Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 782: Lời Nguyền 'Thích Thì Không Đủ': Ám Ảnh Vĩnh Viễn
Trần Hạo bước đi trên con đường làng ngập sương, mỗi nhịp chân đều nặng trĩu, như kéo lê cả một gánh nặng vô hình trên vai. Hơi sương dày đặc quyện lấy anh, thấm đẫm từng thớ vải, từng tế bào, khiến cái lạnh buốt xương của đêm cuối thu càng thêm tê tái. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá và tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong màn đêm, như những khúc ca ai oán cho một mối tình đã lỡ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi rơm rạ khô mục lẫn trong không khí, phảng phất chút hoài niệm xa xăm, càng xoáy sâu vào vết thương lòng anh.
Anh không dám ngoảnh đầu lại. Anh biết, nếu làm vậy, ánh đèn lồng vàng yếu ớt từ mái hiên nhà Lê An vẫn sẽ ở đó, lấp lánh như một ngôi sao lạc loài trong màn đêm thăm thẳm. Nó không còn là ánh sáng của hy vọng, mà là ngọn lửa thiêu đốt lương tâm anh, nhắc nhở anh về cơ hội cuối cùng đã bị anh tự tay dập tắt. Mỗi bước chân anh giờ đây không còn là sự giằng xé hay lưỡng lự, mà là sự chấp nhận nghiệt ngã, một sự đầu hàng vô điều kiện trước định mệnh mà chính anh đã tự tay sắp đặt. Anh đã không gõ cửa. Anh đã không thể. Anh đã không xứng đáng.
“Đã quá muộn rồi sao? Hay chính ta đã tự tay chôn vùi tất cả?” Tiếng nói trong tâm trí anh vang vọng, khàn đặc và yếu ớt, như thể nó cũng đã cạn kiệt hơi sức sau một đêm dài đấu tranh. Anh nắm chặt bàn tay, những ngón tay hằn sâu vào lòng bàn tay lạnh ngắt, đau đớn nhưng không làm anh bận tâm. Cơn đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau đang gặm nhấm tâm can anh. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần quay lại, chỉ cần nói ra, mọi thứ sẽ được hàn gắn. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn bất cứ bi kịch nào anh từng tưởng tượng. Cái khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An không phải là không gian địa lý, mà là dòng thời gian đã trôi đi, là những năm tháng cô đơn chờ đợi của cô, là những lựa chọn đã thành hình.
Con đường làng lầy lội dưới chân anh, in hằn những vết bánh xe và dấu chân người qua lại ban ngày, giờ đây chỉ còn là một dải lụa đen mịt mờ trong sương. Anh cứ thế bước đi, vô định, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ dày đặc, không một tia sáng báo hiệu bình minh. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh lấp lánh phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt từ những ngôi nhà xa xăm, như một lời nhắc nhở trớ trêu về thời gian, thứ mà anh đã lãng phí, đã bỏ lỡ, và giờ đây không thể nào quay ngược lại. Anh đã hứa với lòng mình sẽ không bao giờ quay đầu nhìn lại, không bao giờ để ánh đèn lồng ấy trở thành lời nguyền ám ảnh anh thêm nữa. Nhưng làm sao anh có thể quên được, khi nó đã in sâu vào tâm khảm, trở thành một phần không thể tách rời của nỗi đau này?
Cảm giác trống rỗng bao trùm anh, một sự trống rỗng đến cùng cực, như thể một phần linh hồn anh đã bị bỏ lại phía sau, nơi cánh cửa gỗ quen thuộc, nơi ánh đèn lồng còn le lói. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấp đầy phổi bằng khí lạnh, nhưng chỉ cảm thấy lồng ngực mình càng thêm nặng nề, nghẹt thở. Anh đã chiến đấu, đã quay lại, đã đứng trước ngưỡng cửa. Nhưng cuối cùng, anh vẫn là Trần Hạo của ngày xưa, chậm một nhịp, hèn nhát không dám đối mặt với cảm xúc thật của mình, để rồi giờ đây phải gánh chịu hậu quả của sự chần chừ ấy. Anh tự hỏi, liệu có một phép màu nào đó, một "nếu như ngày đó" có thể thay đổi tất cả? Nhưng câu trả lời luôn là một sự im lặng đau đớn. Anh đã lựa chọn buông bỏ, không phải vì anh không yêu, mà vì anh hiểu rằng, yêu thương đôi khi là chấp nhận mất mát để người mình yêu được bình yên. Và sự bình yên của Lê An, giờ đây, không còn nằm trong tay anh.
***
Bước chân Trần Hạo cuối cùng cũng dừng lại, không phải vì anh đã hết sức, mà vì một lực hút vô hình đã kéo anh về nơi này – bờ sông cũ. Bờ sông nơi tuổi thơ anh và Lê An đã trôi qua êm đềm, nơi những lời hứa vu vơ được thì thầm trong gió, nơi những ánh mắt giao nhau đầy ý nghĩa đã được trao đi. Sương đêm vẫn còn giăng mắc, phủ một tấm màn trắng mờ ảo lên mặt nước, khiến dòng sông trông huyền ảo và xa xăm hơn bao giờ hết. Không khí se lạnh như cắt da cắt thịt, thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng Trần Hạo dường như không còn cảm nhận được sự buốt giá ấy nữa. Tâm hồn anh đã đóng băng rồi.
Anh chậm rãi ngồi xuống bãi cỏ ẩm ướt, cảm nhận sự lạnh lẽo và ẩm ướt thấm qua lớp quần áo, trực tiếp chạm vào da thịt. Ánh mắt anh xa xăm nhìn về phía dòng nước chảy, lặng lẽ, vô định. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của quá khứ, của những kỷ niệm đã hóa thành nước mắt. Trong không gian tĩnh lặng đến khắc nghiệt ấy, hình ảnh Lê An hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, không phải là cô gái sắp lên xe hoa, với gương mặt rạng rỡ trong chiếc váy cưới, mà là Lê An của cái ngày định mệnh ấy, ngày anh trở về và đối diện với sự thật.
Cô đứng đó, dưới ánh nắng chiều tà bên bờ sông, mái tóc xõa dài theo gió, đôi mắt sâu thẳm nhìn anh. Và rồi, nụ cười bình thản ấy, nụ cười mà giờ đây đã trở thành "lời nguyền" ám ảnh anh từng đêm, từng giờ. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của cô, nhưng lại chứa đựng một sức nặng kinh hoàng, như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim anh. Nó không phải là một lời trách móc, một sự giận dữ, mà là một sự chấp nhận thực tế, một tuyên bố lạnh lùng về sự kết thúc của tất cả những gì anh từng mơ ước.
"Đúng vậy, thích thì không bao giờ là đủ..." Trần Hạo lẩm bẩm, giọng nói khản đặc chìm vào tiếng gió. "Và anh đã sai lầm khi nghĩ rằng nó sẽ là mãi mãi." Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, những ngón tay run rẩy che đi đôi mắt đang cay xè. Những hồi ức ùa về như thác lũ, nhấn chìm anh trong biển cả của sự hối tiếc. Anh nhớ lại những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng anh dành cho cô. Anh đã nghĩ, chỉ cần ở bên cô, chỉ cần bảo vệ cô, thì đó đã là tình yêu. Anh đã nghĩ, sự im lặng của anh là một loại yêu thương, một cách để giữ gìn sự trong sáng của tình cảm ấy. Anh đã nghĩ, cô sẽ mãi mãi ở đó, mãi mãi chờ đợi.
Nhưng Lê An, cô gái dịu dàng nhưng cũng có giới hạn chịu đựng, đã không thể chờ mãi. Cô đã mệt mỏi với sự im lặng, với cái khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra. Cô cần một bến đỗ an yên, một người dám nói ra, dám hành động, dám nắm giữ tay cô. Và anh đã không phải là người đó. Câu nói "thích thì không đủ" của cô không chỉ là một lời phán xét cho tình cảm của anh, mà còn là lời phán xét cho chính con người anh, cho sự yếu đuối, sự chần chừ, sự hèn nhát không dám đối mặt với cảm xúc của chính mình.
Mùi nước sông lạnh lẽo xộc vào mũi anh, gợi nhớ về những chiều hè bỏng cháy, khi hai đứa trẻ vô tư đùa nghịch dưới làn nước mát. Giờ đây, dòng sông vẫn chảy, nhưng mọi thứ đã đổi thay. Anh đã để cô phải tìm kiếm hạnh phúc ở nơi khác, đã để cô phải lớn lên, phải chấp nhận một cuộc sống không có anh. Và điều đau đớn nhất là anh biết, cô không hề trách móc anh. Nụ cười bình thản của cô đã nói lên tất cả: cô đã buông bỏ, đã tha thứ, đã bước tiếp. Chỉ còn lại anh, mắc kẹt trong vũng lầy của quá khứ, bị ám ảnh bởi cái "nếu như ngày đó" không bao giờ có lời giải đáp.
Trần Hạo ngồi đó, bó gối, như một pho tượng đá giữa màn sương đêm. Anh cảm nhận được từng đợt gió lạnh lùa qua tóc, từng hạt sương đọng trên mi mắt. Anh không khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn cứ lặng lẽ chảy dài trên má, hòa vào sương đêm, hòa vào nỗi đau vô tận. Đó là những giọt nước mắt cho một tình yêu đã chết, cho một tuổi trẻ đã qua, và cho chính bản thân anh, một kẻ lạc lối trong chính cuộc đời mình. Câu nói của Lê An, "thích thì không đủ," đã không còn là một câu nói đơn thuần nữa, mà đã trở thành một phần của anh, một vết sẹo hằn sâu vào tâm hồn, không bao giờ phai mờ. Nó sẽ định hình anh, khiến anh trở nên trầm mặc hơn, cô độc hơn, và mãi mãi mang theo nỗi tiếc nuối về cái "chậm một nhịp" đã đánh mất cả một đời.
***
Dần dần, màn đêm bắt đầu nhạt màu. Phía chân trời xa, một vệt sáng mờ ảo bắt đầu le lói, báo hiệu một ngày mới đang tới, một bình minh sẽ xua tan màn sương giá. Nhưng trong lòng Trần Hạo, sự lạnh lẽo vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn thấm đẫm hơn khi ánh sáng yếu ớt của ngày mới bắt đầu hé lộ. Sương tan dần, để lộ những hàng cây ven sông, những mái nhà lấp ló xa xa, và con đường đất quen thuộc. Mùi rơm rạ khô mục và đất ẩm giờ đây quyện với mùi cỏ non ngai ngái, một mùi hương của sự sống, nhưng lại khiến lòng anh thêm nặng trĩu. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, những âm thanh đầu tiên của ngày mới, lại càng làm nổi bật sự cô độc của anh giữa không gian mênh mông.
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn ngón tay mình. Ngón tay đêm qua đã run rẩy, chần chừ trước cánh cửa gỗ quen thuộc. Anh đã có thể gõ, đã có thể nói ra tất cả những lời yêu thương cất giấu bấy lâu, những lời nói không thành mà anh đã ôm ấp suốt bao năm. Anh đã có thể cầu xin một cơ hội, một sự thấu hiểu. Nhưng anh đã không làm. Ngón tay ấy, giờ đây, không còn run rẩy nữa. Nó chỉ còn là một phần thân thể lạnh ngắt, vô cảm, như chính trái tim anh.
"Không thể thay đổi. Mãi mãi không thể." Anh tự nhủ, giọng nói khàn đặc như từ vực sâu vọng lên. "Chính anh đã lựa chọn điều này. Anh đã để em đi, Lê An." Sự thật ấy, dù đau đớn đến mấy, giờ đây đã được anh chấp nhận trọn vẹn. Không còn sự giằng xé, không còn sự đấu tranh vô vọng. Chỉ còn lại sự cam chịu, một sự đầu hàng trước số phận mà chính anh đã tự tay sắp đặt. Những cơ hội đã qua, những lời chưa nói, tất cả đã đóng băng lại trong câu nói "thích thì không đủ" của Lê An. Đó không phải là lời trách móc, mà là sự thật, là kết cục tất yếu cho sự chần chừ, cho cái "chậm một nhịp" của anh. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của anh là đủ, nhưng cô đã đúng, thích thì không đủ, đặc biệt là khi nó được cất giấu quá kỹ, quá lâu.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí vẫn còn vương vấn trong lồng ngực. Nó không còn là cái lạnh tê dại mà là cái lạnh thấu xương, như muốn đông cứng cả trái tim đang tan nát của mình. Đây là lúc anh phải chấp nhận. Không phải chấp nhận mất Lê An, mà là chấp nhận sự thật về chính mình, về con người yếu đuối, hèn nhát đã bỏ lỡ tất cả. Nỗi đau này, sự mất mát này, sẽ trở thành vết sẹo sâu sắc nhất trong tâm hồn anh, định hình con người anh trong tương lai. Anh biết, nó sẽ khiến anh trầm mặc hơn, khó mở lòng với bất kỳ ai sau này.
Tr��n Hạo từ từ đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi tê dại vì cái lạnh và sự mệt mỏi. Ánh mắt anh kiên định một cách đau đớn, nhìn thẳng về phía con đường dẫn ra thị trấn, nơi những chuyến xe khách sẽ đưa anh trở về thành phố, trở về với cuộc sống mà anh đã từng chạy trốn. Giờ đây, thành phố không còn là nơi để anh tìm kiếm thành công, mà là nơi để anh vùi mình vào công việc, vào sự cô độc, để chạy trốn khỏi nỗi ám ảnh mang tên Lê An. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, và cuộc đời vẫn tiếp diễn. Nhưng đối với anh, một phần của đời anh đã vĩnh viễn dừng lại bên bờ sông cũ, cùng với những hồi ức về một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Anh sẽ mang theo lời nguyền "thích thì không đủ" ấy như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về hậu quả của sự chần chừ, của những "lời nói không thành". Và anh sẽ sống, với trái tim mang nặng vết sẹo, trong sự chấp nhận đầy cay đắng rằng, không phải tình yêu nào cũng có thể vượt qua dòng chảy của thời gian, nếu nó đến chậm hơn một nhịp.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.