Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 786: Vũ Điệu Của 'Nếu Như': Viễn Cảnh Hạnh Phúc Đã Lỡ
Trần Hạo mở mắt, ánh ban mai yếu ớt xuyên qua lớp kính mờ sương của cửa sổ xe khách, vẽ lên những vệt sáng lờ mờ trên khoang xe còn ngái ngủ. Đêm qua, sau khi những dòng hồi ức ngọt ngào nhưng đầy cay đắng về Lê An và những lời bỏ lỡ dưới trăng khuyết đã cuộn trào, anh chỉ chợp mắt được vài tiếng đồng hồ chập chờn, không sâu giấc, bị gián đoạn bởi những hình ảnh rời rạc và cảm giác trống rỗng bao trùm. Giờ đây, khi chiếc xe dừng lại ở một trạm nghỉ ven đường, tiếng ồn ào từ bên ngoài ùa vào, đánh thức anh khỏi giấc ngủ không trọn vẹn.
Hơi ấm cuối cùng của màn đêm vẫn còn vương vấn trong không khí se lạnh của buổi sáng sớm, nhưng ánh nắng đã bắt đầu vươn mình, nhuộm một màu vàng nhạt lên những đỉnh cây xa xa. Trần Hạo cảm thấy cả cơ thể mình nặng trĩu, từng thớ thịt như bị giằng xé sau một đêm dài đấu tranh với chính mình. Đôi mắt anh, vốn đã hằn sâu những vết quầng thâm, giờ đây càng thêm mệt mỏi, phản chiếu sự kiệt quệ từ tận sâu thẳm tâm hồn. Anh cố gắng định thần, cảm nhận sự rung lắc nhẹ từ động cơ xe đang nổ cầm chừng, và lắng nghe tiếng còi xe khách hú lên từng hồi ngắn ngủi, hòa lẫn với tiếng loa thông báo rè rè về điểm dừng chân, tiếng người gọi khách í ới và những câu chuyện phiếm rì rầm của hành khách. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn, đặc trưng của một bến xe khách vào sáng sớm, một bản giao hưởng mà trước đây anh từng thấy quen thuộc, nhưng giờ đây lại vang lên như những âm thanh xa lạ, không chạm đến được tâm trí đang nặng trĩu của anh.
Mùi xăng dầu nồng nặc hòa lẫn với mùi khói xe, mùi ẩm mốc của không khí và mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ những quán ăn lụp xụp ven đường, tất cả quyện vào nhau tạo thành một thứ hỗn hợp khó chịu, xộc thẳng vào khứu giác anh, khiến lồng ngực anh càng thêm bức bối. Bầu không khí nơi đây hối hả, ồn ào, đôi khi hỗn loạn, nhưng Trần Hạo lại cảm thấy mình lạc lõng đến vô cùng, như một hòn đảo nhỏ trôi dạt giữa biển người tấp nập. Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cảnh vật quen thuộc của một thị trấn nhỏ đang dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận và những hàng cây ven đường còn đọng sương sớm. Sương sớm dần tan, từng chút một, như chính những hy vọng cuối cùng trong lòng anh, nhường chỗ cho một ngày mới đang bừng tỉnh, rực rỡ và đầy hứa hẹn, nhưng lại không hề có anh trong đó.
Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vật kỷ niệm nhỏ bé mà anh đã siết chặt trong lòng bàn tay suốt đêm, giờ đây vẫn lạnh lẽo và vô tri, một biểu tượng câm lặng cho những gì đã mất. Anh khẽ mở lòng bàn tay, ngón cái vuốt nhẹ lên lớp vỏ đã sờn cũ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó thấm vào da thịt, như một lời nhắc nhở thường trực về sự thật phũ phàng. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm, không một chút ánh sáng, tự hỏi liệu có bao giờ chiếc điện thoại này sẽ lại nhận được một tin nhắn hay một cuộc gọi từ Lê An nữa hay không. Câu trả lời hiển hiện rõ ràng trong tâm trí anh, lạnh lùng và tàn nhẫn: sẽ không bao giờ nữa.
“Mệt mỏi quá…” Anh khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc và nặng nề, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Cảm giác trống rỗng không ngừng ăn mòn từ bên trong, khiến anh gần như không thể thở được. Những hồi ức từ đêm qua, những lời chưa nói, những cơ hội đã bỏ lỡ, tất cả cứ lởn vởn trong đầu, không ngừng dày vò anh. Anh tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh ám ảnh. Anh muốn trốn thoát khỏi cái thực tại nghiệt ngã này, muốn tìm một nơi nào đó mà nỗi đau không thể chạm tới. Nhưng dù có trốn đi đâu chăng nữa, thì vết sẹo trong tâm hồn anh, biển cả tiếc nuối không bao giờ vơi cạn ấy, vẫn sẽ mãi mãi đi theo anh, như một cái bóng không thể nào rũ bỏ.
Anh biết, cùng với bình minh này, cuộc đời của Lê An sẽ bước sang một trang mới, một chương hạnh phúc với người đàn ông cô đã chọn. Cô sẽ khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, sánh bước bên người đàn ông sẽ cùng cô xây dựng tổ ấm. Còn anh, anh sẽ mãi mãi mang theo gánh nặng của những lời chưa nói, những cơ hội đã bỏ lỡ, một biển cả tiếc nuối không bao giờ vơi cạn. Vết sẹo tâm hồn của Trần Hạo sẽ còn hằn sâu và ảnh hưởng đến tính cách, hành động của anh trong tương lai, khiến anh trở nên trầm mặc và cô độc hơn. Những lời chưa nói và hồi ức về Lê An sẽ trở thành nỗi ám ảnh dai dẳng, là động lực thúc đẩy anh vùi đầu vào công việc để chạy trốn nỗi đau. Dòng sông ký ức sẽ tiếp tục chảy, cuốn theo những 'nếu như' và 'giá như', định hình một Trần Hạo của những năm tháng sau này. Anh đã tự hứa với bản thân sẽ mạnh mẽ chấp nhận số phận của mình, nhưng lý trí và trái tim lại cứ giằng xé nhau không ngừng, tạo nên một cuộc chiến không có hồi kết trong sâu thẳm tâm hồn anh. Sự mệt mỏi không chỉ đến từ thể xác, mà còn từ sự kiệt quệ của tinh thần, từ những cuộc vật lộn không ngừng nghỉ với chính mình.
Anh lại khẽ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nơi ánh nắng ban mai đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi rực rỡ hơn vào cảnh vật. Nhưng trong mắt anh, mọi thứ vẫn chỉ là một màu xám xịt, vô vị. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, quay về cái khoảnh khắc mà anh đã đứng trước cửa nhà Lê An đêm qua, và gõ cửa. Hoặc xa hơn nữa, quay về những năm tháng tuổi thơ, những buổi chiều bên bờ sông cũ, nơi anh và cô đã cùng nhau dệt nên biết bao kỷ niệm. Giá như ngày đó anh đã dũng cảm hơn một chút, giá như anh đã không để mình chậm một nhịp. Hàng ngàn 'giá như' cứ xoáy sâu vào tâm can, tạo thành một cơn lốc xoáy của sự dằn vặt, cuốn anh vào một vòng xoáy không lối thoát. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn thoát ra khỏi cái xe này, muốn quay trở lại thị trấn, nhưng anh biết, mọi thứ đã quá muộn rồi. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.
***
Trong chốc lát, tâm trí Trần Hạo thoát ly khỏi thực tại ồn ào, khắc nghiệt của bến xe khách. Tiếng còi xe, tiếng người, mùi xăng dầu, tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho một không gian khác, một thế giới được dệt nên từ những sợi tơ của hối tiếc và khao khát – một kịch bản 'nếu như' tuyệt đẹp, đau đớn.
Anh thấy mình đứng trước cửa nhà Lê An, không phải vào đêm trước đám cưới như một kẻ lén lút, đầy dằn vặt, mà là vào một buổi chiều nắng dịu, gió nhẹ. Khung cảnh quen thuộc đến từng chi tiết: mái ngói rêu phong, hàng rào dâm bụt đỏ rực, và cả chậu hoa lan treo trước hiên nhà mà Lê An vẫn thường tỉ mẩn chăm sóc. Mùi hoa thoảng nhẹ từ vườn, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi cỏ xanh mướt, tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu, ấm áp và vô cùng yên bình. Âm thanh duy nhất là tiếng gió xào xạc qua lá cây và tiếng chim hót líu lo, một bản hòa ca của tự nhiên, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của bến xe.
Lần này, anh không còn chần chừ, không còn bị nỗi sợ hãi và sự hèn nhát níu giữ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn một thứ cảm xúc mạnh mẽ chưa từng có, một sự dũng cảm bỗng nhiên bùng cháy. Bàn tay anh đưa lên, không run rẩy, gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ đã cũ. *Cốc, cốc, cốc.* Ba tiếng gõ cửa vang lên rõ ràng, dứt khoát, không một chút do dự.
Và rồi, cánh cửa từ từ hé mở. Lê An đứng đó, không phải với vẻ mặt cam chịu hay ánh mắt xa lạ như trong những ký ức đau khổ của anh. Cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc dài buông xõa ngang vai, điểm xuyết một bông hoa dâm bụt đỏ tươi, giống hệt như những bông hoa trong vườn nhà cô. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai, ngọt ngào đến mức khiến trái tim anh như ngừng đập. Đôi mắt cô ánh lên sự ngạc nhiên ban đầu, rồi nhanh chóng chuyển thành niềm vui sướng và hạnh phúc không che giấu. Khuôn mặt cô bừng sáng, như thể anh chính là điều cô vẫn hằng mong đợi.
"Hạo... anh đến rồi." Giọng nói cô nhẹ nhàng, ấm áp, vang lên như một bản nhạc xoa dịu những vết thương trong lòng anh. Cô không hỏi "có chuyện gì?" hay "sao anh lại ở đây?", mà là một lời chào đón, một sự mặc định rằng anh đến là điều hiển nhiên, là điều cô vẫn chờ.
Trái tim Trần Hạo đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh tiến đến, không nói một lời, chỉ đơn giản là dang rộng vòng tay ôm chặt lấy cô. Mùi hương quen thuộc của Lê An, mùi hoa và sự dịu dàng của cô, bao trùm lấy anh, xua tan đi tất cả những nỗi đau, những dằn vặt đã giày vò anh suốt bao năm qua. Anh cảm thấy một sự bình yên đến lạ lùng, một cảm giác thuộc về mà anh đã đánh mất từ rất lâu rồi.
"Anh yêu em, An à, yêu em từ rất lâu rồi." Anh khẽ thì thầm vào mái tóc mềm mại của cô, lời thổ lộ mà anh đã kìm nén suốt cả một đời, giờ đây bỗng nhiên tuôn trào một cách tự nhiên, không chút ngập ngừng.
Lê An không đáp lời ngay. Cô chỉ khẽ siết chặt vòng tay, rồi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc và sự bình yên. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, cùng với một cái gật đầu nhỏ. "Em biết mà, Hạo." Cô nói, giọng nói vẫn ngọt ngào và dịu dàng, như thể cô đã luôn biết, luôn cảm nhận được tình yêu của anh, chỉ là chờ đợi anh nói ra mà thôi. "Em đã chờ anh nói câu đó, chờ rất lâu rồi."
Hình ảnh chuyển động. Họ không còn đứng trước cửa nhà nữa. Giờ đây, họ đang ngồi cạnh nhau bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ của họ đã được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ. Nắng chiều dát vàng trên mặt sông, gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi nước mát lành. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một bản ru êm đềm. Không một khoảng cách vô hình nào ngăn cách họ. Anh nắm chặt tay cô, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay mềm mại của cô truyền qua từng ngón tay anh, một hơi ấm chân thật đến mức anh có thể cảm nhận được từng đường vân trên da thịt cô.
"Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa, An à." Anh hứa, lời hứa không còn là lời hứa suông như ngày anh lên thành phố, mà là một lời thề nguyện được khắc sâu trong trái tim. "Anh sẽ không bao giờ để em phải chờ đợi, không bao giờ để em phải một mình nữa."
Lê An dựa vào vai anh, mái tóc cô khẽ cọ vào má anh, mềm mại như tơ. Cô nhắm mắt lại, hoàn toàn tin tưởng, hoàn toàn bình yên. "Ừm," cô khẽ đáp, "Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa."
Và rồi, viễn cảnh hạnh phúc cứ thế tiếp diễn, đẹp đẽ như một giấc mơ không muốn tỉnh. Họ cùng nhau xây dựng một tổ ấm nhỏ bé, nơi tiếng cười trẻ thơ vang vọng khắp các gian phòng. Anh thấy mình cùng cô chăm sóc khu vườn nhỏ, trồng những bông hoa mà cô yêu thích. Anh thấy mình cùng cô đi dạo bên bờ sông mỗi buổi chiều tà, ngắm hoàng hôn buông xuống, tay trong tay, không một lời nói, nhưng tình yêu cứ thế chảy trôi, bình yên và vĩnh cửu. Mỗi buổi sáng thức dậy, điều đầu tiên anh nhìn thấy là khuôn mặt thanh tú của cô, là nụ cười dịu dàng của cô. Mỗi buổi tối, anh lại ôm cô vào lòng, kể cho cô nghe những chuyện vụn vặt trong ngày, và cô sẽ lắng nghe, đôi mắt lấp lánh sự quan tâm. Không có khoảng cách vô hình nào, không có lời nói không thành nào, không có sự chờ đợi mỏi mòn nào. Chỉ có tình yêu, sự thấu hiểu và một cuộc đời trọn vẹn. Anh đã không chậm một nhịp, mà đã nắm bắt đúng khoảnh khắc, đúng cảm xúc, đúng con người.
Trần Hạo nhắm mắt lại, hoàn toàn chìm đắm vào viễn cảnh tưởng tượng ấy. Anh "nắm" tay Lê An, "cảm nhận" hơi ấm từ bàn tay cô truyền qua da thịt. Anh "nghe" tiếng cười trong trẻo của cô vang vọng bên tai, tiếng trẻ thơ nô đùa, tiếng sóng vỗ nhẹ bên bờ sông. Anh "hít" vào mùi hương quen thuộc của cô, mùi hoa, mùi đất ẩm, mùi của hạnh phúc. Mọi giác quan của anh đều sống dậy, hòa mình vào cái "nếu như" ngọt ngào và đầy mê hoặc này. Khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời, không một chút hối tiếc, không một chút dằn vặt. Viễn cảnh này chân thật đến mức anh ước gì nó có thể kéo dài mãi mãi, ước gì nó không phải là một ảo ảnh được dệt nên từ nỗi đau và khao khát của chính anh.
***
Tiếng còi xe khách chói tai vang lên đột ngột, sắc lạnh và tàn nhẫn, xuyên thẳng qua lớp màng mỏng của giấc mơ, kéo Trần Hạo trở về thực tại một cách phũ phàng. Mí mắt anh giật giật, rồi từ từ mở ra. Ánh nắng đã lên cao, chói chang qua cửa kính, nhưng thay vì mang lại sự ấm áp, nó lại như những lưỡi dao cứa vào đôi mắt mệt mỏi của anh. Mùi xăng, mùi không khí ngột ngạt của bến xe khách lập tức xộc vào khứu giác, xé nát mùi hoa dịu nhẹ và mùi đất ẩm trong tưởng tượng của anh. Tiếng động cơ xe khách gầm lên, khởi động, rồi tiếng còi vang lên gấp gáp một lần nữa, như một lời nhắc nhở rằng thời gian không ngừng trôi, và anh phải tiếp tục cuộc hành trình của mình. Tiếng hành khách xôn xao, vội vã sắp xếp đồ đạc, tiếng chân người sột soạt trên lối đi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng vội vã, ngột ngạt và khắc nghiệt của cuộc sống hiện thực.
Viễn cảnh hạnh phúc vừa rồi, đẹp đẽ đến mức tưởng chừng như thật, giờ đây tan biến như bong bóng xà phòng, không để lại một dấu vết nào ngoài một khoảng trống rỗng đau đớn trong lòng anh. Anh đưa tay lên che mắt, gương mặt nhăn nhó vì một nỗi đau nhói lên từ tận sâu thẳm trái tim. Cảm giác nghẹt thở ập đến, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh, khiến anh khó khăn lắm mới có thể hít thở. Những lời thổ lộ, những nụ cười rạng rỡ, những cái ôm chặt, tất cả đều chỉ là hư vô, là những mảnh ghép của một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực. Nỗi dằn vặt 'nếu như' bóp nghẹt anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con quỷ dữ không ngừng cắn xé tâm can.
Anh mở lòng bàn tay đang siết chặt chiếc điện thoại cũ kỹ, nhìn chằm chằm vào nó. Nó vẫn lạnh lẽo, vô tri, không một chút hơi ấm, không một chút sự sống, hoàn toàn khác biệt với hơi ấm từ bàn tay Lê An mà anh vừa "cảm nhận" trong tưởng tượng. Anh biết, những gì anh vừa tưởng tượng sẽ không bao giờ thành hiện thực. Nó là một viễn cảnh đã chết, bị chính sự hèn nhát của anh giết chết từ rất lâu rồi.
"Giá như... giá như anh đã đủ dũng cảm." Anh khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt và đầy tuyệt vọng, lạc lõng giữa tiếng ồn ào của bến xe. "Giá như anh đã nói ra tất cả những lời đó, giá như anh đã không để mình chậm một nhịp." Lời nói không thành, chỉ là một tiếng thở dài nặng nề, một tiếng gọi khẽ khàng gửi vào hư không, nhưng không có ai đáp lại. "Nhưng giờ thì quá muộn rồi." Anh lặp lại, như để tự khẳng định với chính mình, một sự thật tàn nhẫn mà anh phải chấp nhận.
Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An hạnh phúc trong viễn cảnh vừa rồi, hình ảnh cô dựa vào vai anh, mỉm cười bình yên. Nhưng càng cố gắng xua đi, những hình ảnh ấy lại càng hiện lên rõ nét, càng chân thật, càng tàn nhẫn. Anh lắc đầu lia lịa, như muốn rũ bỏ tất cả, nhưng nỗi đau nhói lên trong lồng ngực lại càng dữ dội hơn, như một nhát dao cứa sâu vào vết thương lòng đã không bao giờ lành. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy mình, không phải từ không khí, mà từ tận sâu thẳm tâm hồn, một sự lạnh lẽo của tuyệt vọng và mất mát.
Tiếng động cơ xe khách gầm lên lần cuối, rồi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chậm rãi, rồi nhanh dần, kéo anh đi xa hơn nữa, xa khỏi trạm nghỉ, xa khỏi cái thị trấn nhỏ bé, xa khỏi những 'nếu như' và 'giá như' đã ám ảnh anh suốt bao năm. Con đường phía trước vẫn dài, hút tầm mắt, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một con đường vắng bóng hình em, Lê An à. Những viễn cảnh 'nếu như' này sẽ ám ảnh Trần Hạo trong suốt cuộc đời, trở thành động lực thúc đẩy anh vùi đầu vào công việc để chạy trốn nỗi đau, nhưng cũng là vết sẹo không bao giờ lành. Sự dày vò của việc tưởng tượng ra hạnh phúc đã có thể có sẽ khiến Trần Hạo càng trở nên trầm mặc, cô độc và khó mở lòng với bất kỳ ai trong tương lai. Trần Hạo, một người đàn ông mang theo một vết sẹo không bao giờ lành, một biển cả tiếc nuối không bao giờ vơi cạn, tiếp tục cuộc hành trình của mình trên con đường mang tên định mệnh, một con đường vắng bóng hình người con gái anh yêu, một con đường mà anh đã tự mình lựa chọn, bằng một bước đi sai, một nhịp chậm.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.