công mà anh đã đạt được, nhưng giờ đây, chúng chỉ làm tăng thêm cảm giác cô độc. Anh gập chiếc laptop lại, tiếng "click" nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh không thể làm việc được nữa. Tâm trí anh đã bị chiếm hữu hoàn toàn bởi những hồi ức, những "nếu như ngày đó" không ngừng ám ảnh. Căn hộ sang trọng, hiện đại đến mức lạnh lẽo này, dường như đang phản chiếu chính tâm trạng của anh – thành đạt nhưng trống rỗng, kiêu hãnh nhưng cô độc đến tột cùng.

***

Đồng hồ đã điểm quá nửa đêm. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều vang lên, như một bản nhạc nền buồn bã cho tâm trạng của Trần Hạo. Anh rời khỏi ghế sofa, bước đến bàn làm việc. Trên mặt bàn, những chồng tài liệu được sắp xếp gọn gàng, cạnh đó là chiếc máy tính bảng và chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất. Nhưng ánh mắt anh lại vô tình lướt đến một ngăn kéo nhỏ ở phía dưới. Một cách vô thức, anh mở ngăn kéo ra. Bên trong, nằm gọn gàng giữa những món đồ lặt vặt đã cũ, là một chiếc điện thoại di động đời cũ, với bàn phím số đã phai màu và màn hình đơn sắc. Đó là chiếc điện thoại anh đã dùng khi mới lên thành phố học cấp ba, chiếc điện thoại đã chứng kiến những ngày đầu tiên của "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An.

Anh chậm rãi cầm chiếc điện thoại lên, cảm nhận sự nặng trĩu, quen thuộc của nó trong lòng bàn tay. Vỏ nhựa đã ngả màu, bàn phím đã mờ những con số, nhưng ký ức về nó vẫn còn vẹn nguyên. Ngón tay anh lướt nhẹ trên những phím đã phai màu, như đang vuốt ve một kỷ vật quý giá, một cánh cửa dẫn về quá khứ. Một làn gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Anh nhắm mắt lại, và thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại anh và những mảnh ký ức vụn vỡ.

Anh nhớ như in những ngày đầu tiên xa nhà. Lê An, cô gái nhỏ bé với trái tim ấm áp, luôn là người đầu tiên nhắn tin hỏi thăm anh mỗi tối. Những tin nhắn dài, kể về những chuyện thường ngày ở thị trấn, về những buổi học, những câu chuyện bạn bè. Anh đã đọc chúng, mỉm cười, nhưng rồi lại trả lời một cách qua loa, vội vã. Những cuộc gọi điện thoại ban đầu kéo dài hàng giờ, cô kể anh nghe mọi thứ, và anh cũng cố gắng chia sẻ về cuộc sống mới ở thành phố. Nhưng rồi, áp lực học hành, những mối quan hệ mới, những tham vọng về một tương lai xán lạn đã dần chiếm lấy tâm trí anh.

Anh bắt đầu viện cớ. "Anh bận học quá, An à." "Anh đang làm bài tập, gọi lại sau nhé." Những lời nói dối vụng về, hoặc nửa thật nửa giả, đã trở thành bức tường ngăn cách giữa hai người. Anh nhớ rõ tiếng thở dài của Lê An qua điện thoại, những câu hỏi thăm dần trở nên ngắn gọn hơn, rồi thưa dần. Anh đã cảm nhận được sự hụt hẫng của cô, sự thất vọng đang len lỏi trong giọng nói dịu dàng ấy. Nhưng anh đã chọn cách phớt lờ, đã chọn cách vùi mình vào những mục tiêu trước mắt, tin rằng tương lai thành công sẽ bù đắp cho tất cả. Anh đã không biết rằng, chính sự im lặng của anh, chính sự chần chừ không nói ra lời yêu, đã đang từng chút một đẩy cô đi xa.

"Em đã từng chờ đợi anh nhiều đến thế nào, An à?" Anh thì thầm, giọng nói nghẹn lại, "Và anh đã đáp lại bằng sự im lặng... sự vô tâm của mình." Cảm giác nặng trĩu của chiếc điện thoại cũ trong tay như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh đã đánh mất. Nó không chỉ là một vật vô tri, mà là một minh chứng sống động cho những cơ hội đã bị bỏ lỡ, cho những lời nói không thành, và cho "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Chiếc điện thoại này, lẽ ra phải là cầu nối, lại trở thành biểu tượng cho sự chia cắt. Anh cảm nhận được mùi nhựa cũ, mùi kim loại phai màu, và cả mùi của những kỷ niệm đã hóa thành nỗi đau.

***

Trần Hạo chìm sâu vào dòng hồi ức, những hình ảnh và âm thanh của quá khứ hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Không gian căn hộ sang trọng như biến mất, anh đang đứng giữa một buổi chiều vàng nơi thị trấn ven sông cũ, nơi tuổi thơ anh và Lê An đã từng dệt nên những câu chuyện.

Anh nhớ những tin nhắn đầu tiên của Lê An, khi anh vừa đặt chân đến thành phố. "Anh Hạo, anh đến nơi chưa? Ở đó có lạnh không? Nhớ mặc áo ấm nha!" Ngay cả khi anh chỉ trả lời cụt lủn "Anh đến rồi," cô vẫn không nản lòng. "Mai anh đi học buổi đầu tiên vui vẻ nhé! Có gì lạ anh nhớ kể em nghe nha!" Giọng điệu hồn nhiên, trong trẻo ấy giờ đây nghe lại như một lời trách móc câm lặng.

Rồi đến những cuộc gọi. Ban đầu, Lê An luôn là người chủ động. Giọng nói cô nhẹ nhàng, ấm áp, đôi khi hơi ngập ngừng, nhưng luôn đầy ắp sự quan tâm. "Anh Hạo, anh có khỏe không? Ăn uống đầy đủ không?" Anh nhớ có lần cô gọi vào lúc anh đang mải mê với trò chơi điện tử với bạn bè mới. Anh đã cáu kỉnh trả lời: "Anh bận lắm à? Em gọi anh mấy lần rồi..." Anh đã nghe tiếng thở dài rất khẽ của cô ở đầu dây bên kia, nhưng anh đã chọn cách phớt lờ, vội vàng cúp máy để quay lại với cuộc vui.

Lê An không trách móc, không than vãn. Cô chỉ đơn giản là thay đổi. Những tin nhắn dần thưa thớt, những cuộc gọi ngắn lại. Thay vì những câu chuyện dài, giờ chỉ còn là những câu hỏi thăm xã giao: "Anh khỏe không?", "Công việc có tốt không?". Rồi có lần, anh về thăm thị trấn. Anh nhớ rõ buổi chiều hôm đó, anh và cô tình cờ gặp nhau trên con đường làng quen thuộc. Ánh mắt Lê An, ánh mắt mà anh từng yêu mến vì sự trong veo, thuần khiết của nó, giờ đây đã chất chứa một nỗi thất vọng sâu sắc. Cô nhìn anh, không nói nhiều, chỉ mỉm cười gượng gạo. Nụ cười ấy không còn là nụ cười rạng rỡ của cô gái thanh mai trúc mã ngày xưa, mà là một nụ cười mệt mỏi, cam chịu. Anh đã thấy sự xa cách trong ánh mắt ấy, nhưng một lần nữa, anh lại chọn cách lảng tránh. Anh đã không dám đối diện với cảm xúc của mình, không dám đối diện với sự thật rằng anh đã để cô một mình chờ đợi, một mình gánh chịu "khoảng cách vô hình" mà anh tạo ra.

"Ừm... em chỉ muốn hỏi anh có khỏe không thôi." Anh nhớ giọng cô nói qua điện thoại một lần nọ, khi anh đã viện cớ bận rộn để từ chối một buổi hẹn. Tiếng thở dài nhẹ tênh sau câu nói ấy, dù nhỏ, nhưng giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh như một tiếng sét đánh ngang tai. Lúc đó, anh đã nghĩ cô sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự nghiệp của anh. Anh đã nghĩ cô sẽ mãi ở đó chờ đợi. Nhưng anh đã sai. Anh đã sai một cách trầm trọng.

"Sao anh lại không nhận ra? Sao anh lại để em một mình chờ đợi như thế?" Trần Hạo tự hỏi, giọng nói anh run rẩy, hòa cùng tiếng jazz buồn bã. Anh thấy mình hèn nhát đến tột cùng. Anh đã để sự nghiệp, tham vọng làm mờ mắt, đã không nhìn thấy những tín hiệu rõ ràng từ trái tim cô. Anh đã không biết rằng, một trái tim dịu dàng như Lê An cũng có giới hạn chịu đựng. Anh đã để cô mệt mỏi, đã để cô thất vọng, và cuối cùng, đã để cô tìm kiếm sự quan tâm, sự an ủi ở một bến đỗ khác. Mỗi hình ảnh, mỗi câu nói của Lê An trong hồi ức đều như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào trái tim anh, khiến nỗi hối hận dâng lên thành một cơn sóng thần.

Anh cảm nhận được mùi bùn đất ven sông, mùi hoa cỏ dại, và cả mùi tóc quen thuộc của Lê An. Những xúc giác ấy, tưởng chừng đã ngủ quên, giờ đây lại sống dậy một cách mạnh mẽ, càng khiến anh đau đớn hơn khi biết rằng tất cả đã là quá khứ. Anh đã có cơ hội, rất nhiều cơ hội để sửa chữa, để nói ra, để giữ lấy. Nhưng anh đã chần chừ, đã sợ hãi, đã bỏ lỡ. Và giờ đây, mọi thứ đã quá muộn.

***

Trần Hạo mở bừng mắt, quay trở lại với thực tại khắc nghiệt. Bên ngoài cửa sổ kính, ánh sáng đầu tiên của ngày mới đang le lói, nhuộm một màu xám xịt lên thành phố vẫn còn đang say ngủ. Một làn sương mù nhẹ giăng mắc trên những tòa nhà cao tầng, tạo nên một khung cảnh u buồn, lạnh lẽo, đúng như tâm trạng của anh.

Nỗi đau của sự hối hận dâng lên mạnh mẽ, như một cơn sóng thần nhấn chìm anh. Nó không chỉ là sự tiếc nuối khi không gõ cửa nhà Lê An đêm qua, mà còn là sự nhận thức đau đớn về toàn bộ quá trình anh đã tự tay phá hủy mối tình thanh mai trúc mã của mình. Anh nhận ra tất cả những gì anh đã làm, hay đúng hơn là những gì anh đã không làm, đã dẫn đến kết cục này. Không phải số phận, không phải hoàn cảnh, mà chính là sự hèn nhát, sự chần chừ, và sự im lặng của anh đã đẩy Lê An ra xa.

Anh đã tự tay đẩy Lê An đi, để cô tìm kiếm sự quan tâm và bình yên ở nơi khác. Anh đã đánh đổi tình yêu của đời mình bằng những tham vọng sự nghiệp, bằng những lời hứa hão huyền về một tương lai mà anh không bao giờ có thể chia sẻ cùng cô. Nỗi đau này còn sâu sắc hơn cả nỗi tiếc nuối khi đứng trước cửa nhà cô. Nó là một sự tự trách bản thân đến tột cùng, một sự giày vò không thể dung thứ.

Trần Hạo buông chiếc điện thoại cũ xuống bàn. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt, vùi mình vào lòng bàn tay. Cơ thể anh run lên từng đợt, không phải vì lạnh, mà vì nỗi đau và sự hối hận đang giày vò. Anh gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, thấm ướt lòng bàn tay.

"Chính anh... chính anh đã đẩy em đi. Không phải số phận, là anh..." Anh thì thầm, giọng nói nức nở, đầy đau đớn. Những lời tự trách ấy như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu trong trái tim anh. Anh đã thua, thua chính sự hèn nhát và chần chừ của mình. Anh đã đánh mất Lê An, vĩnh viễn đánh mất cô. Và nỗi đau này, vết sẹo này, sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm hồn anh, không bao giờ lành. Ánh mắt thất vọng của Lê An trong hồi ức, cùng với tiếng thở dài buồn bã của cô, sẽ trở thành một ám ảnh không nguôi, đeo bám anh đến suốt cuộc đời.

Căn hộ sang trọng, hiện đại đến mức lạnh lẽo này, giờ đây trở thành một nhà tù của những hồi ức và sự hối hận. Trần Hạo biết, từ nay về sau, anh sẽ tiếp tục lao vào công việc một cách điên cuồng hơn nữa, biến mình thành một kẻ nghiện công việc để trốn tránh thực tại. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt, nhưng vô cùng cô độc và chai sạn cảm xúc, với trái tim mãi mãi mang một vết sẹo không thể xóa nhòa mang tên Lê An. Nỗi hối hận này sẽ là gánh nặng tâm lý đeo bám anh trong nhiều năm, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ tương lai của anh. Dưới ánh sáng xám xịt của bình minh, bóng hình Trần Hạo co ro trên bàn làm việc, như một bức tượng của nỗi đau và sự tự trách, vĩnh viễn bị mắc kẹt giữa vinh quang và tro tàn của một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free