Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 787: Một Gang Tấc Định Mệnh: Khát Khao Níu Giữ Hay Buông Bỏ?
Tiếng còi xe khách chói tai vang lên đột ngột, sắc lạnh và tàn nhẫn, xuyên thẳng qua lớp màng mỏng của giấc mơ, kéo Trần Hạo trở về thực tại một cách phũ phàng. Mí mắt anh giật giật, rồi từ từ mở ra. Ánh nắng đã lên cao, chói chang qua cửa kính, nhưng thay vì mang lại sự ấm áp, nó lại như những lưỡi dao cứa vào đôi mắt mệt mỏi của anh. Mùi xăng, mùi không khí ngột ngạt của bến xe khách lập tức xộc vào khứu giác, xé nát mùi hoa dịu nhẹ và mùi đất ẩm trong tưởng tượng của anh. Tiếng động cơ xe khách gầm lên, khởi động, rồi tiếng còi vang lên gấp gáp một lần nữa, như một lời nhắc nhở rằng thời gian không ngừng trôi, và anh phải tiếp tục cuộc hành trình của mình. Tiếng hành khách xôn xao, vội vã sắp xếp đồ đạc, tiếng chân người sột soạt trên lối đi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng vội vã, ngột ngạt và khắc nghiệt của cuộc sống hiện thực.
Viễn cảnh hạnh phúc vừa rồi, đẹp đẽ đến mức tưởng chừng như thật, giờ đây tan biến như bong bóng xà phòng, không để lại một dấu vết nào ngoài một khoảng trống rỗng đau đớn trong lòng anh. Anh đưa tay lên che mắt, gương mặt nhăn nhó vì một nỗi đau nhói lên từ tận sâu thẳm trái tim. Cảm giác nghẹt thở ập đến, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh, khiến anh khó khăn lắm mới có thể hít thở. Những lời thổ lộ, những nụ cười rạng rỡ, những cái ôm chặt, tất cả đều chỉ là hư vô, là những mảnh ghép của một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực. Nỗi dằn vặt 'nếu như' bóp nghẹt anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con quỷ dữ không ngừng cắn xé tâm can.
Anh mở lòng bàn tay đang siết chặt chiếc điện thoại cũ kỹ, nhìn chằm chằm vào nó. Nó vẫn lạnh lẽo, vô tri, không một chút hơi ấm, không một chút sự sống, hoàn toàn khác biệt với hơi ấm từ bàn tay Lê An mà anh vừa "cảm nhận" trong tưởng tượng. Anh biết, những gì anh vừa tưởng tượng sẽ không bao giờ thành hiện thực. Nó là một viễn cảnh đã chết, bị chính sự hèn nhát của anh giết chết từ rất lâu rồi.
"Giá như... giá như anh đã đủ dũng cảm." Anh khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt và đầy tuyệt vọng, lạc lõng giữa tiếng ồn ào của bến xe. "Giá như anh đã nói ra tất cả những lời đó, giá như anh đã không để mình chậm một nhịp." Lời nói không thành, chỉ là một tiếng thở dài nặng nề, một tiếng gọi khẽ khàng gửi vào hư không, nhưng không có ai đáp lại. "Nhưng giờ thì quá muộn rồi." Anh lặp lại, như để tự khẳng định với chính mình, một sự thật tàn nhẫn mà anh phải chấp nhận.
Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An hạnh phúc trong viễn cảnh vừa rồi, hình ảnh cô dựa vào vai anh, mỉm cười bình yên. Nhưng càng cố gắng xua đi, những hình ảnh ấy lại càng hiện lên rõ nét, càng chân thật, càng tàn nhẫn. Anh lắc đầu lia lịa, như muốn rũ bỏ tất cả, nhưng nỗi đau nhói lên trong lồng ngực lại càng dữ dội hơn, như một nhát dao cứa sâu vào vết thương lòng đã không bao giờ lành. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy mình, không phải từ không khí, mà từ tận sâu thẳm tâm hồn, một sự lạnh lẽo của tuyệt vọng và mất mát.
Tiếng động cơ xe khách gầm lên lần cuối, rồi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chậm rãi, rồi nhanh dần, kéo anh đi xa hơn nữa, xa khỏi trạm nghỉ, xa khỏi cái thị trấn nhỏ bé, xa khỏi những 'nếu như' và 'giá như' đã ám ảnh anh suốt bao năm. Con đường phía trước vẫn dài, hút tầm mắt, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một con đường vắng bóng hình em, Lê An à. Những viễn cảnh 'nếu như' này sẽ ám ảnh Trần Hạo trong suốt cuộc đời, trở thành động lực thúc đẩy anh vùi đầu vào công việc để chạy trốn nỗi đau, nhưng cũng là vết sẹo không bao giờ lành. Sự dày vò của việc tưởng tượng ra hạnh phúc đã có thể có sẽ khiến Trần Hạo càng trở nên trầm mặc, cô độc và khó mở lòng với bất kỳ ai trong tương lai. Trần Hạo, một người đàn ông mang theo một vết sẹo không bao giờ lành, một biển cả tiếc nuối không bao giờ vơi cạn, tiếp tục cuộc hành trình của mình trên con đường mang tên định mệnh, một con đường vắng bóng hình người con gái anh yêu, một con đường mà anh đã tự mình lựa chọn, bằng một bước đi sai, một nhịp chậm.
***
Đêm đã về khuya, thị trấn nhỏ chìm trong màn sương mỏng như lụa. Trần Hạo bước đi trên con đường quen thuộc, từng viên đá lát, từng gốc cây, từng mái ngói đều in hằn trong ký ức anh một cách rõ nét đến đau lòng. Gió đêm se lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương hoa lài thoang thoảng từ những khu vườn ven đường. Anh siết chặt chiếc áo khoác, cảm giác lạnh lẽo không phải chỉ đến từ cái gió, mà còn từ sâu thẳm trong lòng. Anh đã xuống xe ở một bến nhỏ ngoại ô, tránh đi những ánh mắt tò mò và những lời chào hỏi không mong muốn. Anh không muốn ai biết anh đã về, đặc biệt là vào lúc này.
Bóng tối bao trùm lấy anh, nuốt chửng từng bước chân nặng nề, như thể muốn che giấu sự hiện diện của anh khỏi thế gian. Trần Hạo không còn nhận ra mình trong tấm gương phản chiếu của bóng đêm. Anh gầy hơn, đôi mắt sâu hoắm, và một vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt mà anh đã cố gắng che giấu bằng sự kiên cường giả tạo suốt những năm tháng ở thành phố. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món đồ duy nhất trên người anh toát lên vẻ hào nhoáng, giờ đây như một vật ngoài thân, lạc lõng trên cổ tay gầy guộc. Kim đồng hồ vẫn tích tắc, không ngừng nghỉ, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thời gian không thể quay lại.
Cuối cùng, anh dừng lại dưới gốc cây bàng cổ thụ, tán lá rậm rạp che phủ gần hết con hẻm nhỏ dẫn vào nhà Lê An. Căn nhà đó, với bức tường vôi trắng đã ngả màu thời gian và mái ngói rêu phong, vẫn đứng đó, y hệt như trong ký ức anh. Nhưng đêm nay, nó không còn là chốn bình yên của tuổi thơ, mà là một ngọn hải đăng xa vời, chỉ lối cho anh đến bến bờ của tuyệt vọng. Ánh đèn lờ mờ hắt ra từ một vài ô cửa sổ, vàng vọt và yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một ngọn nến. Có lẽ Lê An vẫn còn thức, hay ai đó đang chuẩn bị cho ngày trọng đại sáng mai. Tim anh đập thình thịch, một nhịp đập hỗn loạn, vừa khát khao vừa sợ hãi. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến rợn người của không gian. Anh nghe rõ tiếng gió xào xạc trên những tán lá, như một lời thì thầm của quá khứ.
Anh nhìn chằm chằm vào cánh cổng sắt cũ kỹ. Từng song sắt, từng mối hàn, anh đều có thể hình dung rõ mồn một. Nó đã từng là cánh cổng anh thường xuyên mở ra, đóng vào, là ranh giới giữa thế giới của anh và thế giới của Lê An. Giờ đây, nó như một rào cản vô hình, nặng trĩu, không chỉ ngăn cách anh với Lê An, mà còn ngăn cách anh với một tương lai đã từng có thể. Một nỗi sợ hãi cố hữu dâng lên, quen thuộc đến ghê người. Nỗi sợ hãi đã từng khiến anh chần chừ, đã từng khiến anh im lặng, đã từng đẩy anh rời xa cô.
Bàn tay anh run rẩy, những ngón tay dài khẽ co lại, như muốn níu giữ một điều gì đó đang tuột khỏi tầm với. Anh từ từ đưa tay lên, chầm chậm, như thể mỗi milimet di chuyển đều phải đấu tranh với một lực cản vô hình nào đó. Ngón tay anh chỉ còn cách cánh cổng một gang tấc, một khoảng cách mong manh nhưng lại như vực sâu hun hút. Anh có thể cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, dù tay chưa hề chạm vào. Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí anh như bùng nổ, hàng vạn câu hỏi vang vọng không ngừng.
"Một gang tấc... chỉ một gang tấc nữa thôi..." Anh thì thầm, môi khô khốc. Giọng anh lạc đi trong gió, yếu ớt đến thảm hại. "Mình có nên không? Gõ cửa không? Hay quay đi?"
Nỗi băn khoăn ấy như hàng ngàn con dao nhỏ cứa vào tim anh. Gõ cửa, anh sẽ đối mặt với điều gì? Lê An sẽ nhìn anh bằng ánh mắt nào? Bất ngờ? Bối rối? Hay thất vọng? Anh sợ hãi ánh mắt đó, sợ hãi phản ứng đó. "Cô ấy sẽ nghĩ gì?" Anh tự hỏi, trong lòng dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Liệu cô có oán trách anh vì sự xuất hiện đường đột này, vào đêm trước ngày cô kết hôn với người khác? Liệu cô có thấy anh thật hèn hạ, thật ích kỷ?
"Quá muộn rồi sao?" Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm can, như một vết thương cũ rỉ máu. Anh biết là muộn, anh luôn biết là muộn. Nhưng trái tim anh, cái trái tim vẫn còn chứa đựng hình bóng cô, vẫn cố chấp níu giữ một tia hy vọng mỏng manh. Một tia hy vọng mong manh đến độ khiến anh cảm thấy mình thật điên rồ. Anh đứng đó, giữa ánh sáng lờ mờ và bóng tối, giữa khát khao và tuyệt vọng, bàn tay lơ lửng trong không trung, như một con rối bị xiềng xích bởi chính những nỗi sợ hãi của mình.
***
Trong khoảnh khắc bàn tay lơ lửng, chỉ cách cánh cửa một gang tấc, tâm trí Trần Hạo tua lại những thước phim ký ức, nhanh và sắc nét như một bộ phim tài liệu về sự hối tiếc. Anh nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh ấy không hề mờ đi, trái lại, chúng càng hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết, đau đớn đến tận cùng. Anh nhớ về lần cuối cùng anh nhìn thấy nụ cười vô tư của Lê An, khi cô vẫn còn là cô gái ngây thơ bên bờ sông cũ, tóc xõa bay trong gió, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đêm. Nụ cười ấy, giờ đây, đã trở thành một vết sẹo hằn sâu trong trái tim anh, một biểu tượng của những gì anh đã để mất.
Anh nhớ về những lời anh đã định nói, những lời yêu thương đã chực trào ra đầu môi biết bao nhiêu lần, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. Lần ở quán cà phê nhỏ ven sông, khi anh thấy cô lơ đãng nhìn ra dòng nước trôi, anh đã muốn nắm lấy tay cô và nói rằng anh sẽ mãi ở bên. Lần ở thư viện trường, khi anh thấy cô mệt mỏi gục đầu trên chồng sách, anh đã muốn ôm cô vào lòng và nói rằng anh sẽ là bờ vai vững chắc cho cô nương tựa. Nhưng rồi, tất cả chỉ là những kịch bản không lời, những lời nói không thành. Thay vào đó là sự im lặng, là ánh nhìn lảng tránh, là những bước chân lùi lại. Nỗi sợ hãi bị từ chối, sự rụt rè cố hữu đã khóa chặt anh, giam hãm anh trong cái nhà tù do chính anh tạo ra. Anh đã để những cơ hội trôi đi như những hạt cát qua kẽ tay, mỗi hạt cát mang theo một lời "nếu như" đầy day dứt.
"Mình đã có biết bao nhiêu cơ hội... Tại sao lại là bây giờ?" Anh tự vấn, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, hòa lẫn với tiếng gió xào xạc và tiếng côn trùng đêm. "Biết bao nhiêu lần, cô ấy đã chờ đợi. Biết bao nhiêu lần, ánh mắt cô ấy đã dò hỏi. Nhưng mình đã làm gì? Mình đã trốn tránh, đã im lặng."
Anh hình dung rõ ràng viễn cảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh, bước đi trên thảm đỏ, nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai. Nhưng bên cạnh cô không phải là anh, mà là một người đàn ông khác – Nguyễn Hoàng Huy. Một người đàn ông đã đủ dũng cảm để nắm lấy bàn tay cô, để trao cho cô một bến đỗ an yên mà anh đã không thể. Trái tim anh quặn thắt, một nỗi đau vật lý ập đến, như thể có một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực anh. Cảm giác lạnh lẽo từ không khí bao trùm lấy anh, nhưng nỗi lạnh lẽo trong lòng còn ghê gớm hơn gấp bội, nó thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu.
"Nếu cô ấy từ chối, mình sẽ ra sao?" Nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là sự từ chối, mà là sự xác nhận rằng anh đã hoàn toàn mất cô. Sự từ chối sẽ đóng sập cánh cửa cuối cùng, vĩnh viễn hóa cái khoảng cách vô hình giữa hai người. Anh không thể chịu đựng được điều đó. Anh đã sống với nỗi dằn vặt này suốt nhiều năm, và anh không chắc mình có thể đối mặt với sự thật phũ phàng ấy một cách trực diện.
"Hạnh phúc của cô ấy... liệu có phải là do mình gây ra sự chậm trễ này?" Câu hỏi này như một nhát dao đâm thẳng vào tim Trần Hạo. Anh tự hỏi, nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn, nếu như anh đã nói ra tất cả những lời yêu thương ấy, liệu Lê An có chọn anh không? Liệu cô có hạnh phúc hơn không? Nỗi ân hận dâng trào, nhấn chìm anh trong biển cả tiếc nuối. Anh biết, Lê An xứng đáng được hạnh phúc, một hạnh phúc trọn vẹn, không vướng bận bởi bất kỳ bóng hình nào của quá khứ. Và anh, chính anh, lại là cái bóng hình ấy, cái bóng hình đã làm cô chờ đợi mỏi mòn.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má Trần Hạo, bỏng rát giữa không khí đêm se lạnh. Nó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của nỗi tuyệt vọng, của sự hối tiếc và của tình yêu không được đáp đền. Anh siết chặt bàn tay đang lơ lửng, những ngón tay bấu chặt vào nhau đến trắng bệch, như thể đang cố gắng nắm giữ một điều gì đó đã tuột mất, một ảo ảnh của hạnh phúc đã từng có thể. Tiếng nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực anh, hòa lẫn với tiếng gió rì rào, tạo nên một bản giao hưởng bi thương của đêm định mệnh. Mùi hoa lài thoang thoảng từ khu vườn nhà Lê An, mùi hương quen thuộc của tuổi thơ, giờ đây lại càng làm lòng anh thêm quặn thắt, như một lưỡi dao cứa sâu vào vết thương lòng không bao giờ lành.
***
Anh đứng đó, như một bức tượng được tạc từ nỗi dằn vặt và tiếc nuối, bàn tay vẫn lơ lửng giữa không trung. Rồi, một hình ảnh khác lại hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng và sống động đến tàn nhẫn. Anh tưởng tượng viễn cảnh Lê An mở cửa. Ánh mắt cô sẽ ngạc nhiên, rồi chuyển sang bối rối, và có thể là tức giận. Anh có thể thấy rõ sự khó xử trên khuôn mặt cô, sự ngượng nghịu khi phải đối mặt với anh vào đêm trước ngày trọng đại của mình. Có thể cô sẽ hỏi anh đến đây làm gì, bằng một giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự trách móc. Hay tệ hơn, cô sẽ im lặng, ánh mắt lạnh nhạt như một người xa lạ. Nghĩ đến đó, trái tim anh như bị bóp nghẹt.
Anh không muốn phá vỡ sự bình yên mà cô đã vất vả tìm thấy. Nhiều năm qua, Lê An đã phải trải qua những gì, anh không biết rõ. Nhưng anh biết, cô đã tìm được một bến đỗ an yên, một nơi cô cảm thấy được quan tâm, được chở che. Và anh, với sự xuất hiện đường đột này, có thể sẽ làm xáo trộn tất cả. Một khoảnh khắc ích kỷ của anh có thể phá hủy hạnh phúc mà cô đã lựa chọn. "Không thể... mình không thể làm điều đó." Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn, như thể đang thuyết phục chính mình.
"Cô ấy xứng đáng được hạnh phúc." Lời nói ấy không chỉ là một sự chấp nhận, mà còn là một lời cầu nguyện, một lời chúc phúc đầy đau đớn. Anh biết, anh không phải là người có thể mang lại cho cô hạnh phúc trọn vẹn ấy, ít nhất là không phải vào lúc này, và có lẽ là không bao giờ. Anh đã chậm một nhịp, và cái nhịp chậm ấy đã định đoạt tất cả. Cái khoảng cách vô hình giữa hai người đã trở thành một vực thẳm không thể vượt qua.
Anh nhớ lại câu nói của cô bên bờ sông cũ, cái ngày anh thổ lộ những lời đã giữ kín bấy lâu: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Tình yêu không chỉ cần sự sâu đậm, mà còn cần sự đúng lúc, sự dũng cảm. Và anh đã thiếu cả hai điều đó.
"Đây là con đường cô ấy chọn, mình không có quyền can thiệp." Anh tự nhủ, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cánh cửa sắt cũ kỹ, giờ đây, không chỉ là rào cản vật lý, mà còn là ranh giới giữa quá khứ và hiện tại, giữa những "nếu như" và thực tại phũ phàng. Nó là biểu tượng cho cơ hội đã mất, cho những lời nói không thành, cho một tình yêu đã mãi mãi hóa thành tiếc nuối.
Bàn tay Trần Hạo từ từ hạ xuống, chậm rãi và nặng nề, như thể đang mang vác cả một tảng đá. Anh không gõ. Không một tiếng động nào phát ra từ phía anh, ngoài tiếng thở dài nặng nề, hòa lẫn vào màn đêm. Anh vẫn đứng đó, như một cái bóng cô độc, chôn chân trước ngưỡng cửa định mệnh. Cả cơ thể anh như đông cứng, mắc kẹt giữa ranh giới của hy vọng và tuyệt vọng. Anh không thể gõ, nhưng cũng không thể quay đi ngay lập tức. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào cánh cửa, như muốn khắc ghi từng chi tiết của khoảnh khắc này vào sâu thẳm tâm hồn.
Anh biết, quyết định không gõ cửa này sẽ là điểm mấu chốt, định hình sự trầm mặc, cô độc và vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim anh sau này. Sự bất lực và nỗi đau của anh tại ngưỡng cửa này sẽ báo hiệu cho việc anh sẽ rời thị trấn trong nỗi tuyệt vọng, trở lại thành phố, và vùi mình vào công việc để chạy trốn nỗi đau. Hình ảnh cánh cửa đóng kín này sẽ trở thành biểu tượng cho cơ hội đã mất và sự chia lìa vĩnh viễn giữa hai người, một lời nhắc nhở không ngừng về một bước đi sai, một nhịp chậm đã lỡ cả một đời.
Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh thấm sâu vào xương tủy. Trần Hạo vẫn đứng đó, một mình, giữa màn đêm mịt mờ, giữa tiếng côn trùng rả rích và tiếng tim mình đập thình thịch. Anh là một người đàn ông mang theo vết sẹo không bao giờ lành, một biển cả tiếc nuối không bao giờ vơi cạn, mắc kẹt tại ngưỡng cửa của định mệnh, nơi tình yêu của anh đã hóa thành một bản tình ca bi thương, không lời.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.