Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 785: Dòng Sông Ký Ức: Những Lời Bỏ Lỡ Dưới Trăng Khuyết

Tiếng động cơ xe vẫn đều đều, không ngừng nghỉ, mang theo mùi dầu diesel quen thuộc và hơi lạnh từ cửa kính. Cảm giác tê dại đã hoàn toàn bao trùm lấy Trần Hạo, anh buông thõng hai tay, cơ thể rũ xuống, tựa vào lưng ghế. Mọi năng lượng, mọi cảm xúc đã cạn kiệt. Anh thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở dài như trút bỏ cả gánh nặng của một kiếp người, của một tình yêu đã không thành. Ánh mắt anh vô định, nhìn về phía trước, nơi con đường trải dài hút tầm mắt, không một điểm dừng. Đó chính là con đường cô độc mà anh đã chọn, một con đường không có Lê An. Trong thâm tâm, anh biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn, ít nhất là cho Lê An. Anh đã không gõ cửa. Anh đã không phá vỡ sự bình yên của cô. Anh đã không xen vào hạnh phúc mà cô xứng đáng được hưởng. Nhưng cái giá phải trả cho sự "đúng đắn" ấy lại là cả một đời tiếc nuối, một trái tim mãi mãi mang vết sẹo.

Chiếc xe khách lao đi trên con đường lớn, xuyên qua màn sương mỏng còn vương vấn trên những hàng cây ven đường. Ánh bình minh đầu tiên đã nhuộm hồng cả một góc chân trời, vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên nền trời xanh thẳm. Đối với Lê An, ánh sáng ấy có lẽ là khởi đầu của một cuộc đời mới, một chương hạnh phúc với người đàn ông cô đã chọn. Nhưng đối với Trần Hạo, ánh sáng đó như xé toạc màn đêm trong tâm hồn anh, phơi bày nỗi đau đớn và sự trống rỗng không thể lấp đầy. Nó không phải là một sự giải thoát, mà là một sự phơi bày tàn nhẫn, buộc anh phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã. Trần Hạo ngồi tựa vào cửa kính xe khách, cảm nhận hơi lạnh từ tấm kính truyền đến thái dương. Gương mặt anh hằn rõ sự mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng nhưng không hề chợp mắt. Suốt đêm qua, anh đã không thể chợp mắt dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm trí anh quay cuồng với những lựa chọn, những ‘nếu như’ và ‘giá như’ không ngừng nghỉ. Mỗi vòng quay của bánh xe lại đẩy anh xa hơn khỏi thị trấn nhỏ bé, xa hơn khỏi Lê An, xa hơn khỏi chính cái phần hồn anh đã để lại nơi đó.

Mùi xăng xe và khói bụi từ đường lớn bắt đầu trộn lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của chiếc xe khách cũ kỹ, tạo thành một thứ hỗn tạp khó chịu. Anh vu vơ đưa tay vào túi áo khoác, đầu ngón tay vô tình chạm phải một vật nhỏ quen thuộc, cứng cáp và lạnh lẽo. Nó nằm im lìm trong đáy túi, chờ đợi được chạm đến, chờ đợi được gợi nhắc. Một sự thôi thúc mãnh liệt dâng lên trong lòng anh, như một con sóng ngầm bất chợt ập đến, kéo anh trở về quá khứ. Anh thở dài nặng nề, một tiếng thở bật ra từ sâu thẳm lồng ngực, mang theo tất cả sự dằn vặt và mệt mỏi. "Lại là mày..." anh khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc như tiếng gió khô thổi qua khe cửa, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Vật nhỏ ấy, dù vô tri vô giác, lại giống như một người bạn đồng hành của nỗi tiếc nuối, một nhân chứng câm lặng cho những tháng năm anh đã sống trong sự chần chừ và e ngại.

Trần Hạo chậm rãi lấy vật nhỏ ấy ra khỏi túi áo. Đó là một chiếc điện thoại di động đời cũ, thân máy màu bạc đã ngả màu theo thời gian, những nút bấm vật lý đã mòn vẹt. Nó không còn hoạt động, chỉ là một kỷ vật mà anh vẫn giữ lại, không biết vì lý do gì. Anh nhìn nó trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và trọng lượng quen thuộc. Chiếc điện thoại này đã từng là cầu nối duy nhất giữa anh và Lê An khi anh lên thành phố học. Mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi ngắn ngủi đều được lưu giữ trong bộ nhớ của nó, trở thành những mảnh vụn ký ức anh không nỡ vứt bỏ. Anh nhắm mắt lại, cảnh vật bên ngoài ô cửa kính mờ sương tan biến, thay vào đó là một dòng lũ ký ức ùa về, dữ dội và rõ nét như vừa xảy ra ngày hôm qua. Tiếng xe khách, tiếng gió rít bên ngoài dường như nhòa đi, thay thế bằng âm thanh của quá khứ, những âm thanh anh đã cố gắng chôn vùi nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.

***

Trong tâm trí Trần Hạo, hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét, sống động như một thước phim cũ được tua lại. Không phải là Lê An của ngày hôm qua, người phụ nữ đã trưởng thành với nụ cười bình thản, mà là cô bé Lê An với mái tóc tết bím gọn gàng, nụ cười tươi rói, hồn nhiên như nắng ban mai. Đó là một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, nhiều năm về trước, khi bầu trời thị trấn nhuộm một màu cam tím huyền ảo, phản chiếu xuống mặt sông lấp lánh. Cô bé ngồi bên bờ sông, đôi chân trần nhỏ xinh vục xuống làn nước mát lạnh, khẽ khua động tạo nên những vòng sóng lăn tăn. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng cười trong trẻo của Lê An khi cô bé kể cho anh nghe những câu chuyện ngây thơ, những ước mơ giản dị về một tương lai mà trong đó, luôn có cả anh.

Mùi nước sông thoang thoảng mùi phù sa đặc trưng của miền quê, quyện lẫn với mùi cỏ non và chút hương hoa dại ven bờ, tạo nên một bản hòa tấu của thiên nhiên mà giờ đây, mỗi khi nhớ lại, trái tim anh lại nhói lên một nhịp. Cô bé Lê An, với đôi mắt to tròn, lấp lánh, quay sang nhìn anh. Bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô bé nắm chặt lấy tay anh, như một lời cam kết không thể phá vỡ. "Hạo này," giọng nói non nớt nhưng chân thành của Lê An vang vọng trong ký ức anh, "sau này Hạo có đi đâu xa cũng đừng quên An nhé!" Ánh hoàng hôn rải vàng lên mái tóc bím của cô bé, tạo thành một vầng hào quang lung linh, khiến cô bé trông như một thiên thần nhỏ. Trần Hạo, khi đó, vẫn còn là một cậu thiếu niên với trái tim đầy nhiệt huyết nhưng lại lúng túng trong việc biểu đạt cảm xúc. Anh chỉ biết nhìn cô bé bằng ánh mắt đầy yêu thương, một tình cảm thuần khiết như dòng sông trước mặt, nhưng lại không thể thốt nên lời.

Anh đã thầm nghĩ trong lòng, một lời hứa câm lặng mà anh tin rằng Lê An có thể cảm nhận được qua ánh mắt, qua cái siết tay nhẹ nhàng của anh: 'Làm sao anh có thể quên em được...'. Anh chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa biết bao điều chưa nói, biết bao lời thề non hẹn biển chỉ mình anh biết. Cái mỉm cười ấy, giờ đây, lại trở thành mũi dao cứa vào lòng anh. Giá như lúc đó, anh có thể dũng cảm hơn một chút, có thể thốt ra một lời hứa cụ thể hơn, một lời khẳng định về tình cảm của anh dành cho cô. Giá như anh đã nói, "Anh sẽ không bao giờ quên em, và anh muốn em mãi mãi ở bên anh." Nhưng anh đã không làm vậy. Anh đã để lời nói không thành, để sự e dè và những khoảng cách vô hình bắt đầu len lỏi vào giữa hai người, ngay cả khi họ vẫn còn hồn nhiên như hai đứa trẻ ngồi bên bờ sông cũ.

Hồi ức ấy ngọt ngào đến tan chảy, nhưng cũng cay đắng đến tột cùng. Nó gợi nhắc anh về sự trong trẻo của tình yêu đầu, về những hứa hẹn không bằng lời, và về khởi đầu của một sự xa cách không thể tránh khỏi. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của họ mạnh mẽ đến mức không cần bất kỳ lời nói nào để ràng buộc. Anh đã sai. Sai lầm ấy đã tạo ra một vết nứt nhỏ, rồi dần lớn lên thành một vực thẳm ngăn cách, mà sau này, anh không bao giờ có thể lấp đầy được. Tiếng cười của Lê An trong ký ức vẫn còn văng vẳng, nhưng giờ đây, nó không còn mang lại niềm vui, mà chỉ là một giai điệu buồn bã, day dứt, một bản nhạc nền cho sự tiếc nuối tột cùng đang nhấn chìm anh. Mùi phù sa của sông quê, mùi cỏ dại ven bờ, tất cả đều trở thành những nhát cứa vô hình, khắc sâu thêm vết sẹo trong tâm hồn anh.

***

Dòng ký ức chuyển dịch, nhanh chóng đưa Trần Hạo đến một khung cảnh khác, cũng nhuốm màu hoài niệm và tiếc nuối. Đó là một buổi chiều mưa lất phất, thời điểm anh và Lê An còn là những học sinh cấp ba, với những lo toan của tuổi mới lớn và những rung động đầu đời chưa dám gọi tên. Quán cà phê "Góc Yên Bình" nhỏ bé, ấm cúng, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của thị trấn, là nơi trú ẩn quen thuộc của hai người mỗi khi trời đổ mưa. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ chiếc radio cũ kỹ vang lên, hòa cùng tiếng mưa rơi tí tách ngoài khung cửa kính, tạo nên một không gian lãng mạn, trầm lắng đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện lẫn với hương bánh ngọt vừa ra lò, mang đến sự ấm áp và bình yên, đối lập hoàn toàn với nỗi giông bão đang dần hình thành trong lòng anh.

Anh nhớ rõ hình ảnh Lê An ngồi đối diện anh, mái tóc đen nhánh buông xõa qua vai, đôi mắt mơ màng nhìn ra những giọt mưa đang trượt dài trên mặt kính. Cô ấy không còn là cô bé hồn nhiên bên bờ sông, mà đã trở thành một thiếu nữ dịu dàng, với vẻ đẹp thanh thoát, e ấp. Anh đã định nói với cô về cảm xúc của mình, về cái cảm giác bồn chồn, nôn nao mỗi khi anh ở bên cô. Anh cũng định nói với cô về việc anh sắp phải lên thành phố lớn để theo đuổi ước mơ học vấn, một bước ngoặt quan trọng sẽ thay đổi cuộc đời cả hai. Lời nói đã đến tận cửa miệng, nhưng rồi, anh lại chùn bước. Một sự e dè vô hình, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc phá vỡ sự bình yên hiện tại, về việc thay đổi mối quan hệ thân thiết giữa hai người đã kìm hãm anh lại.

Anh chỉ nhìn cô, nhìn giọt mưa ngoài khung cửa, và để những lời muốn nói tan vào không khí, biến thành những tiếng thở dài không thành lời. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An dường như cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường từ anh. Cô quay đầu lại, ánh mắt dịu dàng và ấm áp của cô chạm vào anh, như muốn dò hỏi, như muốn khuyến khích anh chia sẻ. "Hạo sao thế? Anh có chuyện gì muốn nói với An à?" Giọng cô nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành, tựa như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn anh. Cô hỏi, nhưng anh lại không đủ dũng khí để trả lời. Anh thầm nghĩ, một câu hỏi day dứt vẫn ám ảnh anh cho đến tận bây giờ: 'Nếu lúc đó anh nói ra, liệu mọi chuyện có khác?' Liệu cô có hiểu? Liệu cô có chấp nhận? Liệu mối quan hệ của họ có đi theo một hướng khác, một hướng mà anh hằng mơ ước?

Nhưng tất cả chỉ là những 'nếu như' và 'giá như' không có lời đáp. Anh đã không dám đối diện với cảm xúc của mình, không dám đối diện với sự thật. Thay vào đó, anh chỉ quay đi, tránh ánh mắt của Lê An, và lắc đầu nhẹ, một cái lắc đầu chứa đựng cả một biển trời lời nói không thành. Nụ cười của Lê An nhạt dần trên môi, rồi cô chỉ mỉm cười cam chịu, tiếp tục câu chuyện dang dở của mình, như thể không có gì xảy ra. Khoảng cách vô hình giữa hai người, từ khoảnh khắc đó, bắt đầu rộng ra. Đó là một khoảng cách không thể đo đếm bằng địa lý, mà bằng những lời chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén, những cơ hội đã bỏ lỡ. Trần Hạo đã chậm một nhịp, một nhịp duy nhất, nhưng nhịp điệu ấy đã định đoạt cả một đời.

Những ký ức ấy, giờ đây, không còn là những kỷ niệm đẹp mà là những vết dao cứa sâu vào trái tim anh. Mỗi chi tiết nhỏ, từ tiếng mưa rơi, mùi cà phê, đến ánh mắt của Lê An, đều trở thành bằng chứng sống động cho sự hèn nhát của anh, cho những quyết định sai lầm đã dẫn đến bi kịch của ngày hôm nay. Anh vùi đầu vào công việc để chạy trốn nỗi đau, nhưng những hồi ức này vẫn bám riết, ám ảnh anh không ngừng. Nó là vết sẹo tâm hồn, là lời nhắc nhở vĩnh viễn về một tình yêu đã không thành, về một cuộc đời đã lỡ.

***

Trần Hạo mở mắt, dòng hồi ức ngọt ngào nhưng đầy cay đắng như một thước phim quay chậm dừng lại. Cảnh vật trong xe khách và ngoài ô cửa kính mờ sương hiện về rõ nét, kéo anh trở lại thực tại lạnh lẽo. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vật kỷ niệm nhỏ bé ấy vẫn nằm trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo và vô tri, một biểu tượng câm lặng cho những gì đã mất. Ngoài cửa kính, ánh bình minh đã hắt lên những vệt sáng đầu tiên, tô điểm cho cảnh vật mờ ảo của những cánh đồng lúa xanh mướt và những hàng cây ven đường. Sương sớm dần tan, nhường chỗ cho một ngày mới đang bừng tỉnh, rực rỡ và đầy hứa hẹn.

Anh biết, cùng với bình minh này, cuộc đời của Lê An sẽ bước sang một trang mới, một chương hạnh phúc với người đàn ông cô đã chọn. Cô sẽ khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, sánh bước bên người đàn ông sẽ cùng cô xây dựng tổ ấm. Còn anh, anh sẽ mãi mãi mang theo gánh nặng của những lời chưa nói, những cơ hội đã bỏ lỡ, một biển cả tiếc nuối không bao giờ vơi cạn. Vết sẹo tâm hồn của Trần Hạo sẽ còn hằn sâu và ảnh hưởng đến tính cách, hành động của anh trong tương lai, khiến anh trở nên trầm mặc và cô độc hơn. Những lời chưa nói và hồi ức về Lê An sẽ trở thành nỗi ám ảnh dai dẳng, là động lực thúc đẩy anh vùi đầu vào công việc để chạy trốn nỗi đau. Dòng sông ký ức sẽ tiếp tục chảy, cuốn theo những 'nếu như' và 'giá như', định hình một Trần Hạo của những năm tháng sau này.

"An à... giá như..." Anh khẽ thì thầm, giọng nói lạc đi trong tiếng động cơ xe. Câu nói ấy không thành hình, chỉ là một tiếng thở dài, một tiếng gọi khẽ khàng gửi vào hư không. 'Giá như anh đã dũng cảm hơn, giá như anh đã nói ra tất cả, giá như anh đã không để mình chậm một nhịp.' Hàng ngàn 'giá như' cứ xoáy sâu vào tâm can, tạo thành một cơn lốc xoáy của sự dằn vặt. Anh siết chặt vật kỷ niệm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó thấm vào da thịt, như một lời nhắc nhở thường trực về sự thật phũ phàng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang dâng trào, những giọt nước mắt chực trào ra khỏi khóe mi. Anh sẽ không khóc. Anh đã tự hứa với bản thân sẽ mạnh mẽ chấp nhận số phận của mình.

Chiếc xe tiếp tục lao đi, mang anh xa khỏi quá khứ và cả tương lai mà anh từng mơ ước. Thị trấn nhỏ bé, nơi in dấu bao kỷ niệm của anh và Lê An, giờ đây đã khuất hẳn phía sau, chỉ còn là một chấm nhỏ trong ký ức. Con đường phía trước trải dài, hút tầm mắt, là con đường dẫn đến một cuộc sống mới, một cuộc đời không có Lê An. Nhưng trong sâu thẳm trái tim anh, dòng sông ký ức vẫn sẽ tiếp tục chảy, cuốn theo những 'nếu như' và 'giá như', định hình một Trần Hạo của những năm tháng sau này, một người đàn ông mang theo một vết sẹo không bao giờ lành, một biển cả tiếc nuối không bao giờ vơi cạn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free