Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 780: Lê An Đã Từng Đợi Anh: Nỗi Đau Của Sự Thật
Trần Hạo bước đi, bóng lưng đơn độc hòa vào màn sương dày đặc của rạng đông, như một vệt mực nhòa trên bức tranh thiên nhiên đang cựa mình thức giấc. Tiếng đất dưới chân anh kêu lạo xạo, mỗi âm thanh như cứa vào màng nhĩ, nhắc nhở anh về sự lạnh lẽo của thực tại và sự trống rỗng trong tâm hồn. Con đường làng quen thuộc, từng in dấu chân anh và Lê An qua biết bao mùa mưa nắng, giờ đây trở nên xa lạ và dài hun hút. Không khí se lạnh thấm sâu vào da thịt, nhưng không thể so sánh với cái lạnh buốt đang đóng băng trái tim anh. Ánh đèn lồng vàng ấm áp từ mái hiên nhà Lê An đã khuất hẳn sau lưng, nhưng hình ảnh của nó vẫn lờ mờ, dai dẳng trong tâm trí, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ trên một bãi hoang tàn, chỉ còn lại tro bụi của những hy vọng đã tắt.
Anh cảm thấy trống rỗng đến tận cùng, như thể một phần linh hồn đã bị bỏ lại phía sau cánh cổng sắt lạnh lẽo kia, cùng với tất cả những gì đẹp đẽ nhất, thuần khiết nhất của tuổi trẻ. Nỗi đau đớn không còn là một dòng chảy dữ dội, mà đã biến thành một tảng đá nặng nề, đè nén lồng ngực anh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó nhọc. Anh đưa tay lên chạm vào lồng ngực mình, cảm nhận sự nhói đau không ngừng, một vết thương vô hình mà không một loại thuốc nào có thể chữa lành. Đó là nỗi đau của sự hối tiếc, của sự dằn vặt, của một người đàn ông đã nhận ra mình đã đánh mất tất cả chỉ vì chính bản thân mình.
"Cái giá của sự chần chừ... của những nỗi sợ hãi không tên," anh thầm nhủ, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian vẫn còn mờ ảo của đêm. "Anh đã tự tay cướp đi hạnh phúc của mình, và cả của em. Bằng sự yếu đuối, bằng nỗi sợ hãi không tên. Anh đã để những bóng ma trong tâm trí mình lấn át lý trí, để chúng biến thành những bức tường thành cao ngất, ngăn cách anh với em. Anh đã đứng nhìn em bước qua bức tường đó, tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một nơi không có những nỗi sợ hãi, không có sự chần chừ." Những lời nói này, anh đã lặp đi lặp lại trong đầu không biết bao nhiêu lần suốt đêm qua, nhưng chúng vẫn không ngừng vang vọng, giày vò tâm trí anh, như một bản án không thể kháng cãi.
Mùi khói rơm rạ thoang thoảng bay trong không khí, hòa lẫn với mùi sương đêm còn đọng lại, gợi nhớ về những buổi sáng bình yên ngày thơ ấu, khi anh và Lê An còn vô tư chạy nhảy trên những con đường làng, cùng nhau hít hà mùi hương của đất trời sau một đêm mưa. Những ký ức đó, giờ đây, đau đớn đến thấu xương, như những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào trái tim đang rướm máu của anh. Anh nhớ về cái nắm tay vội vàng dưới gốc cây bàng cổ thụ, về những lời thì thầm bên bờ sông, về ánh mắt lấp lánh của Lê An khi anh kể về những ước mơ xa vời nơi thành phố. Tất cả, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của một giấc mơ dang dở, một câu chuyện chưa bao giờ có một kết thúc trọn vẹn.
Anh rảo bước chậm rãi, nặng nề, mỗi bước chân như kéo lê một phần linh hồn đã chết. Anh không biết mình sẽ đi đâu, làm gì. Chỉ biết rằng, một phần của anh đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây, dưới bóng cây cổ thụ, bên ánh đèn lồng, trong đêm định mệnh ấy. Nỗi đau này, sự tự nhận thức cay đắng này, sẽ là một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn Trần Hạo, khiến anh trở nên trầm mặc và cô độc hơn trong tương lai. Việc anh quay lưng bước đi, chấp nhận hậu quả của nỗi sợ hãi, sẽ định hình cách anh đối diện với các mối quan hệ và quyết định trong cuộc sống sau này, có thể khiến anh càng khép lòng mình hơn, chôn chặt mọi cảm xúc dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng của sự thành đạt. Anh đã mất cô, không phải vì ai khác, mà vì chính bản thân mình. Và đó là nỗi đau lớn nhất mà anh phải mang theo suốt cuộc đời. Ánh bình minh yếu ớt bắt đầu nhuộm màu chân trời, nhưng trong mắt anh, đó chỉ là một màu xám xịt của sự mất mát, một dấu hiệu cho một ngày mới bắt đầu mà không có cô.
Dường như vô thức, đôi chân Trần Hạo dẫn anh đến bên bờ sông cũ, nơi quen thuộc đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An. Sương đêm vẫn còn giăng mắc trên mặt nước, tạo nên một bức màn mờ ảo, huyền hoặc, nhưng không thể che giấu được vẻ tĩnh lặng và lạnh lẽo của dòng sông. Anh ngồi xuống phiến đá đã chai lì theo năm tháng, nơi mà ngày xưa anh và cô thường ngồi kề vai nhau, ngắm nhìn con thuyền trôi lững lờ và kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Phiến đá lạnh buốt thấm vào da thịt, nhưng anh không còn cảm thấy gì nữa, chỉ còn nỗi tê dại của con tim.
Dòng sông vẫn trôi, vẫn mang theo những phù sa của thời gian, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Anh nhìn mặt nước phẳng lặng, và trong đó, anh thấy phản chiếu những ánh mắt, những nụ cười của Lê An trong quá khứ, những khoảnh khắc cô đã dành cho anh một sự mong chờ thầm lặng mà anh, trong sự non nớt và ích kỷ của tuổi trẻ, đã không thể nhận ra.
“Lê An, em có bao giờ thực sự đợi anh không? Hay anh chỉ là một cơn gió thoảng qua đời em?” Anh thầm thì, giọng nói khản đặc hòa lẫn vào tiếng gió lùa qua những rặng tre bờ sông, nghe như một tiếng thở dài nặng nề. Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một mũi khoan vô hình, khoét sâu thêm vào vết thương lòng. Anh cố gắng tìm kiếm một câu trả lời, một lời biện minh cho sự yếu đuối của mình, nhưng chỉ thấy những mảnh ký ức vỡ vụn ùa về.
Anh nhớ như in cái ngày Lê An tiễn anh ra bến xe lên thành phố, đôi mắt cô rưng rưng nhưng vẫn cố mỉm cười. “Anh đi nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Có rảnh thì về thăm em… thăm thị trấn.” Cô đã nói vậy, với một giọng điệu nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng ánh mắt cô lại chất chứa một nỗi buồn khó tả và một sự mong chờ thầm kín. Anh khi đó chỉ gật đầu qua loa, vội vã lên xe, không hề hay biết rằng đó là một lời níu giữ, một tín hiệu mà anh đã bỏ lỡ. Cô đã không nói trực tiếp “Đừng đi”, nhưng ánh mắt đó, cái nắm tay thoáng qua đó, chính là “lời nói không thành” mà anh đã không thể giải mã.
Rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Mỗi lần anh về thăm nhà, Lê An đều là người đầu tiên chạy ra đón, nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai. “Anh về rồi à? Lần này anh ở lại lâu không?” Cô hỏi, ánh mắt đầy hy vọng, như thể muốn anh nói “Anh sẽ ở lại mãi mãi”. Nhưng anh, với những bận rộn nơi thành thị, với những tham vọng đang cháy bỏng, chỉ có thể trả lời một cách hời hợt: “Anh chỉ về được vài hôm thôi, công việc bận lắm.” Mỗi lời nói đó, mỗi cái gật đầu vội vã đó, đã đẩy cô ra xa anh thêm một bước, tạo nên một “khoảng cách vô hình” mà anh không hề hay biết.
Anh nhớ lại một chiều mưa tầm tã, cô đã đứng dưới mái hiên nhà anh, chỉ để đưa cho anh một chiếc bánh trôi nước do chính tay cô làm, nhân ngày Tết Hàn Thực. “Anh ăn đi cho đỡ nhớ nhà,” cô nói, khuôn mặt ửng hồng vì lạnh và vì một chút ngại ngùng. Anh đã nhận lấy, ăn một cách vội vã, không để ý đến ánh mắt dõi theo đầy quan tâm của cô. Cô đã luôn ở đó, lặng lẽ chăm sóc, lặng lẽ chờ đợi, như dòng sông này vẫn lặng lẽ chảy trôi, ôm ấp những câu chuyện của thị trấn.
“Anh có định quay về không?” Một lần khác, cô hỏi anh qua điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự lo lắng. “Thị trấn mình vẫn vậy, vẫn bình yên lắm. Có khi nào anh chán thành phố rồi về đây không?” Anh đã cười, nói rằng thành phố có nhiều cơ hội hơn, rằng anh không thể bỏ dở sự nghiệp. Anh đã không nhận ra, lời nói đó của cô không chỉ là một câu hỏi thăm thông thường, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa mà cô đã mở ra cho anh. Cô đã muốn anh quay về, muốn anh ở lại, muốn anh trở thành một phần của sự bình yên mà cô đang có.
Lòng anh đau thắt lại, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt. Anh đã mù quáng đến mức nào, yếu đuối đến mức nào, để không thể nhìn thấy những tín hiệu rõ ràng như vậy? Không phải Lê An chưa bao giờ chờ đợi, mà là anh đã không đủ dũng cảm để bước tới, để nắm lấy bàn tay cô, để nói lên ba từ đơn giản “Anh yêu em”. Anh đã để những nỗi sợ hãi chiếm lấy tâm trí, sợ rằng tình cảm của mình sẽ không đủ lớn, sợ rằng anh sẽ không thể mang lại hạnh phúc cho cô, sợ rằng cô sẽ từ chối. Và giờ đây, cái giá phải trả là một sự mất mát vĩnh viễn.
Anh vốc một nắm nước sông lạnh buốt rửa mặt, cố gắng xua đi những suy nghĩ dày vò, nhưng cái lạnh chỉ càng làm anh tỉnh táo hơn, và nỗi đau càng trở nên rõ nét. Nước sông rửa trôi đi những giọt sương còn đọng trên tóc, nhưng không thể rửa trôi đi những giọt nước mắt vô hình đang chảy trong tim anh. Anh nhắm mắt lại, những hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét, từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng nụ cười và cả những giọt nước mắt đã rơi vì anh. Anh siết chặt tay, những khớp xương kêu răng rắc, như muốn níu giữ một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi, một điều đã trôi theo dòng sông thời gian, không bao giờ trở lại. “Nếu như ngày đó… nếu như anh nói sớm hơn một chút…” Câu nói ấy giờ đây đã trở thành một nỗi ám ảnh, một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn anh.
Sau những giờ dằn vặt bên bờ sông, khi mặt trời đã lên cao hơn, nhuộm đỏ cả một góc trời, xua tan dần lớp sương mờ ảo, Trần Hạo quyết định rời đi. Anh không thể ở lại thêm một khoảnh khắc nào nữa. Mỗi hơi thở ở nơi đây đều mang theo mùi vị của tiếc nuối và sự mất mát. Anh đến bến xe khách, nơi từng là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục sự nghiệp của anh, và giờ đây, nó cũng sẽ là nơi kết thúc cho một chương tình yêu đầy nuối tiếc. Nơi đây, ánh sáng đèn đường đã nhường chỗ cho ánh nắng ban mai, tiếng ồn ào của xe cộ, tiếng loa thông báo rè rè vang vọng trong không khí, trộn lẫn với mùi xăng dầu thoang thoảng. Tất cả tạo nên một khung cảnh hối hả, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đầy bi ai trong lòng anh.
Anh bước vào quầy vé, giọng nói khản đặc: “Cho tôi một vé về thành phố… chuyến sớm nhất.” Người bán vé không hỏi gì thêm, chỉ gật đầu và đưa cho anh tấm vé. Anh cầm tấm vé trên tay, cảm giác lạnh ngắt, như một lời cam kết cho sự chia lìa vĩnh viễn. Anh không muốn ở lại chứng kiến đám cưới, dù chỉ là từ xa. Ý nghĩ về việc nhìn thấy Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh, sánh bước bên một người đàn ông khác, là một mũi dao sắc nhọn có thể cứa nát tâm can anh. Anh biết mình không đủ mạnh mẽ để chịu đựng cảnh tượng đó.
Anh ngồi chờ ở băng ghế đá cũ kỹ, những âm thanh xung quanh trở nên mờ nhạt, như thể anh đang ở trong một thế giới khác. Tâm trí anh chỉ còn lại tiếng vọng của những lời tự vấn. “Đây là cái giá của sự chần chừ, của những giấc mơ dang dở,” anh thầm nhủ, ánh mắt vô định nhìn về phía những chuyến xe đang lần lượt rời bến. “Đây là cái giá của sự yếu đuối, của những nỗi sợ hãi đã bóp nghẹt tình yêu.” Anh nghĩ về tương lai trống rỗng phía trước, nơi công việc sẽ là tất cả. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số, vào những dự án, như một cách chạy trốn khỏi thực tại nghiệt ngã này, chạy trốn khỏi chính bản thân mình. Nỗi đau và sự tự vấn trong chương này sẽ trở thành vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn Trần Hạo, định hình con người anh trong tương lai, khiến anh càng khép lòng mình hơn, trở nên lạnh lùng và xa cách hơn với thế giới bên ngoài.
Khi chiếc xe khách mang số hiệu quen thuộc dừng lại, Trần Hạo đứng dậy, bước lên xe một cách chậm rãi. Anh chọn một ghế cạnh cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy khung cảnh thị trấn dần khuất xa. Anh không ngoảnh lại. Không thể. Bởi vì anh biết, nếu anh ngoảnh lại, anh sẽ lại nhìn thấy ánh đèn lồng, và lại phải đối mặt với nỗi đau nhói lên không ngừng. Quyết định rời thị trấn vội vã này cho thấy anh không thể đối mặt với thực tại, và sẽ vùi mình vào công việc như một cách chạy trốn.
Anh rút điện thoại ra, ngón tay lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên “Lê An”. Dòng chữ nhỏ bé đó như một lời nguyền, một lời nhắc nhở về những gì anh đã mất. Hàng ngàn điều anh muốn nói, hàng ngàn lời xin lỗi, hàng ngàn lời yêu thương chưa bao giờ được thốt ra. Nhưng giờ đây, tất cả đã quá muộn. Anh lại cất điện thoại đi, không một cuộc gọi, không một tin nhắn, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ.
Chiếc xe lăn bánh, tiếng động cơ gầm gừ vang lên, đưa anh đi xa khỏi nơi tình yêu của anh đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Qua khung cửa sổ, anh nhìn thấy những cánh đồng lúa xanh mướt, những mái nhà ngói đỏ tươi, những con đường đất quen thuộc dần dần lùi lại phía sau, nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn. Thị trấn của anh, thị trấn của Lê An, giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ trong gương chiếu hậu, rồi cũng tan vào hư vô. Ánh mắt Lê An mong chờ sẽ ám ảnh Trần Hạo, trở thành 'nếu như' không bao giờ có lời giải đáp, mỗi khi anh cô đơn hay đối mặt với những lựa chọn quan trọng khác trong cuộc đời. Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh cuối cùng của thị trấn, của cô, của một cuộc đời mà anh đã để tuột mất chỉ vì “chậm một nhịp”.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.