Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 781: Ngón Tay Run Rẩy: Cơ Hội Cuối Cùng Hay Buông Bỏ Vĩnh Viễn?

Chiếc xe khách mang theo Trần Hạo rời khỏi bến, tiếng động cơ gầm gừ như một lời nguyền rủa, một bản án cho tình yêu đã chết. Anh ngồi đó, ánh mắt dán vào khung cửa sổ, nhìn thị trấn dần thu nhỏ, dần biến mất như một ảo ảnh. Nhưng rồi, khi những mái nhà ngói đỏ chỉ còn là những chấm li ti, khi con sông quen thuộc lấp loáng như một dải lụa mỏng manh cuối chân trời, một cảm giác khủng khiếp hơn cả nỗi tiếc nuối bỗng trỗi dậy, xé toạc sự cam chịu vừa mới chớm nở trong lòng anh. Đó là sự trống rỗng, một khoảng không vô tận mà ngay cả công việc, sự nghiệp cũng không thể lấp đầy. Anh đã quyết định rời đi, đã chấp nhận số phận, nhưng khoảnh khắc thị trấn hoàn toàn khuất dạng, anh nhận ra mình đang bỏ lại không chỉ Lê An, mà là cả một phần linh hồn mình, một phần không thể vá lại.

Một ý nghĩ điên rồ, nhưng cũng là tia sáng cuối cùng của hy vọng, bỗng lóe lên trong đầu Trần Hạo. Anh không thể. Anh không thể rời đi như thế này. Không thể kết thúc mọi thứ bằng sự hèn nhát, bằng sự im lặng. Dù chỉ là một chút, dù chỉ là một cơ hội mong manh như sợi tơ vướng víu vào đầu ngón tay, anh cũng phải nắm lấy. Lời thổ lộ “Ngày đó… anh đã rất thích em” anh đã nói ra bên bờ sông cũ, nhưng đó là lời của một kẻ thua cuộc. Giờ đây, anh muốn một lời nói khác, một lời nói của sự dũng cảm, của sự đấu tranh cuối cùng.

“Dừng xe!” Giọng anh khô khốc, vang lên bất chợt trong khoang xe yên ắng. Mấy hành khách giật mình quay lại nhìn. Người tài xế khẽ nhíu mày qua gương chiếu hậu. “Có chuyện gì vậy cậu?”

“Cho tôi xuống… ngay đây.” Trần Hạo gần như gằn từng chữ, toàn thân run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một ý chí sắt đá vừa bùng lên. Anh rút vội mấy tờ tiền, đặt lên ghế. Không đợi tài xế trả lời, anh đã đứng dậy, lảo đảo bước về phía cửa. Cánh cửa bật mở, gió lạnh buốt táp vào mặt, đánh thức anh khỏi cơn mê man của sự tuyệt vọng. Anh bước xuống, không ngoảnh lại nhìn chiếc xe đang dần khuất xa, chỉ có một mục tiêu duy nhất trong tâm trí: quay trở lại. Quay trở lại nơi mà anh đã từng từ bỏ.

Con đường làng ngập sương đêm vẫn còn chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng chó sủa xa vọng lại. Trần Hạo bước đi, không còn vẻ vội vã của kẻ chạy trốn, mà bằng sự quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng. Mỗi bước chân anh dẫm trên nền đất ẩm, tạo nên một âm thanh trầm đục, như tiếng trống dội trong lồng ngực. Hơi thở anh phả ra thành từng làn khói trắng trong không khí se lạnh, tan biến vào màn đêm đặc quánh. Mùi đất ẩm, mùi hoa dại thoang thoảng, mùi sương đêm lạnh buốt ùa vào khoang mũi, nhắc nhở anh về những gì anh đã tưởng chừng như vĩnh viễn bỏ lại phía sau.

Anh chầm chậm bước đi trên con đường làng, ánh mắt dán chặt vào ngôi nhà của Lê An, nơi ánh đèn lồng nhỏ vẫn còn hắt sáng. Nó vẫn ở đó, vàng yếu ớt, ấm áp nhưng xa vời, một ngọn hải đăng của một bến đỗ an yên mà anh đã không dám vươn tới. Anh dừng lại, dựa vào một gốc cây cổ thụ bên đường, thân cây sần sùi, lạnh lẽo truyền qua lớp áo mỏng. Anh hít sâu không khí lạnh của đêm khuya, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.

"Mình đã làm gì ở đây? Chẳng phải mình đã quyết định rồi sao?" Anh tự vấn, giọng độc thoại nội tâm vang vọng trong đầu, xen lẫn sự mệt mỏi và kiệt sức. Anh đã rời đi, đã lên xe, đã chấp nhận rằng tất cả đã kết thúc. Nhưng rồi, hình ảnh chiếc vé xe khách lạnh lẽo trong tay, cảm giác trống rỗng khi nhìn thị trấn biến mất, đã xé toạc sự cam chịu đó. Anh không thể bỏ cuộc. Không thể chấp nhận một kết thúc đầy nuối tiếc như vậy. Đây không phải là sự hối hận vì anh đã không gõ cửa đêm qua, mà là sự hối hận vì anh đã *quá dễ dàng từ bỏ* sau đó.

Từng khoảnh khắc anh đã chần chừ, đã không dám thổ lộ tình cảm với Lê An, giờ đây trở thành một gánh nặng khổng lồ đè lên vai anh. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học chung đường, tiếng cười trong veo của cô bên bờ sông cũ, những đêm trò chuyện vu vơ mà anh đã thầm ước kéo dài mãi mãi. Anh nhớ ánh mắt mong chờ của Lê An khi anh rời thị trấn lên thành phố, lời hứa "không quên em" của anh hóa thành những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh đã để cô chờ đợi, đã để cô mỏi mòn. Và rồi, anh đã chứng kiến cô chấp nhận một mối quan hệ mới, không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm và một bến đỗ an yên. Chính anh đã đẩy cô vào vòng tay người khác.

Giờ đây, anh quay lại, một kẻ thất bại thảm hại, đứng trước ngưỡng cửa của cô vào đêm trước ngày cô kết hôn với người đàn ông khác. Anh biết mình không còn tư cách, không còn cơ hội. Nhưng sâu thẳm trong anh, một tiếng nói yếu ớt vẫn thì thầm: "Nếu như ngày đó... nếu như anh nói sớm hơn một chút..." Câu nói ấy, nỗi ám ảnh ấy, giờ đây không chỉ là sự tiếc nuối, mà còn là một động lực điên cuồng đẩy anh về phía trước. Anh không thể sống với câu hỏi "nếu như" đó mãi mãi. Anh cần một lời giải đáp, dù có đau đớn đến mấy.

Sương đêm dày đặc hơn, bao phủ mọi thứ trong một màn ảo ảnh trắng đục. Những mái nhà ngói đỏ tươi, những con đường đất quen thuộc giờ đây chỉ còn là những đường nét mờ nhạt. Tiếng gió xào xạc qua kẽ lá của những cây bàng cổ thụ, như một lời thì thầm của quá khứ. Anh nhìn những luống hoa nhài thấp thoáng sau hàng rào nhà Lê An, mùi hương thanh khiết thoang thoảng trong không khí, gợi anh nhớ đến mùi hương tóc cô. Anh đã từng hứa sẽ tặng cô một vườn hoa nhài thật đẹp, nhưng lời nói đó đã tan biến vào hư không, giống như rất nhiều những lời hứa thầm kín khác của anh.

Anh tựa đầu vào gốc cây, nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh thấm qua từng thớ thịt. Anh nghĩ về Lê An, về sự bình yên mà cô đang có, về giấc ngủ không mộng mị của cô. Liệu cô có bao giờ nghĩ đến anh trong đêm nay? Hay anh chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong ký ức của cô, một chương đã khép lại từ lâu? Nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Anh đã từng là cả thế giới của cô bé Lê An thuở nhỏ, và cô đã từng là cả thế giới của anh. Nhưng khoảng cách vô hình, được tạo nên bởi sự e dè, không dám bày tỏ của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của cô, đã chia cắt họ. Khoảng cách ấy, giờ đây, đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua. Anh không thể chịu đựng được nữa. Anh phải làm gì đó. Dù chỉ là một khoảnh khắc của sự điên rồ, anh cũng phải thử.

Trần Hạo mở mắt, ánh nhìn quyết liệt hơn. Anh không thể quay lưng lại một lần nữa. Không thể để nỗi sợ hãi cố hữu định đoạt số phận của mình. Anh sẽ bước tới, dù kết quả có là gì. Sương đêm càng lúc càng dày đặc, như muốn nuốt chửng lấy anh, nhưng anh vẫn bước, từng bước một, hướng về phía ánh đèn lồng duy nhất còn sáng trong màn đêm bao la. Mỗi bước đi là một sự giằng xé tột độ, nhưng cũng là sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự hối tiếc đã đè nặng lên anh suốt bao năm qua. Anh sẽ đối mặt, không chạy trốn nữa. Dù chỉ là một lời nói không thành, anh cũng phải nói.

***

Trần Hạo bước từng bước nặng nề về phía cánh cổng gỗ quen thuộc. Càng đến gần, những chi tiết kiến trúc của ngôi nhà càng hiện rõ hơn trong màn sương mờ ảo và ánh đèn lồng vàng yếu ớt. Ngôi nhà nhỏ nhắn, mái ngói rêu phong, hàng rào hoa nhài thoang thoảng hương thơm. Tất cả vẫn y nguyên như trong ký ức của anh, như thể thời gian đã ngừng lại ở đây, chỉ riêng anh là kẻ lạc loài trở về từ một thế giới khác. Anh đưa tay lên, những ngón tay run rẩy chạm vào thanh sắt lạnh lẽo của cánh cổng. Cái lạnh của kim loại thấm vào đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở về sự nghiệt ngã của thực tại.

Ánh mắt anh xoáy sâu vào cánh cửa gỗ, như thể muốn xuyên qua nó để nhìn thấy người con gái đang yên bình chìm vào giấc ngủ bên trong. Hơi thở anh dồn dập, từng nhịp tim đập mạnh như muốn xé toạc lồng ngực. Tim anh thổn thức, một hỗn hợp giữa hy vọng mong manh và nỗi sợ hãi tột cùng. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn gõ cửa, muốn phá vỡ sự im lặng này, muốn một cơ hội cuối cùng để sửa chữa tất cả những sai lầm đã qua.

"Lê An... liệu có còn một chút hy vọng nào không? Một lần cuối cùng thôi..." Anh thì thầm trong độc thoại nội tâm, giọng nói lạc đi trong tiếng gió xào xạc và tiếng chó sủa xa. Anh nhớ lại hình ảnh Lê An trong những ngày thơ ấu, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Anh nhớ những lần cô dịu dàng hỏi han, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã vô tâm bỏ qua. Anh nhớ ánh mắt cô nhìn anh khi anh thông báo đỗ cấp ba ở thành phố, một ánh mắt vừa tự hào, vừa ẩn chứa nỗi buồn man mác. Anh đã không hiểu. Anh đã không đủ tinh tế để nhận ra rằng cô đã từng đợi anh, đợi một lời nói, một hành động khẳng định tình cảm từ anh.

Anh cúi đầu, mái tóc ướt đẫm sương đêm. Anh cảm thấy nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Nỗi đau ấy không phải chỉ đến từ sự tiếc nuối của hiện tại, mà còn là sự dằn vặt của những "nếu như ngày đó". Nếu như anh không e dè, nếu như anh đủ dũng cảm để nói ra, nếu như anh không để khoảng cách vô hình giữa họ lớn dần theo thời gian. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là một điều hiển nhiên, rằng Lê An sẽ mãi ở đó chờ đợi anh. Anh đã sai. Sai một bước, lỡ cả một đời. Giờ đây, anh đứng đây, với tất cả sự thành công trong sự nghiệp, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn lồng, nhưng anh cảm thấy mình trống rỗng hơn bao giờ hết. Tất cả những vật chất đó trở nên vô nghĩa trước sự thất bại thảm hại trong tình cảm của anh.

Anh nhắm mắt lại, hình dung ra cảnh Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh, sánh bước bên một người đàn ông khác. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay cô, biểu tượng của một lời thề nguyền, một hạnh phúc mà anh đã vụng về đánh mất. Hình ảnh đó cứa nát tâm can anh, nhưng cũng là lời nhắc nhở tàn nhẫn về ranh giới mà anh không thể vượt qua. Cô đã có bến đỗ an yên của riêng mình, một bến đỗ mà anh đã không thể hoặc không dám trao cho cô. Liệu việc anh gõ cửa lúc này có phải là sự ích kỷ, là phá vỡ sự bình yên mà cô đang có?

Bên cạnh sự ích kỷ đó, là nỗi sợ hãi cố hữu của anh. Sợ bị từ chối. Sợ làm hỏng tình bạn đẹp đẽ đã từng có. Sợ không xứng đáng với cô. Những nỗi sợ hãi ấy đã bám rễ sâu trong tâm hồn anh, trở thành một phần bản năng của anh. Chúng đã kiềm hãm anh bao năm qua, và giờ đây, chúng lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã từng trải qua khoảnh khắc đối mặt với nỗi sợ hãi này đêm qua, và đã quay lưng bỏ đi. Nhưng rồi, anh lại quay trở lại, một lần nữa, để đối mặt với nó.

Anh hít một hơi thật sâu, mùi hoa nhài từ hàng rào nhà Lê An càng nồng hơn trong không khí lạnh lẽo. Mùi hương ấy, một thời là biểu tượng của sự thuần khiết và tình yêu đầu đời, giờ đây lại mang theo một chút gì đó của sự hoài niệm và xót xa. Anh muốn được hít thở mùi hương này một lần nữa, muốn được nhìn thấy cô một lần nữa, muốn được nói ra tất cả những lời nói không thành đã chôn giấu bấy lâu. Anh đưa tay lên, những ngón tay run rẩy chạm vào thanh sắt lạnh lẽo. Anh có thể cảm nhận được từng thớ gỗ của cánh cửa, cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ bên trong ngôi nhà, nơi cô đang ngủ.

Có một khoảnh khắc, anh nghĩ rằng mình có thể làm được. Mình có thể gõ. Mình có thể nói. Mình có thể chiến đấu cho tình yêu này, dù chỉ là một cơ hội mong manh. Anh cảm thấy máu dồn lên não, tai ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập như tiếng trống trận. Tất cả mọi thứ xung quanh đều mờ đi, chỉ còn lại cánh cửa gỗ và ý chí đang giằng xé trong anh. Đây là cơ hội cuối cùng, cơ hội duy nhất để anh không phải sống với câu hỏi "nếu như" đó cả đời. Một lời nói, dù có bị từ chối, cũng tốt hơn vạn lần sự im lặng và nuối tiếc.

Nhưng rồi, một hình ảnh khác lại hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng như thể mới xảy ra hôm qua. Hình ảnh Lê An mỉm cười bình thản bên bờ sông cũ khi anh thổ lộ tình cảm. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một mũi dao sắc nhọn cứa vào trái tim anh. Nó không phải là một lời từ chối giận dữ, mà là một sự chấp nhận thực tế đau đớn. Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã vượt qua, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Và anh, một kẻ chậm một nhịp, giờ đây mới nhận ra sự thật ấy.

***

Ngón tay Trần Hạo chỉ cách mặt gỗ vài centimet, run rẩy như chiếc lá trước gió. Cả cơ thể anh căng cứng, chờ đợi một tín hiệu, một sức mạnh vô hình nào đó đẩy anh tới. Tiếng côn trùng đã ngớt hẳn, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua những tán lá khô và sự im lặng nặng nề của đêm khuya. Sương đêm càng lúc càng dày đặc, không khí buốt giá thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến anh cảm thấy tê dại.

Đôi mắt anh nhắm nghiền lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, hình ảnh chiếc nhẫn cưới trên tay cô, hình ảnh nụ cười bình yên của cô. Nhưng tất cả đều vô vọng. Những nỗi sợ hãi cố hữu, những tiếc nuối đã định hình anh bao năm qua lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhớ lại lời Lê An: "Thích thì không đủ." Câu nói ấy, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí anh, như một lời phán xét cuối cùng. Nó không chỉ là lời của cô, mà còn là lời của chính số phận, của định mệnh đã an bài.

Anh tự hỏi, liệu anh có quyền phá vỡ sự bình yên ấy của cô? Liệu một lời nói muộn màng, một sự cố gắng tuyệt vọng có thể thay đổi được gì? Hay chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn, khiến cô phải bối rối, phải đau khổ thêm trong ngày trọng đại của mình? Anh đã đẩy cô vào hoàn cảnh này, anh đã để cô phải tìm kiếm bến đỗ an yên ở nơi khác. Giờ đây, anh không thể, và không nên, phá hoại hạnh phúc của cô. Dù là một hạnh phúc mà anh đã không thể trao cho cô.

Ngón tay anh chững lại giữa không trung, rồi từ từ, chậm rãi hạ xuống. Quyết định đã được đưa ra, không phải bằng lời nói hùng hồn, mà bằng sự im lặng và hành động buông bỏ. Đó là một sự chấp nhận đầy đau đớn, một sự đầu hàng trước số phận mà chính anh đã tự tay sắp đặt. Anh không gõ cửa. Anh không thể. Anh không xứng đáng.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, chảy qua làn da lạnh buốt, tan vào màn sương đêm. Đó là giọt nước mắt của sự tuyệt vọng, của sự hối tiếc, và của cả sự cam chịu. Giọt nước mắt ấy không chỉ cho tình yêu đã mất, mà còn cho chính bản thân anh, cho một Trần Hạo yếu đuối và hèn nhát đã bỏ lỡ tất cả. Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở mắt, ánh nhìn trống rỗng. Mọi thứ xung quanh anh như đều chìm vào một màu xám xịt, vô vọng.

Bàn tay anh buông thõng, không gõ. Anh quay lưng lại với cánh cửa, với ánh đèn lồng, với tất cả những gì anh đã từng hy vọng, và bước đi. Mỗi bước chân anh giờ đây đều nặng trĩu, không còn là sự giằng xé, mà là sự chấp nhận cuối cùng. Anh đã chiến đấu, đã quay trở lại, đã đối mặt với nỗi sợ hãi của mình, nhưng cuối cùng, anh vẫn phải buông tay. Bởi vì đôi khi, yêu thương không phải là giành giật, mà là buông bỏ để người mình yêu được hạnh phúc.

Ánh đèn lồng vàng yếu ớt từ mái hiên nhà Lê An vẫn còn đó, hắt ra một vầng sáng cô đơn trong màn đêm. Giờ đây, nó không còn là một ngọn hải đăng của hy vọng, mà là một biểu tượng vĩnh viễn của một hạnh phúc đã bị bỏ lỡ, một "nếu như" không bao giờ thành hiện thực. Nó sẽ ám ảnh anh suốt cuộc đời, trở thành vết sẹo sâu sắc nhất trong tâm hồn anh.

Anh bước đi trên con đường làng ngập sương, tiếng bước chân anh hòa vào tiếng gió, dần dần xa khỏi ngôi nhà của Lê An. Anh không ngoảnh lại. Không thể. Bởi vì anh biết, nếu anh ngoảnh lại, anh sẽ lại nhìn thấy ánh đèn lồng, và lại phải đối mặt với nỗi đau nhói lên không ngừng. Quyết định không gõ cửa này, dù đau đớn đến mấy, cũng là sự lựa chọn cuối cùng của anh. Anh sẽ trở về thành phố, vùi đầu vào công việc, trở thành một Trần Hạo trầm mặc, cô độc hơn, xa cách hơn với thế giới bên ngoài. Nỗi đau này, sự mất mát này, sẽ định hình con người anh, khiến anh càng khép lòng mình hơn, chôn chặt mọi cảm xúc vào sâu thẳm trái tim. Anh sẽ mãi mãi mang theo vết sẹo này, vết sẹo của một tình yêu đã "chậm một nhịp", đã "sai một bước", và đã "lỡ cả một đời".

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free