Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 778: Ánh Đèn Lồng Đêm Định Mệnh: Khát Vọng Và Hồi Ức
Trần Hạo mở bừng mắt, quay trở lại với thực tại khắc nghiệt. Bên ngoài cửa sổ kính, ánh sáng đầu tiên của ngày mới đang le lói, nhuộm một màu xám xịt lên thành phố vẫn còn đang say ngủ. Một làn sương mù nhẹ giăng mắc trên những tòa nhà cao tầng, tạo nên một khung cảnh u buồn, lạnh lẽo, đúng như tâm trạng của anh. Nỗi đau của sự hối hận dâng lên mạnh mẽ, như một cơn sóng thần nhấn chìm anh. Nó không chỉ là sự tiếc nuối khi không gõ cửa nhà Lê An đêm qua, mà còn là sự nhận thức đau đớn về toàn bộ quá trình anh đã tự tay phá hủy mối tình thanh mai trúc mã của mình. Anh nhận ra tất cả những gì anh đã làm, hay đúng hơn là những gì anh đã không làm, đã dẫn đến kết cục này. Không phải số phận, không phải hoàn cảnh, mà chính là sự hèn nhát, sự chần chừ, và sự im lặng của anh đã đẩy Lê An ra xa.
Anh đã tự tay đẩy Lê An đi, để cô tìm kiếm sự quan tâm và bình yên ở nơi khác. Anh đã đánh đổi tình yêu của đời mình bằng những tham vọng sự nghiệp, bằng những lời hứa hão huyền về một tương lai mà anh không bao giờ có thể chia sẻ cùng cô. Nỗi đau này còn sâu sắc hơn cả nỗi tiếc nuối khi đứng trước cửa nhà cô. Nó là một sự tự trách bản thân đến tột cùng, một sự giày vò không thể dung thứ. Trần Hạo buông chiếc điện thoại cũ xuống bàn. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt, vùi mình vào lòng bàn tay. Cơ thể anh run lên từng đợt, không phải vì lạnh, mà vì nỗi đau và sự hối hận đang giày vò. Anh gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, thấm ướt lòng bàn tay. "Chính anh... chính anh đã đẩy em đi. Không phải số phận, là anh..." Anh thì thầm, giọng nói nức nở, đầy đau đớn. Những lời tự trách ấy như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu trong trái tim anh. Anh đã thua, thua chính sự hèn nhát và chần chừ của mình. Anh đã đánh mất Lê An, vĩnh viễn đánh mất cô. Và nỗi đau này, vết sẹo này, sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm hồn anh, không bao giờ lành. Ánh mắt thất vọng của Lê An trong hồi ức, cùng với tiếng thở dài buồn bã của cô, sẽ trở thành một ám ảnh không nguôi, đeo bám anh đến suốt cuộc đời. Căn hộ sang trọng, hiện đại đến mức lạnh lẽo này, giờ đây trở thành một nhà tù của những hồi ức và sự hối hận. Trần Hạo biết, từ nay về sau, anh sẽ tiếp tục lao vào công việc một cách điên cuồng hơn nữa, biến mình thành một kẻ nghiện công việc để trốn tránh thực tại. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt, nhưng vô cùng cô độc và chai sạn cảm xúc, với trái tim mãi mãi mang một vết sẹo không thể xóa nhòa mang tên Lê An. Nỗi hối hận này sẽ là gánh nặng tâm lý đeo bám anh trong nhiều năm, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ tương lai của anh. Dưới ánh sáng xám xịt của bình minh, bóng hình Trần Hạo co ro trên bàn làm việc, như một bức tượng của nỗi đau và sự tự trách, vĩnh viễn bị mắc kẹt giữa vinh quang và tro tàn của một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời".
***
Trần Hạo thức giấc trên chiếc giường rộng lớn trong căn hộ sang trọng. Giấc ngủ chập chờn, chẳng khác nào một màn tra tấn, liên tục bị xé toạc bởi những mảnh ký ức vụn vỡ và nỗi day dứt không tên. Anh đã không gục đầu trên bàn làm việc suốt đêm, mà bằng cách nào đó, cơ thể rã rời đã tự kéo mình vào chiếc giường king-size, giữa những tấm lụa satin lạnh lẽo. Ánh sáng bình minh yếu ớt cố gắng len lỏi qua tấm rèm cửa tự động, nhưng không đủ để xua đi màn đêm u tối đang bao trùm tâm hồn anh. Sự trống rỗng và nỗi đau từ đêm qua vẫn hiện hữu rõ ràng, như một vết sẹo mới toanh vừa bị khoét sâu vào lồng ngực.
Anh nằm bất động, nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát, không một gợn mây hay họa tiết nào. Căn phòng rộng lớn, được thiết kế tối giản theo phong cách Bắc Âu, giờ đây càng trở nên lạnh lẽo và cô độc. Không một tiếng động nào ngoài tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng đang phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, như một bản nhạc nền buồn bã cho tâm trạng của anh. Tiếng điều hòa đều đều, tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng trong căn bếp mở, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh mịch, vắng lặng đến đáng sợ của không gian này. Mùi gỗ sồi mới, mùi da thuộc cao cấp từ bộ sofa, mùi nước hoa nam tính còn vương lại trên gối, và cả mùi cà phê nguội còn sót lại trong chiếc cốc trên bàn cạnh giường, tất cả hòa quyện tạo nên một mùi hương sang trọng nhưng trống trải, phảng phất chút chua chát của nỗi niềm.
Trần Hạo chậm rãi ngồi dậy, cơ thể nặng trịch như mang theo cả tảng đá. Anh đưa tay lên day thái dương, cảm nhận những mạch máu đang giật nhẹ dưới làn da. Đôi mắt anh vô hồn, nhìn xuyên qua bức tường kính khổng lồ, ra ngoài thành phố đang dần bừng tỉnh. Những tòa nhà chọc trời vẫn còn ẩn hiện trong làn sương mờ ảo của buổi sớm, trông như những hồn ma khổng lồ đang lặng lẽ đứng giữa không trung. Một cảm giác lạc lõng, cô độc dâng lên trong lòng anh, nhấn chìm anh sâu hơn vào hố đen của tuyệt vọng. Anh đã đạt được tất cả những gì anh từng khao khát: sự nghiệp thành công, danh vọng, tiền bạc, một căn hộ sang trọng trên tầng cao nhất của thành phố phồn hoa. Nhưng tất cả những thứ đó, giờ đây, lại trở thành gông cùm trói buộc anh vào nỗi cô đơn, vào sự tiếc nuối không nguôi. Vinh quang mà anh theo đuổi hóa ra chỉ là tro tàn, không thể sưởi ấm trái tim đang đóng băng của anh. Anh nhớ lại đêm qua, cái đêm định mệnh mà anh đã đứng đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, cách Lê An chỉ một "khoảng cách vô hình" mà không bao giờ dám vượt qua.
***
Đêm khuya, trước rạng đông, cái se lạnh của miền quê Bắc Bộ thấm sâu vào da thịt, xuyên qua lớp áo vest mỏng manh của Trần Hạo. Sương đêm xuống nhẹ, làm ướt đẫm những tán cây cổ thụ trên con đường làng quen thuộc. Tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong bụi cây, và thỉnh thoảng, tiếng chó sủa xa vọng từ một ngôi nhà nào đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, đầy ám ảnh. Chiếc xe hơi đen bóng của anh đậu khuất trong bóng tối, cách đó một đoạn, ẩn mình như một kẻ trộm. Anh, Trần Hạo, người đàn ông thành đạt, giờ đây lại đứng đây, lén lút như một cái bóng, nhìn về phía ngôi nhà nhỏ của Lê An.
Ngôi nhà ấy vẫn vậy, mái ngói rêu phong, hàng rào dậu cũ kỹ, và cả cây hoa giấy trước sân mà Lê An thường chăm sóc. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa dại thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm, và mùi sương đêm đặc trưng của làng quê, tất cả những mùi hương ấy ùa về, đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất trong tâm hồn anh. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, cùng Lê An đi bộ trên con đường này, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Nhớ về những lần anh lén nhìn cô, trái tim đập thình thịch nhưng "lời nói không thành" trên đầu môi. "Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút." Câu nói ấy, giờ đây, vang vọng trong tâm trí anh như một lời nguyền rủa.
Ánh mắt anh dán chặt vào ngôi nhà. Đột nhiên, một tia sáng yếu ớt bật lên từ mái hiên. Đó là một chiếc đèn lồng nhỏ, bằng giấy dó màu vàng cam, được thắp sáng. Ánh sáng của nó không quá rực rỡ, nhưng đủ để tạo thành một quầng sáng ấm áp trên sân, xua đi phần nào bóng đêm đặc quánh. Nó giống như một ngọn hải đăng nhỏ bé, một điểm sáng duy nhất trong màn đêm đen tối vô tận. Trần Hạo cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Chiếc đèn lồng ấy, trong khoảnh khắc đó, không chỉ là một vật trang trí đơn thuần, mà nó là biểu tượng của tất cả những gì anh đã bỏ lỡ. Nó là sự ấm áp, là sự bình yên, là hạnh phúc mà Lê An đang có, và anh, là kẻ đứng ngoài lề, lạc lõng và cô độc giữa đêm đen.
Anh siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Trái tim anh đập loạn nhịp, từng nhịp đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Hơi thở anh trở nên dồn dập, khó khăn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng vô vọng. Mỗi hơi thở mang theo cái lạnh của đêm, và cả mùi hương của hoa dại, những mùi hương quen thuộc đến ám ảnh. Anh nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Lê An lướt qua khung cửa sổ. Chỉ là một thoáng qua, một cái bóng không rõ ràng, nhưng anh biết đó là cô. Cô đang chuẩn bị cho ngày trọng đại. Ngày mai, cô sẽ trở thành vợ của một người đàn ông khác. Nụ cười hạnh phúc, ánh mắt rạng ngời của cô sẽ không bao giờ dành cho anh nữa.
Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đó, nhưng nó cứ bám riết lấy anh. Anh nhớ lại những lần Lê An nhìn anh với ánh mắt đợi chờ, ánh mắt chất chứa biết bao điều muốn nói. Anh đã không hiểu, hoặc cố tình không hiểu. Anh đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp", để rồi giờ đây, tất cả chỉ còn là sự tiếc nuối. Anh đưa bàn tay lên, như muốn chạm vào ánh sáng đèn lồng ấy, muốn nắm lấy chút hơi ấm cuối cùng từ nơi đó. Nhưng rồi, bàn tay anh lại buông thõng, bất lực. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, hòa vào hơi sương lạnh giá. Anh đã đứng đây, giữa ranh giới của hy vọng và tuyệt vọng, giữa cái khao khát được gõ cửa và nỗi sợ hãi đối diện với hiện thực. Sự dằn vặt nội tâm, nỗi cô độc và niềm khao khát tột cùng đã đạt đến đỉnh điểm. Anh biết, anh không thể bước qua "khoảng cách vô hình" này. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, và giờ đây, anh phải chấp nhận cái giá của sự chần chừ.
***
Trần Hạo chớp mắt, một lần nữa đưa anh trở về với thực tại khắc nghiệt trong căn hộ cao cấp. Bình minh đã lên cao hơn, nhuộm một màu vàng nhạt lên toàn bộ khung cửa sổ kính, xua đi những gam màu xám xịt của rạng đông. Nhưng trong tâm trí anh, ánh đèn lồng nhỏ màu vàng cam vẫn lập lòe, và nỗi cô độc, lạc lõng giữa đêm đen của đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, không hề phai nhạt. Anh đứng dậy từ chiếc giường lạnh lẽo, từng thớ cơ bắp như đông cứng lại sau một đêm dài giày vò. Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần thức giấc, với những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh và những âm thanh ồn ào của cuộc sống đô thị bắt đầu len lỏi.
Một nụ cười chua chát hiện trên môi anh, hòa lẫn với một giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên gò má, thấm vào khóe môi. Anh đã quay về thành phố, đã rời xa con đường làng quen thuộc và ngôi nhà có ánh đèn lồng ấm áp ấy. Nhưng anh biết, một phần trái tim anh, một phần linh hồn anh, sẽ mãi mãi kẹt lại ở con đường làng đó, dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn lồng, mãi mãi bị giam cầm trong đêm định mệnh ấy. Chiếc đèn lồng ấy, từ nay về sau, sẽ trở thành một biểu tượng ám ảnh, mỗi khi anh cảm thấy cô đơn, lạc lõng, hoặc đối mặt với những quyết định quan trọng trong cuộc đời. Nó sẽ là lời nhắc nhở không nguôi về "nếu như ngày đó", về những "lời nói không th��nh", và về "khoảng cách vô hình" đã chia cắt anh và Lê An.
Nỗi đau và sự chấp nhận cay đắng trong chương này sẽ định hình Trần Hạo. Anh biết, từ nay, anh sẽ vùi mình sâu hơn vào công việc, trở nên lạnh lùng và xa cách hơn với thế giới bên ngoài. Con đường của anh sẽ là con đường của sự thành đạt nhưng cô độc, của sự vinh quang nhưng trống rỗng. Cảm giác "lạc lõng và cô độc giữa đêm đen" mà anh đã trải qua bên bờ sông cũ, trước cửa nhà Lê An, sẽ trở thành trạng thái tinh thần thường trực của anh, một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn. Anh sẽ sống với nỗi hối hận đó, như một gánh nặng đeo bám anh suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ, mọi quyết định của anh trong tương lai. Trần Hạo ngước nhìn bầu trời trong xanh của một ngày mới, nhưng trong đôi mắt anh, chỉ có một màu xám xịt của tiếc nuối và sự mất mát vĩnh viễn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.