Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 784: Giây Phút Cuối Cùng: Quyết Định Định Mệnh
Tiếng động cơ gầm gừ đều đều, như một lời thì thầm không ngừng nghỉ của số phận, cuốn Trần Hạo đi xa dần khỏi thị trấn nhỏ bé ấy. Anh tựa đầu vào khung cửa kính lạnh buốt, cảm nhận từng rung động nhỏ của chiếc xe đang đưa anh vào một tương lai vô định. Ngoài kia, màn đêm vẫn còn đặc quánh, nhưng những ánh đèn vàng yếu ớt của thị trấn đã lùi lại, mờ dần rồi tan biến hoàn toàn, như thể chúng chưa từng tồn tại. Mỗi mét đường chiếc xe lướt qua, mỗi nhịp bánh xe nghiền nát con đường đất, đều như đang cuốn đi một phần ký ức của anh, một phần hy vọng mỏng manh còn sót lại. Anh bấu chặt tay vào thành ghế bọc nỉ đã cũ sờn, các khớp ngón tay trắng bệch dưới ánh đèn lờ mờ trong khoang xe. Hơi lạnh từ cửa kính thấm vào thái dương, rồi lan tỏa khắp cơ thể, nhưng không thể xua đi cái buốt giá đang gặm nhấm sâu bên trong lồng ngực.
Trần Hạo cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm đen kịt, như muốn níu giữ lấy một hình ảnh cuối cùng của thị trấn, của cái nơi đã từng là tất cả đối với anh. Nhưng không có gì cả, chỉ có bóng tối hun hút và những hàng cây lướt qua nhanh như những bóng ma. Anh cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng, không phải là một khoảng trống đơn thuần, mà là một hố sâu thăm thẳm vừa được đào xới trong tâm hồn. Nó không còn là cảm giác nghẹt thở, không còn là sự đau đớn dữ dội như vài giờ trước đây khi anh đứng trước cửa nhà Lê An. Giờ đây, chỉ còn lại một sự tê dại, một nỗi cô đơn quặn thắt đến mức anh không thể rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa. Nước mắt đã cạn, cảm xúc đã chai sạn, chỉ còn lại sự chấp nhận lặng câm.
Trong đầu anh, câu nói của Lê An lại vang lên, rõ ràng như thể cô đang đứng ngay bên cạnh anh, thì thầm vào tai: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, từng là một nhát dao cứa vào tim anh, giờ đây lại trở thành một câu thần chú, một lời nguyền mà anh phải mang theo suốt phần đời còn lại. Nó không chỉ là sự xác nhận cho tình cảm của anh, mà còn là bản án cho sự chần chừ, sự rụt rè của một thời tuổi trẻ. Anh tự hỏi, bao nhiêu lần anh đã có cơ hội? Bao nhiêu lần anh đã đứng trước ngưỡng cửa của sự bày tỏ, nhưng rồi lại quay lưng bước đi, để lại phía sau một "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy?
Tiếng động cơ xe khách vẫn đều đều, ru anh vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Mùi dầu diesel nồng nặc quyện với mùi ẩm của sương đêm lùa vào qua khe cửa sổ không kín, khiến anh cảm thấy hơi buồn nôn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Phía trước anh, một bác gái đang ngủ gà ngủ gật, đầu lắc lư theo từng nhịp xóc của xe. Bên cạnh anh, một cặp vợ chồng trẻ đang thì thầm to nhỏ, tiếng cười khẽ của cô gái lọt vào tai anh, chua chát như một vết cứa. Hạnh phúc của họ, sự bình yên của họ, càng làm nổi bật lên sự đổ vỡ trong tâm hồn anh.
"Nó đi rồi... mọi thứ đã kết thúc thật rồi." Trần Hạo thì thầm trong vô thức, giọng nói khô khốc, lạc lõng trong tiếng ồn của xe. Anh không biết mình đang nói với ai, có lẽ là nói với chính bản thân, hoặc với cái quá khứ vừa bị bỏ lại phía sau. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại khuôn mặt của Lê An, nụ cười bình thản của cô khi nói ra câu nói định mệnh đó. Nhưng hình ảnh ấy lại mờ nhạt, bị che phủ bởi sương khói của thời gian và nỗi đau. Anh chỉ còn nhớ được cảm giác, cảm giác của một con người đang đứng giữa ngã ba đường, nhìn thấy con đường hạnh phúc của mình đang rẽ sang một lối khác, một lối mà anh không thể nào bước vào.
Cảm giác tê dại dần lan tỏa khắp cơ thể, từ đầu ngón tay đến tận sâu trong tim. Anh biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng của một chương đời. Khi chiếc xe này dừng lại ở một thành phố xa lạ, anh sẽ là một con người khác. Một con người mang theo vết sẹo vĩnh viễn, mang theo lời nguyền "thích thì không đủ". Anh sẽ vùi mình vào công việc, chạy trốn khỏi những hồi ức, khỏi những hình bóng ám ảnh. Thị trấn nhỏ bé ấy, con sông hiền hòa ấy, và cả Lê An nữa, sẽ chỉ còn là một phần của giấc mơ đã vỡ tan. Anh đã "sai một bước", và giờ đây, anh chấp nhận "lỡ cả một đời". Không oán trách, không than vãn, chỉ là một sự chấp nhận bi thương.
***
Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của chiếc xe khách, Trần Hạo chìm đắm trong cuộc giằng xé nội tâm cuối cùng. Chiếc xe vẫn lao đi vun vút, mang theo anh qua những cánh đồng còn chìm trong màn đêm và sương sớm. Cảm giác trống rỗng lúc này không còn là sự tê dại hoàn toàn, mà là một khoảng lặng đầy ám ảnh, nơi hàng trăm câu hỏi "nếu như" bắt đầu trỗi dậy, xoáy sâu vào tâm trí anh. Nếu như đêm qua, anh đã gõ cửa? Nếu như anh đã bất chấp tất cả, bất chấp lý trí, bất chấp lời nói "thích thì không đủ" của Lê An, để một lần nữa thổ lộ hết những gì anh đã chôn giấu? Một luồng khí nóng dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, trái tim anh như bị xé toạc, không phải vì đau đớn, mà vì sự dằn vặt của những lựa chọn đã qua.
Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và suy nghĩ ám ảnh, nhưng vô ích. Trong bóng tối của mi mắt, anh thấy rõ mồn một khuôn mặt của Lê An, không phải là cô gái với nụ cười bình thản đêm qua, mà là Lê An của những năm tháng thanh xuân. Lê An của những buổi tan học chung đường, áo dài trắng tinh khôi dưới nắng chiều. Lê An của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, tiếng cười trong trẻo hòa vào tiếng nước chảy. Lê An của những lần anh lén lút nhìn trộm, trái tim đập loạn nhịp chỉ vì một ánh mắt vô tình của cô.
Anh tự hỏi, nếu như ngày đó, anh đủ can đảm để nắm lấy tay cô, để nói ra ba từ "anh yêu em" thay vì chỉ là "anh rất thích em" đầy e dè? Nếu như ngày đó, khi anh rời thị trấn lên thành phố, anh đã không để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại? Nếu như ngày đó, anh không để "khoảng cách vô hình" giữa họ lớn dần theo từng ngày, từng tháng, từng năm? Liệu mọi thứ có khác không? Liệu anh có đang ở đây, trên chuyến xe khách lạnh lẽo này, hay đang chuẩn bị cho một đám cưới khác, một đám cưới mà cô dâu là Lê An, và chú rể là anh?
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào hơi lạnh của cửa kính. Lần này, không phải là nước mắt của sự buông bỏ hoàn toàn, mà là nước mắt của sự hối tiếc, của sự dằn vặt tột cùng. Anh đã có cơ hội, rất nhiều cơ hội. Nhưng chính sự e dè, sự sợ hãi mất đi, sự thiếu tự tin của anh đã khiến anh lùi bước. Anh đã chờ đợi, Lê An cũng đã chờ đợi. Nhưng "chậm một nhịp" thôi, là đã lỡ cả một đời. Cái giá phải trả cho sự chậm trễ ấy, quá đắt.
"Một cuộc gọi? Một tin nhắn? Một cú giật mình chạy xuống xe?" Anh lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khô khốc. Trái tim anh dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, thúc giục anh làm một điều gì đó điên rồ, một điều gì đó để thay đổi tất cả. Anh tưởng tượng ra cảnh mình vùng dậy, lao đến chỗ lơ xe, yêu cầu dừng lại. Rồi anh sẽ chạy ngược về thị trấn, xuyên qua màn sương đêm, gõ cửa nhà Lê An. Anh sẽ nói hết, tất cả những lời "nói không thành" suốt bao năm tháng. Anh sẽ cầu xin cô, xin cô cho anh một cơ hội cuối cùng.
Nhưng rồi, một cảm giác mệt mỏi, nặng nề hơn cả nỗi đau lại ập đến. "Không... không thể." Anh lắc đầu, những suy nghĩ điên rồ ấy nhanh chóng tan biến. "Tất cả đã quá muộn. Chính mình đã tự tay kết thúc mọi thứ." Anh đã có quyết định của mình. Đêm qua, khi đứng trước cửa nhà cô, anh đã chọn không gõ. Anh đã chấp nhận buông bỏ, chấp nhận số phận nghiệt ngã này. Quay lại bây giờ, liệu có ích gì không? Liệu anh có quyền làm như vậy không, khi Lê An đã có con đường riêng của mình, một con đường mà cô đã chọn, một con đường mà cô xứng đáng được hưởng hạnh phúc?
Sự thật phũ phàng ấy đập mạnh vào tâm trí anh. Lê An đã chọn một bến đỗ an yên, một cuộc sống bình lặng, một người đàn ông có thể mang lại cho cô sự quan tâm mà anh đã không thể cho đi. Anh không có quyền phá vỡ hạnh phúc ấy, dù trái tim anh có tan nát đến đâu đi chăng nữa. Anh đã bỏ lỡ, anh đã sai một bước. Và giờ đây, anh phải chấp nhận hậu quả.
Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm đã bắt đầu nhạt dần. Phía chân trời, một vệt sáng hồng cam yếu ớt đang từ từ xuất hiện, báo hiệu bình minh sắp đến. Ánh sáng đầu tiên của một ngày mới, của một cuộc đời mới. Nhưng đối với anh, ánh sáng ấy lại như xé toạc màn đêm trong tâm hồn, phơi bày nỗi đau đớn và sự trống rỗng không thể lấp đầy. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút bỏ tất cả những gánh nặng, những dằn vặt còn sót lại. Anh đã đưa ra quyết định định mệnh của mình: buông bỏ. Và giờ đây, anh phải sống với nó. Đây là khởi đầu của sự chấp nhận, dù cay đắng và bi thương đến mấy.
***
Chiếc xe khách lao đi trên con đường lớn, xuyên qua màn sương mỏng còn vương vấn trên những hàng cây ven đường. Ánh bình minh đầu tiên đã nhuộm hồng cả một góc chân trời, vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên nền trời xanh thẳm. Đối với Lê An, ánh sáng ấy có lẽ là khởi đầu của một cuộc đời mới, một chương hạnh phúc với người đàn ông cô đã chọn. Nhưng đối với Trần Hạo, ánh sáng đó như xé toạc màn đêm trong tâm hồn anh, phơi bày nỗi đau đớn và sự trống rỗng không thể lấp đầy. Nó không phải là một sự giải thoát, mà là một sự phơi bày tàn nhẫn, buộc anh phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã.
Tiếng động cơ xe vẫn đều đều, không ngừng nghỉ, mang theo mùi dầu diesel quen thuộc và hơi lạnh từ cửa kính. Cảm giác tê dại đã hoàn toàn bao trùm lấy anh. Anh buông thõng hai tay, cơ thể rũ xuống, tựa vào lưng ghế. Mọi năng lượng, mọi cảm xúc đã cạn kiệt. Anh thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở dài như trút bỏ cả gánh nặng của một kiếp người, của một tình yêu đã không thành. Ánh mắt anh vô định, nhìn về phía trước, nơi con đường trải dài hút tầm mắt, không một điểm dừng. Đó chính là con đường cô độc mà anh đã chọn, một con đường không có Lê An.
Trong thâm tâm, anh biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn, ít nhất là cho Lê An. Anh đã không gõ cửa. Anh đã không phá vỡ sự bình yên của cô. Anh đã không xen vào hạnh phúc mà cô xứng đáng được hưởng. Nhưng cái giá phải trả cho sự "đúng đắn" ấy lại là cả một đời tiếc nuối, một trái tim mãi mãi mang vết sẹo.
"Chúc em hạnh phúc, Lê An. Anh... anh xin lỗi." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, như một lời nguyện cầu gửi vào hư vô, gửi vào làn gió lạnh đang lùa qua khung cửa. Anh xin lỗi vì đã không đủ dũng cảm, không đủ quyết đoán. Anh xin lỗi vì đã để cho "khoảng cách vô hình" lớn dần, để "lời nói không thành" ám ảnh cả một đời. Anh xin lỗi vì đã "chậm một nhịp", để rồi "lỡ cả một đời".
Nỗi đau không còn là những cơn sóng dữ dội, mà là một dòng chảy âm ỉ, dai dẳng, ngấm vào từng tế bào, từng mạch máu. Nó sẽ trở thành một phần của anh, một phần của con người Trần Hạo từ nay về sau. Anh sẽ trầm mặc hơn, cô độc hơn, vùi mình vào công việc như một cách để chạy trốn, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Thành phố lớn đang chờ đón anh, với những tòa nhà cao tầng, những con phố đông đúc, nơi anh có thể hòa mình vào dòng người, trở thành một cái bóng vô hình, không ai biết về vết sẹo sâu thẳm trong tim anh.
Mùi ẩm của sương đêm đã tan biến, thay vào đó là mùi của đất, của cây cỏ khô hanh dưới ánh nắng ban mai. Những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài hai bên đường, rồi dần nhường chỗ cho những khu dân cư lộn xộn, những biển quảng cáo lớn, báo hiệu anh đã đến gần thành phố. Thị trấn của anh, thị trấn của Lê An, giờ đây đã ở rất xa, chỉ còn là một chấm nhỏ trong ký ức.
Trần Hạo nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng ghi nhớ lấy khoảnh khắc này, khoảnh khắc của sự chấp nhận bi thương. Anh sẽ sống, với vết sẹo trong tim, với lời nguyền "thích thì không đủ" như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về những gì anh đã đánh mất. Anh sẽ chấp nhận, chấp nhận rằng cuộc đời này, đôi khi, không phải tình yêu không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, chỉ vì "sai một bước, lỡ cả một đời". Và đó là số phận của anh. Anh mở mắt ra, nhìn về phía trước, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rực rỡ, nhưng trong đôi mắt anh, chỉ còn lại một màu xám xịt của sự tiếc nuối và cô đơn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.