Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 779: Vực Sâu Của Nỗi Sợ Hãi: Khi Tiếc Nuối Mang Tên Chính Mình

Trần Hạo chớp mắt, một lần nữa đưa anh trở về với thực tại khắc nghiệt trong căn hộ cao cấp. Bình minh đã lên cao hơn, nhuộm một màu vàng nhạt lên toàn bộ khung cửa sổ kính, xua đi những gam màu xám xịt của rạng đông. Nhưng trong tâm trí anh, ánh đèn lồng nhỏ màu vàng cam vẫn lập lòe, và nỗi cô độc, lạc lõng giữa đêm đen của đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, không hề phai nhạt. Anh đứng dậy từ chiếc giường lạnh lẽo, từng thớ cơ bắp như đông cứng lại sau một đêm dài giày vò. Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần thức giấc, với những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh và những âm thanh ồn ào của cuộc sống đô thị bắt đầu len lỏi.

Một nụ cười chua chát hiện trên môi anh, hòa lẫn với một giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên gò má, thấm vào khóe môi. Anh đã quay về thành phố, đã rời xa con đường làng quen thuộc và ngôi nhà có ánh đèn lồng ấm áp ấy. Nhưng anh biết, một phần trái tim anh, một phần linh hồn anh, sẽ mãi mãi kẹt lại ở con đường làng đó, dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn lồng, mãi mãi bị giam cầm trong đêm định mệnh ấy. Chiếc đèn lồng ấy, từ nay về sau, sẽ trở thành một biểu tượng ám ảnh, mỗi khi anh cảm thấy cô đơn, lạc lõng, hoặc đối mặt với những quyết định quan trọng trong cuộc đời. Nó sẽ là lời nhắc nhở không nguôi về "nếu như ngày đó", về những "lời nói không thành", và về "khoảng cách vô hình" đã chia cắt anh và Lê An.

Nỗi đau và sự chấp nhận cay đắng trong chương này sẽ định hình Trần Hạo. Anh biết, từ nay, anh sẽ vùi mình sâu hơn vào công việc, trở nên lạnh lùng và xa cách hơn với thế giới bên ngoài. Con đường của anh sẽ là con đường của sự thành đạt nhưng cô độc, của sự vinh quang nhưng trống rỗng. Cảm giác "lạc lõng và cô độc giữa đêm đen" mà anh đã trải qua bên bờ sông cũ, trước cửa nhà Lê An, sẽ trở thành trạng thái tinh thần thường trực của anh, một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn. Anh sẽ sống với nỗi hối hận đó, như một gánh nặng đeo bám anh suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ, mọi quyết định của anh trong tương lai. Trần Hạo ngước nhìn bầu trời trong xanh của một ngày mới, nhưng trong đôi mắt anh, chỉ có một màu xám xịt của tiếc nuối và sự mất mát vĩnh viễn.

Và rồi, tâm trí Trần Hạo lại trôi dạt về đêm đó, đêm anh đứng dưới bóng cây cổ thụ, đối diện ngôi nhà của Lê An. Đó không phải là một giấc mơ, mà là một ký ức sống động đến mức anh có thể cảm nhận từng hạt sương đêm lạnh buốt bám trên vạt áo, nghe rõ tiếng côn trùng rả rích trong những bụi cây ven đường, và ngửi thấy mùi đất ẩm trộn lẫn với hương hoa lài thoang thoảng từ hàng rào nhà cô. Đêm đã về khuya lắm rồi, tĩnh mịch và sâu hun hút. Cả làng chìm trong giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn lồng vàng dịu treo trên mái hiên nhà Lê An vẫn thắp sáng, như một ngọn hải đăng của sự bình yên mà anh không thể chạm tới. Đôi mắt anh dán chặt vào ánh sáng ấy, tâm trí quay cuồng giữa hiện thực tàn nhẫn và những mảnh ký ức vụn vỡ của một thuở nào.

Anh đứng đó, bất động như một cái bóng không hồn, hòa vào màn đêm đen đặc. Bầu trời không trăng, chỉ có lác đác vài ngôi sao mờ nhạt gắng gượng tỏa sáng qua lớp sương mỏng. Hơi lạnh thấm sâu vào da thịt, nhưng không thể lạnh bằng cái giá buốt đang cào xé trong lòng anh. Anh đưa tay lên vuốt mặt, những ngón tay run rẩy chạm vào hơi lạnh của nước mắt đã khô cứng trên gò má. Anh siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, rồi lại buông lỏng, bất lực.

"Gõ cửa ư?" Anh tự hỏi, giọng nói vô thanh vang vọng trong tâm trí. "Để nói gì? Để rồi nhận lấy một ánh mắt khác, một ánh mắt không phải thất vọng, mà là thương hại? Hay sự từ chối thẳng thừng, dứt khoát đến mức không còn một tia hy vọng nào để bám víu?" Từng câu hỏi như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào trái tim anh. Anh có thể hình dung ra cảnh Lê An mở cửa, ánh mắt ngỡ ngàng, rồi dần chuyển sang sự khó hiểu, rồi có thể là sự lạnh nhạt. Cô sẽ hỏi anh đến đây làm gì, vào giờ này, đêm trước ngày trọng đại của cô. Và anh, anh sẽ trả lời thế nào đây? Nói rằng anh yêu cô? Nói rằng anh đã sai? Nói rằng anh hối hận? Tất cả những lời đó, bây giờ, nghe sao mà sáo rỗng, yếu ớt đến thảm hại.

Anh nhớ lại ánh mắt của Lê An trong lần cuối họ gặp nhau, ánh mắt chất chứa biết bao điều chưa nói, nhưng cũng đầy sự chấp nhận và buông bỏ. Cô đã nói: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói đó, đến tận bây giờ, vẫn như một lời nguyền, đóng đinh vào tâm trí anh. Nó không phải là một lời trách móc gay gắt, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lùng, và không thể chối cãi. Anh đã không đủ. Không đủ dũng cảm, không đủ quyết đoán, không đủ mãnh liệt để giữ cô lại.

Cái suy nghĩ về việc gõ cửa, dù chỉ là một thoáng, cũng đủ khiến anh tê liệt. Anh sợ. Sợ phải đối mặt với chính mình, đối mặt với sự thật rằng anh đã đánh mất cô bằng chính sự hèn nhát của mình. Sợ phải nhìn thấy gương mặt cô, nghe giọng nói cô, và nhận ra rằng tất cả đã quá muộn. Nỗi sợ hãi đó lớn đến mức nó nuốt chửng mọi khao khát, mọi hy vọng mong manh còn sót lại. Anh không thể chịu đựng được ý nghĩ sẽ phá vỡ sự bình yên mà cô đang có, dù anh biết, sự bình yên đó được xây dựng trên đổ vỡ của chính anh.

Trần Hạo nhìn xuống chiếc điện thoại cũ trong túi áo khoác, một vật vô tri nhưng lại là nhân chứng cho những tháng ngày xa cách. Bao nhiêu tin nhắn đã thưa dần, bao nhiêu cuộc gọi đã ngắn lại, bao nhiêu cơ hội đã trôi qua trong im lặng. Anh đã từng nghĩ, công việc, sự nghiệp ở thành phố là quan trọng nhất. Anh đã từng nghĩ, Lê An sẽ luôn ở đó, đợi anh, như dòng sông quê hương vẫn êm đềm chảy. Anh đã sai. Sai một bước, lỡ cả một đời. Và giờ đây, anh đứng đây, dưới bóng cây cổ thụ già nua, chứng kiến hạnh phúc của cô gái mình yêu thuộc về một người đàn ông khác. Nỗi đau ấy, nỗi đau của sự hối tiếc, còn tàn khốc hơn bất kỳ sự từ chối nào anh có thể tưởng tượng. Nó là một nỗi đau không thể thốt thành lời, chỉ có thể gặm nhấm anh từ bên trong, từng chút một, cho đến khi anh chỉ còn là một cái vỏ rỗng.

Trong bóng đêm lạnh lẽo và tĩnh mịch, Trần Hạo bắt đầu tự vấn, đào sâu vào những nguyên nhân đã khiến anh chần chừ suốt bao năm, không chỉ riêng đêm nay. Anh gục đầu vào thân cây cổ thụ, vỏ cây sần sùi cọ vào thái dương, mang theo cảm giác thô ráp, gai góc như chính những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu anh. Tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, nghe như tiếng thì thầm của quá khứ, của những cơ hội đã mất, của những lời nói không thành.

"Sợ bị từ chối ư?" Anh lặp lại câu hỏi ban nãy, nhưng lần này, nó mang một tầng nghĩa sâu sắc hơn, cay đắng hơn. "Hay là sợ làm hỏng cái đẹp đẽ mà chúng ta đã có? Cái tình bạn, cái tình thanh mai trúc mã ấy, nó quý giá đến mức anh không dám đánh đổi. Anh đã nghĩ, nếu anh nói ra, nếu anh thổ lộ, mọi thứ sẽ thay đổi. Có thể cô sẽ không còn nhìn anh như trước nữa. Có thể sự thoải mái, sự hồn nhiên giữa hai đứa sẽ biến mất. Anh đã sợ mất đi cái gọi là 'chúng ta', dù chỉ là trong tình bạn. Anh sợ rằng nếu tình yêu không thành, thì tình bạn cũng không còn."

Đó là một nỗi sợ hãi cố hữu, một sự yếu đuối ăn sâu vào tiềm thức của anh. Anh luôn sợ phá vỡ sự cân bằng mong manh, sợ làm tổn thương người khác, và trên hết, sợ bị tổn thương. Ngay cả khi Lê An rời thị trấn để học đại học, rồi khi anh lên thành phố, nỗi sợ đó vẫn đeo bám anh như một cái bóng. Anh đã tự dối lòng rằng sự im lặng là cách tốt nhất để bảo vệ mối quan hệ của họ, để không gây áp lực cho cô, để cô được tự do. Nhưng rốt cuộc, đó chỉ là cái cớ cho sự hèn nhát của chính anh.

"Anh không xứng đáng..." Một ý nghĩ khác lại len lỏi vào tâm trí anh, nặng trĩu như đá tảng. Anh nhìn vào ánh đèn lồng vàng ấm áp, tưởng tượng ra một Lê An dịu dàng, trong sáng, như một đóa hoa sen thanh khiết. Còn anh, anh là kẻ mang tham vọng, mang những lo toan của cuộc sống thành phố, một người đàn ông đã quen với sự khắc nghiệt và cạnh tranh. Anh đã từng nghĩ, mình cần phải thành công, phải có một nền tảng vững chắc, mới có thể đường hoàng đứng bên cạnh cô, mới có thể mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho cô. Anh đã tự đặt ra những rào cản vô hình, những tiêu chuẩn không thể với tới, để rồi tự nhốt mình trong cái vỏ bọc của sự chưa đủ tốt.

Những nỗi sợ ấy như những sợi dây vô hình, siết chặt lấy anh mỗi khi anh định tiến một bước. Mỗi lần Lê An nhìn anh đầy mong chờ, mỗi lần cô vô tình nhắc đến tương lai, hoặc chỉ đơn giản là những khoảnh khắc cô độc bên bờ sông cũ, anh đều cảm thấy một lực vô hình kéo anh lại. Anh muốn nói, muốn ôm cô vào lòng, muốn hứa hẹn một tương lai, nhưng những sợi dây đó cứ thít chặt lấy cổ họng, khóa chặt đôi môi anh. Anh đã chọn cách lảng tránh, cách dùng công việc làm lá chắn, cách để thời gian và khoảng cách làm mờ đi mọi thứ, hy vọng rằng một ngày nào đó, mọi chuyện sẽ tự nhiên đâu vào đấy.

Anh nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh Lê An trong những khoảnh khắc anh đã có thể nói, đã có thể hành động, nhưng lại chọn im lặng. Hình ảnh cô bé Lê An với mái tóc dài bồng bềnh, cười khúc khích bên bờ sông. Hình ảnh cô thiếu nữ Lê An với ánh mắt dịu dàng, nụ cười e ấp dưới tàng cây phượng. Và hình ảnh Lê An của những ngày gần đây, mệt mỏi, cam chịu, nhưng vẫn luôn giữ một sự kiên cường đến lạ. Anh đã làm gì với những hình ảnh đó? Anh đã để chúng trôi đi, như dòng sông trôi mãi không ngừng nghỉ.

Một tiếng gà gáy le te vang lên từ xa, xé tan màn đêm tĩnh mịch, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Nhưng đối với Trần Hạo, ngày mới này không mang theo hy vọng, mà là sự bắt đầu của một sự kết thúc. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không chỉ là mệt mỏi thể xác vì thức trắng đêm, mà là sự kiệt quệ của tâm hồn. Những nỗi sợ hãi mà anh đã nuôi dưỡng, đã để chúng lớn dần lên trong lòng, giờ đây đã trở thành những con quái vật, nuốt chửng cả anh và hạnh phúc của anh. Anh đã hèn nhát, đã yếu đuối, đã tự trói buộc mình bằng những gông xiềng vô hình, để rồi bây giờ, anh phải trả giá bằng một nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Tiếng gà gáy lại vang lên, lần này gần hơn, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự cấp bách của thời gian, về một điều gì đó sắp vĩnh viễn rời xa anh.

Giữa những dòng suy nghĩ hỗn độn, những lời tự vấn giày vò, một sự thật đau đớn bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí Trần Hạo. Nó không còn là những câu hỏi lơ lửng, không còn là những suy đoán mơ hồ, mà là một sự kết luận sắc lạnh, không thể chối cãi. Không phải do số phận trêu ngươi, không phải do khoảng cách địa lý chia cắt, cũng không phải vì anh không đủ tài giỏi hay chưa đủ thành công. Mà chính những nỗi sợ hãi cố hữu, những sự chần chừ, do dự, những "lời nói không thành" của anh đã 'cướp đi hạnh phúc của mình'. Anh đã tự tay đánh mất Lê An, và giờ đây, anh phải đối diện với hậu quả nghiệt ngã đó.

"Cướp đi hạnh phúc... đúng rồi." Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian vẫn còn mờ ảo của đêm. "Chính anh đã cướp đi hạnh phúc của mình, và cả của em. Bằng sự yếu đuối, bằng nỗi sợ hãi không tên. Anh đã để những bóng ma trong tâm trí mình lấn át lý trí, để chúng biến thành những bức tường thành cao ngất, ngăn cách anh với em. Anh đã đứng nhìn em bước qua bức tường đó, tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một nơi không có những nỗi sợ hãi, không có sự chần chừ."

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía chân trời đang ửng hồng. Những vệt mây mỏng manh bắt đầu nhuộm màu cam, màu hồng nhạt, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Nhưng trong mắt anh, cảnh bình minh rực rỡ ấy chỉ là một bức tranh xám xịt của sự mất mát. Mùi khói rơm rạ thoang thoảng bay trong không khí, hòa lẫn với mùi sương đêm còn đọng lại, gợi nhớ về những buổi sáng bình yên ngày thơ ấu, khi anh và Lê An còn vô tư chạy nhảy trên những con đường làng. Những ký ức đó, giờ đây, đau đớn đến thấu xương.

Anh đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội. Từ cái lần Lê An ngập ngừng hỏi anh về tương lai, đến cái lần cô lặng lẽ nhìn anh trong buổi chia tay ở bến xe, cho đến ánh mắt thất vọng của cô khi anh không thể ở lại thị trấn lâu hơn. Mỗi khoảnh khắc đó đều là một cánh cửa, nhưng anh đã chọn không bước qua. Anh đã chọn đứng yên, để rồi cánh cửa đó khép lại vĩnh viễn, để rồi "nếu như ngày đó" trở thành một câu hỏi không có lời đáp.

Giờ đây, mọi thứ đã an bài. Không còn cơ hội nào nữa. Ánh đèn lồng trên mái hiên nhà Lê An vẫn còn đó, nhưng không còn là biểu tượng của hy vọng, mà là một lời nhắc nhở đau lòng về sự hữu hạn của thời gian và những lựa chọn đã qua. Nó là ánh sáng của một hạnh phúc mà anh đã không dám vươn tới, một bến đỗ an yên mà anh đã tự tay đẩy mình ra xa. Nó sẽ ám ảnh anh, mỗi khi anh cảm thấy cô đơn, lạc lõng, hoặc đối mặt với những quyết định quan trọng trong cuộc đời.

Với một hơi thở nặng nề, Trần Hạo quay lưng lại với ngôi nhà có ánh đèn lồng ấm áp ấy. Bóng lưng anh đơn độc, gầy gò trong ánh sáng mờ ảo của rạng đông. Anh bước đi chậm rãi, nặng nề, mỗi bước chân như kéo lê một phần linh hồn đã chết. Tiếng đất dưới chân anh kêu lạo xạo, nhưng trong tai anh chỉ còn tiếng vọng của sự im lặng và tiếng lòng mình đang vỡ vụn. Anh không ngoảnh lại. Không thể. Bởi vì anh biết, nếu anh ngoảnh lại, anh sẽ lại nhìn thấy ánh đèn lồng, và lại phải đối mặt với nỗi đau nhói lên không ngừng.

Con đường làng quen thuộc, nơi anh và Lê An đã cùng nhau lớn lên, giờ đây trở nên xa lạ và lạnh lẽo. Anh bước đi, không biết mình sẽ đi đâu, làm gì. Chỉ biết rằng, một phần của anh đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây, dưới bóng cây cổ thụ, bên ánh đèn lồng, trong đêm định mệnh ấy. Nỗi đau này, sự tự nhận thức cay đắng này, sẽ là một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn Trần Hạo, khiến anh trở nên trầm mặc và cô độc hơn trong tương lai. Việc anh quay lưng bước đi, chấp nhận hậu quả của nỗi sợ hãi, sẽ định hình cách anh đối diện với các mối quan hệ và quyết định trong cuộc sống sau này, có thể khiến anh càng khép lòng mình hơn, chôn chặt mọi cảm xúc dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng của sự thành đạt. Anh đã mất cô, không phải vì ai khác, mà vì chính bản thân mình. Và đó là nỗi đau lớn nhất mà anh phải mang theo suốt cuộc đời.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free