Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 783: Biển Cả Tiếc Nuối: Hơi Thở Cuối Cùng Của Những Lời Chưa Nói

Trần Hạo từ từ đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi tê dại vì cái lạnh và sự mệt mỏi. Ánh mắt anh kiên định một cách đau đớn, nhìn thẳng về phía con đường dẫn ra thị trấn, nơi những chuyến xe khách sẽ đưa anh trở về thành phố, trở về với cuộc sống mà anh đã từng chạy trốn. Giờ đây, thành phố không còn là nơi để anh tìm kiếm thành công, mà là nơi để anh vùi mình vào công việc, vào sự cô độc, để chạy trốn khỏi nỗi ám ảnh mang tên Lê An. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, và cuộc đời vẫn tiếp diễn. Nhưng đối với anh, một phần của đời anh đã vĩnh viễn dừng lại bên bờ sông cũ, cùng với những hồi ức về một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Anh sẽ mang theo lời nguyền "thích thì không đủ" ấy như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về hậu quả của sự chần chừ, của những "lời nói không thành". Và anh sẽ sống, với trái tim mang nặng vết sẹo, trong sự chấp nhận đầy cay đắng rằng, không phải tình yêu nào cũng có thể vượt qua dòng chảy của thời gian, nếu nó đến chậm hơn một nhịp.

***

Con đường làng quen thuộc, nơi từng in dấu chân anh và Lê An bao năm về trước, giờ đây trải dài trong màn sương mờ ảo của rạng sáng. Mỗi bước chân Trần Hạo nặng nề, như thể anh đang kéo lê cả một tảng đá trong lòng. Bóng đèn đường vàng vọt, yếu ớt hắt xuống, tạo nên cái bóng dài, gầy guộc của anh trên mặt đường đất ẩm ướt. Cái bóng ấy cô độc đến lạ, tựa như một linh hồn lạc lõng giữa cõi trần, không nơi nương tựa, không điểm đến. Sương đêm lạnh buốt thấm qua lớp áo khoác mỏng, luồn vào từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng cái lạnh trong lồng ngực anh còn tê tái hơn vạn lần. Mùi ẩm của đất quyện với mùi cỏ non ngai ngái, gợi nhớ về những buổi chiều tan học, khi anh và Lê An cùng sánh bước trên con đường này, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt, những ước mơ ngây thơ. Giờ đây, tất cả chỉ còn là hoài niệm, là những mũi kim vô hình đâm vào trái tim đang rỉ máu.

Anh dừng lại, đưa tay ôm lấy lồng ngực, cố gắng kìm nén một tiếng nấc nghẹn đang chực trào. Nỗi đau không phải đến từ sự mất mát, mà đến từ sự dằn vặt, từ những câu hỏi "Nếu như..." cứ xoáy sâu vào tâm trí. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng khí để nói ra lời yêu? Nếu như anh không chọn sự im lặng, không để cho khoảng cách vô hình ấy lớn dần? Nếu như anh không bận rộn với những tham vọng nơi thành thị, mà dành chút thời gian lắng nghe những tâm tư của cô? Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp, hàng ngàn "nếu như" không thể quay ngược. Mỗi bước chân anh đi trên con đường này, mỗi hình ảnh cũ ùa về, lại là một nhát dao cứa vào lòng anh, khiến nỗi đau thêm sâu sắc, thêm day dứt. Anh nhớ về lần đầu tiên Lê An mặc chiếc áo dài trắng, mái tóc đen nhánh buông xõa ngang vai, nụ cười e ấp như đóa quỳnh chớm nở. Anh nhớ về những đêm trăng sáng, hai đứa ngồi bên bờ sông, anh kể cô nghe về những vì sao, còn cô thì chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt lấp lánh như chứa cả dải ngân hà. Tất cả những khoảnh khắc ấy, anh đã cất giấu kỹ càng trong tim, không dám bày tỏ, không dám chạm tới, sợ rằng một lời nói thốt ra sẽ phá vỡ đi sự bình yên mong manh. Giờ đây, sự bình yên ấy đã vỡ tan tành, kéo theo cả một đời anh.

"Tại sao?" Anh tự hỏi, giọng nói khàn đặc như tiếng gió rì rào qua kẽ lá. "Tại sao anh lại hèn nhát đến vậy, Trần Hạo?" Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm. Toàn bộ cơ thể anh rã rời, như thể vừa trải qua một trận chiến khốc liệt, nhưng kẻ chiến bại lại chính là anh, là tình yêu anh đã dành trọn. Lê An đã từng chờ đợi anh, anh biết. Ánh mắt cô ấy, cử chỉ cô ấy, tất cả đều chất chứa một niềm hy vọng mong manh. Nhưng anh, một kẻ ngốc nghếch, đã quá sợ hãi, quá e dè, để rồi giờ đây phải trả giá bằng cả một đời người. Anh có thể cảm nhận vị mặn chát của nước mắt trên môi, lẫn với vị đắng của nỗi tiếc nuối. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng gió lùa qua những hàng tre, tất cả đều trở thành bản nhạc nền cho sự cô đơn, cho nỗi đau không thể gọi thành tên.

Anh đưa tay chạm vào thân cây ven đường, vỏ cây sần sùi, lạnh lẽo, nhưng lại mang đến một cảm giác thực tại. "Anh đã có thể nói, đã có thể làm, nhưng anh đã không làm." Lời nói của Lê An – "thích thì không đủ" – lại vang vọng trong tâm trí anh, không phải như một lời trách móc, mà như một sự thật hiển nhiên, một lời phán xét không thể chối cãi. Đúng vậy, thích thì không đủ, đặc biệt là khi sự "thích" ấy chỉ mãi mãi nằm trong trái tim, không bao giờ được thốt ra. Nó giống như một hạt mầm đã được gieo xuống đất màu mỡ, nhưng lại không bao giờ được tưới nước, không bao giờ được đón ánh mặt trời, để rồi héo úa dần, chết đi trong câm lặng. Trần Hạo thầm ước có thể quay ngược thời gian, chỉ một khoảnh khắc thôi, để anh có thể gõ cửa, có thể nói ra tất cả. Nhưng thời gian là một dòng sông một chiều, chỉ chảy xuôi chứ không bao giờ chảy ngược. Anh đã bỏ lỡ con thuyền của mình, và con thuyền ấy giờ đây đã trôi đi rất xa, mãi mãi ngoài tầm với. Anh tiếp tục bước đi, chậm rãi, nhưng kiên định, như một người hành hương đang đi về phía vực sâu, nơi không có ánh sáng, không có hy vọng, chỉ có sự chấp nhận và nỗi đau âm ỉ. Mỗi bước chân anh, giờ đây, không còn là sự tìm kiếm, mà là sự buông bỏ. Buông bỏ một tình yêu, buông bỏ một quá khứ, buông bỏ cả một phần thanh xuân đẹp đẽ đã lỡ làng.

***

Không biết tự lúc nào, Trần Hạo vô thức rẽ xuống bờ sông, nơi anh vừa rời đi chỉ cách đây không lâu. Lần này, anh không tìm kiếm câu trả lời, không mong chờ một phép màu nào cả. Anh bị kéo đến đây như một sự trừng phạt, như một tù nhân bị xiềng xích vào nơi tội ác của chính mình. Dòng sông vẫn mịt mờ trong sương sớm, phẳng lặng đến đáng sợ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bầu trời đang dần chuyển mình. Cái lạnh của hơi nước bốc lên từ mặt sông thấm sâu vào từng tế bào, khiến anh run rẩy. Anh vịn tay vào thân cây cổ thụ ven bờ, vỏ cây xù xì, rêu phong, như một chứng nhân câm lặng cho bao nhiêu câu chuyện tình đã đến rồi đi trên mảnh đất này.

Đứng trước dòng sông mịt mờ, những lời chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén suốt bao năm bỗng ùa về như một cơn sóng thần, nhấn chìm anh không chút nhân nhượng. Không phải là những mảnh ký ức rời rạc như trên con đường làng, mà là cả một dòng chảy cuồn cuộn, dữ dội, không ngừng nghỉ. Từng câu nói anh đã định thốt ra mà không thành, từng ánh mắt anh đã trao nhưng không được đáp lại, từng cử chỉ anh đã muốn nắm lấy nhưng lại buông lơi của Lê An hiện rõ mồn một. Anh thấy mình như đang chìm dần, chìm sâu vào biển cả của sự tiếc nuối, nơi nước mắt và ký ức hòa lẫn vào nhau, không thể phân biệt. Lồng ngực anh đau thắt, một cảm giác nghẹt thở đến tột cùng, như có ai đó đang bóp chặt lấy trái tim anh, không cho anh lấy một hơi thở.

"Lê An..." Anh thì thầm, tiếng nói lạc đi trong cổ họng, khàn đặc và yếu ớt. "Giá như... giá như ngày đó..." Nhưng rồi anh lại nuốt ngược những lời đó vào trong. Không có "giá như", không có "nếu như" nào nữa. Chỉ còn lại sự thật trần trụi, lạnh lẽo. Anh nhắm chặt mắt, hơi thở dồn dập, từng nhịp đập của trái tim như muốn xé toạc lồng ngực. Không khí xung quanh anh như đặc quánh lại, nặng nề, khiến mỗi lần hít thở đều trở thành một cuộc vật lộn. Anh cố gắng hít thật sâu, nhưng phổi anh như không thể chứa đựng thêm không khí. Anh cảm thấy choáng váng, đầu óc quay cuồng, như thể sắp ngã quỵ. Đó là sự nghẹt thở của một linh hồn, của một trái tim đang tan nát, không phải vì thiếu oxy, mà vì quá nhiều nỗi đau, quá nhiều sự dằn vặt.

Anh gục đầu vào thân cây, toàn thân run lên bần bật. Những hình ảnh về Lê An cứ thay phiên nhau hiện lên trong tâm trí anh: Lê An cười, Lê An khóc, Lê An giận dỗi, Lê An chờ đợi. Và đỉnh điểm là nụ cười bình thản của cô khi nói: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy giờ đây không còn là lời nguyền, mà là một sự thật khắc nghiệt, là minh chứng cho sự thất bại hoàn toàn của anh. Anh đã thất bại trong việc bày tỏ tình cảm, thất bại trong việc giữ lấy người con gái mình yêu. Anh đã để những lời nói không thành ấy chôn vùi trong lòng, để rồi giờ đây chúng trỗi dậy, bóp nghẹt anh đến không thở nổi. Anh có thể cảm nhận vị đắng của nỗi tiếc nuối trong miệng, một vị đắng chát xé lòng, thấm đẫm vào từng tế bào.

Mùi ẩm của sông, mùi rơm rạ khô mục, mùi cỏ non ngai ngái, tất cả đều trở nên quá sức chịu đựng. Chúng là mùi của thị trấn này, mùi của tuổi thơ anh, mùi của Lê An. Và giờ đây, chúng trở thành mùi của sự mất mát, của một tình yêu đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào dòng sông đang chảy xuôi, không ngừng nghỉ. Dòng sông ấy, cũng như thời gian, không chờ đợi một ai. Nó đã chứng kiến tình yêu chớm nở của họ, đã chứng kiến sự chần chừ của anh, và giờ đây, nó đang chứng kiến sự tuyệt vọng của anh. Anh biết, đây là đỉnh điểm của sự dằn vặt. Không còn gì có thể đau đớn hơn thế này nữa. Anh đã chạm đến đáy của nỗi đau, của sự tuyệt vọng. Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết tinh thần ấy, một cảm giác tê dại, lạnh lẽo dần thay thế sự nghẹt thở. Đó không phải là sự giải thoát, mà là sự chấp nhận cuối cùng. Chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc, chấp nhận rằng anh đã thua cuộc. Nỗi đau này, sự mất mát này, sẽ trở thành vết sẹo sâu sắc nhất trong tâm hồn anh, định hình con người anh trong tương lai. Nó sẽ khiến anh trầm mặc hơn, cô độc hơn, vùi mình vào công việc để chạy trốn khỏi nỗi ám ảnh mang tên Lê An.

***

Sau khoảnh khắc nghẹt thở ở bờ sông, Trần Hạo lê bước về phía bến xe khách, như một cái xác không hồn. Cơ thể anh mệt mỏi rã rời, nhưng tâm trí lại trống rỗng đến lạ. Cảm giác nghẹt thở dần chuyển thành một sự tê dại, lạnh lẽo, một sự chấp nhận số phận nghiệt ngã. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới đã hửng lên phía chân trời, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà. Bầu trời chuyển từ màu xanh thẫm sang sắc hồng cam nhạt, báo hiệu một bình minh mới, một ngày mới đang bắt đầu. Nhưng đối với Trần Hạo, ngày mới ấy chẳng mang lại chút hy vọng nào. Nó chỉ là sự khởi đầu của một cuộc đời khác, một cuộc đời không có Lê An.

Bến xe khách thị trấn nhỏ bé, cũ kỹ, giờ đây đã lấp đầy những âm thanh của sự sống. Tiếng động cơ xe khách nổ lách cách, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của những người bán bánh mì, xôi sáng. Mùi khói xe, mùi thức ăn quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của cuộc sống. Ánh đèn vàng yếu ớt của bến xe vẫn còn bật, làm nổi bật vẻ mệt mỏi, tiều tụy của anh. Đôi mắt anh trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, khuôn mặt hốc hác, không còn chút sức sống. Chiếc xe khách liên tỉnh đã chờ sẵn, cửa mở hờ như một lời mời gọi đến một nơi xa, một sự trốn chạy khỏi thực tại. Nó giống như một con thuyền lớn đang đợi anh, để chở anh đi khỏi cái thị trấn này, khỏi những ký ức đau đớn này.

"Lên xe đi, sắp chạy rồi!" Tiếng lơ xe, một người đàn ông trung niên với giọng nói khàn đặc, vang lên. Đó là Anh Tám, người đã lái chuyến xe này bao nhiêu năm, chứng kiến bao nhiêu cuộc chia ly, đoàn tụ ở cái bến xe nhỏ bé này. Anh Tám nhìn Trần Hạo, thoáng chút lạ lẫm trong ánh mắt, nhưng rồi cũng không nói gì thêm. Có lẽ, ông đã quá quen với những gương mặt tiều tụy, những ánh mắt chất chứa nỗi buồn như thế này.

Trần Hạo nhìn chiếc xe, rồi quay đầu nhìn về phía thị trấn lần cuối. Ánh sáng đầu tiên của mặt trời đã len lỏi qua những rặng cây, chiếu sáng những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất quen thuộc. Xa xa, anh có thể mơ hồ thấy thấp thoáng bóng dáng ngôi nhà của Lê An, nơi có ánh đèn ấm áp đêm qua anh đã không dám gõ cửa. Ngày hôm nay, nơi đó sẽ rộn ràng tiếng cười, tiếng nhạc, báo hiệu một đám cưới đang diễn ra. Một đám cưới mà anh đã không thể ngăn cản, một hạnh phúc mà anh đã bỏ lỡ. Tim anh không còn đau thắt, không còn nghẹt thở nữa. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một cảm giác tê dại đến vô cùng. Mọi cảm xúc đã cạn kiệt, chỉ còn lại sự chấp nhận.

Anh bước lên xe khách, không ngoảnh lại. Bước chân anh chậm rãi, nhưng kiên định, như thể anh đang bước vào một chương mới của cuộc đời mình, một chương đầy cô độc và tiếc nuối. Anh tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nép mình vào góc, quay mặt ra ngoài, nhìn bóng đêm cuối cùng của thị trấn lùi dần. Thị trấn nhỏ bé ấy, nơi chứa đựng cả tuổi thơ, cả tình yêu đầu đời của anh, giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ mờ dần phía sau khung cửa kính. Những hàng cây, những mái nhà, con đường ven sông, tất cả đều tan biến vào sương sớm. Anh biết, khi chiếc xe này lăn bánh, một phần của anh sẽ vĩnh viễn ở lại đây, cùng với những lời nói không thành, cùng với cái "chậm một nhịp" đã đánh mất cả một đời.

Chiếc xe bắt đầu chuyển động, tiếng động cơ gầm gừ phá tan sự yên tĩnh của buổi sớm. Anh cảm nhận từng rung lắc nhẹ của xe, từng vòng quay của bánh xe đang đưa anh đi xa dần, xa dần khỏi quá khứ, xa dần khỏi Lê An. Nước mắt anh lại một lần nữa lăn dài trên má, nhưng lần này không còn là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự buông bỏ. Buông bỏ một tình yêu đã không thuộc về mình, buông bỏ một hạnh phúc đã vuột mất. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh lùa qua khung cửa, mang theo mùi của đất, của cây cỏ, và của những ký ức đang dần trở thành xa vời. Anh sẽ sống, với vết sẹo trong tim, với lời nguyền "thích thì không đủ" như một lời nhắc nhở vĩnh viễn. Và anh sẽ chấp nhận, chấp nhận rằng cuộc đời này, đôi khi, chỉ vì "sai một bước, lỡ cả một đời".

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free